Xuyên Nhanh "Tình" Thâm Một Tấc

Chương 115: Phiên ngoại (2) Phó bánh bao Phó Manh Manh



Hạ Tình Tình vào năm thứ hai sau khi kết hôn sinh hạ một bé trai, đặt tên là Phó Minh Thần.

Bạn nhỏ Phó Minh Thần lớn lên mày rậm mắt to, trên mặt mang theo chút béo tròn của trẻ con, mũi miệng nhưng thật ra giống Sở Việt hơn.

Hạ Tình Tình cực kỳ yêu bánh bao nhỏ của mình, cả ngày ôm hôn, luyến tiếc buông tay.

Tình huống như vậy liên tục đến khi bánh bao nhỏ đi nhà trẻ. một ngày nọ, Hạ Tình Tình phát hiện, con trai ngoan ngoãn nhuyễn manh nhà mình, vốn thích nhất quấn lấy cô muốn ôm một cái, đột nhiên trở nên không dính người.không chỉ có thế, bé còn banh khuôn mặt nhỏ đầy thịt, hơi có vẻ nghiêm túc nóivới cô: “Mẹ, con đã trưởng thành, là nam tử hán, phải học độc lập.”

Bộ dáng này của Phó tiểu đại nhân làm Hạ Tình Tình vui mừng lại chua xót, cô một chút cũng không hy vọng bánh bao nhỏ lớn lên nha, cô còn chưa ôm đủ đâu. cô hơi có chút ủy khuất oán giận về phía Phó Vân Hàn, hắn lại cực kỳ tán đồng cách làm của con trai.

“Bé cưng, Thần Thần đã tám tuổi, nó là con trai, có ý nghĩ của mình cũng là bình thường.” Phó Vân Hàn ôm cô vào trong ngực, sờ sờ mái tóc dài của cô.

“Nhưng mà, nó mới tám tuổi, ở trong mắt em, nó chỉ là bánh bao nhỏ a.” cô hít hít cái mũi, vẫn có chút không thể tiếp thu.

“Bé con, lúc anh tám tuổi, đã có thể sống một mình rồi.” hắn có chút buồn cười nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ đang sưng lên của cô.

Năm tháng cơ hồ không lưu lại bất kì dấu vết nào trên người cô, vẫn là cô gái nhỏ oán giận làm nũng với hắn, một cái mỉm cười, một cái cau mày đều làm hắn si mê. hắn nhịn không được cúi đầu hôn cô, vừa hôn liền không thể vãn hồi, cuối cùng trận nói chuyện này hoàn toàn kết thúc trong tiếng ngâm nga lẫn tiếng gầm nhẹ.

Bánh bao nhỏ mỗi ngày một lớn, hành vi xử sự càng ngày càng giống Phó Vân Hàn, nếu không có cặp mắt to tròn xoe tăng thêm vài phần linh động, Hạ Tình Tình cơ hồ cho rằng mình sinh ra một mặt than nhỏ! cô thường xuyên thở ngắn than dài với ảnh chụp khi còn nhỏ của bánh bao nhỏ, lần nào cũng cảm thấy chua xót cô độc, mãi đến lần nọ gặp được khuê nữ nhà Tưởng Chiêu Chiêu kiều tiếu dính người, vừa hâm mộ lại ghen ghét, đột nhiên cô làm ra một quyết định.

Quyết định này đương nhiên là gạt Phó Vân Hàn, chờ đến khi sự việc đã bại lộ, cô đã có mang hai tháng.

Sau đó rất lâu, Phó Vân Hàn đơn phương “giận dỗi” với cô. hắn vẫn cẩn thận chuẩn bị mọi thứ thật tốt vì cô như cũ, thậm chí bởi vì cô nôn nghén, vắt hết óc vơ vét các loại thực đơn; hắn cũng vẫn sẽ mỗi đêm thật cẩn thận ôm cô đi vào giấc ngủ, hơi có động tĩnh sẽ lập tức bật dậy xem xét tình huống của cô. Nhưng mà hắn cơ hồ không còn cười nữa, thế này làm cho Hạ Tình Tình sớm quen với hắn ôn nhu cười mỉm làm thế nào chịu được?

cô biết là mình không đúng, không nên gạt hắn trộm chọc mấy lỗ trên áo mưa, nhưng cô chỉ là quá muốn sinh thêm con gái. cô từng mịt mờ hỏi hắn, hắn lại cảm thấy có một là đủ rồi. hắn chẳng lẽ mộtchút cũng không muốn con gái sao? rõ ràng lần đầu có thai, hắn còn nói hy vọng là tiểu nha đầu giống như cô, thế nào hiện tại lại cả ngày banh mặt? Có phải hay không, có phải hay không hắn không thích cô nữa?

Thai phụ luôn thích đa sầu đa cảm, Hạ Tình Tình một mình ngồi trên giường miên man suy nghĩ, càng nghĩ càng khổ sở, nhịn không được trộm gạt nước mắt.

Lúc Phó Vân Hàn bưng món ăn mới nghiên cứu đi vào phòng, nhìn thấy tình cảnh như vậy, hắn vội vàng buông mâm tiến lên ôm lấy cô.

“Bé con, sao lại khóc?”

“anh còn hỏi? Còn không phải bởi vì cả ngày anh nhăn mặt cho em xem!” cô trừng mắt nhìn hắn, hai con mắt hồng như thỏ con, nhìn hắn cả mặt vô tội trong lòng càng nghĩ càng giận, dùng lực tránh hắnôm ấp.

hắn cũng không giận, lại lần nữa tiến lên ôm lấy cô, bàn tay khẽ vuốt sau lưng cô, ôn nhu hôn nước mắt trên mặt cô, hôn đến cô đầy mặt đỏ bừng mới buông ra.

“Đừng khóc, nhé?” thanh âm hắn khàn khàn ghé vào bên tai cô, nhân tiện cắn cắn vành tai nhỏ đỏ rực.

Hạ Tình Tình thân mình mềm nhũng ngã vào trong lòng hắn, thầm hận mình không biết cố gắng. côđơn giản chôn mặt vào ngực hắn, không nhìn hắn cũng không để ý tới hắn.

Phó Vân Hàn than nhẹ một tiếng, thay đổi tư thế có thể làm cô nằm càng thoải mái, nhẹ nhàng vuốt bụng nhỏ của cô, ôn nhu nói: “Bé con, anh không phải muốn tức giận với em. Làm em khổ sở, là anhkhông tốt.” Người trong lòng ngực nhẹ nhàng giật giật lỗ tai, lại vẫn như cũ cố chấp không muốn lộ mặt. hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói, “Nếu em thật sự muốn đứa bé như vậy lại, em có thể nói với anh, chúng ta trước điều dưỡng thân mình em thật tốt rồi chuẩn bị, mà không phải như thế… vội vàng như thế. Bây giờ, Bé con, anh thật sự sợ hãi.”

hắn nói câu cuối cùng thì dán mặt vào cổ cô, thanh âm rất thấp còn có chút mơ hồ không rõ, nhưng côlại nghe rõ, cũng nghe ra hắn bất an và khủng hoảng.

Đúng vậy, cô đã 36 tuổi, như vậy có thể coi là sản phụ cao tuổi, cô tùy hứng mà tự mình làm chủ có mang bảo bảo, cho rằng có lẽ hắn sẽ không thích, lại cố tình quên mình khả năng sẽ có nguy hiểm, hắnsẽ lo lắng, sẽ sợ hãi.

cô lập tức cảm thấy xác thật mình đã làm sai, trong lòng khó chịu áy náy cực kỳ, ngửa đầu gắt gao ôm cổ hắn, cố gắng nuốt vào nói: “Thực xin lỗi, ca ca, là em quá tùy hứng.”

“Tốt rồi, không khóc, ngoan. anh sẽ bồi em đúng hạn đi kiểm tra, đến khi em bình an sinh hạ bảo bảo. Nhưng mà Bé con, đáp ứng anh, sau này có gì đều phải nói với anh, mặc kệ là chuyện gì, chúng ta đều có thể bàn bạc, được không?” hắn cúi đầu ngóng nhìn cô, trong mắt tràn đầy thương tiếc.

“Được, em đồng ý.” cô dùng sức gật đầu.

Phó Manh Manh là tiểu cô nương chọc người yêu thích, xinh đẹp ngoan ngoãn, đôi mắt mèo có thể làm người ta nhìn đến tâm đều tan chảy. Dù là cha mẹ, ca ca ông ngoại, hay Tưởng a di, Quý thúc thúc, Tần thúc thúc cùng với An thúc thúc đều yêu thương bé đến cực điểm.

Nhưng gần đây, bạn nhỏ Phó Manh Manh nhận vạn thiên sủng ái thực không vui, cụ thể biểu hiện ra, đối mặt vớikẹo bé thích nhất đều là uể oải nhấc không nổi tinh thần. Thế này làm mọi người đều lo lắng, cũng mặc kệ dỗnhư thế nào, bé đều không chịu nói gì.

Hạ Tình Tình thấy thế lập tức gọiđiện thoại cho lão đại đang đi công tác ở nước ngoài, hôm sau Phó Minh Thần phong trần mệt mỏi trở về.

“Ca ca!” Phó Manh Manh sáu tuổi nhìn thấy người đang cười ở cửa phòng, lập tức vui sướng bò xuống giường, bước chân nhỏ chạy tới chỗ hắn.

Phó Minh Thần ngồi xổm xuống tiếp nhận bé, ôm lên, hôn hôn khuôn mặt nhỏ mượt mà, nhéo tay nhỏđầy thịt cười hỏi: “Nghe nói tiểu công chúa Manh Manh của nhà chúng ta gần đây không mấy vui vẻ, có thể nói cho ca ca, tại sao em không vui không?”

Tiểu nha đầu đang vui rạo rực nghe xong lời này, lập tức xịu cái miệng nhỏ, cúi đầu không nói lời nào, không bao lâu lại rơi xuống mấy giọt nước mắt.

Phó Minh Thần trong lòng hoảng hốt, vội vàng ôm bé đặt lên giường, chính mình ngồi xổm trước mặt, đau lòng lau nước mắt cho bé, ôn nhu nói: “Xảy ra chuyện gì, Bảo Bảo, đừng khóc nha, phát sinh chuyện gì, nói cho ca ca.”

Phó Manh Manh lại khóc lớn hơn nữa, bé vừa lau mắt, vừa thút tha thút thít nói: “Ca ca, bọn họ đều nói, anh có bạn gái!”

Phó Minh Thần ngơ ngác, có chút phản ứng không kịp, theo bản năng gật gật đầu.

Phó Manh Manh đỏ mắt, khuôn mặt nhỏ càng thêm ủy khuất, trong mắt nước mắt chảy càng nhiều: “Ca ca, anh đã quên sao! Bảo bảo lớn lên rồi muốn gả cho anh, sao anh có thể cùng nữ sinh khác ở một chỗ đây!”

Ai, Phó Minh Thần trong lòng run lên, không nghĩ tới tiểu nha đầu lại khóc là vì thế này, khi còn nhỏ chỉ cho là bé đồng ngôn vô kỵ, lại không ngờ vẫn đặt ở đáy lòng. Vấn đề này không lớn không nhỏ, hắn lập tức nghiêm túc lên.

“Bảo bảo, chúng ta là anh em, em và ca ca không thể cùng nhau.”

“Vì cái gì!” Phó Manh Manh lại trừng lớn mắt, “Mẹ cũng gọi ba là ca ca, ba cũng gọi mẹ là Bé con, Bảo Bảo, bọn họ có thể ở cùng nhau, chúng ta vì sao không thể!”

Bọn họ không phải anh em ruột a! Hơn nữa đó là tình thú của vợ chồng bọn họ a a a a a! Phó Minh Thần trong lòng điên cuồng hò hét, trên mặt lại cười càng ôn hòa. hắn không biết nên giải thích thế nào về quan hệ huyết thống với em gái nhỏ năm tuổi, thế là quyết định đổi phương pháp khác.

“Vậy Bảo Bảo vì sao muốn gả cho ca ca?”

“Bởi vì, bởi vì gả cho ca ca, ca ca mới có thể rất tốt với em nha, tựa như ba với mẹ vậy.”

“Bảo Bảo ngốc.” hắn bật cười, “anh là ca ca em nha, vĩnh viễn đều sẽ đối tốt với em.”

“thật vậy sao?” Bé nhíu nhíu lông mày, nghiêng đầu nhìn hắn, bộ dáng đáng yêu cực kỳ.

“thật sự nha, em xem hiện tại, em không gả cho ca ca, ca ca không phải vẫn sủng em sao?” Phó Minh Thần xoa xoa khuôn mặt nhỏ, ngồi ở mép giường ôm bé vào trong ngực, nén cười nhìn bé có chút buồn rầu tư lự, tiếp tục nói, “Hơn nữa sau này nha, bạn gái của ca ca cũng sẽ đối với em thực tốt thực tốt, sẽmua kẹo em thích, mua váy xinh đẹp cho em.”

Nghe vậy Phó Manh Manh mắt to liền sáng lên, theo bản năng kiều kiều chân. Hóa rabé không gả cho ca ca, ca ca cũng sẽ đối tốt, sau này, sau này còn sẽ thêm người sủng bé!

“Vậy sau này, anh có tiểu bảo bảo, anh còn thích emnhư thế sao?”

“Đương nhiên rồi, hơn nữa khi đó, bảo bảo đã trưởng thành, có thể giúp ca ca cùng chiếu cố tiểu bảo bảo.”

hắn nói làm Phó Manh Manh trong đầu có một cảnh tượng sung sướng, nghĩ đến mình sau này sẽ giống như tỷ tỷ lớn, chiếu cố tiểu bảo bảo của ca ca, bé liền có chút thẹn thùng rụt thân mình, lỗ tai đều đỏ lên.

“Vậy, ca ca, chúng ta nói tốt rồi, ngoắc ngoắc tay.”

hắn cười duỗi tay nhẹ nhàng ôm lấy ngón út của bé, ngón cái dán lên.

cô bé trong ngực cuối cùng hoàn toàn không còn lo lắng, cong mắt giơ lên nụ cười đáng yêu, so với dương quang ngoài cửa sổ còn sáng lạn hơn.

=================Kết thúc, rải hoa ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.