Xuyên Không Chiến Kỷ: Thiên Mệnh Chiến!

Chương 2: 2: Chuyện Gì Xảy Ra






Đại Lê Hoàng Triều,
Một tòa kiến trúc cung điện to lớn, ánh trăng chiếu xuống lưu ly mái ngói xanh.

Cung điện dát vàng, cửa lớn sơn màu đỏ mang hơi hướm cổ kính khiến người ta vừa nhìn thấy trong lòng không khỏi sinh chút cảm giác trang trọng.
Từ xa nhìn lại, bốn phía đều giống nhau, tất cả khu này chiếm hết một diện tích cực lớn, nhìn mãi nhìn mãi không thấy điểm dừng.

Hôm nay toàn bộ kiến trúc cung điện đều được trang trí bằng vải đỏ và đèn lồng hỉ.
Trong sân lúc này còn đang tiệc tùng linh đình, tiếng mời rượu xem lẫn tiếng đàn hát, từng vị vũ công nghiêng nước nghiêng thành mặc lấy váy ngắn để lộ ra đôi chân dài nhảy múa ở giữa sân.

Cổng chính bên ngoài cũng cao đến năm trượng, bên trên treo hai cái đèn lồng hỉ thật to đi kèm với uốn lượn vải đỏ, từng đoàn khách nhân chào từ biệt ra về.
....
Cũng vào lúc này,
Bên trong một căn phòng rộng lớn, xung quanh bày biện vô số kệ trưng bày các loại binh khí khác nhau, một tên thiếu niên hai mắt nhắm nghiền mặc lấy quần áo tân lang đã rách nát, trên thân chi chít sâu - cạn vết thương, máu tươi ướt đẫm quần áo.
Khoảng cách thiếu niên chỉ có vài bước chân, một thanh cổ kiếm treo lơ lửng giữa không trung bộc phát ra trận trận tiếng kiếm reo như mãnh long gầm gừ.
Bỗng nhiên, mày kiếm hơi động...
Thiếu niên hai mắt dần dần mở ra, trong lòng mờ mịt.
Hắn mặc dù hai mắt mở ra thế nhưng cảnh tượng trước mắt lại trở nên hư vô mờ ảo, hoàn toàn không nhìn rõ được khung cảnh trước mắt chỉ thấy được một đoàn ánh sáng màu tím.

Bên tai nghe thấy một loại âm thanh sắc bén thế nhưng cũng mười phần nhỏ bé khiến hắn nghe không rõ là tiếng gì.


Trong đầu một trận ong ong khiến đầu hắn đau đến muốn nổ
Lại đi qua một đoạn thời gian cảnh tượng trước mắt dần dần hiện rõ, trong đầu ong ong thanh âm cũng ngày càng nhỏ dần mãi cho đến khi hoàn toàn biến mất.

Thay thế vào đó là một đạo hùng hậu mà uy nghiêm thanh âm vang lên
“Xuyên không quá trình hoàn tất! Chúc các ngươi mau tìm đường chết cho lão tử nhẹ thân!”
Ý thức dần khôi phục, thanh niên trong lòng chửi bậy.
Mau đi tìm đường chết?
Cả nhà ngươi đều nhanh đi tìm đường chết!
Lại nói mình đã thực sự xuyên không rồi?
Thiếu niên một mặt mộng bức nhìn về phía xây dựng theo kiến trúc cổ trang kiểu dáng trần nhà, trong lòng khẳng định — QUẢNG CÁO —
Ta mọe nó thật xuyên không!
Xong! Xong! Thật xong!
Hắn bây giờ tâm lý muốn khóc đều có.
Thật tốt sinh ra trong gia đình giàu có, ăn chơi hưởng thụ chưa bao lâu đã bị lôi đi xuyên không?
Thế nhưng lấy hắn đã từng trải qua quân đội nghiêm ngặt rèn luyện tâm lý tố chất rất nhanh bình phục lại tâm tình, dù sao xuyên đều đã xuyên có nằm đây khóc cũng không thể trở về.
Ngưng thần nhìn về phía nơi phát ra ánh sáng màu tím, hắn phát hiện trước mắt cũng không phải giống như trong tưởng tượng một cái đèn tuýp tím mà là một thanh mười phần tinh xảo đẹp đẽ cổ kiếm.

Thế nhưng bởi vì ánh sáng quá chói mắt, hắn cũng không nhìn rõ ràng.
Leng Keng...leng keng....

Cổ kiếm phát ra từng trận kiếm reo giống như đối với việc thiếu niên trước mắt nó chưa chết biểu thị phẫn nộ.
Cảm nhận được toàn thân nhít nha lít nhít vết thương truyền đến cảm giác đau đớn lại nhìn trước mắt thanh kiếm, hắn trầm mặc.
Vừa xuyên không đến đã đứng trước nguy cơ lên bảng đếm số khiến hắn hoài nghi nhân sinh.
Ta thật không phải trong lịch sử người xuyên không người đen đủi nhất?
Leng keng!
Tiếng kiếm reo đem suy nghĩ của hắn đánh gãy, một đạo kiếm mang màu tím mang theo kinh khủng uy áp cùng sát khí cấp tốc chém tới.
Không thể ngồi chờ chết!
Suy nghĩ vừa lóe lên, Trần Minh Quân làm một cái động tác lăn người hiểm lại càng hiểm tránh thoát khủng bố kiếm mang.

Chứng kiến vài sợi tóc bị kiếm mang cắt đứt, hắn toàn thân đều là mồ hôi lạnh.
Cổ kiếm phát ra âm thanh giống như tại hừ lạnh, hai đạo kiếm mang cấp tốc bay ra đem Trần Minh Quân mọi đường né tránh đều chặn lại.
Ừng ực!
Trần Minh Quân sợ hãi nuốt nước bọt, không lẽ mạng ta chấm dứt tại đây?
Hắn nhìn đông nhìn tây phát hiện gần mình có một cái khiên, thời gian cấp bách hắn cũng không kịp nghĩ nhiều trực tiếp lao đến đem khiên dựng lên đón đỡ.

Ý tưởng thì tốt nhưng thực tế thì phũ phàng, cái khiên này nhìn qua mỏng như cánh ve thế nhưng lại khiến cho người ta cảm giác nặng mấy trăm cân.
Cho dù hắn đem toàn bộ khí lực cũng chỉ miễn cưỡng đem cái khiên này dựng lên theo hình chéo \ vừa vặn nằm sấp xuống tránh né đi cổ kiếm công kích.
Hồng Hộc...!— QUẢNG CÁO —
Trần Minh Quân há mồm thở dốc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi thấm vào từng chỗ vết thương khiến hắn đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương, thực sự quá thốn!

Cổ kiếm thấy công kích bị chặn lại, nó toàn thân quang mang đại thịnh, nổi giận phát ra càng nhiều công kích.
Bá! Bá! Bá!
Từng đạo kiếm khí đánh lên tấm khiên, dư lực đem Trần Minh Quân toàn thân trấn động, miệng vết thương mở rộng khiến máu chảy càng thêm nhanh.
Phốc!
Hắn nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, bên trong máu tươi còn có mảnh vụn nội tạng khiến sắc mặt hắn lúc này càng thêm trắng nhợt.
Không thể như thế này mãi được!
Tiếp tục thế này hắn chẳng khác gì chép vàng bơi trong chảo mỡ, sớm muộn cũng toang.
Hắn đang đau đầu tìm đối sách bỗng nhiên khung cảnh trước mắt thay đổi, hắn phát hiện bản thân đứng giữa một khu rừng, xung quanh đại thụ che trời, tiếng chim hót líu lo có thể nói cảnh đẹp ý vui.
Chuyện gì xảy ra????
Trần Minh Quân một mặt mộng bức, không lẽ ta lại xuyên không?
"Ta ở nơi này", một giọng nói nhẹ nhàng dịu dàng như tiếng chim oanh vang lên đem Trần Minh Quân giật mình.
Hắn quay đầu lại lần theo nơi phát ra thanh âm, hắn phát hiện một cô gái hai chân để trần ngồi trên cành đại thụ lắc lư.
Cô gái mặc một bộ váy dài màu lam nhạt, mặt trứng ngỗng xinh đẹp đến không cách nào diễn tả thành lời, sau lưng có sáu cái cánh giống như cánh ve, mái tóc đen dài được tô điểm bởi da thịt trắng như mỡ đông.
Cho dù lấy Trần Minh Quân kiếp trước đã gặp gỡ không ít hot face, hot girl, diễn viên, hoa hậu, minh tinh...giờ phút này cũng vẫn bị sự xinh đẹp của cô gái trước mắt làm cho đứng hình mất nhiều giây.

Lấy lại tinh thần, hắn bày ra một bộ chín chắn, lịch sự hỏi: "Xin hỏi vị tiểu thư này là?"
Cô gái liếc cũng không liếc nhìn hắn một cái tự mình lẩm bẩm: "Cũng được, dù sao ở lại nơi này cũng đã quá lâu rồi, ra ngoài nhìn một chút thế giới cũng tốt."
Trần Minh Quân: "???"
Cô gái lắc mình một cái biến mất trên cành cây, đợi một lần nữa xuất hiện đã xuất hiện ở khoảng cách không đến năm bước trước mặt Trần Minh Quân.
Trần Minh Quân: " ???"
Ma???? — QUẢNG CÁO —
Không đúng, trên đời làm gì có ma nữ nào xinh đẹp đến vậy!
Cô gái từng bước đi đến mặc kệ đối phương đang một mặt cổ quái nhìn lấy mình, đợi đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại hai bước chân mới dừng lại nói: "Tiểu tử, ngươi không muốn bị thanh kiếm rỉ kia giết a?"

Trần Minh Quân vô ý thức gật gật đầu, làm người chỉ có còn sống mới là tốt nhất làm gì có ai muốn chết.
Cô gái khẽ mỉm cười khiến biển hoa thất sắc, nàng nói: " Vậy tốt, ta có thể cho ngươi mượn sức mạnh của ta thế nhưng ta có một điều kiện."
Trần Minh Quân: "???"
Không biết vì sao nghe được đến lời nói này hắn cứ có cảm giác là lạ, không lẽ bản thân xuyên đến một cái nhân loại cùng tinh linh ký kết khế ước thế giới?
Cái này nhưng không phải không có khả năng, dù sao kiếp trước trên anime, manga cũng có mà lại hắn cũng đã từng xem qua.
Dạng này cũng tốt nha, cùng một vị xinh đẹp như tiên nữ tinh linh ký kết khế ước hắn vạn phần tình nguyện.
Trong lòng vui vẻ nở hoa, hắn hỏi: "Điều kiện gì?"
Cô gái cười như không cười nhìn lấy hắn nói khẽ: "Ngươi phải lập xuống thiên đạo thệ ngôn, đem thanh kiếm rỉ kia cùng kéo xuống nước....!không đúng, phải nói là buộc nàng ký khế ước với ngươi."
Trần Minh Quân: "???"
Hắn nghĩ đến đầu càng ngày càng to nhưng vẫn không lý giải được lời này là có ý gì.

Bất quá hắn cũng hiểu được sơ sơ, đại khái lập cái gì thiên đạo thệ ngôn đem thanh cổ kiếm kia thu phục.
Nghĩ đến đây hắn lập tức gật đầu đáp ứng phát ra thiên đạo lời thề, nói đùa cái gì cho dù không lập thệ hắn cũng rất rất muốn đem thanh cổ kiếm kia thu phục.

Mặc dù vừa mới xuyên qua còn chưa hiểu lắm về thế giới này thế nhưng hắn có thể đoán đại khái thanh kiếm kia là vật bất phàm, còn về việc là chí bảo hay cấp độ gì hắn hiện tại không xác định.
"Tốt" cô gái cũng khẽ gật đầu sau đó tay ngọc khẽ nâng lên hướng về phía lồng ngực Trần Minh Quân.
Trần Minh Quân chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng sau đó toàn thân mãnh liệt suy yếu, vị trí trái tim truyền đến cảm giác nhói nhói, cúi đầu xuống hắn phát hiện một giọt máu từ trong ngực mình bay ra bên ngoài hướng về phía tiểu tiên nữ tỷ tỷ mà đi.
Toàn thân suy yếu khiến hắn không còn đứng vững được nữa, cắm đầu ngã xuống, điều cuối cùng hắn nhìn thấy là giọt máu của mình bay lơ lửng trong tay ngọc của tiên nữ tỉ tỉ sau đó tiên nữ tỉ tỉ môi hồng khẽ nhếch đem nuốt vào.
Đợi một lần nữa mở mắt, khung cảnh xung quanh đã biến đổi trở về trong căn phòng, từng đạo kiếm khí vẫn không ngừng công kích.

Thế nhưng cảm giác suy yếu lại không biến mất, hắn cảm giác toàn thân vô lực, một ngón tay đều không thể động.
Trần Minh Quân: "???".