Xuân Mang Lưu Luyến

Chương 31: Xuân mang lưu luyến (3)




Có thể hay không, Cầu Thế Trinh đã sớm hoài nghi Ngô Minh Dương rồi, biết được Thẩm Thanh Lạc là do Ngô Minh Dương giới thiệu vào phủ, liền hoài nghi Thẩm Thanh Lạc là người mà hắn an bài, cố ý trước mặt người Thẩm gia, làm ra vẻ hắn thích Thẩm Thanh Lạc để cho hắn nhìn.

Tiêu Nhữ xương nhớ tới ngày đó Thẩm Thanh Lạc bị Cầu Thế Trinh đánh cho gương mặt sưng đỏ, càng nghĩ càng thấy được chính là như thế, tại sao mình lại luôn cho là Cầu Thế Trinh thích Thẩm Thanh Lạc đây, là bởi vì Cầu Thế Trinh đến Thẩm gia gây chuyện làm cho hắn ấn tượng quá sâu. Có lẽ vào lúc đó, Cầu Thế Trinh cũng đã biết Ngô Cẩm Lam, cố ý làm nhiều chuyện hư hư thật thật như vậy. Để cho hắn trở thành quân cờ ở trên tiệc rượu mà bêu xấu, xem ra kế hoạch này hắn đã sắp đặt từ sớm.

Tiêu Nhữ Xương xuy cười lạnh một tiếng, Ngô Cẩm Lam có phải hay không là người trong lòng của Cầu Thế Trinh hay không, thật cũng tốt giả cũng được, nàng cùng Cầu Thế Trinh bày mưu chơi hắn một vố đau, hắn sẽ không vì vậy mà dừng tay.

Thế Trinh, ngươi đem Dao Quang bán vào kỹ viện hạ đẳng nhất, giết gà dọa khỉ, ta sẽ khiến cho con của ngươi cùng người trong lòng của ngươi, ở kỹ viện hạ đẳng nhất cho ngàn người vạn người chà đạp.

Ngô Cẩm Lam ở trong Cầu phủ không ngoài ra, để đem nàng ra ngoài Cầu phủ không dễ, Tiêu Nhữ Xương phân phó Tiêu Nghĩa truyền lời cho nội ứng ở Cầu phủ, bí mật lưu ý hành động của Ngô Cẩm lam, nếu nàng ta xuất phủ, lập tức bẩm báo.

Trước tháng chạp một ngày, Tiêu Nhữ Xương nhận được tin tức nội ứng ở Cầu phủ truyền ra ngoài, Thẩm Thanh Lạc được nghỉ đông, rời khỏi Cầu phủ, Tiêu Nhữ Xương thoáng sửng sốt, cảm giác suy đoán trước của mình là chính xác, Cầu Thế Trinh nếu thích Thẩm Thanh Lạc, như thế nào không lưu nàng lại cùng nhau đón lễ mừng năm mới?

Giao thừa trưa hôm nay, Tiêu Nghĩa đột nhiên bẩm báo Tiêu Nhữ Xương, Cầu Thế Trinh mang theo Ngô Cẩm Lam, còn có mấy người nha hoàn vú già, chia ra ngồi hai chiếc xe ngựa ra khỏi Cừu phủ. Nghe nói, Cấm di nương muốn rời phủ đi ra bên ngoài ở.

"Cái gì?"

Bởi vì hôm nay là giao thừa, cho nên hắn cho các nội ứng theo dõi trong Cầu phủ tạm thời rút lui, không nghĩ tới Cầu Thế Trinh lại chọn ngày này xuất phủ.

"Gia, tiểu nhân đã phái người đến các biệt viện Cầu gia để dò xét."

"Được, đi xuống đi." Tiêu Nhữ Xương khẳng định, Cầu Thế Trinh muốn tránh hắn, khẳng định không mang theo Ngô Cẩm Lam đến biệt trang nhà hắn, quả nhiên nửa giờ sau Tiêu Nghĩa tới bẩm báo, hai biệt trang của Cầu gia cũng không phát hiện Cầu Thế Trinh cùng Cấm di nương.

Lại chậm một bước, Cầu Thế Trinh đã biết được tất cả mưu đồ của hắn, đem Cấm di nương giấu đi. Tiêu Nhữ Xương cảm thấy trên mặt nong nóng.

Từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hắn hiểu Cầu Thế Trinh, đồng dạng, Cầu Thế Trinh cũng hiểu rõ hắn.

Ánh mắt Tiêu Nhữ Xương dừng ở ly trà trong tay, con ngươi không nhúc nhích.

Trà hắn uống được gọi là tuyết lý hồng trà. Loại trà xanh này lá trắng noãn mượt mà làm như Tuyết trắng, trong lòng lá trà còn có một chút màu đỏ tươi, rất động lòng người. Mùi thơm của tuyết lý hồng trà tươi mới thanh cao, uống vào cảm thấy tư vị thoải mái cam thuần. Bảy năm trước, Cầu Thế Trinh rời khỏi kinh thị sát ngân hàng tư nhân, tình cờ ở trong quán trà phát hiện loại trà này, hưng phấn mua về đưa cho hắn thưởng thức.

Hắn nói: "Nhữ Xương, thử một chút thích không? Trà giống như ngươi vậy, Thanh Nhã tinh xảo. . . . . ."

Hắn thích nếm các loại trà, từ trong thưởng thức mà tìm tư vị bất đồng, nhưng sau này, tuyết lý hồng trà là loại được hắn thích nhất.

Hắn vẫn rất thỏa mãn huynh đệ tốt nhất này cũng chính là muội phu của mình, quan hệ Cầu - Tiêu hai nhà vững như thành đồng, cuộc sống của muội muội hắn sau khi cưới cũng không cần phải lo, nào có thể đoán được việc đời khó đoán, hắn cùng với Cầu Thế Trinh lại đến nông nỗi liều chết tranh đấu, ngươi chết ta sống.

Tiêu Nghĩa lui ra ngoài, ra khỏi cửa phòng bước chân dừng một chút, thầm than trong lòng, chủ tử của hắn mọi chuyện đều anh minh, nhưng chuyện của muội muội mình lại hồ đồ đến không thể tin được.

Lúc Tiêu Nhữ Xương tối tăm xấu hổ, hắn cho là Cầu Thế Trinh đã cùng Cấm di nương cùng ở cùng bay, đâu biết Cầu Thế Trinh đã quăng Cấm di nương ở nhà mới mua, sau đó liền đến khách sạn đón Thẩm Thanh Lạc, cũng không mang theo tôi tớ nào, cùng Thẩm Thanh Lạc im lặng xuất thành, lên núi Tê Phượng bên ngoài Phượng Thành.

"Chúng ta ở chỗ này đón năm mới?" Thẩm Thanh Lạc tò mò nhìn nhà gỗ trước mắt.

"Ừ, như thế nào? Cái nhà này là ta tự dựng đó." Cầu Thế Trinh lộ bộ dáng chờ đợi khen ngợi, khát khao nhìn Thẩm Thanh Lạc.

"Dựng rất tốt, Thẩm Thanh Lạc thành khẩn khen ngợi, lỗ mũi có chút vị chua chua. Gỗ dùng để xây dựng là cây cối vẫn còn tươi, xem ra là vừa mới dựng xong. Cầu Thế Trinh hai ngày nay cũng không có đi tìm nàng, chắc là ban ngày phải lo công việc cũng xã giao không được rảnh, buổi tối tới đây xây dựng .

Giường đất, còn có cái bàn gỗ từ rể cây cưa ra, cây khô cưa thành cái ghế, nhà gỗ rất đơn sơ, lại có một phong cách cổ xưa tình thú. Trên giường đất, là chăn bông bằng vải thô màu đỏ sẫm đây là loại chăn mà người nông dân hay tường dùng, cùng với nện bông cùng màu sắc cùng chất liệu, phía trên còn có nhiều đóa hoa phù dung màu đỏ thẫm, đây đúng là cách trang trí phòng tân nương của nhà nông, rèm cửa sổ cùng màn cửa đều là vải bông, một phòng vui sướng nhiệt nhiệt nháo nháo. Thẩm Thanh Lạc sờ sờ chăn, chợt một cái dừng lại, vén chăn lên tiếp theo nhìn một chút, phía dưới tầng kia là dùng vải mền phủ lên, nhưng toàn là tơ lụa thượng hạng, mềm mại trơn thuận.

"Vải bông này nhìn rất đẹp mắt, nhưng lại quá thô ráp, ta sợ da của nàng sẽ bị trầy. Nên dùng tơ lụa trải thêm ở dưới." Cầu Thế Trinh cười nói.

"Không nên chiều chuộng như vậy." Thẩm Thanh Lạc nhỏ giọng nói.

Cầu Thế Trinh ngón tay xoa xoa gò má của Thẩm Thanh Lạc, si ngốc nhìn nàng nói: "Đương nhiên là phải chiều chuộng Thanh Lạc của ta rồi."

Trong không gian yên tĩnh thanh âm kia không nói ra được trầm thấp dễ nghe, Thẩm Thanh Lạc đỏ mặt, một hồi lâu đẩy tay Cầu Thế Trinh ra, cười ngọt ngào, nói: "Ta đói bụng, đi làm cơm."

"Ta đi săn một ít thú vật, rồi ra suối bắt mấy con cá nấu canh, nàng đổi bộ y phục này đi, rồi cùng ta cùng đi ra ngoài chứ."

Đi săn, bắt cá, những thứ này với Thẩm Thanh Lạc chưa làm qua bao giờ, Thẩm Thanh Lạc hưng phấn đến nhảy dựng lên, hướng eo Cầu Thế Trinh đâm một cái, kêu lên: "Mau đi thôi."

"Không vội, trước thay y phục đã, nếu không đổi y phục, thì chình là thú trong rừng đánh chúng ta chứ không phải chũng ta đánh bọn chúng rồi."

Có đạo lý, mặc váy dài cùng áo bào lịch sự, hành động vô cùng bất tiện .

Cầu Thế Trinh mở ra rương gỗ đã mang tới trước, cầm một bộ áo bông Thường đưa cho Thẩm Thanh Lạc, hắn cũng đổi một cái áo màu đen gọn gàng, cùng một cái cùng màu bó chân, bên hông ghim một cái khăn tay, nếu không phải cả người khí phách cường hãn, nhìn cũng rất giống người vùng núi chính gốc.

Thẩm Thanh Lạc cũng đem quần áo dài của mình cởi ra, thay bộ y phục mà Cầu Thế Trinh đưa cho nàng, cái áo là vải bông trên vạt áo còn thêu hoa màu đỏ thẫm, cùng quần bông dầy, nhìn mình một chút, không ngừng được che miệng nở nụ cười.

Cầu Thế Trinh cũng cười, nói: "Nhìn thật đẹp mắt, chỉ không biết vì sao cảm thấy là lạ."

" Không lạ mới là lạ." Thẩm Thanh Lạc cười nói, một thân áo bông vải thô, trên đầu tóc chỉ búi một ít còn lại được buông xuống, còn cài thêm trâm ngọc, xem ra đầu cùng thân thể dường như phân thành hai khúc khác biệt rồi.

Rút ngọc trâm ra, đem tóc toàn bộ gộp lên, dùng một đoạn dây gấm rồi buộc tóc lại thành một búi, cũng không cần cài thêm trâm gọc rồi rồi, Thẩm Thanh Lạc nhìn Cầu Thế Trinh thấy hắn đang thất thần nhìn mình, liền sẵng giọng nói : "Đi thôi."

"Thanh Lạc, ngươi mặc như vậy cũng rất đẹp mắt." hắn nắm cả bả vai Thẩm Thanh Lạc lại, thanh âm có chút khàn khàn.

"Đi, trong núi quá lạnh, không cho phép chàng làm loạn." Thẩm Thanh Lạc ở eo Cầu Thế Trinh hung ác bấm một cái, bấm đến khi Cầu Thế Trinh phải hấp một ngụm khí, giơ tay lên bảo đảm: "Những ngày này, ta quyết không đụng nàng, nếu làm trái, phạt ta ban đêm không được phép ngủ, đi ra bên ngoài quỳ trong tuyết qua đêm."

Người này càng ngày càng nói quá rồi, Thẩm Thanh Lạc nhìn Cầu Thế Trinh một cái, vượt lên trước đi ra nhà gỗ.

Trên núi tuyết đọng chưa tan, trắng phau phau một mảnh, cả rừng núi một mảnh tuyết trắng bao quanh, ánh mặt trời sáng lạng thân thiết vuốt ve tất cả, gió lạnh không hiểu phong tình vẫn như cũ hung hãn cuồng quét khắp nơi, triền núi cao và dốc mạnh mẽ vô biên vô hạn, cánh đồng tuyết bát ngát hiện lên, như máu chiến sa trường, như Tướng quân kiên định bảo vệ lấy rừng cây này.

Thẩm Thanh Lạc nhìn chung quanh một lần, không khỏi xúc động thật lâu. Trước kia ở Thẩm phủ, đến tự do cũng không có, không có Thẩm Tử Du kéo nàng ra ngoài, Tiêu thị đều không cho cho nàng bước ra khỏi Thẩm gia một bước, không nghĩ tới hiện tại có thể lên núi tùy ý săn thú, ngắm cảnh.

Nhà gỗ ở sườn núi, sau khi ra khỏi nhà gỗ, Cầu Thế Trinh dẫn Thẩm Thanh Lạc lên trên.

Buổi chiều ngày hôm đó Thẩm Thanh Lạc không ngừng sợ hãi, không đến nửa canh giờ, Cầu Thế Trinh liền săn được bốn con thỏ nhỏ và một con hoẵng. Càng ngạc nhiên hơn là hắn chỉ cần dùng một nhánh cây, mỗi lần thấy con mồi, nhánh cây trong tay liền bắn ra, thanh âm lanh lảnh vang lên, con mồi liền ngã xuống

Lúc bắt cá càng thần kỳ hơn, hắn dùng một nhánh cây to vuốt nhọn một đầu, hướng đến tẳng băng dầy trên dòng suối đâm mạnh xuống, chỉ nghe đông một tiếng vang thật lớn, chỗ bị nhánh cây nện xuống khối băng liền nứt vỡ vụn ra, bọt nước bắn lên cao ngang người, nước chung lật tung tóe ở bên trong, trong suối liền nhảy ra mười mấy con cá, những thứ con cá kia ở trên mặt băng vui vẻ không bao lâu, thân thể liền cuộn lại cứng ngắc, đóng băng lại.

Cầu Thế Trinh ném nhánh cây to trong tay ra, đổi một nhánh khác dài nhỏ hơn, ném như ném thương hướng đến những con cá đã bị đóng băng kia, quay tròn đánh một vòng sau đó hẳn trở lại bên bờ, cá trên mặt băng cũng xuyên thành một chuỗi rồi.

Thẩm Thanh Lạc khâm phục không dứt, từ đáy lòng khen Cầu Thế Trinh: " Cầu Thế Trinh, ngươi thật lợi hại rồi, cái gì cũng biết, mặc dù không có ngân hàng tư nhân, phòng ốc trên núi sơ sài, chỉ ăn nhưng món ăn thôn giã, cũng đủ vui vẻ rồi."

Cầu Thế Trinh bình tĩnh nhìn nàng, hai mắt sắc bén tối tăm ở trong đồng tuyết trắng noãn sáng chói. Khóe môi hắn nâng lên một nụ cười tươi rói, nhẹ giọng nói: "Như vậy. . . . . . Thanh Lạc, nàng có nguyện ý cả đời sống ở bên cạnh ta, để cho ta chăm sóc nàng không?"

Thẩm Thanh Lạc sửng sốt chốc lát, bỗng dưng nhảy dựng lên nhào tới trên người Cầu Thế Trinh, liều mạng bấm vào eo của hắn, cười mắng: "Chỉ có mấy con thú hoàng mà muốn đổi lấy một nàng dâu, chàng nghĩ thì hay lắm!"

"Nếu như nàng đáp ứng ta, đương nhiên không chỉ mấy con thú hoang này, mà cả Cầu phủ, bao gồm cả ta, tất cả đều là nàng!" Cầu Thế Trinh cười hắc hắc, ánh mắt sáng lóng lánh nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Lạc: "Có được hay không, Thanh Lạc?"

Thẩm Thanh Lạc không hề lên tiếng nữa, cả đời ở gần nhau, nói tới thì dễ dàng làm khó khăn, đời trước một tháng ban đầu vào Cầu phủ, so với bọn họ hiện tại, đúng là tình nồng không biết bao nhiêu, những ngày đó, Cầu Thế Trinh liền ngân hàng tư nhân cũng không đi, mỗi ngày đều bế nàng ngồi trên đầu gối, uy nàng ăn cơm ăn canh uống nước, buổi tối còn ôm nàng giúp nàng tắm rửa, giúp nàng xoa bóp toàn thân, hắn khi đó còn đem nàng yêu đến tận xương tủy, cuối cùng nàng không phải bị buộc đến đường cùng sống không còn ý nghĩa, mà tự tuyệt nhân thế sao.

Thẩm Thanh Lạc ngực một hồi buồn bực đau đớn, không nghĩ tới Cầu Thế Trinh lại sẽ ép nàng giao phó cam kết. Nàng hồi lâu không đáp ứng, mặt của Cầu Thế Trinh đã từ mặt mày hớn hở trở nên lo sợ không yên nặng nề, mặt hắn trắng bệch nhìn chằm chằm nàng, trong con ngươi có chờ đợi, ánh mắt thâm tình còn còn sâu nặng hơn ngày thường.

Nhưng kiếp trước hận vắt ngang tim, thề non hẹn biển, nhu tình mật ý, quay đầu lại còn cái gì? Thẩm Thanh Lạc trong lòng ruột mềm trăm mối, Thiên Hồi Bách Chuyển* ở bên trong, một lòng dội lạnh dội lạnh, dù tình thâm thế nào, dù ngưỡng mộ thế nào, yêu đến ăn ngủ không yên, yêu đến chua xót đến thấu xương, vẫn không cải biến được sự thật hắn từng vứt bỏ của nàng.