Xuyên Đến Dị Giới, Tôi Cùng Bạn Thân Trở Thành Pháo Hôi

Chương 34: 34: Thu Nhận Thuộc Hạ





Trở về tới nơi, Linh Nhạc rất nhanh đặt người xuống để chữa trị.
Thiếu niên một thân đầy vết roi lớn nhỏ.

Nhiều chỗ còn bị lõm vào bên trong đến xương cũng lòi ra ngoài.

Vết thương cũ chồng vết thương mới, một thân máu không chỗ nào lành lặn.
An Sinh giúp Linh Nhạc lấy nước, lại liên tục hết chậu này đến chậu khác.

Khăn vải trắng nhuộm đỏ hết mười tấm lớn, vết thương mới xem như được xử lý.

Linh Nhạc vừa xoa thuốc xong cho thiếu niên, rất nhanh lại trở về phòng chế thêm dược.

“An Sinh, nhờ cậu để ý cậu ta.”
An Sinh gật đầu cũng thuận thế ngồi xuống một bên tu luyện.

Hơn một canh giờ sau hắn liền bị tiếng động trên giường làm cho tỉnh lại.

Thấy người đã tỉnh, An Sinh đơn giản truyền âm đến Linh Nhạc.

Thiếu niên mắt mở lớn nhìn An Sinh.

Hắn hơi mấp máy môi tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng ra đến miệng lại là một mảnh khàn khàn không rõ âm thanh.

Linh Nhạc vừa chế dược xong.

Trên người vẫn còn hơi vương chút mùi dược thoang thoảng, ngược lại khiến người khác dễ chịu.

Cô tiến đến đỡ thiếu niên ngồi lên rồi mới lấy nước cho hắn.

“Thân thể thấy thế nào?”
Thiếu niên nhìn Linh Nhạc, nhận cốc nước từ tay cô.

Mắt hắn toát lên vẻ thê lương, sau lại chỉ cúi mặt xuống.

Giọng lộ rõ vẻ thất vọng.
“Tại sao lại cứu ta? Không phải các ngươi ngay từ đầu đã quay lưng đi?”
Đoạn hắn tự giễu, cười ngu ngơ.
“Cũng đúng thôi, nô lệ bọn ta không có quyền lựa chọn.”
Nhận thấy cái nhìn lạnh lẽo từ phía An Sinh, thiếu niên vẫn một mặt im lặng không nói thêm gì.
Hắn không sai, gia tộc hắn cũng không sai.

Là ông trời bất công đẩy người lương thiện vào chỗ chết.
Tại sao không để hắn chết đi? Sống không báo được thù, hắn thà chết còn hơn.
Linh Nhạc để ý thấy hai tay thiếu niên nắm chặt lấy phần chăn khiến xương bàn tay cũng trở nên trắng bệch, cô thở dài một hơi.

“Ngươi… nhận An Sinh làm chủ nhân đi.”
Bản thân An Sinh cũng không cho hắn là người tốt, lần này lại hiếm có chèn thêm một câu.
“Kết khế ước, muốn đi hay ở tùy ngươi.”
Linh Nhạc cũng gật đầu đồng ý.

Bọn hắn nguyện cho thiếu niên một con đường khác.

Thiếu niên trên giường bất giác ngẩn người.

Hắn lặng lẽ nhìn An Sinh cùng Linh Nhạc như xác nhận lại lời vừa nói.
Trở thành nô lệ, hắn có tuyệt vọng sao?

Ngày bị ấn ký đè lên, cuộc sống hắn cũng hoàn toàn thay đổi.

Cha hắn, nương hắn, cả đệ đệ mới sinh chưa được bao lâu.

Tất cả, tất cả đều lần lượt ra đi.

Hắn làm sao không hận được?
Hết lần này đến lần khác bỏ trốn.

Nhưng mỗi lần như vậy đều bị bắt trở về, thân nhiều thêm vết tích, càng làm tâm hắn chết lặng.
Không một ai nguyện ý ký khế ước với hắn.

Lại vì khuôn mặt này, càng là những kẻ ham mê sắc dục tìm đến.

Thật ghê tởm!
Hắn chịu đựng đủ rồi, thà giết hắn đi còn hơn.

Để hắn sống mà không báo được thù, là hắn bất hiếu với cha mẹ.

Là hắn có lỗi với gia tộc…
Nhưng lần này… Hắn có cơ hội không?
Thiếu niên không do dự nữa, hắn lập tức xuống giường quỳ trước An Sinh dập đầu liên tục.

“Thuộc hạ nguyện trung thành cả đời với chủ nhân.

Xin hãy thu nhận kẻ thấp hèn này.”
An Sinh giọng không mấy vui vẻ nhìn người ở dưới.

“Dừng lại!”
Thiếu niên dừng động tác, cũng không đứng dậy mà tiếp tục quỳ.

An Sinh mắt thâm sâu dò hỏi.

“Ngươi không hối hận?”
Thiếu niên trả lời dứt khoát.

“Thuộc hạ không hối hận.”
An Sinh chợt cười lên, giọng thờ ơ.

“Đừng tưởng ta không biết ngươi từng muốn lợi dụng bọn ta ký khế ước xóa ấn ký.

Nếu không muốn chết thì cút.”
Thiếu niên toàn thân run rẩy.

Uy áp này, không phải một hài tử bình thường có thể toát ra được.
“Thuộc hạ nguyện trung thành tới chết.”
An Sinh không nói gì chỉ lẳng lặng nhìn kẻ ở dưới.

Hắn sẽ không bao giờ mang sói vào nhà, càng sẽ không vì hoàn cảnh mà mở lòng bao dung.

Nếu vậy, hắn sẽ thay đổi chút trong khế ước.

Chỉ cần có chút ý định phản bội, lập tức hôi phi yên diệt.
An Sinh đứng lên, hắn cắn ngón trỏ lấy máu làm dẫn.

Hồn lực toát ra mạnh mẽ lại tạo nên một trận pháp nhỏ trước trán thiếu niên.


Nói đến ký khế ước, trận pháp cùng khế ước đều có liên quan.

Nếu nói khác nhau, khế ước là được tạo sẵn và cố định.

Bởi vậy chúng không biến đổi được như trận pháp.

An Sinh ngược lại không lo ngại về nó.

Hắn đơn giản tạo ra khế ước khác phức tạp hơn.

Nô lệ sẽ không vì chủ nhân mà cũng chịu thương tổn tương tự, ngược lại nếu là phản bội tức khắc sẽ phát nổ.
Kết trận xong, vệt đỏ dài trên mặt thiếu niên liền biến mất.

Nhìn cũng không khác bình thường là bao.

Thiếu niên hơi đưa tay lên xoa bên phải mặt, cảm nhận một lần nữa như được làm người.
“Ngươi tên là gì?” Linh Nhạc hỏi.
Thiếu niên hơi cúi đầu.

“Thuộc hạ tên Bạch.”
“Vậy được, ngươi trước cứ nghỉ ngơi ở đây.

Khi nào hết bệnh có việc cho ngươi.”
Bạch gấp gáp, nhìn An Sinh cùng Linh Nhạc.

“Không được, đây là phòng của chủ nhân, thuộc hạ không thể…”
Chưa hết lời, Linh Nhạc đã chặn lại lời hắn định nói.

“Là mệnh lệnh.”
Nói rồi, cô cũng theo sau An Sinh rời đi.

Để lại Bạch tâm tình phức tạp đứng đó.
Sáng hôm sau, giải đấu tiếp tục diễn ra.

Linh Nhạc cùng An Sinh như mọi lần, đường cũ mà đi.
Trước mắt bỗng chốc xuất hiện mái tóc bạch kim quen thuộc.

Trần Niên cũng nhìn về hướng bên này, hắn nói gì đó với người bên cạnh rồi rất nhanh đi đến.
“Ta đã giữ lời hứa.”
An Sinh gật đầu, đoạn nói.

“Bọn ta cũng vậy.”
“Ngươi đã từng đấu với Hoa Hồng Độc chưa?” Linh Nhạc dò hỏi.
Trần Niên nghe đến đây, suy nghĩ nói.

“Ngươi nói là thiếu chủ nhà Lục phủ kia sao? Nếu là hắn thì ta chưa có chạm mặt qua, nhưng một đồng học bạn ta đã từng đấu với hắn ở trận trước.”
“Nghe nói ra tay rất độc.” Nói đến đây hắn tò mò hỏi hai người.

“Các ngươi phải đấu với hắn sao? ”
Linh Nhạc gật đầu.

“Ta cũng nghe tin đồn như vậy, chỉ muốn xác nhận tránh gặp mặt lại rơi vào thế bị động.”
Trần Niên nghe vậy cũng không hỏi nhiều, hắn chỉ nhắc nhở.

“Các ngươi nếu là đấu với hắn vẫn là nên cẩn trọng mấy trò tiểu nhân.”
Linh Nhạc cùng An Sinh gật đầu cảm tạ Trần Niên.

Lòng cũng cảm thấy Trần Niên là người có thể kết giao.
Đấu trường tuy rộng vậy nhưng cũng không chứa đủ số người đến.

Hôm nay, Bành Lục cũng không thấy có xuất hiện.

An Sinh không quan tâm, Linh Nhạc cũng không nghĩ nhiều.
Sau một canh giờ trôi qua, tiếng hô trận kế tiếp vang lên.

An Sinh cùng Lục Tân chạm mặt.
Đến Trần Niên cũng phải cảm thán không thôi.

Thế giới này nhỏ hơn hắn nghĩ.

Trước đó không lâu bọn hắn mới nói qua, vậy mà hiện tại người đã cùng trên một sàn đấu.
Trên sàn đấu, Lục Tân ngầm đánh giá An Sinh.

Hắn tiến lên một bước.
“Chúc ngươi có thể lành lặn trở về.”
An Sinh nghe đến ngữ điệu khiêu khích trắng trợn, nhẹ nhàng đáp lại.
“Ngươi cũng vậy.”
Không nghĩ đến An Sinh không sợ hãi như tưởng tượng, mắt thấy còn ngang ngược chống đối lại hắn.

Lục Tân tay hơi nắm siết lại, ngoài mặt vẫn giữ hình tượng cười nhẹ.
Một tiếng hô của trọng tài, Không nhanh không chậm.

Lục Tân nhanh chóng ném ra mấy bùa chú ngăn cản động tác của An Sinh.

Sau hôm chạm mặt ở chợ đen, hắn đã đi mua thông tin ở một số nơi.

Cũng biết được Hồn dạng của An Sinh thực ra là một chiếc quạt.

Mặc cho người khác có nói uy lực mạnh đến mức nào, Hồn dạng là một chiếc quạt đúng là chuyện nực cười.
An Sinh thân tránh né mấy lá bùa, cùng lúc làm quen với cách đánh của đối phương.
Khi chỉ còn một đoạn đến phía Lục Tân, phía dưới chân An Sinh lập tức có chút dị tượng.
Không suy nghĩ nhiều, hắn tung người lên cao bật ngửa về phía sau.

Nơi vốn là mặt đất bằng phẳng kia lập tức nứt vỡ.

Hàng trăm nhánh hoa hồng chi chít gai đâm thẳng lên không trung rồi lan ra khắp sàn đấu.
Bằng tốc độ mắt thấy, từng nhánh từng nhánh hoa hồng phi đến như trường thương.
An Sinh tránh né liên tiếp các đòn công kích phi đến, não càng nhanh hơn mà suy nghĩ.

Vừa dẻo dai lại vừa cứng cáp, loại này là khó đánh nhất.

Tuy nhiên, đó là khi hắn chưa xuất Hồn dạng ra.

Một đoạn ảnh đen đột ngột xuất hiện từ không trung.

Bằng tốc độ khó thấy được tứ phương mà chém.
Nhánh hồng trên không trung cũng vì thế mà đứt đoạn rơi xuống như vũ.

Lục Tân cắn răng, ném bùa đến phía An Sinh.
Một trận cuồng phong lập tức chặn lại vụ nổ, Lục Tân cũng vì thế văng ra phía xa.

Hắn nằm im bất động, An Sinh lại không vì thế mà thả lỏng.

Bỗng nhiên bầu trời đột ngột chuyển tối, khi An Sinh nhận ra thì đã quá muộn.

Tử trên đỉnh đầu hắn, chi chít nhánh hồng nối nhau cuồn cuộn nuốt trọn thân ảnh của hắn.

Không chỉ ngăn cản hắn dùng chiêu thức cùng Du Phiến, một phần lực còn tạo nên cái bẫy khác.


Quả nhiên, kẻ đi đến vòng cuối đều không thể xem thường.
Trên khán đài Trần Niên nhìn Linh Nhạc.

“Ngươi không lo sao?”
Linh Nhạc mắt chỉ chăm chú nhìn vào một chỗ trên sàn đấu, gật đầu kiên định.
“Ta tin huynh ấy.”
Trần Niên không nói gì, hiếm khi tò mò đến quan hệ hai người.

Còn nhỏ mà thân thiết như vậy, là người thân sao?
Dưới sàn đấu, thân ảnh vốn bất động từ từ đứng dậy.

Hắn cười lớn, nhìn về phía Linh Nhạc.
“Hắn sẽ phế!”
Linh Nhạc mặt lạnh xuống cười đến âm trầm.

Một kích đạp nát bậc đá.
Cmn, đợi hết trận đấu.

Ta đây sẽ cho ngươi cảm giác sống không bằng chết.
Trần Niên ngồi bên cạnh, động tác không khỏi tránh né sang một bên.

Lục Tân à, Lục Tân.

Ngươi chọc nhầm tổ ong rồi.

Lục Tân chỉ thấy Linh Nhạc cười khiêu khích nhìn lại hắn, tâm trạng vốn vui vẻ nhanh chóng liền mất hứng.
Không như hắn nghĩ sao? Không phải hiện tại con nhóc kia nên lo lắng cho kẻ sắp…
Oanh!
Một tiếng nổ lớn từ phía sau phát ra.

Chỉ thấy giữa sàn đấu, chiếc kén vốn là đẹp đẽ đã bị oanh tạc mà nát ra.
Theo luồng gió, vạn cánh hoa hồng bay tán loạn.

Một thân ảnh từ trong bước ra, quanh người còn có nhiều thêm hai vòng Du Phiến xoay quanh.
Lục Tân bắt đầu hoảng loạn.

Hắn vội vã lôi ra mấy tấm bùa ý định muốn chặn bước đi của An Sinh, nhân cơ hội lại ra chiêu cũ.
Nhưng ý định chỉ là ý định.

Đã có kẻ nhanh hơn mà ra tay trước.
Cảnh tượng trên sàn đấu giờ là một mảnh hỗn loạn.

Du phiến không chỉ một mà như nhân ra xé gió phi đến tán loạn, xé tan cuồng khúc của nhánh hồng.

Thân ảnh An Sinh một đường không trở ngại, phi đến trước mặt Lục Tân.

Một kích đá người khỏi sàn đấu.
Khi người trên khán đài còn ngơ ngác, tiếng hô lớn người chiến thắng vang lên thức tỉnh mọi người.
Huyết Mộ nhìn mấy lão sư tranh nhau gửi thư mời.

Mặt không biểu hiện gì, ánh mắt chỉ tập trung vào thân ảnh được chiếu lại.

Trên Đại Hồn Lục này, đa hồn dạng không phải chuyện hiếm lạ.

Nhưng lại duy nhất có những loại đặc biệt.

Ví như Nhị Bộ Song Hồn, Xích Hỏa Phượng Hoàng,...!
Dù sao, lâu ngày sẽ rõ.

Người hắn tìm, có lẽ ở ngay trước mắt.

Hết chương 34: Hoa hồng héo:))
Lần này cũng cảm ơn các bạn độc giả đã tìm đến và đọc.
Hắc Liên Hoa..