Xuyên Nhanh Phản Diện Cặn Bã Hoàn Lương

Chương 2: Chương 2





Cố chủ Yến Chử - 17 tuổi, là người thủ đô.

Năm 1976, hắn tham gia đội sản xuất nông thôn tại một thôn nhỏ ở phía nam.

Hoàn cảnh của cố chủ không tệ, ba mẹ đều là giáo sư đại học.

Tiếc là thời vận không tốt, năm đó Đại cách mạng văn hóa Trung Quốc vừa mới bắt đầu, ba ruột của hắn đã bị chính học trò của ông cáo buộc tội phản quốc, mẹ ruột của hắn lập tức ly hôn cùng chồng, mang theo cố chủ tái giá, vả lại còn đăng báo cho hay cố chủ và ba ruột đã đoạn tuyệt quan hệ.

Khi đó cố chủ đã bảy tuổi, chưa phải là lứa tuổi trưởng thành, hắn ngây thơ ngờ nghệch, trở thành “đứa con vong ơn bội nghĩa, máu lạnh vô tình, bất hiếu” trong miệng của một số người.Sau khi mẹ của cố chủ tái giá, lại sinh ra một cặp song sinh.


Ngoài ra, họ còn có một đứa con trai cả do vợ trước của chồng sau để lại, dần dà bà không còn đặt quá nhiều tâm tư trên người cố chủ.

Điều kiện gia đình mà bà tái hôn rất tốt, về mặt vật chất cũng không bạc đãi cố chủ.

Nhưng môi trường sống quá nhiều áp lực, thân bằng quyến thuộc của ba ruột bên kia chỉ chỉ trỏ trỏ, khiến cho tính tình của cố chủ trở nên mặc cảm và tự ti.

Ngoài mặt thì có vẻ sáng sủa, nhưng thực ra lòng dạ rất hẹp hòi.Vào ngày sinh nhật 16 tuổi của hắn, mẹ ruột phớt lờ sự phản đối của hắn, đã thay thế tên của anh kế bằng tên của hắn trong danh sách thanh niên xuống nông thôn tham gia đội sản xuất, để hắn trở thành một thành viên của đoàn “Thanh niên trí thức”.

Sức khỏe của cố chủ vốn không quá khỏe mạnh, những ngày ở nông thôn vô cùng khó khăn, rất nhiều lần ốm nặng suýt không qua khỏi.

Họa vô đơn chí, năm thứ hai tham gia phong trào “Thanh niên trí thức”, cố chủ nhận được lá thư từ nông trường nơi ba ruột của hắn đang lao động cải tạo, đính kèm gói hàng là di vật của ba ruột hắn.Xem hướng đi của nửa đầu cốt truyện, có lẽ đây chính là quá trình dưỡng thành một nhân vật phản diện nhỏ.

Quả nhiên, sau khi kỳ thi đại học được khôi phục, cố chủ thi đậu vào trường đại học tốt nhất cả nước, suôn sẻ trở về thủ đô.Câu chuyện sau đó vô cùng sáo rỗng, cố chủ ở nhà liên tục châm ngòi ly gián.

Chia rẽ mối quan hệ giữa anh kế và cha dượng, chia rẽ mối quan hệ giữa anh kế và em trai cùng cha khác mẹ, chia rẽ mối quan hệ giữa anh kế và mẹ ruột, biến một gia đình vốn dĩ đang hòa thuận trở thành gà bay chó sủa.Cha dượng của cố chủ chính là nhóm người đầu tiên từ bỏ công việc trong hệ thống mà mạo hiểm đi biển làm ăn sau Cải cách kinh tế Trung Quốc, ông và mẹ ruột của cố chủ cùng nhau gây dựng một gia nghiệp lớn.

Cố chủ đã đặt hết tâm tư vào công việc kinh doanh của gia đình này, hắn muốn thay thế anh kế, thà rằng hai người em cùng cha khác mẹ kế thừa toàn bộ gia nghiệp, cũng không muốn để anh kế nhận được một xu.

Bởi vì hắn nhớ rất rõ, lúc trước nếu không phải vì anh kế nói chuyện với mẹ của hắn, người xuống nông thôn tham gia đội sản xuất đã không phải là hắn.


Hắn chỉ còn mẹ là người thân duy nhất, hắn không dám oán hận mẹ, chỉ có thể trút hết mọi oán hận của hắn lên người anh kế.

Đáng tiếc, vai chính của thế giới này lại không phải là hắn, mà là anh kế và bạn gái của anh kế.

Tất nhiên, tất cả những âm mưu của hắn đều thất bại, kết cục thê thảm, tuyệt vọng mà chết.Nếu chỉ có như vậy, Yến Chử tuyệt đối sẽ không nói cố chủ cặn bã.

Nhưng ai bảo thằng nhóc này khi xuống nông thôn, vì tránh né nông vụ nặng nề, cưới con gái của đại đội trưởng trong thôn.

Ỷ vào việc cô gái nhỏ người ta thích hắn, lừa dối cô ấy hết lần này đến lần khác.

Sau khi kỳ thi đại học được khôi phục, hắn còn lừa cô ấy trộm con dấu của ba cô ấy, cầm thư giới thiệu và rũ áo đi đến đại học uy tín, vứt bỏ người vợ thôn quê.

Lúc hắn ra đi, hoàn toàn không biết rằng vợ của hắn đã mang thai.Yến Chử ghét nhất là những người đàn ông đùa giỡn tình cảm và không có trách nhiệm như vậy.


Cho dù có rất nhiều người có lỗi với cố chủ, nhưng cô gái nhỏ kia đối xử tốt với hắn là chuyện không thể chối cãi.

Hắn đâu chỉ cô phụ một tấm chân tình bình thường, mà có lẽ là duy nhất trên thế giới này.

Tình cảm chân thành tha thiết nhất dành cho hắn, lòng yêu mến không có bất kỳ sự lợi dụng nào.Đứa con trai năm đó của hắn đã được cô gái nhỏ kia nuôi nấng trưởng thành, cũng thi đậu vào trường đại học mà năm đó hắn đã thi đậu.

Dòng đời xô đẩy, con trai hắn biết những gì đã xảy ra trong những năm qua.

Buồn cười hơn chính là cuối cùng khi hắn chết, những người chôn cất cho hắn lại là vợ và con trai đã bị hắn vứt bỏ từ lâu kia..