Xuyên Nhanh: 108 Cách Công Lược Nam Thần

Chương 17: Giả dạng




Sở Phù ỡm ờ đi theo Hà Khải Thịnh vào một căn phòng khác, tuy nhìn bên ngoài Sở Phù là một bộ dáng thấp thỏm bất an, nhưng trong lòng hết sức rõ ràng, nam nhân kia, cũng sẽ không dưới tình huống như vậy quay ra làm gì nàng.

Quả nhiên, bên trong đã có người đang đứng chờ bọn họ.

"Cô ấy, giao cho các người." Hà Khải Thịnh tự mình đem Sở Phù đưa vào phòng, khiến những người đó mặt cung kính thêm vài phần.

Sau đó, hắn lúc tiệc tối bắt đầu còn một tiếng rưỡi, địa điểm cử hành yến hội ở ngay Hoàng Quý khách sạn, khẩn cấp tạo hình miễn cưỡng có thể kịp.

Nhà tạo mẫu cùng chuyên viên trang điểm một câu vô nghĩa cũng không nói, trực tiếp đánh giá Sở Phù, chỉ chốc lát sau, một người đi vào đưa tới quần áo để chọn lựa, một người đùa nghịch đồ trang điểm, còn có không ít trợ thủ bận rộn trong ngoài.

Sở Phù bị mấy người đẩy như con quay, trước kia đóng phim điện ảnh hoặc là chạy show cũng đã nếm thử qua loại tình huống này, hiện tại thật là có chút hoài niệm.

Thật lâu sau đó, chuyên viên trang điểm đặt một nét bút cuối cùng, nhẹ nhàng nói: "Được rồi."

Sở Phù mở hai mắt.

Nàng đánh giá khuôn mặt tinh tế trong gương, nếu nhìn kỹ, Văn Tiểu Tiểu này cùng nàng thật sự có vài phần tương tự. Một bộ dáng nhu nhược thiện lương lúc trước làm sở Phù không phát giác ra, nhưng hiện giờ trang điểm lên, gương mặt này lại cùng nàng có bảy phần giống nhau.

Nhà tại mẫu nắm tay nàng, dẫm lên thảm lông dê mềm mại, ra khỏi phòng.

Hà Khải Thịnh an vị ở phòng khách bên ngoài, biểu tình nghiêm túc mà uống cháo, giống hư đang hoàn thành một công việc thập phần quan trọng.

Hắn nghe được động tĩnh, giương mắt nhìn, sau đó không hề dời tầm mắt đi.

Nữ hài mặc váy ren dài màu tím, tóc dài buông xõa, có vài sợi tóc nghịch ngợm rũ nhẹ bao lấy khuôn mặt trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo, nhờ vài nét phác họa mà nữ hài liền biến thành mỹ nhân khí chất điềm đạm mà thanh nhã.

Hà Khải Thịnh nhìn đôi mắt trong trẻo ngây thơ của nàng giờ đã nhiều hơn vài phần quyến rũ, trong lòng không khỏi run lên, đứng dậy hướng về phía trước hai bước.

Sở Phù có vài phần không được tự nhiên, nàng thấy nam nhân trước mặt gắt gao nhìn chằm chằm nàng, co quắp túm góc áo nhưng lại sợ sờ hỏng mất những lớp ren tinh xảo cùng sa mỏng.

Nàng đành phải biệt nữu* nói: "Hà tiên sinh, ta, là có chỗ nào không đúng sao?".

*"biệt nữu" có khá nhiều nghĩa, như là khó chịu, kỳ cục, khó tính rồi còn cả rắc rối, rầy rà (nhất là khi nói đến quan hệ giữa 2 người trở lên). Ở đây cụ thể là tâm khẩu bất nhất, tức là nghĩ 1 đằng miệng nói 1 nẻo, thích che giấu ý nghĩ thật sự trong nội tâm bằng thái độ, hành động đi ngược với điều mình nghĩ.

Hà Khải Thịnh đầu tiên là sửng sốt, hắn thật ra không nghĩ tới vẻ mặt kinh diễm của mình sẽ bị nữ hài cho rằng là không vui vẻ. Ngay sau đó lại nghĩ tới xưng hô của nàng, vì thế nhíu mày nói: "Ta uống xong cháo rồi."

Sở Phù sửng sốt, cái gì vậy? Rồi tầm mắt dừng ở cái chén trên bàn đã trống không, sau đó lại có chút nghi hoặc mà nhìn nam nhân, nhìn thần sắc ủy khuất trên gương mặt vốn băng lãnh vô cảm, tự hỏi tên này lại bị sao vậy, rốt cuộc mới nhớ tới sự tình vừa đáp ứng hắn.

Cũng chỉ là hứa nhìn hắn ăn thôi mà, sao làm như...

Tuy vậy, khuôn mặt trắng nõn vẫn hiện lên một mạt đỏ ửng: "Xin lỗi, Thịnh......"

Hà Khải Thịnh vừa lòng gật đầu: "Ân."

Hắn qua kéo tay Sở Phù, nhẹ nhàng sờ sờ tóc nàng, sau đó nhíu mày hỏi: "Không quen?"

Hảo hài tử Sở Phù thành thật ngoan ngoãn gật đầu: "Ân."

Nàng tuy rằng đã quen với những thứ này rồi, nhưng vẫn không thích. Không thích mấy thứ phục sức rườm rà hỗn tạp.

Mà Văn Tiểu Tiểu, chắc chắn là lần đầu tiên, nói gì đến quen?

Hà Khải Thịnh đáy mắt xẹt qua một tia ảo não, hắn làm quyết định này quả nhiên vẫn là quá hấp tấp.

Nhưng mà, hắn thật sự rất muốn công khai mà ở cùng nàng.

Hà Khải Thịnh nắm tay Sở Phù, nhẹ nhàng làm nàng kéo cánh tay hắn: "Đi thôi."