Xin Lỗi, Em Không Phải Lọ Lem!

Chương 2




Hinata rời khỏi bữa tiệc mà không hay biết mình đánh rơi mất sợi dây chuyền, kỉ vật của mẹ cô, bước xuống khỏi xe taxi, Hinata chạy nhanh để vào nhà trước khi mụ Tsunade trở về trông thấy cô ở ngoài căn nhà.

Đang chạy cô buộc phải dừng lại khi một gót giày mắc kẹt vào chiếc nắp cống.

- Ah!

Cô thốt lên khi chân mình mất thăng bằng suýt ngã. Dùng hết sức để kéo chiếc giày lên, nó không hề nhúc nhích dù cô đã cố hết sức, bồn chồn lo lắng, Hinata đành bỏ lại chiếc giày, mang chân không chạy nhanh về nhà cùng chiếc giày còn lại. Hinata vừa bước đến cổng, lúc này Tsunade đang cho xe vào Gara, may mắn mụ không nhìn thấy cô, Hinata rón rén, cố gắng không gây sự chú ý, với cô chuyện đó quá dễ, cô vốn dĩ giống người vô hình, Hinata lao nhanh lên gác mái, nhảy lên giường đắp mền giả vờ ngủ. Đúng như dự đoán vừa vào trong nhà mụ đã mò lên gác kiểm tra xem Hinata có trốn đi hay không, khi chắc chắn cô đang nằm ngủ trên giường, mụ mới quay xuống phòng của mụ.

Ngay sau mụ rời khỏi cánh cửa phòng mình, Hinata mới ngồi dậy, nhanh chóng thay đồ để vào chỗ cũ, xong xuôi cô mới phát hiện ra trên chiếc cổ trắng nõn nà thiếu mất cái gì đó, đưa tay chạm vào rồi cô giật mình hoảng hốt khi không thấy sợi dây chuyền đâu nữa.

Trời bây giờ đã tối, Hinata hết đi qua rồi đi lại trong phòng, đó là thứ quan trọng với cô, cảm giác mất thứ gì rất khó chịu, đó là món quà vô giá người mẹ ở trên kia để lại, không suy nghĩ nhiều nữa cô lao nhanh ra khỏi nhà để đi tìm sợi dây, lúc này hai cô con gái của Tsunade vừa bước xuống khỏi taxi, khi Hinata chạy ra vô tình chạm mặt họ, Hinata là một cô gái khéo léo nên cô xoay người tránh được nếu không đã đâm trúng Karin, cô gái tóc đỏ. Hinata hiểu rõ tính nết của cô ta đụng cái gì không vừa lòng là cô ta sẽ phát điên. Hinata đã quen và nắm rõ tính cách của ba mẹ con nhà mụ dì ghẻ, nên cô luôn tìm mọi cách ít đụng chạm đến họ nhất tránh mang họa vào thân.

- Mày không có mắt sao?

Karin gắt lên, dù Hinata không hề đụng cô ta, thật ra lí do là trong suốt bữa tiệc không ai mời cô ta nhảy lần nào, Karin với khuôn mặt hầm hực trở về nhà, khi bắt gặp Hinata, Karin muốn trút cơn giận dữ lên cô. Giọng điệu cùng sắc mặt Karin, nếu là ai lần đầu nhìn đều thấy sợ nhưng với Hinata, bây giờ cô đã miễn dịch với nó, vẫn là sự im lặng, không nói lời nào kết hợp với khuôn mặt không cảm xúc, tỏ ra đáng thương hại từ cô làm cho Karin không thể làm gì hơn, đành bước vào trong nhà với một cái nguýt dài dành cho cô.

Trong khi Karin gây sự với Hinata, Sakura đã bỏ vào nhà trước, tóc hồng vừa bước vào mụ Tsunade đã lên tiếng chào đón.

- Con gái yêu, bữa tiệc thế nào? Nói rồi mụ đến kéo tay Sakura cô gái tóc hồng đang đứng nay cánh cửa.

Tháo chiếc mặt nạ ném xuống sàn với chút thất vọng Sakura đáp trả lời:

- Chán chết!

Dù trong buổi khiêu vũ đó nhờ hóa trang thành công chúa Aurona cùng giọng nói có chút ngọt Sakura cũng nhận được không ít lời mời từ các chàng trai tuy nhiên cô gái tóc hồng không hài lòng vì người cô muốn nhảy cùng là Sasuke. Đáng tiếc có rất nhiều cô gái tranh giành để được nhảy với hắn, và không may cái người hưởng phúc đóng giả Sasuke không chọn Sakura.

- Sao vậy con gái? Tsunade nhẹ nhàng hỏi Sakura.

- Tệ nhạt! một buổi tối tồi tệ!

Sakura đáp cùng một cái bĩu môi đầy tiếc nuối.

Đúng lúc này Karin bước vào, cô ta cũng ném chiếc mặt nạ xuống sàn rồi ngồi phich xuống chiếc ghế sofa. Nhìn sắc mặt của hai cô con gái mụ lên tiếng dỗ dành: - ''Có chuyện gì làm các con của mẹ không vui?''.

Chuyện của mình còn chưa lo hết, Sakura lại muốn gây sự với cô chị gái, giọng khinh thường ả nói:

- Trong suốt bữa tiệc, Không ai mời chị ấy nhảy. Sakura nói bằng giọng chế nhạo chị gái mình.

- Sakura! em muốn chết? Karin nhìn cô gái tóc hồng vẻ giận dữ khi dám đem chuyện đó ra nói.

- Con em thì sao bị Sasuke từ chối. Karin vặn lại chế giễu Sakura.

Sakura nổi khùng khi Karin nhắc đến Sasuke, nhưng rồi ả hạ cơn giận xuống, lên giọng mỉa mai:

- Ít ra em con có người mời nhảy đâu giống chị.

- Em!... Karin thực sự phát điên sau câu nói đầy khiêu khích của tóc hồng.

Bốn mắt nhìn nhau tóe rá lửa,dù là chị em nhưng có lúc họ không hòa hợp, mọi chuyện bắt đầu từ khi cả hai đều thích cùng một người lúc họ còn học trung học, không ai nhường ai họ tranh giành rất tàn khốc đến nổi cậu con trai đó phải tránh xa hai chị em càng xa càng tốt. Cô chị đanh đá chua ngoa, cô em cũng không kém cạnh gì cô chị, học gì không học lại học tính xấu của mẹ mình, mụ Tsunade là một người cực xấu tính nhưng trước mặt đàn ông lại tỏ vẻ ngây thơ thánh thiện, chính cái bộ mặt giả tạo của mụ khiến cha Hinata rơi vào tròng. Hai cô con gái Karin và Sakura cũng thừa hưởng điều xấu đó từ mẹ nên trước mặt các chàng trai họ luôn đeo mặt nạ của sự giả tạo.

- Hai đứa có thôi ngay không!

Tsuane can ngăn một cuộc chiến, bà gằn giọng đáng sợ, dù rất cưng chiều hai cô con gái diệu nhưng đôi lúc Tsunade cũng nổi cơn điên khi cả hai làm bà phận ý. Cả hai nguýt nhau rồi nhìn đi chỗ khác.

Thấy hai cô con gái đã thôi Tsuande nói tiếp:

- Hai đứa muốn uống chút gì không? Nói rồi mụ hét lớn: - Hinata! xuống đây.

- Nó ra ngoài rồi! Sakura lên tiếng nói cho mụ biết, khỏi mất công gọi vô ích.

- Sao cơ? Mụ nhìn con gái thứ hai đầy ngờ vực.

- Nó lao ra khỏi nhà, suýt nữa đâm trúng con. Karin thêm vô.

Nghe xong Tsunade tức lên khi nghe nói Hinata đã ra ngoài mà không xin phép mụ hơn nữa lại còn vào đếm khuya. Trong lòng mụ đã lên một kế hoạch trừng phạt cô thích đáng.

oOo

Hinata lang thang khắp con đường từ nhà đến nơi cô bước xuống xe taxi, cô mở to đôi mắt để tìm kiếm nhưng vô vọng, đứng trước chỗ chiếc giày cô bị mắc kẹt nó vẫn còn ở đó, lần này Hinata dốc toàn lực kéo nó lên. Hinata bật ngã về phía sau khi lôi được nó ra, rất tiếc gót giày gãy rồi rơi xuống cống. Nhìn chiếc giày bị mất gót trong Hinata có suy nghĩ xấu không biết lúc chiếc giày bị mắc kẹt sợi dây của cô có bị rơi xuống dưới đó hay không? lắc đầu với suy nghĩ của mình, Hinata đứng lên tay cầm chiếc giày mắt nhìn xung quanh:

- Có khi nào rơi trên xe? Hinata càng khó chịu hơn khi nghĩ đến những trường hợp xấu.

Gõ nhưng ngón tay vào nhau cuối cùng Hinata quyết định bắt xe quay lại trường với hi vọng cô sẽ tìm thấy sợi dây chuyền.

Bữa tiệc đã tan, trường bây giờ vắng vẻ không còn một bóng người, nuốt nước bọt có chút rùng mình, một cơn gió thôi qua làm cô run lật bật, vì đi vội nên cô không mang theo áo khoác, cố gắng di chuyển nhẹ nhàng không để cho bảo vệ phát hiện. Hinata đã có mặt tại hội trường nơi diễn ra bữa tiệc, trong ánh sáng nhỏ nhoi chập chờn phát ra từ chiếc đèn pin cô lấy trong tủ đồ của mình. Hinata bồn chồn tìm kiếm trong tình trạng cảnh giác sợ bị phát hiện nếu bảo vệ vô tình đi tuần tra. Hội trường không lớn nhưng cũng không quá nhỏ, Hinata mở to con mắt mà vẫn không thấy đâu cả, Hinata mở rộng khuc vực tìm ra ngoài khu vực hội trường, nhà vệ sinh, hành làng cho đến ngoài khuôn viên, tất cả những nơi cô đi qua theo trí nhớ cô đều đã tìm hết nhưng đều không thấy, Hinata ngồi xuống bậc cầu thang vì thất vọng, cô ôm lấy cơ thể mình mà khóc.

- Mình thật vô dụng, quà của mẹ cũng không giữ được. Nghĩ thế cô bật khóc nức nở.

- Tôi không ngờ Hinata lại lao ra khỏi nhà vào đêm khuya chỉ để tìm nó.

Tenten cất tiếng nói, trong giọng nói ấy có chút tự trách bản thân sao lại làm rơi sợi dây chuyền.

- Cô đang hối hận sao? Temari đứng kế bên châm chọc người cộng sự của mình.

Cả hai luôn bên cạnh Hinata, khi thấy cô gái với mái tóc xanh dài rời khỏi nhà trong sự vội vã họ đã đi theo, họ không muốn có bất cứ điều gì xảy ra với cô.

Tenten quya nhìn Temari chối bay:

- Ai nói cô thế, chỉ là tôi cảm thấy Hinata...

- Hinata làm sao? Temari vuốt cằm chờ đợi.

- Không có gì!

Tenten đáp tránh cái nhìn có phần tự đắc khi Temari làm cô cứng lưỡi, Temari nở nụ cười chiến thắng.

Sau một lúc ngồi khóc, Hinata mới lững thửng đứng lên định ra về, bất ngờ tiếng hét phát ra từ đâu đó trong trường làm cô giật mình, đưa mắt nhìn xung quanh cô rùng mình một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Hinata muốn chạy nhanh ra khỏi trường, nhưng kì lạ thay chân cô lại đưa cô đi tìm nơi âm thanh rùng rợn đó phát ra.

Trên kia Temari nhìn Tenten rồi cả hai nhanh chóng đến nơi bắt nguồn của âm thanh. Một cảnh tượng khủng khiếp đập vào mắt hai cô gái là thiên thần hộ mệnh của Hinata.

- Ôi không! Cậu ta sẽ chết mất!. tenten thốt lên.

- Biết làm sao được chúng ta không được phép can dự vào chuyện của người khác ngoài trừ Hinata.

Temari đáp lời Tenten, trong lòng cũng lấy làm tiếc không thể giúp được gì cho nạn nhân.

Ở dưới kia, phía sau trường đại học danh tiếng có một khu nhà bỏ trống không được sử dụng, một đám đông đeo mặt nạ liên tục đánh vào một chàng trai, từ trên cao Tenten quan sát thấy người đang nằm dưới mặt đất lạnh lẽo kia có ngoại hình giống với chàng trai nhảy cùng Hinata, đôi mắt đen sắc lạnh, mái tóc cùng màu với màu mắt, khuôn mặt anh tú với những vết bầm tím, máu chảy ra nơi khóe miệng, hơi thở gấp gáp. Không sai chính là hắn Sasuke hội trưởng hội sinh viên. Một người lạnh lùng là hotboy được các cô gái yêu thích, hắn có quyền lực nhiều người phải tuân theo hắn, đồng thời cũng có những kẻ chống đối lại hắn vì sao vì cái cách lãnh đạo của hắn khiến người khác bất mãn.

Nhưng chuyện gì đang xảy ra dưới kia, tại sao một người như Sasuke lại dễ dàng bị hạ gục như thế? bạn bè, những người theo hắn đang ở đâu?

oOo