Xuyên Thành Em Gái Trà Xanh Của Nữ Chủ Trong Tra Tiện Văn

Chương 20






Editor: Linh KimNgôn Cẩn bò ở trên ghế sau, nhìn thân ảnh ngày càng xa dần của Từ Phượng Liên, lại nhìn khuôn mặt lãnh đạm trên ghế lái của Ngôn Thành.

Nói: "Ba ba, bà nội khóc.

"Ngôn Thành trả lời: “Ta biết.

”Ngôn Cẩn liền không nói chuyện nữa, tuy rằng cô cảm thấy Từ Phượng Liên là một lão nhân yên lặng rơi lệ rất đáng thương, nhưng cô cũng biết rõ Ngôn Thành cùng cha mẹ mình đã phát sinh cái gì, cho nên cô cũng không có quyền đối phê phán đối với hành vi của Ngôn Thành.

Tần Văn Châu đem Ngôn Cẩn ôm vào trong lòng ngực chính mình.

“Bảo bối, con còn nhỏ, đừng nghĩ nhiều như vậy.

”Ngôn Cẩn gật gật đầu, thời điểm lại hướng nhìn ra sau xe, thân ảnh Từ Phượng Liên đã không còn nữa.

Nhà mẹ đẻ Tần Văn Châu cách đó chừng 1 giờ lái xe.

Hai lão nhân dĩ nhiên từ sớm đã được Tần Văn Châu thông báo, bởi vậy thời điểm một nhà bốn người tới, bọn họ liền được một đám người Tần gia tiếp đãi long trọng.

Tần Văn Châu có một người anh, bởi vậy Ngôn Thành vừa mới đến nơi liền bị người anh này kéo đi gắn bó tình cảm.

Còn lại Tần Văn Châu cùng chị dâu mà mình còn có Tần lão gia tử cùng mấy anh chị em nói chuyện trên trời dưới đất.


Tần Văn Châu nguyên bản còn không yên tâm Ngôn Cẩn, nhưng bị chị dâu nhà mình vỗ ngực đảm bảo hai tiểu tử thúi nhà mình sẽ chiếu cố tốt cho em họ, cũng chỉ có thể miễn cưỡng yên tâm.

Ngôn Cẩn có hai anh họ, một người năm nay bảy tuổi, một người mười tuổi.

Chỉ là anh họ nhỏ có vẻ phát dục sớm một chút, thoạt nhìn so với anh trai hơn ba tuổi còn muốn cao hơn một chỏm đầu.

Sau đó Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi dưới sự bảo vệ của hai anh họ trải qua một thời gian vui vẻ.

Buổi tối ngày hôm nay, toàn bộ Tần Gia đều có mặt trong phòng khách.

Hoặc là ngồi trên sô pha, hoặc là ngồi trên băng ghế nhỏ cùng nhìn lên TV chương trình tết âm lịch.

Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi ngồi trên một góc sô pha, là hai khách nhân nhỏ duy nhất của Tần gia, các cô được an bài ngồi trên vị trí VIP.

Tiếng chuông báo gõ lên một tiếng, Ngôn Cẩn đột nhiên cảm thấy bên tai mình truyền đến một trận nhiệt lưu.

Sau đó âm thanh nho nhỏ bên tai cô vang lên, là Ngôn Hi bò trên cạnh nói chuyện bên tai Ngôn Cẩn.

"Em gái, nguyện vọng năm mới của em là gì?"Ngôn Cẩn quay đầu nhìn Ngôn Hi, cũng không có trả lời vấn đề của đối phương, mà hỏi ngược lại Ngôn Hi: "Chị ước nguyện cái gì?"Ngôn Hi ngây ngốc cười cười: "Chị hy vọng cùng em gái, còn có ba ba và mẹ vĩnh viễn ở bên nhau không rời xa.

""Chị thích ba ba với mẹ sao?"“Đương nhiên thích a! Ba ba sẽ mang chị đi ra ngoài chơi, mang chị đi ăn gà rán ngon, mẹ sẽ thắt cho chị bím tóc xinh đẹp, còn sẽ đi giáo huấn đứa trẻ khi dễ chị.

"“Đúng rồi, Tiểu Cẩn, em còn chưa nói cho chị biết em ước nguyện cái gì đâu!""Nguyện vọng của Tiểu Cẩn cùng với nguyện vọng của chị là giống nhau a!" Ngôn Cẩn cuối cùng cười nói! ! ! ! ! Qua năm mới, Tần Văn Châu cùng người một nhà ở Tần gia được tiếp đãi bảy ngày, cuối cùng mới cùng cha mẹ Tần lưu luyến không rời mà rời đi.

Trên đường trở về lại là Tần Văn Châu cùng Ngôn Thành hai người thay phiên lái xe.

Thời điểm sắp về đến nhà, Ngôn Thành gọi điện cho công ty của mình, gọi một dì tới quét tước vệ sinh trong nhà, hơn nữa làm một bữa cơm.

Cho nên, thời điểm bọn họ về đến nhà, chờ đợi bọn họ là đồ ăn nóng hầm hập cùng ổ chăn ấm áp.

Tiết tấu ở thành phố Tĩnh An rất nhanh, đại bộ phận mọi người đều đã trở về đúng hạn.

Nghỉ ngơi ở nhà xong, Tần Văn Châu cùng Ngôn Thành liền bắt đầu lao vào trong công việc của mình.

Mà Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi không bao lâu cũng nhập học, một lần nữa trở lại nhà trẻ.

Sau khi xuyên qua, Ngôn Cẩn cho rằng chính mình là một đứa trẻ nhiệt tình yêu thương việc học tập! ! ! ! Xuân đi thu tới, chín năm thời gian cứ như vậy đi qua.


Giống như lần trước Ngôn Cẩn đã từng hỏi qua Ngôn Thành, chín năm này Ngôn Thành không về lại Ngôn gia lần nào.

Ngôn Hi khi còn nhỏ bởi vì luôn không thấy được ông bà nội luôn yêu thương chính mình thì khóc thút thít, nháo tiểu tính tình, nhưng chậm rãi lớn lên, ý thức được cha mẹ cùng ông bà nội có mâu thuẫn, cô cũng không có nhắc lại chuyện này.

Đương nhiên trong đó còn có công lao của Tần Văn Châu cùng với Ngôn Cẩn.

Thời điểm Tần Văn Châu bị Ngôn Hi nháo, thiếu chút nữa liền động thủ đánh Ngôn Hi.

Đương nhiên, ở thời điểm bà có ý niệm muốn động thủ, liền phát giác ý tưởng này bị Ngôn Cẩn đánh rớt.

Mỗi khi Tần Văn Châu nổi lên ý tưởng không tốt với Ngôn Hi, Ngôn Cẩn không phải nơi này không thoải mái thì cũng là nơi đó không dễ chịu, hoặc là dứt khoát chính là trái tim đau.

Tần Văn Châu lúc sau dần phát giác nội tâm Ngôn Cẩn giấu tính toán.

Nhưng bà cũng không uổng là một người mẹ cưng chiều con trong nguyên tác, ở lúc phát giác ý tưởng của Ngôn Cẩn, bà cũng không tức giận, mà là ngầm đồng ý với cách làm của Ngôn Cẩn.

Hơn nữa biết Ngôn Cẩn rất thích người chị là Ngôn Hi, mà Ngôn Hi trước mặt cũng xác thực là một người chị tốt, điều này làm thái độ của bà với Ngôn Hi dần tốt lên.

Giải quyết xong phần nữ chính tại gia đình chịu ủy khuất trong nguyên tác xong, Ngôn Cẩn phóng tầm mắt tới một sự kiện khác.

Đó là tuổi của cô cùng Ngôn Hi tuổi càng lúc càng lớn, khoảng cách nguyên chủ, Ngôn Hi cùng với tra nam Lăng Phong gặp lại nhau ngày càng gần.

Ngôn Cẩn nhớ rõ, ở nguyên tác, nguyên chủ cùng chị gái vừa mới mười sáu tuổi, lên cao trung năm nhất thì gặp được Lăng Phong.

Thành phố Tĩnh An có hai trường cao trung tốt, một cái là trường công quốc gia thành phố Tĩnh An, một cái là trường tư lập quốc tế thành phố Tĩnh An.

Trường công quốc gia thành phố Tĩnh An chính là chỉ có thể thi đậu vào, còn trường tư lập quốc tế thành phố Tĩnh An trừ bỏ dùng học bổng tuyển vào còn tuyển nhận học sinh học tập tốt từ bên ngoài, nó còn tiếp thu một số học sinh học không tốt, tất nhiên là nhận một số học phí kếch xù.


Ở nguyên tác, hai chị em Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi chính là học tại trường tư lập quốc tế thành phố Tĩnh An.

Chẳng qua không phải do các cô học tập không tốt, mà bởi vì trường học này gần nhà, thiết bị cũng tương đối tiên tiến, Tần Văn Châu cảm thấy đem Ngôn Cẩn đến đây học bà cũng tương đối yên tâm.

Nhưng lúc này đây ở thời điểm kê khai ý nguyện vào cao trung, Ngôn Cẩn không để ý đến đủ loại phân tích của Tần Văn Châu, mà kiên trì cùng ghi danh với Ngôn Hi vào trường công quốc gia thành phố Tĩnh An.

Mà trước đó một ngày, giấy báo trúng tuyển của hai người đã được gửi về.

Đối với Ngôn Hi mà nói, cô tưởng tượng cuộc sống cao trung tốt đẹp sắp bắt đầu rồi.

Nhưng đối với Ngôn Cẩn, cô chính là mới khai hỏa chiến đấu, tuy rằng hiện tại cô không đi theo nguyên tác lựa chọn trường quốc tế.

Nhưng ai biết được cốt truyện sẽ dẫn đến tình trạng gì, giống như mấy năm trước cô và Ngôn Hi đi vườn bách thú, rõ ràng cô đã chuẩn bị tốt, nhưng cuối cùng Ngôn Hi thiếu chút nữa bị bọn buôn người mang đi.

Hơn nữa Ngôn Cẩn đã hỏi qua Ngôn Hi, từ miệng đối phương cô biết được Ngôn Hi lúc ấy cũng không biết tại sao mình vì cái gì bị con chó nhỏ ấy hấp dẫn mất tâm trí.

Cho nên, chẳng sợ đã chuẩn bị rất nhiều, nội tâm Ngôn Cẩn vẫn ngập tràn lo lắng.

.