Xuyên Sách Chi Phù Mộng Tam Sinh

Chương 32: Luân hồi chi lực




          
Tô Tử Ngưng cả người trong trạng thái hư không, bụng dưới cực kỳ đau đớn, bên tai phần phật tiếng gió thổi, rầm rĩ chói tai, thổi đến gò má nàng tê buốt. Nàng nỗ lực mở mắt ra, muốn nhìn xem Tần Mặc Hàm như thế nào, nhưng là uổng công.
Vừa nãy xông thẳng đến đám chim ba đầu khổng lồ, nàng vung ra Càn Khôn Phiến trực tiếp chém xuống một trong ba cái đầu của nó, suýt chút nữa phải dốc cạn linh lực, một cái đầu chim khác cũng bị Tần Mặc Hàm dứt khoát chém đi. Nhưng đồng thời các nàng bị một con chim khác va mạnh vào phi kiếm, nàng tận lực che chở Tần Mặc Hàm, bên hông liền bị cái mỏ thật dài quét qua, huyết dịch theo đó trào ra ngoài. Giờ khắc này rơi ở lưng chừng trời, choáng đầu hoa mắt, eo đau đến tê dại, hội tụ không nổi một tia linh lực. Nhưng là nàng không cam lòng, không cam lòng mới vừa nhìn thấy Tần Mặc Hàm liền như thế chết rồi, càng sợ nàng lại hại chết Tần Mặc Hàm! Nếu như không phải vì bảo hộ nàng, nàng ấy đã sớm chạy thoát.
Mắt thấy sắp va chạm mạnh vào mặt đất, nàng đều có thể nhìn thấy rõ từng đường vân trên cây lá dưới kia, nhưng vào lúc này bỗng nhiên được một người ôm vào trong ngực!
Nàng ấy ôm chặt nàng xoay ngang giữa không trung, sau một khắc lăng không mà bay đi, vững vàng đem nàng đặt trên một tàng cây, rót ra một luồng linh lực cấp tốc bao lấy vết thương nơi bụng, giúp nàng cầm máu.
Tô Tử Ngưng ngơ ngác nhìn bạch y nữ tử toàn thân tỏa ra một luồng ánh sáng vàng dịu, có chút không thể tin tưởng, dĩ nhiên là Tần Mặc Hàm!
Giờ khắc này trên người nàng ấy khí thế bức người, vẻ mặt lãnh đạm nhưng lại có cỗ khí phách cao lãnh bất phàm, trong tay trường kiếm vàng óng càng tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, rực rỡ đến lóa mắt. Hơn nữa, nàng ấy liền như vậy không nói một lời, cả người bao bọc một luồng nhàn nhạt linh lực, từng bước từng bước hư không mà lên, nhìn như tùy ý nhưng tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã đứng ngang hàng cùng con chim đầu lĩnh màu vàng.
Tô Tử Ngưng sững sờ lắc lắc đầu, không thể, Tần Mặc Hàm chiêu này chính là lăng không hư độ! Rõ ràng chỉ có cảnh giới Nguyên Anh  mới có thể làm được! Nàng ấy... Rõ ràng mới Trúc Cơ đỉnh cao, làm sao có khả năng...
Tần Mặc Hàm liếc mắt nhìn chim ba đầu khổng lồ, nó có chút khiếp đảm co về phía sau, nhưng lại cường ngạnh nhìn chằm chằm, không chịu rời đi. Tần Mặc Hàm không chút do dự, trường kiếm trong tay vươn cao, chấn động cuốn lên mãnh liệt kình khí, nhanh như tia chớp xuất hiện giữa trời, di chuyển tức thời đến bên cạnh chim đầu lĩnh, lăng không chém xuống! Một cái đầu màu vàng bên trái lập tức bị nàng trảm mất! Chim đầu lĩnh kêu thảm một tiếng, lăn lộn lui ra thật xa. Tần Mặc Hàm chưa ngừng lại, cấp tốc tiến lên, chim khổng lồ hốt hoảng tránh né, trên người lông đuôi lưu loát rơi xuống đầy trời. Chỉ là ngay lúc này, thân thể Tần Mặc Hàm đột nhiên chấn động, kiếm trong tay suýt chút nữa cũng cầm không vững.
Tô Tử Ngưng nhìn thấy sắc mặt trắng nhợt, rất hiển nhiên, chim khổng lồ cũng không bỏ qua phản ứng quái lạ của Tần Mặc Hàm, lập tức như một viên đạn pháo lao thẳng tới. Tần Mặc Hàm không thấy bóng dáng Tần Phóng cùng Tần Hạ, không chần chừ nữa, xoay người trong chớp mắt liền xuất hiện ở trước mặt Tô Tử Ngưng! Nàng không để ý Tô Tử Ngưng đang thất kinh nhìn mình, liền mang theo nàng ấy trong nháy mắt lăng không mà đi. Tốc độ của nàng nhanh đến mức khó mà tin nổi, nguyên bản theo sát không nghỉ chim ba đầu khổng lồ, ở mấy hơi thở sau liền mất bóng.
Tô Tử Ngưng càng phát giác không ổn, bởi vì giờ khắc này các nàng sắp rơi vào giữa lòng biển vô tận, mà nàng càng lo lắng Tần Mặc Hàm đột nhiên nhảy vào cảnh giới Nguyên Anh. Nàng gấp gáp hỏi: "Mặc Hàm, nàng như thế nào, nàng nói cho ta biết..."
"Phốc "
Không nghe tiếng nàng ấy trả lời, mà trước mắt đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, để Tô Tử Ngưng trong lòng giật mình, lập tức cảm giác được đôi tay đang nắm chặt y phục của nàng đang dần buông lỏng. Tô Tử Ngưng nỗ lực xoay người, đem Tần Mặc Hàm đang vô lực ngã xuống ôm vào trong lòng, hai người trực tiếp rơi vào trong lòng biển lạnh ngắt, làm tung lên mấy cột nước trắng xóa.
Lực xung kích cực lớn, trong nháy mắt đem hai người tách ra, Tô Tử Ngưng trong lòng đau đến phát điên, liều mạng bơi về phía Tần Mặc Hàm đã không còn chút cảm giác chút nào chìm xuống, trong nước không phát hiện được nước mắt, nhưng là Tô Tử Ngưng cảm thấy con mắt đau nhức không tả được.
Rốt cục đem người ôm vào trong lòng, Tô Tử Ngưng ôm nàng ấy, cả người run sợ, xem trong miệng Tần Mặc Hàm yếu ớt phun ra bọt khí, mau mau cúi đầu đem chút hơi thở còn lại dẫn theo một luồng linh lực truyền vào trong miệng của nàng ấy.
Mềm mại môi dán chặt vào nhau, cảm giác ướt át xen lẫn mùi máu tươi, để Tô Tử Ngưng trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Nàng ôm Tần Mặc Hàm, cố gắng nổi lên trên mặt nước. Trên mặt chất lỏng lạnh lẽo cùng ấm áp đan xen vào nhau, Tô Tử Ngưng nâng gương mặt trắng bệch của Tần Mặc Hàm lên, vuốt đi bọt nước trên mặt. Nàng nhìn biển cả mênh mông vô bờ, nhất thời lòng sinh tuyệt vọng. Bên hông vết thương phảng phất giống như bị đao cắt, đau đến nàng cả người run rẩy, nhưng nhìn người trong lòng hầu như không còn hơi thở, nàng khẽ cắn răng mãnh liệt bơi về phía trước.
Một đường bơi đi cho đến khi linh lực sắp khô cạn, trên người nàng linh đan cũng không phải tình trạng này có thể dùng, chỉ có duy nhất ba viên phục hồi dược, nàng sợ Tần Mặc Hàm không chịu được nữa toàn đút cho nàng ấy. Nàng chỉ dựa vào thể lực chống đỡ mà bơi đi, chờ linh lực khôi phục chút ít, liền bắt đầu triển khai linh lực cấp tốc đẩy mạnh. Đại khái là trời không tuyệt đường sống của các nàng, trôi nổi giữa biển cả suốt một ngày một đêm, rốt cuộc các nàng kỳ tích tìm thấy một hòn đảo nhỏ.
Tô Tử Ngưng chật vật đem Tần Mặc Hàm dắt lên bờ, dựa vào bên người nàng ấy trầm thấp thở dốc, nàng môi khô nứt nghiêng nửa thân mình phủ ở trên người Tần Mặc Hàm, nhìn xem nàng ấy vô lực nằm trên đất, hai con mắt đóng chặt, trên môi không có một chút hồng hào, không giống như lúc ở trong nước chạm vào mềm mại, giờ khắc này môi nàng ấy khô nứt trắng bệch.
Mái tóc đen dài ướt át của Tần Mặc Hàm trải trên bờ cát, y phục màu trắng bị thấm ướt dán sát vào da thịt nàng ấy, đường cong diễm lệ hiện ra không sót một chút gì, tuy rằng chật vật mà gầy yếu, nhưng vẫn phá lệ đẹp đẽ. Tô Tử Ngưng vuốt lên gương mặt lạnh lẽo của người trong lòng, nước mắt tuôn xuống như mưa, nàng khóc đến kìm nén không một tiếng động. Tại sao nàng ấy lại ngốc như vậy....dọc theo đoạn đường đến đây bất luận nàng nói chuyện thế nào, gọi đến thế nào, nàng ấy cũng chưa từng trả lời, mỗi một khắc trôi qua đều khiến nàng sợ hãi đến đòi mạng. Không phải nàng cố gắng không nổi, mà chỉ sợ cuối cùng chỉ còn lại một mình nàng.
Nàng không chịu được Tần Mặc Hàm bị thương nữa, cơn đau này quá khó tiếp thu rồi, đâm vào nàng thở không nổi, cho dù đời trước trải qua nhiều bi kịch như vậy, nàng cũng không thống khổ như bây giờ. Nàng ngơ ngác nhìn môi nàng ấy, hồi tưởng lại dưới nước sợ hãi đau lòng hôn đến, trong lòng nhất thời tim đập điên cuồng, nàng nhất thời sửng sốt, sau một hồi nàng nở nụ cười, rồi lại bưng kín mặt khóc thành tiếng.
Nàng vùi mặt vào nơi cổ lạnh lẽo của Tần Mặc Hàm, liên tục nức nở nói: "Không cho phép nàng chết, nàng cũng ngay trước mặt ta chết qua một lần, không cho phép nàng lại chết. Nàng là đồ ngốc, ai bảo nàng hồ đồ như vậy." Nàng thích Tần Mặc Hàm vô cùng, nàng thật giống như đã yêu nàng ấy rồi.
Nàng làm sao chịu đựng nổi, cũng không phát hiện trong lồng ngực Tần Mặc Hàm một trận ánh sáng dìu dịu tứ tán ra, chậm rãi rót vào trong cơ thể nàng ấy. Đoàn ánh sáng nhu hòa kia đang muốn rót vào vết thương bên hông của Tô Tử Ngưng, thì đột nhiên Tần Mặc Hàm ho khan một tiếng, Tô Tử Ngưng cả kinh vội vàng bật dậy, tia sáng kia cũng cấp tốc trốn đi.
Tô Tử Ngưng giờ khắc này mừng đến không biết trời nam đất  bắc, vội vàng đem Tần Mặc Hàm ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ về lưng của nàng ấy, luôn miệng nói: "Mặc Hàm, Mặc Hàm? Nàng tỉnh rồi... Nàng... Nàng thế nào rồi, nơi nào... Chỗ nào... Khó chịu?" Hỏi đến cuối cùng, nàng so với ai đều đau lòng giống như vậy, nghẹn ngào nói không nên lời.
Tần Mặc Hàm nhìn Tô Tử Ngưng cố nén tiếng khóc nức nở, trong lòng bỗng nhiên có chút đau xót... Tựa hồ là đau xót. Chỉ là nàng không thích, trầm giọng nói: "Ta không có chuyện gì, cũng không khó chịu, chính là không khí lực, không thể động đậy."
Nàng lúc đó vì cứu Tô Tử Ngưng nên tự bức ép bản thân mạnh mẽ đánh vỡ cấm chế, bỏ qua Tần Tùng trăm ngàn lần dặn dò nàng không được phép làm như vậy, nàng vẫn vận dụng Luân Hồi chi lực vượt cấp đến Nguyên Anh, vốn là đã chuẩn bị tinh thần phải trả giá rất nặng nề. Sử dụng luân hồi chi lực có thể trực tiếp vượt mấy cảnh giới, thế nhưng phản phệ  đối với thân thể thương tổn rất lớn, nếu nặng thì gân mạch trên người đều nát mất mạng tại chỗ, nếu nhẹ thì kinh mạch cũng vô cùng hao tổn dẫn tới tuổi thọ kiệt quệ, ba năm không thể sử dụng linh lực. Hơn nữa, nàng thực lực không đủ, lần này hao gần hai trăm năm tuổi thọ, nếu như không có biện pháp trước trăm tuổi đạt Kết Đan, sợ rằng tuổi thọ không còn bao nhiêu năm.
Thế nhưng, nàng cảm giác mình lúc này ngoại trừ kinh mạch tê liệt, cũng không có thống khổ đến mức sắp chết, mơ hồ có chút kỳ quái. Nàng nhìn qua Tô Tử Ngưng, đánh giá cảnh vật xung quanh, nhẹ giọng nói: "Nàng đem ta tới?"
Tô Tử Ngưng giờ khắc này tuy rằng lo lắng, nhưng đã ngừng rơi lệ, gật gật đầu: "Nàng hôn mê một ngày một đêm rồi. Thật sự không có chuyện gì khác?" Nàng vẫn là không yên lòng, dùng linh lực thăm dò, cau mày hỏi. Không thể động, lẽ nào là tổn thương gân mạch?
Tần Mặc Hàm lắc đầu: "Thật sự không có chuyện gì, ta rất khỏe. Nhưng mà vết thương bên hông nàng...."
Tô Tử Ngưng hiển nhiên không có tâm trạng xử lý vết thương, y phục màu đen bị rách một đường lớn, bên trong trung y màu trắng lộ ra, xung quanh một mảnh đỏ tươi, còn có chút màu vàng, hiển nhiên là do không xử lý nên bị làm độc. Nghĩ đến nàng ấy thân mang thương tích nặng mà còn ngâm lâu trong nước biển, Tần Mặc Hàm trong lòng liền co thắt, một cảm giác khó chịu không ngừng dâng lên: "Nàng để ta nhìn một chút?"
Tô Tử Ngưng sững sờ, kỳ thực nơi đó đã sớm đau đến không cảm giác, so với nội thương của Tần Mặc Hàm quả thực không đáng nhắc tới. Lập tức nói: "Ta không có chuyện gì, chúng ta phải nhanh chóng tìm chỗ nghỉ ngơi thay y phục, hơn nữa nơi này chưa biết có an toàn không, trước tìm được chỗ nghỉ rồi tính tiếp."
Dứt lời cũng mặc kệ Tần Mặc Hàm đang nhíu lông mày, xoay người cõng nàng ấy trên vai, cẩn thận từng li từng tí một hướng trong đảo đi tới. Tần Mặc Hàm nỗ lực nghiêng đầu muốn nhìn một chút thương tích của nàng, Tô Tử Ngưng nghiêng đầu nói: "Nàng động đậy làm vết thương của ta đau."
Tần Mặc Hàm lập tức ngừng lại, chỉ có thể hảo hảo nằm úp sấp giảm bớt nàng gánh nặng. Tô Tử Ngưng giờ khắc này mũ trùm đã sớm gạt xuống, trên gương mặt kiều mị sáng rực lộ ra một nụ cười nhàn nhạt. Tần Mặc Hàm chăm chú nhìn sườn mặt của nàng ấy, lúc này Tô Tử Ngưng đẹp đẽ môi đỏ hơi cong lên, lông mày hẹp dài quyến rũ cũng cong cong biểu thị nàng ấy rất vui vẻ, một chút nét cười sung sướng khiến cho cả khuôn mặt của nàng ấy trở nên sống động, cỗ khí tức mê hoặc kia không cách nào che giấu nữa, giờ khắc này nàng ấy hết sức thoải mái.
Một vài sợi tóc ướt nghịch ngợm dính ở sườn mặt của nàng, nàng bắt đầu nhẹ nhàng thở dốc, hô hấp cũng mạnh lên, trong lồng ngực tim đập cũng bắt đầu tăng nhanh. Âm thanh rất êm tai, Tần Mặc Hàm cảm thấy dễ chịu vô cùng. Một lát sau, nàng miễn cưỡng đem tay nhẹ nhàng vươn đến phía trước, nghĩ thay nàng ấy đem sợi tóc kia vãn đến sau vành tai. Đầu ngón tay chạm đến da thịt mềm mại ấm áp làm cho nàng dừng lại một chút, nàng không có khí lực, động tác vô cùng chậm chạp, liền chỉ là xẹt qua gò má nàng ấy thôi cũng dường như mò mẫm rất lâu. Đợi sau khi vén tốt, Tần Mặc Hàm phát hiện lỗ tai nàng ấy đột nhiên đỏ lên, thấp giọng nói: "Ta chỉ là thay nàng vén tóc." Sau đó cảm giác người dưới thân tim càng đập lợi hại. Tô Tử Ngưng đi mấy bước, ho nhẹ mấy cái rồi mới bình tĩnh lại.
Tần Mặc Hàm nheo mắt, hàng mi dài rủ xuống, một lát sau khóe miệng câu lên ý cười, không giống mấy lần trước chỉ đạm nhạt thoáng qua, lần này nàng thật sự cười vui vẻ.
Tô Tử Ngưng không phát hiện trên mặt nàng cười, chỉ là cẩn thận tìm kiếm xung quanh đảo, hiện tại nàng vẫn chưa phát hiện nơi đây có mối nguy hiểm nào, đều là những động vật bình thường. Nàng cõng Tần Mặc Hàm đi hồi lâu, rốt cuộc phát hiện một hang núi nằm ở phía đông, trong động rất khô ráo, địa thế bằng phẳng, cửa động cũng không lớn, là chỗ tuyệt hảo để nghỉ ngơi.
Trong động không biết là động vật gì độn một chút cỏ khô, Tô Tử Ngưng đem Tần Mặc Hàm cẩn thận để xuống đất, dọn dẹp cho nàng ở trên cỏ nằm nghỉ ngơi, lại vội vàng ra cửa động dựng lên trận pháp, phòng ngừa bị đánh lén.
Tần Mặc Hàm thân thể rất suy yếu, trong cơ thể trống rỗng không có một tia linh lực, đành phải nằm ở trên đống cỏ nhìn nàng bận bịu, chỉ là ánh mắt rơi vào bên hông nàng, lông mày lập tức nhíu chặt, nàng vẫn không có xử lý vết thương.
Chờ đến trận pháp bố xong, Tần Mặc Hàm lập tức mở miệng: "Tử Ngưng, trước tiên xử lý vết thương."
Đột nhiên nghe Tần Mặc Hàm gọi nàng thân thiết như vậy, Tô Tử Ngưng có chút ngốc lăng, bất quá vẫn mở miệng nói: "Trước tiên ta giúp nàng thay y phục, nàng hiện tại không còn chút linh lực nào, mặc quần áo ướt sẽ dễ bị cảm lạnh."
Tần Mặc Hàm  lắc đầu: "Ta vẫn còn tốt, nàng trước tiên trị thương, ta bây giờ cùng phế nhân không khác biệt gì, chỉ có thể dựa cả vào nàng."
Tô Tử Ngưng muốn phản bác, nhưng yên lặng dừng lại âm thanh, từ bên trong nhẫn trữ vật cầm ra một bộ quần áo, sau đó lại suy nghĩ một chút, lấy thêm một bộ bên trong duy nhất một thân màu trắng, hiển nhiên là cho Tần Mặc Hàm.
Nàng đem quần áo chỗ vết thương xé ra, bị ngâm trong nước biển nên vết thương hơi trắng bệch, chỉ là hiện tại cần bỏ đi phần da thịt bị nhiễm độc. Tô Tử Ngưng chậm rãi hít một hơi, xoay tay lấy ra một cây đao, cắn răng, xoay lưng về phía Tần Mặc Hàm, đem phần thương tích bị nhiễm trùng gạt đi.
Tần Mặc Hàm không nhìn thấy động tác của nàng, chỉ có thể nghe được nàng thở hổn hển cùng thân thể khẩn trương mà run rẩy, nhất thời trong mắt có chút nặng nề ẩn nhẫn, môi mỏng cũng mím lại trắng bệch.
Tô Tử Ngưng động tác rất nhanh, thoa thuốc xong liền vội vàng quấn vết thương lại, nàng lau đi mồ hôi trán, xoay người ung dung nói: "Được rồi, nàng trước tiên thay y phục."
Tần Mặc Hàm nhìn quần áo để ở một bên, nỗ lực muốn đi lấy, nhưng là ngay cả động tác đứng dậy cũng làm không được.
Tô Tử Ngưng biến sắc mặt, ảo não vô cùng, liền vội vàng đi tới đem người nâng dậy, nhưng là kế tiếp... Nàng mau mau lắc đầu, nhất thời mặt đỏ tới mang tai.
===================
Tác giả có lời muốn nói: "Thẳng tắp" cô nương rốt cuộc cong đến triệt để!
"Thẳng tắp" cô nương: ta vừa mới phát hiện mình cong, liền nhận được phúc lợi, thật sự ngượng ngùng a~ (ư ư ư!)
Tác giả quân: Đừng hiểu lầm, đây chỉ là chút trải nghiệm, đường đến thành "công" vẫn còn một trăm năm!
"Thẳng tắp" cô nương: Ngươi đều hại thê tử ta bị thương, không muốn sống? (rút ra cây quạt)
Tác giả quân: nàng còn chưa phải là thê tử của ngươi, không cho lấy cớ này bắt nạt ta!
Tô vũ trực: Không phải thê tử ta? Lại vẫn không phải thê tử ta! Lấy cớ này tốt lắm!
Tác giả quân: Là... Là thê tử của ngươi (oan ức)