Xuân Noãn Hương Nùng

Chương 48




Gió đầu tháng ba, mặc dù đang xuân nhưng nếu đứng tại nơi râm mát thì vẫn thấy khá lạnh, cũng may hôm nay nắng vàng rực rỡ, gió thổi đến cũng ấm áp hơn một chút, rất thích hợp để chơi diều.

“A Noãn, hai chúng ta chơi chung đi.” Người hầu mang diều tới, Tiêu Hoán chạy lên đầu tiên, lấy ra con diều hình kỳ lân năm màu rực rỡ, quay đầu gọi Lục Minh Ngọc.

Lục Minh Ngọc lập tức lên tiếng cự tuyệt theo thói quen, “Muội chơi với đại tỷ tỷ......”

Vừa mới nhắc đến đại tỷ tỷ, đại tỷ tỷ Lục Cẩm Ngọc đã cười lớn, hoàn toàn không hề nể mặt mà hủy đicái cớ của nàng, “A Noãn, tỷ chơi cùng với Tam muội muội rồi.”

Lục Minh Ngọc nhìn qua thì thấy Lục Cẩm Ngọc và Lục Yên đều đang cười nham hiểm nhìn nàng, thậm chí cả tỷ muội Sở Doanh Sở Tương, Lục Hoài Ngọc và Tiêu Toàn cũng thế. Mấy tiểu cô nương này chỉ mới trên dưới mười tuổi, vẫn chưa biết thích là gì, nhưng cũng đã lờ mờ hiểu được, nên khi thấy bên cạnh mình có “một cặp” thì liền đùa giỡn giễu cợt, muốn gắn ghép hai người.

Nhìn sang Tiêu Hoán,hắn đang đắc ý giơ cao con diều lên, chắc chắn Lục Minh Ngọc chỉ có thể chơi cùng với hắn.

Lục Minh Ngọc chợt thấy đau đầu, nàng đã cố gắng lạnh nhạt với Tiêu Hoán lắm rồi, vì sao mọi người vẫn cảm thấy nàng sẽ thích Tiêu Hoán chứ? Chẳng lẽ bây giờ nàng phải đoạn tuyệt hẳn với Tiêu Hoán, không nói một câu một chữ nào với hắn nữa? Lục Minh Ngọc cũng không biết đối với Tiêu Hoán thì thế nào mới là tàn nhẫn nhất, người ta đều nói đau dài không bằng đau ngắn, nhưng cứng rắn cự tuyệt mộtngười thật lòng thật dạ với mình, thì ra là việc khó khăn đến thế.

“Tỷ tỷ!”

Ngay khi Lục Minh Ngọc đang bị dồn vào thế bí, xa xa truyền đến tiếng kêu giòn giã của Hằng nhi. Lục Minh Ngọc vui mừng xoay người lại, thấy Sở Hành ôm đệ đệ đi nhanh đến đây, cũng đoán được đệ đệ đã chơi với Sở Hành chán rồi. Lục Minh Ngọc lập tức bỏ Tiêu Hoán lại, vui vẻ chạy tới, “Hằng nhi nhớ tỷ tỷ rồi phải không?”

Trước đó không lâu vẫn còn tức giận đệ đệ nghịch ngợm tùy hứng, lúc này liền cảm thấy đệ đệ rất ngoan, biết san sẻ ưu phiền với tỷ tỷ rồi.

Chạy đến gần Sở Hành, Lục Minh Ngọc ngẩng đầu nói cảm tạ: “Cám ơn biểu cữu cữu đã trông Hằng nhi giúp con, bọn con đã mang đến nhiều phiền phức cho người rồi.”

Vì nàng vừa chạy vài bước nên khuôn mặt trắng nõn của nàng hơi ửng hồng, tươi mát như hoa đào mùa xuân. Sở Hành vội vàng dời mắt đi, xoay người định thả Hằng nhi xuống, nhưng không ngờ Hằng nhi lại bám chặt lấy cổ hắn không buông, hàm răng nhỏ chạm vào nhau lập cập vờ khóc.

Đây là lần đầu tiên Sở Hành phải ứng phó với một đứa bé, không nghe ra được Hằng nhi chỉ đang giả khóc mà tưởng rằng bé khóc thật, lập tức hốt hoảng ôm chặt nhóc con vào lòng, đứng thẳng người lại.

“Cữu cữu, chơi diều!” Mặt nhỏ của Hằng nhi khi nãy vẫn còn đầy mây đen nay đã lập tức trời quang mây tạnh, chỉ vào gã hầu của Vương phủ đang ôm diều đứng cách mình hai mươi mấy bước, nói.

“Hằng nhi nghe lời đi, biểu cữu cữu có việc bận rồi, tỷ tỷ sẽ thả diều với đệ.” Trong lòng Lục Minh Ngọc, Sở Hành là người nhà, là người anh chồng đáng để mình kính trọng, nhưng ngay cả nếu bây giờ nàng đã gả cho Sở Tùy, thì nàng cũng không thể nào vứt đệ đệ cho Sở Hành để hắn dỗ đệ đệ giùm nàng. Hơn nữa Lục Minh Ngọc cảm thấy, nam nhân như Sở Hành, từ khi sinh ra đã được định sẵn là người sẽlàm đại sự, nàng khâm phục hắn từ tận đáy lòng, nay bảo hắn giúp nàng dỗ em bé, quả thật là lãng phí nhân tài.

Mà càng khâm phục, thì khi thấy đệ đệ làm nũng quấy rối ngay trước mặt người ta, Lục Minh Ngọc lại càng xấu hổ, sốt ruột đến độ vươn cả tay đến trước mặt Sở Hành: “Biểu cữu cữu, giao Hằng nhi cho con đi, người mau mau đến tiền viện nghỉ ngơi.”

Xưng hô biểu cữu cữu này nghe thực thân thiết, nhưng biểu hiện của nàng lại là áy náy xấu hổ vì đệ đệ mạo phạm hắn. Điều này khiến cho Sở Hành hiểu được, Lục Minh Ngọc cũng không có lòng muốn gần gũi thân cận với hắn như hắn tưởng, mà thái độ của nàng giống như vãn bối đối với trưởng bối hơn, trong thân thiết mang theo tôn trọng, hoàn toàn không có vẻ ve vãn tán tỉnh giữa nam và nữ.

không hiểu sao Sở Hành chợt thấy thoải mái, dời mắt về phía Hằng nhi. Hằng nhi đang ghé vào vai biểu cữu cữu, cúi đầu nhìn tỷ tỷ ở dưới, không muốn đi xuống chút nào. Biểu cữu cữu cao, lúc bế bé, bé có thể nhìn được rất xa, nên bé rất thích.

“Xuống đây nào, tỷ tỷ thật nhớ Hằng nhi.” Lục Minh Ngọc lắc lắc bàn tay nhỏ của đệ đệ, từng bước dụ dỗ.

Hằng nhi vẫn bất động, đôi mắt to dõi theo con diều.

Lục Minh Ngọc cười nửa ngày không đạt được kết quả gì, rốt cuộc trầm mặt xuống. Nàng thích đệ đệ, nhưng không thể chiều đệ đệ làm hư đệ đệ. Đầu tiên nàng nháy mắt với Sở Hành vẫn đang không có chút biểu cảm nào, sau đó trừng mắt uy hiếp đệ đệ: “Đệ có xuống hay không thì bảo? Nếu khôngxuống, tỷ sẽ không thích không chơi với Hằng nhi nữa!”

Đôi mắt hoa đào trừng lớn, khí thế khi răn dạy đệ đệ thật là uy phong lẫm liệt, ít nhất có thể hù dọa một nhóc con ba tuổi. Chẳng qua, ở trong mắt Sở Hành, dáng vẻ này......Người ở ngay trước mặt, Sở Hành không thể tránh né, nên mỗi một cử động của Lục Minh Ngọc đều được thu hết vào trong mắt, ngay cả động tác nhỏ lúc Lục Minh Ngọc định chống nạnh mà kịp thời dừng lại cũng thấy rõ.

Sở Hành nhìn sang chỗ khác.

Đệ muội rất...... đơn thuần ngây thơ, có lẽ vì lúc trưởng thành cũng yêu kiều nũng nịu, cho nên trọng sinh một đời giả làm một bé gái vẫn có thể hồn nhiên chân chất như thế. Nhưng mà, hắn vì đột tử nên mới trọng sinh, còn đệ muội là vì sao?

Ý niệm vừa nảy sinh, Hằng nhi trong lòng đột nhiên đá hắn, Sở Hành nhíu mày, cụp mắt xuống nhìn, thấy Tiêu Hoán không biết từ khi nào cũng đã nhích lại gần đây, đang vươn tay túm lấy cẳng chân của Hằng nhi, Hằng nhi không muốn, không cẩn thận đá trúng Sở Hành.Tuy Sở Hành chẳng thèm so đo với một thiếu niên lang, nhưng khuôn mặt của hắn vốn dĩ lạnh lùng, không giận tự uy, Lục Minh Ngọc bị dọa sợ, tưởng là Sở Hành lại bực bội đệ đệ, chỉ đành bất chấp tất cả, kiễng chân với tới chỗ đệ đệ,“Hằng nhi mau xuống đây!”

Thấy Sở Hành “trừng” mình, Tiêu Hoán vốn hơi hoảng sợ, nhưng vừa nghe thấy biểu muội cũng có cùng suy nghĩ với hắn, cũng không thích để Sở Hành ôm biểu đệ, Tiêu Hoán thoáng chốc lấy lại tinh thần, trợ giúp Lục Minh Ngọc túm Hằng nhi.

Lục Minh Ngọc dù nắm lấy Hằng nhi kéo xuống như vẫn rất nhẹ nhàng, Tiêu Hoán thì không được săn sóc như vậy, một lòng một dạ muốn đoạt lại biểu đệ, trong lòng chua lè, không hiểu vì sao biểu đệ thà thích người ngoài chứ không thèm thích hắn.

Hằng nhi ở nhà chính là tiểu bá vương, chỉ có phụ thân hiền lành nhất nhà rống giận với bé thì bé mới sợ, nay bị Tiêu Hoán dùng sức lôi kéo, Hằng nhi méo miệng, “oa” một tiếng khóc lên, nhìn tỷ tỷ cáo trạng,“Tỷ tỷ, huynh ấy đánh đệ......”

Lục Minh Ngọc nhìn đôi hài hình đầu hổ của đệ đệ bị Tiêu Hoán kéo lệch, trong lòng biết đệ đệ bảo bối bị đau, lập tức nổi giận, túm lấy cánh tay Tiêu Hoán đẩy mạnh sang một bên, “Huynh đi chơi diều của huynh đi, không cần huynh quản bọn muội!”

Tiêu Hoán chịu uất ức, giận chó đánh mèo trừng mắt với Sở Hành, nhưng lại chỉ dám trách Hằng nhi, “Ai bảo Hằng nhi không chịu nghe lời?”

Hằng nhi cũng là một đứa bé gió chiều nào theo chiều ấy, thấy tỷ tỷ thật sự tức giận, lập tức im lặng hiền lành ghé đầu vào trong lòng Sở Hành, dáng vẻ ngoan ngoãn như là tỷ tỷ muốn bé làm gì bé lập tức làm nấy.

Lục Minh Ngọc không muốn Sở Hành đến tiền viện muộn, làm lỡ việc của hắn, đồng thời cũng khôngmuốn ở lại đây dây dưa với Tiêu Hoán, liền thuận thế tiếp tục vờ như đang giận sôi, trừng đệ đệ nói:“Hằng nhi xuống đây, chúng ta đi tìm mẹ.”

Hằng nhi ngoan ngoãn vươn tay về phía tỷ tỷ đòi bế.

Sở Hành liền thả nhóc con xuống.

Lục Minh Ngọc nắm tay đệ đệ, không thèm liếc đến Tiêu Hoán còn đang đứng một bên thở phì phò mà nhìn Sở Hành nói cảm tạ.

Sở Hành cũng hiểu lầm Lục Minh Ngọc là giận thật, có lòng muốn trấn an vỗ về, nhưng lại không tìm được câu từ thích hợp, đành gật gật đầu nói, “Chút việc nhỏ mà thôi, Tứ cô nương không cần để ở trong lòng.” Lại cúi đầu dạy Hằng nhi, “Hằng nhi lớn rồi, nên tự đi đường. Hằng nhinặng như vậy, Tứ tỷ tỷ sức yếu, không thể bế nổi.”

Hằng nhi nghiêng đầu nhìn nhìn tỷ tỷ, thấy mặt tỷ tỷ vẫn còn đanh lại, tiếp tục gật đầu.

Sở Hành ừ một tiếng, cuối cùng nhìn sang hai muội muội xem như cũng biết điều của mình rồi đi đến tiền viện. Nhưng chưa bước được mấy bước, sau lưng đã vang lên tiếng của Tiêu Hoán đang dây dưa với Lục Minh Ngọc, “Biểu muội, huynh không có kéo Hằng nhi, muội đừng giận mà. Chúng ta đi thả diều đi, huynh thả cao lắm, Hằng nhi thích chơi diều lắm có đúng không?”

Sở Hành ngừng chân, tò mò không biết Lục Minh Ngọc sẽ trả lời thế nào.

“Muội không thích chơi với huynh, từ giờ đừng đến tìm muội nữa!”

Giọng điệu của tiểu cô nương nghe hết sức lạnh lùng, mắt Sở Hành lại ấm áp nhu hòa hơn, lúc nên quyết thì phải quyết, đệ muội đúng là vừa thông minh lại vừa quyết đoán.

~

“A Noãn, các con gặp thế tử ở hoa viên à?” trên đường về nhà, Tiêu thị ôm con trai béo mập đang ngủ ngon lành của mình, nhỏ giọng hỏi nữ nhi.

Lục Minh Ngọc gật gật đầu, kể lại một lượt mọi chuyện trong hoa viên.

Tiêu thị kinh ngạc, nhìn con trai bướng bỉnh trong lòng mình, ngạc nhiên nói: “thật không ngờ thế tử lại thích con nít...... Mà ngẫm lại, kiếp trước thế tử vẫn luôn chậm chạp chưa lập gia đình, có lẽ là vì mắt hắn bị tật, cánh tay bị đứt. Nay hắn mạnh khỏe cường tráng, chiến công huy hoàng, lại là nam đinh duy nhất của đại phòng, có lẽ năm nay Thái phu nhân sẽ thu xếp một cửa hôn nhân tốt cho trưởng tôn nhà mình. Thế tử như rồng như phượng, thiết nghĩ nhà gái chắc phải xuất chúng lắm mới có thể lọt vào mắt Thái phu nhân được.”

Thê tử của Sở Hành?

Lục Minh Ngọc tưởng tượng không ra, mà nàng cũng không quá hứng thú với việc đó. Sờ sờ bàn tay nhỏ bé của đệ đệ, Lục Minh Ngọc thật nhớ phụ thân, “Mẹ, mọi người đều nói phòng nhỏ trong trường thi vô cùng đơn sơ, điều kiện rất kém, phụ thân chịu nổi không?”

Nhắc tới trượng phu, Tiêu thị tự tin cười, “A Noãn yên tâm, cha con chịu khổ nhiều năm như vậy vẫn sống được, còn sợ mấy ngày ngắn ngủi này hay sao?”

Lục Minh Ngọc cũng cười theo, phụ thân của nàng ý chí kiên cường, người bình thường tuyệt đối khôngthể so với.

Mà mẹ con hai người lại hoàn toàn không ngờ tới được, ngay khi hai người đang tán gẫu thì trong trường thi đã xảy ra một chuyện không lớn không nhỏ.