Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 33




Kỷ Tư Hưng dựa vào chỗ ngoặt cầu thang, chờ một lát Yến Thanh Trì bất lực trở về, mình mang theo một thân phật quang bước ra ngoài, đảm đương một anh trai tri kỉ.

Gã lặng lẽ thò nửa cái đầu ra, nhìn Yến Thanh Trì nhấc tay gõ cửa, thật tốt, rất nhanh Giang Mặc Thần đã ra tới, nói với y mấy câu, sau đó kêu y đi đi.

Quả nhiên, một lát sau, Giang Mặc Thần mở cửa, Kỷ Tư Hưng nhìn, trong mắt dần hiện ra ánh sáng, Giang Mặc Thần mở miệng, hắn nói xong, sau đó, đóng cửa.

Gã đang nghĩ ngợi, chỉ thấy Yến Thanh Trì lập tức đi vào!

Ngay sau đó, cửa đóng.

Kỷ Tư Hưng ngây ngẩn cả người, gã ngẩn ngơ đứng ở chỗ ngoặt, chỉ cảm thấy không dám tin tưởng. Thế mà cậu ta đi vào! Giang Mặc Thần nói có việc với mình, từ chối gã, lại để một tân nhân tên còn chưa ai biết đi vào. Kỷ Tư Hưng cảm thấy sỉ nhục, gã nắm quyền, móng tay đã khảm vào thịt, dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì Yến Thanh Trì có thể, gã lại không? Gã làm không tốt chỗ nào, gã nịnh hót lấy lòng hắn, mỗi ngày đều kêu "anh" ngắn "anh" dài, quay phim với hắn hai ngày, còn không bằng một tân nhân không có giao thoa gì với hắn sao?

Kỷ Tư Hưng cảm thấy nhất định là Giang Mặc Thần kiêng kị mình, kiêng kị mình buộc chặt hắn thượng vị. Dù sao Yến Thanh Trì cái gì cũng không có, mà gã, nhân khí không thấp, chỉ cần nhân khí thêm một tầng, lại lấy một cái cúp, như vậy, gã có thể giống hắn. Cho nên Giang Mặc Thần tình nguyện phản ứng Yến Thanh Trì cái gì cũng không có, mà gã, cho dù làm bao nhiêu, hắn đều sẽ không ưu ái mình.

Kỷ Tư Hưng ở một khắc kia cũng sinh ra một cảm xúc ngoài hâm mộ ghen ghét với Giang Mặc Thần —— hận, nhưng gã hận cũng vô dụng, Giang Mặc Thần là quý công tử có tiếng trong giới, tuy rằng không có ai biết bối cảnh sau lưng hắn là gì, nhưng tất cả mọi người đều biết bối cảnh hắn thâm hậu. Xe điện đụng Vệ Lam có tiếng giới giải trí, nhìn thấy Giang Mặc Thần, cũng phải chào hỏi vui vẻ, lễ phép hàn huyên. Kỷ Tư Hưng hồng không dễ, gã sẽ không luẩn quẩn trong lòng mà đi trêu chọc Giang Mặc Thần. Chỉ là, gã hơi mỉm cười, có một số người, cũng đừng trách gã vô tình.

Yến Thanh Trì ngồi trên ghế sô pha, nhìn điểm tâm còn chưa mở trên bàn, "Đây là cái gì?"

"Kỷ Tư Hưng mang đặc sản quê nhà đến, nói là mỗi người đều một phần, nên anh không từ chối, thế nào, em không có?"

"Đúng vậy." Y nhìn Giang Mặc Thần, "Chắc là, em và Tô Noãn đều không có."

Giang Mặc Thần nghe vậy, nhất thời không nói gì, trực tiếp mở hộp điểm tâm ra, lấy cho y một khối.

Yến Thanh Trì không có lấy, "Người khác cho anh, anh ăn là được."

"Em khi nào thì làm kiêu như vậy." Giang Mặc Thần trực tiếp bỏ điểm tâm vào tay y, "Anh biết có một ít diễn viên sẽ như vậy, giới giải trí ấy mà, nịnh giàu đạp nghèo, chẳng qua anh thấy anh ta còn tính khiêm tốn, còn tưởng rằng anh ta không phải loại người này."

"Anh là ai a, tân tấn ảnh đế, nổi nhất đoàn phim, ai ở trước mặt mà anh không khiêm tốn, loại 38 tuyến như chúng em, người khác chướng mắt cũng là bình thường."

"Đúng vậy, nhưng anh thấy em 38 tuyến bị người khác chướng mắt này ở trước mặt anh một chút cũng không khiêm tốn."

Yến Thanh Trì cười nghiêng đầu nhìn hắn, "Đó không giống nhau, ai bảo chúng ta là một đôi đâu, nếu em chỉ là một diễn viên nhỏ, sẽ khiêm tốn với anh giống Kỷ Tư Hưng."

Giang Mặc Thần nghĩ nghĩ cảnh tượng như vậy, thế mà cảm thấy hình như nghĩ không ra, "Thôi bỏ đi." Hắn nói: "Anh đã quen em như bây giờ. Không phải em muốn đối diễn sao? Cảnh nào?"

Yến Thanh Trì buông điểm tâm xuống, mở kịch bản cho hắn xem, "Cái này, cảnh lần đầu tiên Hạ Vũ và Mạnh Lạc gặp mặt."

"Được."

Hai người đứng lên, tìm một vị trí tương đối rộng, Giang Mặc Thần mở miệng trước, "Xin chào, xin hỏi cậu là Mạnh Lạc sao?"

Yến Thanh Trì nhìn hắn, trong mắt cảnh giác rõ ràng, giọng nói y thật nhẹ: "Anh là?"

"Tôi là Hạ Vũ, phụ trách vụ án Mạnh Văn cũng chính là ba cậu bị giết đêm 14 tháng 9." Giang Mặc Thần vừa nói, vừa lấy giấy chứng nhận cho y nhìn.

Yến Thanh Trì gật đầu, "Trước đó đồng nghiệp của anh đã hỏi qua."

"Tôi biết, tôi chỉ muốn tự mình hỏi lại cậu."

"Vào đi." Yến Thanh Trì làm một hành động đứng qua một bên.

Hai người ngồi xuống sô pha.

Giang Mặc Thần nhìn quanh ngôi nhà, "Gần đây cậu đều ở nhà?"

"Đang lo liệu hậu sự của ba."

Giang Mặc Thần nhìn y, ngữ điệu mềm mại, nhưng lời nói lại không thiện lương như vậy, "Nhưng mà, thoạt nhìn cậu cũng không quá khổ sở."

Yến Thanh Trì ngẩng đầu, đôi mắt y thanh triệt, ánh sáng trong mắt y có hơi chớp động, y hỏi: "Cho nên, tôi phải thế nào mới được coi là rất khổ sở đây? Muốn lớn tiếng chất vấn các anh vì sao còn chưa tìm ra hung thủ hay là khàn giọng khóc rống đây?"

Vẻ mặt y thật bình tĩnh, ngữ khí lại nghiêm túc, trong ánh mắt hắc bạch phân minh, có mê mang và bướng bỉnh của thiếu niên.

Giang Mặc Thần ngẩn người, tiếp tục nói: "Tôi không có ý này, xin lỗi."

Yến Thanh Trì lặng người cúi đầu, " Không có gì."

Ngữ điệu mềm mại nhẹ nhàng trước sau như một.

Kế tiếp chính là dò hỏi theo lệ, Giang Mặc Thần nghiêm túc đối diễn một lần với y, mới kinh ngạc phát hiện, Yến Thanh Trì nghiêm túc diễn xuất, vậy mà tốt hơn nhiều so với mình nghĩ.

"Hình như lúc đi học em rất ngoan ngoãn nghe giảng." Hắn khẳng định nói.

Mấy ngày hôm trước Yến Thanh Trì mới được Vương đạo đánh giá kỹ thuật diễn vững chắc, hôm nay lại được Giang Mặc Thần khẳng định, nhất thời rất vui vẻ, "Thật không, anh cảm thấy em diễn không tồi?"

"Ừ."

Yến Thanh Trì cong mắt, cười một lát, Giang Mặc Thần rất ít khi nhìn thấy bộ dáng vui vẻ của y như vậy, hỏi y: "Chỉ khen em diễn không tồi, em đã vui vẻ như vậy?"

Yến Thanh Trì gật đầu, lúc trước y chưa học qua diễn xuất, chỉ vì nguyên nhân gia tộc, mấy trường hợp nào đó như kết giao người tới đều phối hợp người diễn một chút. Tâm lý của y mạnh, có thể dung nhập tốt bản thân mình vào tâm lí nhân vật, nhưng dù sao đây cũng lần đầu tiên y đặt chân vào lĩnh vực này, khó tránh khỏi việc không tự tin, bây giờ liên tiếp được người trong lĩnh vực này khẳng định, loại cảm giác thành tựu này, làm y rất vui vẻ.

Y muốn nói tâm tình lúc này của mình cho Giang Mặc Thần, vì thế nỗ lực mang nguyên chủ thân phận, biểu đạt: "Anh cũng biết tài nguyên lúc trước của em không tốt, điện ảnh tài nguyên càng ít, đa số đều là nhân vật chợt loé qua. Cho nên, thật ra em không khác gì tân nhân mới vào vòng, chưa từng diễn một cảnh cho đàng hoàng, cũng không biết rốt cuộc mình diễn như thế nào. Ngày đó, lúc em đi thử vai, Vương đạo nói em kỹ thuật diễn thật vững chắc, như là tốt nghiệp chính quy, bây giờ anh lại nói em diễn không tồi, em được hai người khẳng định, nên cảm thấy rất vui vẻ, rất có cảm giác thành tựu."

Giang Mặc Thần nghe y nghiêm túc nói tâm tình của y cho mình, không khỏi mang theo vài phần sung sướng nhẹ nhàng, "Em không khẳng định như vậy, lúc ấy còn nói chúng ta sẽ gặp nhau ở đoàn phim."

"Anh xem, không phải bây giờ chúng ta gặp nhau ở đoàn phim sao." Yến Thanh Trì cười nói, "Hơn nữa, nói thế nào cũng là anh đề cử em, nếu em rớt, không phải ném mặt anh sao."

Giang Mặc Thần nghe vậy, mở miệng nói: "Lúc trước không phải em hỏi vì sao em lại thắng Vệ Lam sao, lúc ấy anh bận, không có trả lời em, bây giờ có thời gian rồi."

"Vì sao?" Yến Thanh Trì tò mò việc mình có thể thắng Vệ Lam.

"Bởi vì diễn kịch khó nhất ở hai chỗ, một là phóng, một là thu. Vệ Lam thuộc về loại diễn viên có thể phóng, nhưng có lẽ là do tính cách, cũng có lẽ là cuộc đời của cậu ta làm cậu ta không cách nào hiểu được một ít tính cách và hành vi, cậu ta muốn thu, có hơi khó khăn. Mạnh Lạc là một người an tĩnh trầm mặc, thậm chí ở giai đoạn trước không có cảm giác tồn tại, hắn chỉ phóng ở khúc sau, nhưng giai đoạn đầu là thu. Vệ Lam thử vai chính là suất diễn ở giai đoạn trước, cho nên không thích hợp bằng em."

Yến Thanh Trì gật đầu, "Thì ra là như vậy."

"Yến Thanh Trì." Giang Mặc Thần nghiêm mặt nói: "Em rất có thiên phú diễn kịch, cho nên cố gắng nỗ lực, Nam Tranh sẽ cho em tài nguyên thật tốt, anh cũng sẽ giúp em, anh hy vọng em có thể trở thành vương bài tiếp theo của Nam Tranh."

Yến Thanh Trì sửng sốt một chút, y nhìn người đàn ông nghiêm túc mang mong đợi, "Giang Mặc Thần."

"Ừ."

"Đột nhiên anh nghiêm túc như vậy, làm em hơi ngượng ngùng."

Giang Mặc Thần cúi đầu cười cười, đang chuẩn bị mở miệng nói em còn có lúc ngượng ngùng, lại cảm giác mình bị ôm lấy, Yến Thanh Trì ôm hắn, cằm để lên vai hắn, ngữ điệu mềm mại lộ chút hân hoan, "Còn hơi muốn ôm anh."

Giang Mặc Thần nghiêng đầu nhìn y, Yến Thanh Trì cũng nghiêng đầu, cong cong đôi mắt cười với hắn.

Hắn không khỏi ngẩng ngơ, an tĩnh, không tiếng động nhìn y.

———————