Xuyên Qua Làm Nông Phụ

Chương 19: Lão phật gia




Tằng Tử Phu liền giống như lão phật gia được Thạch Lai Phúc thật cẩn thận không một chút phân tâm hộ giá về tới Thạch gia thôn. Thạch Lý thị ra cửa quan sát, nhìn con lớn nhất của mình sao lại phải cẩn thận hầu hạ Tằng Tử Phu như vậy, nhướng mày. Thần sắc trên mặt liền không thích hợp rồi!

Tằng Tử Phu nhìn sang, vội vàng giúp Thạch Lai Phúc cầm đồ, Thạch Lai Phúc thấy vậy liền theo gót Tằng Tử Phu giống như làm chuyện gì không an toàn vậy, vội vàng đoạt lấy, cẩn cẩn dực dực (thật cẩn thận) vịn Tằng Tử Phu: "Vợ, nàng đừng bận tâm, từ nay về sau mọi việc đều để ta làm cho. Nàng đi chậm một chút."

Tằng Tử Phu trong lòng trợn trắng mắt, nhìn sắc mặt càng ngày càng chìm của Thạch Lý thị, thở dài: "Nương, chúng con đã trở lại, nương con bảo mang chút ít quà tết về cho người."

Thạch Lý thị chỉ là ừ một tiếng, cũng không nói gì khác. Thạch Lai Phúc kịp phản ứng, hé rộng miệng cười ngây ngô chạy đến trước mặt Thạch Lý thị: "Nương, ngài sắp làm bà nội rồi!"

Thạch Lý thị vừa nghe xong, lại nghĩ tới vừa rồi con lớn của mình hăng hái hầu hạ Tằng Tử Phu, trong lòng liền vui vẻ. Chạy nhanh đi đến trước mặt Tằng Tử Phu, nhìn trong tay Tằng Tử Phu còn đang mang bao đồ nói: "Ai u, con dâu buông cái bao đồ này xuống, để cho Phúc tử cầm đi. Ngươi bây giờ chính là đối tượng trọng điểm cần bảo vệ của lão Thạch gia ta, cũng không thể làm bị thương đại Tôn Tử của ta."

Tằng Tử Phu thấy Thạch Lý đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách, trong lòng có chút hơi buồn bực, nhưng rồi nghĩ lại, đây là quyền lợi của phụ nữ có thai, mình cũng hưởng thụ thật tốt một hồi chứ. Chỉ có điều cũng không thể làm bộ làm tịch, có thể làm việc gì thì vẫn làm, bằng không vạn nhất sinh ra khuê nữ, chắc hẳn Thạch Lý thị sẽ tính sổ sau.

Vội vàng cười nói: "Nương, con nào có quý giá như vậy, người để xuống đi." Thạch Lý thị hiện tại đầy trong đầu chính là mình có thể ôm cháu đích tôn, Thạch gia có hậu rồi. Mình cũng không làm thất vọng lão nhân chết đi của mình rồi! Nhìn Tằng Tử Phu cũng càng ngày càng thuận mắt hơn, bà mai nói một chút cũng không sai. Cô nương này chính là người có phúc khí, vượng gia!

Hiện tại cuộc sống của con trai lớn nhất trôi qua càng ngày càng náo nhiệt, mình mỗi ngày cũng được hưởng thụ lây. Trước kia hơn nửa đời người không có hưởng thụ qua như vậy, hiện tại cũng hưởng thụ rồi, con dâu này mới vào cửa được có bao lâu đâu. Tính ra còn chưa được bốn tháng, liền mang thai hài tử rồi! Xem vẻ mặt bộ dáng phúc khí này, cũng biết là có thể sinh con trai. Ngẫm lại về sau con cháu cả sảnh đường, trong lòng Thạch Lý thị đã cảm thấy có hi vọng. Đời này đáng giá!

Đến làm lúc ăn cơm tối, Thạch Lý thị nói gì cũng không cho Tằng Tử phu vào phòng bếp, nói là phòng bếp loạn, dễ bị đụng dập đầu, nếu bị thương cháu đích tôn của mình thì làm sao bây giờ. Tằng Tử Phu không lay chuyển được Thạch Lý thị, cuối cùng chỉ có thể thành thành thật thật trở lại trong phòng, chờ đồ ăn đến bên miệng.

Tằng Tử Phu nghỉ ngơi một lát trên giường, thật sự là cảm thấy không có việc gì, liền mở ngăn tủ lấy ra mảnh vải màu đỏ sậm in hoa mẫu đơn lớn cho Thạch Lý thị. Không lâu sau liền cắt xong quần áo cho Thạch Lý thị, bắt đầu may. Lúc Thạch Lý thị vào nhà gọi Tằng Tử Phu ăn cơm, nhìn thấy Tằng Tử Phu ngồi ở trên giường làm thêu thùa, mắt sắc nhìn một cái, đây không phải là mảnh vải đẹp mua cho mình sao?

Trong lòng ấm áp, con dâu này thật sự là tốt! Để cho nàng nghỉ ngơi, nàng liền làm quần áo cho mình, thật sự là so với khuê nữ mình sinh còn muốn tri kỷ hơn. Người không phải cỏ cây ai có thể vô tình? Thạch Lý thị cũng không phải trời sinh giống như không dễ tiếp xúc như vậy, chỉ là bởi vì lúc còn trẻ, bị mẹ chồng bức hại nửa đời người.

Thật vất vả nhịn đến lúc mình trở thành mẹ chồng, vậy nên cũng không thay đổi tìm an ủi cho mình sao? Cho nên mới phải trừng mắt mắt lạnh lẽo đối với con dâu, động một chút lại đánh chửi. Hơn nữa người vợ trước kia của con trai cả tính tình quá mức quật cường, bà chưa nói vài câu liền quay đầu sập cửa rời đi, ở trước mặt Thạch Lai Phúc nói Thạch Lý thị là người sai trái. Thạch Lai Phúc cũng biết nương mình tính tình không tốt, nhưng mà cũng không muốn người khác nói mẹ ruột mình không đúng.

Dần dà, Thạch Lai Phúc đối với vợ trước của hắn cũng không quan tâm như thế nào nữa. Ban đầu nàng bị Thạch Lý thị làm cho tủi thân, Thạch Lai Phúc còn có thể an ủi một chút, nhưng thời gian lâu, Thạch Lai Phúc cũng phiền, cuối cùng mới náo đến tình trạng muốn tự sát. Nói trắng ra vẫn do tính tình là nguyên nhân, quá mức cực đoan thôi.

Chủ đề kéo xa, lại nói tiếp, Thạch Lý thị vào phòng nói: "Con dâu, đừng làm nữa, bị thương con mắt. Ta cũng không phải không có y phục mặc?" Tuy trước kia Thạch Lý thị cũng thường nói lời nói giống như vậy, nhưng không giống như hôm nay xuất ra thực tâm từ đáy lòng. Tằng Tử Phu vẫn là nghe được có chút kinh ngạc ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Thạch Lý thị...... trong lòng ấm áp, cố gắng của mình cũng không phải uổng phí.

Cười cười nói: "Nương, người không cho con ra ngoài làm việc, con thật sự là ngây ngô khó chịu, lại nói, hiện tại bụng còn chưa có lộ ra, làm việc lại không có gì đáng ngại." Thạch Lý thị cười ngồi ở bên cạnh Tằng Tử Phu, lôi kéo tay Tằng Tử Phu: "Ngươi đứa nhỏ này cái gì cũng tốt, chính là quá chịu khó rồi! Hiện tại ngươi chính là phụ nữ có mang, ngươi còn nhỏ, không hiểu. Mang thai, ba tháng đầu rất không dễ dàng, lúc trước nương cũng vì như vậy mà bị thương thân thể, phải điều dưỡng nhiều năm, tới ba mươi tuổi mới có Phúc tử. Ai...... Lúc trước nếu không phải cha Phúc tử là người thành thật, chỉ sợ nương sớm đã không còn sống đâu."

Tuy Thạch Lý thị không có nói thẳng rõ ràng chuyện đã xảy ra lúc trước, nhưng trong lòng Tằng Tử Phu có thể hiểu được những chua xót kia. Ở thời đại này, kết cục của nữ nhân không thể sanh con không có một người nào không có một ai có thể tốt được. Chắc hẳn tính tình cha chồng của nàng và Thạch Lai Phúc giống nhau, cho nên Thạch Lý thị mới không có rơi xuống kết cục giống như Vương Lan vậy. Cũng may Thạch Lý thị không chịu thua kém, điều dưỡng vài năm, liên tiếp sinh hạ hai đứa con trai, hơn nữa còn có Thạch Hoa Lan đã hiểu chuyện có khả năng giúp đỡ làm việc trông em, coi như là trước khổ sau ngọt rồi.

Đối với Thạch Lý thị, trong lòng Tằng Tử Phu vẫn rất là đồng tình, người bản chất cũng không xấu. Tằng Tử Phu tiếp nhận qua giáo dục hiện đại, đương nhiên hiểu được người với người trong lúc đó làm sao để ở chung với nhau, nhất là vấn đề mẹ chồng nàng dâu. Tằng Tử Phu cũng bị mẹ mình càm ràm qua không ít, cũng biết rõ một cái đạo lý. Chính là một bàn tay vỗ chẳng thành tiếng, chỉ cần ngươi thiệt tình chân ý đối tốt với nàng, dù nàng có ác cũng sẽ không thể không để tâm, sớm muộn gì cũng có thể nhìn đến sự tốt đẹp của ngươi.

Dùng qua cơm tối, Tằng Tử Phu cướp việc thu thập bát đũa, một bên Thạch Lý thị cũng không tranh cùng nàng. Hoàn thành xong mọi việc, Tằng Tử Phu để cho Thạch Lai Phúc cùng nàng đi dạo trong thôn, thứ nhất là tiêu thực, một nguyên nhân khác chính là Tằng Tử Phu hiểu được. Muốn thuận lợi sinh sản nhất định phải làm một số vận động vừa phải, càng ở trên giường dưỡng thai, đến lúc đó càng không dễ sinh. Còn có chuyện quan trọng nhất chính là ngàn vạn không thể để té ngã. Người xưa nói rất hay, ngã xuống một cái, cuống rốn quấn cổ hài tử một vòng, rất là dễ dàng khó sinh. Ở đây lại không có sinh mổ, nếu khó sinh, vậy cũng chính là thật sự xong đời!

Trên phương diện ăn uống, Tằng Tử Phu cũng bắt đầu chú trọng, tại Tằng Tử Phu ám hiệu, Thạch Lý thị và Thạch Lai Phúc đều nhìn Vương Lan, không cho Vương Lan tiếp cận trong vòng năm thước đến gần Tằng Tử Phu, cũng bởi vậy mà Vương Lan khóc rống qua nhiều lần với Thạch Lai Qúy.

Còn không phải sao, thời điểm bình thê cũng sắp vào cửa, Vương Lan mượn cớ đi tìm Tằng Tử Phu, nói là hỏi thăm chuyện tình trong hôn lễ. Tằng Tử Phu trốn tránh Vương Lan, mà Vương Lan nhưng lại liên tục tới gần phía trước. Cuối cùng vẫn là Tằng Tử Phu hô to gọi Thạch Lý thị, Vương Lan mới dừng chân lại, chờ Thạch Lý thị vào nhà đem Vương Lan mắng to một trận, Vương Lan mới mắt đỏ trở về nhà mình ở hậu viện.

Ôm lấy Thạch Lai Qúy khóc nấc lên, bây giờ Vương Lan học được thông minh, cho dù là khóc rống cũng sẽ không gây ầm ĩ, mà là nhỏ giọng nức nở. Hơn nữa Vương Lan vẫn còn có chút tư sắc, Thạch Lai Qúy nhìn cũng sẽ đau lòng, cũng cảm thấy đại tẩu nhà mình đề phòng Vương Lan có chút qúa đáng. Cho dù người phụ nữ nhà mình nếu không hiểu chuyện, cũng sẽ không ác độc đến muốn đả thương người mang thai. Uyển chuyển nói ra cùng đại ca của mình.

Thạch Lai Phúc nghe xong, cái khác cũng chưa nói gì chỉ là an ủi Thạch Lai Qúy: "Chị dâu đệ là mang thai đầu, trong lòng rất là khẩn trương, đệ để cho Nhị đệ muội khoan dung nhiều hơn, ít đi tìm nàng, tránh cho xảy ra mâu thuẫn. Đệ xem ngày mai đệ cũng lấy bình thê rồi, ca ca thực là cao hứng cho đệ, bất quá trong phòng có nhiều nữ nhân hơn, sự tình cũng sẽ nhiều, cũng may Thạch gia cô nương là người biết gốc rễ. Đệ cũng thương nhiều một chút!"

Sau khi Thạch Lai Qúy nghe xong cũng không nói gì, chỉ là trở về nhà ôm Vương Lan an ủi một phen, thậm chí thề về sau phần lớn thời gian sẽ ở trong phòng Vương Lan, Vương Lan nghe xong mới nín khóc mỉm cười.