Xuyên Vào Câu Chuyện Trong Sách

Chương 45: chương 14






Khi họ tới Học Viện, Sophie và Agatha đã cầm đèn đợi trước cửa. Tessa mệt mỏi chuệnh choạng rời xe ngựa, ngạc nhiên - và biết ơn – khi Sophie chạy tới dìu cô lên bậc tam cấp. Charlotte và Henry nửa bế nửa khiêng Nathaniel. Đằng sau họ, cỗ xe ngựa chở Will và Jem lọc cọc đi qua cổng, giọng Thomas vang trong cơn gió đêm lành lạnh chào đón họ. Jessamine không thấy bóng dáng đâu, nhưng Tessa không ngạc nhiên lắm.

Họ đưa Nathaniel vào một phòng ngủ rất giống của Tessa - cũng có những đồ nội thất tối màu có vẻ nặng nề, cũng có chiếc giường lớn và một tủ quần áo. Khi Charlotte và Agatha đặt Nathaniel xuống giường, Tessa ngồi sụp xuống cái ghế bên cạnh, người hâm hấp nóng vì lo lắng và kiệt sức. Những giọng nói - những giọng nói ôn tồn trong phòng bệnh - nhảy múa trong đầu cô. Cô nghe Charlotte nói gì đó về các Tu Hyunh Câm, và Henry an ủi. Rồi bỗng Sophie ngồi xổm bên cô và giục cô uống thứ nước nóng có vị chua chua ngọt ngọt khiến cô dần hồi phục năng lượng. Chỉ một lát sau cô đã có thể ngồi thẳng và ngó quanh một chút, ngạc nhiên khi trong phòng chẳng còn ai ngoài cô và anh trai.

Mọi người đều đi hết.

Cô cúi nhìn Nathaniel. Anh nằm im, gương mặt bị bầm dập, mái tóc bết đổ lên gối. Tessa không thể không nhớ lại người anh trai luôn ăn mặc chỉn chu trong kí ức, mái tóc vàng luôn được chải vào nếp, giày và cổ tay áo không dính chút bẩn. Nathaniel này không giống người đã xoay vòng cô em gái trong một điệu nhảy tại phòng khách và khẽ ngâm nga hát yêu đời.

Cô nhoài người tới, định nhìn kỹ gương mặt anh hơn và thoáng liếc thấy gì đó khẽ chuyển động. Cô quay đầu và chỉ thấy mình trong tấm gương ở bức tường đối diện. Trong chiếc váy của Camille, cô giống một đứa trẻ mặc đồ người lớn. Cô quá gầy trong chiếc váy được thiết kế để tôn dáng người. Cô giống một đứa trẻ - một đứa trẻ ngu ngốc. Thể nào mà Will…

“Tessie?” giọng Nathaniel yếu ớt ngay lập tức đánh tan suy nghĩ về Will. “Tessie, đừng bỏ anh. Anh nghĩ anh bị bệnh rồi.”

“Nate.” Cô với lấy tay anh và nắm chặt. “Anh ổn rồi. Anh sẽ ổn thôi. Họ đã gọi bác sĩ…”

“‘Họ’ là ai?” Giọng anh nghe giống một tiếng thét khe khẽ. “Chúng ta đang ở đâu? Anh không biết nơi này.”


“Đây là Học Viện. Ở đây anh sẽ được an toàn.”

Nathaniel chớp mắt. Mắt anh thâm quầng còn môi bị đóng một lớp vảy trông như máu khô. Mắt anh đang đảo khắp nơi nhưng không tập trung nhìn gì. “Thợ Săn Bóng Tối.” Anh thở hắt ra. “Anh không nghĩ họ thực sự tồn tại… Ông chủ,” Nathaniel đột ngột thì thầm và Tessa thấy căng thẳng. “Ông ta nói họ là Luật. Ông ta bảo phải sợ họ. Nhưng thế giới này làm gì có luật. Không có hình phạt… chỉ có giết và bị giết.” Anh lên giọng. “Tessie, anh rất xin lỗi… về mọi chuyện…”

“Ông Chủ. Ý anh là de Quincey?” Tessa hỏi nhưng Nate nấc lên một tiếng rồi hoảng hốt nhìn ra sau cô. Tessa thả tay anh ra rồi ngoái lại xem anh đang nhìn gì.

Charlotte im lặng bước vào phòng. Chị vẫn mặc trang phục nam giới, dù đã khoác thêm chiếc áo choàng dài kiểu cổ điển có hai khuy móc trên cổ. Chị trông rất nhỏ, một phần vì Tu Huynh Enoch đang đứng cạnh chị, đổ cái bóng lớn dọc căn phòng. Anh ta vẫn mặc chiếc áo choàng da dê như trước, dù giờ anh sử dụng cây gậy màu đen với đầu gậy hình đôi cánh đen. Anh kéo mũ, che đi khuôn mặt.

“Tessa,” Charlotte nói. “Em còn nhớ Tu Huynh Enoch chứ? Anh ấy tới để giúp Nathaniel.”

Rú lên một tiếng như tiếng động vật, Nate nắm lấy cổ tay Tessa. Cô bối rối nhìn anh. “Nathaniel? Sao thế?”

“De Quincey đã kể về họ,” Nathaniel thở dốc. “Gregori - Tu Huynh Câm. Họ có thể giết người bằng ý nghĩ.” Anh rùng mình. “Tessa.” Giọng anh hạ xuống thành tiếng thì thầm. “Nhìn mặt nó kìa.”

Tessa nhìn. Trong khi cô nói chuyện với anh trai, Tu Huynh Enoch đã im lặng vén mũ xuống. Ánh đèn phù thủy chiếu tỏ hai hốc mắt và cả những vết chỉ khâu đỏ sậm quanh miệng anh ta.

Charlotte tiến lên một bước. “Nếu Tu Huynh Enoch có thể xem bệnh cho anh Gray…”

“Không!” Tessa hét lên. Cô giằng tay khỏi tay Nate rồi đứng chắn giữa anh trai và hai vị khách. “Đừng chạm vào anh ấy.”

Charlotte bối rối sựng lại. “Tu Huynh Enoch là bác sĩ giỏi nhất của bọn chị. Không có Tu Huynh Enoch, Nathaniel…” Chị lạc giọng. “Ờ, bọn chị sẽ chẳng thể giúp anh ta.”

Gray.

Mất một lúc, Tessa mới nhận ra tên mình không được nói thành lời. Thay vào đó, nó như một khúc hát bị lãng quên đang vang lên trong đầu cô. Chỉ có điều nó không phải tiếng lòng của cô. Đây là một suy nghĩ xa lạ, thù địch - của người khác. Giọng của Tu Huynh Enoch. Đây là cách anh ta nói chuyện với cô lúc rời phòng vào ngày đầu tiên cô tới Học Viện.

Gray, tôi thấy rất thú vị, Tu Huynh Enoch tiếp tục, khi cô là cư dân Thế Giới Ngầm còn anh trai cô lại không. Sao chuyện này có thể xảy ra nhỉ?

Tessa đứng im. “Chỉ nhìn mà anh biết sao?“


"Tessie!” Nathaniel chống tay ngồi tựa lên gối, gương mặt trắng xanh đỏ lựng. “Em đang làm gì thế, nói chuyện với Gregori à? Nó nguy hiểm lắm!”

“Ổn mà, Nate,” Tessa nói nhưng không rời mắt khỏi Tu Huynh Enoch. Cô biết cô nên sợ, nhưng cô chỉ cảm thấy thất vọng. “Ý anh là Nate không có gì bất thường?” Cô thấp giọng hỏi. “Không có gì phi thường?”

Không một chút nào, Tu Huynh Câm nói.

Tới giây phút đó, Tessa mới nhận ra cô mong mỏi anh trai giống mình tới mức nào. Sự thất vọng hiện rõ trong giọng cô. “Vì anh rất thông thái nên hẳn anh phải biết tôi là gì chứ? Tôi là pháp sư à?”

Tôi không biết. Em có đặc điểm của Đứa Con của Lilith. Nhưng không có dấu hiệu của quỷ trên người em.

“Tôi cũng nhận thấy điều đó,” Charlotte nói và Tessa nhận ra rằng chị cũng nghe thấy giọng Tu Huynh Enoch. “Tôi nghĩ có lẽ cô ấy không phải pháp sư. Một vài con người bẩm sinh có sức mạnh yếu, như Tâm Nhãn. Hoặc có thể trong người cô ấy có dòng máu của thần tiên…”

Cô ấy không phải người. Cô ấy là thứ khác. Tôi sẽ nghiên cứu. Có lẽ trong thư viện có gì đó có thể giúp tôi. Dù Tu Huynh Enoch không có mắt, nhưng dường như anh ta đang nhìn ngắm gương mặt cô. Tôi cảm thấy em có sức mạnh. Một sức mạnh không một pháp sư nào có.

“Ý anh là khả năng Biến Hình,” Tessa nói.

Khôg, tôi không có ý đó.

“Vậy là gì” Tessa kinh ngạc. “Tôi có thể là gì…” Cô ngừng lại khi nghe tiếng kêu của Nathaniel. Quay lại, cô thấy anh đang cố vùng khỏi chăn và nửa nằm nửa ngồi trên giường, như thể muốn dậy; gương mặt anh đẫm mồ hôi và trắng bệch. Cô bỗng thấy tội lỗi. Cô đã bị cuốn vào cuộc trò chuyện với Tu Huynh Enoch đến quên mất anh trai mình.

Cô lao tới giường và với sự giúp đỡ của Charlotte, cô ấn Nate trở lại gối rồi kéo chăn cho anh. Anh dường như tệ hơn lúc trước nhiều. Khi Tessa dém chăn quanh anh, anh lại hoảng hốt nắm cổ tay cô. “Hắn biết sao?” Anh hỏi. “Hắn biết anh ở đâu à?”

“Hắn’ là ai? De Quincey sao?”

“Tessie.” Anh kéo tay cô xuống để khẽ thì thầm vào tai cô. “Em phải tha thứ cho anh. Hắn bảo em sẽ là nữ hoàng. Hắn nói họ sẽ giết anh. Anh không muốn chết, Tessie. Anh không muốn chết.”

“Tất nhiên rồi,” cô an ủi, nhưng dường như anh không nghe thấy. Mắt anh đang nhìn gương mặt cô đột nhiên mở to và anh gào thét. “Bảo nó tránh xa anh ra! Bảo nó tránh xa anh ra!” Anh gào rú. Anh đẩy cô và lắc đầu quầy quậy. “Lạy Chúa lòng lành, xin Người đừng để nó chạm vào con!”

Hoảng sợ, Tessa giật tay lại và nhìn Charlotte - nhưng Charlotte đã tránh khỏi giường, và Tu Huynh Enoch đứng thế chỗ, gương mặt không mắt vô cảm. Em phải để tôi giúp anh trai em. Hoặc không, anh ta sẽ chết, anh ta nói.


“Anh ấy nói sảng gì vậy?” Tessa khổ sở nói.“ Anh ấy bị sao thế?”

Ma cà rồng đã đánh thuốc anh ta, để anh ta bình tĩnh trong lúc chúng uống máu. Nếu anh ấy không được cứu chữa, thuốc phiện sẽ khiến anh ta phát điên và rồi giết chết anh ta. Anh ta bắt đầu hoang tưởng rồi.

“Đó không phải lỗi của anh!” Nathaniel ré lên. “Anh không được lựa chọn! Đó không phải lỗi của anh!” Anh quay sang nhìn Tessa; cô sợ hãi khi thấy đôi mắt đã chuyển sang đen đặc như mắt côn trùng. Cô há hốc miệng và lùi lại.

“Hãy giúp anh ấy. Làm ơn giúp anh ấy.” Cô nắm ống tay áo Tu Huynh Enoch, và hối hận ngay lập tức; cánh tay bên dưới đó cứng như cẩm thạch và lạnh như băng. Cô hoảng hốt bỏ tay ra, nhưng Tu Huynh Câm dường như không để ý tới sự hiện diện của cô. Anh ta đã bước qua và đặt những ngón tay sứt sẹo lên trán Nathaniel. Nathaniel nằm lên gối, mắt nhắm nghiền.

Em phải đi. Tu Huynh Enoch nói mà không buồn quay lại. Sự hiện diện của em chỉ khiến anh ta lâu hồi phục hơn thôi.

“Nhưng Nate bảo em ở lại…”

Đi. Giọng trong đầu Tessa nghe lạnh băng.

Tessa nhìn anh trai; anh nằm im trên gối, nét mặt đã dãn ra. Cô quay sang Charlotte định phản đối, nhưng Charlotte lắc đầu đáp lại. Đôi mắt chị tràn ngập cảm thông, nhưng không cho phép tranh cãi. “Ngay khi tình hình của anh trai em có chuyển biến, chị hứa sẽ tìm em ngay.”

Tessa nhìn Tu Huynh Enoch. Anh ta đã mở cái túi đeo ở thắt lưng rồi chậm rãi và tuần tự đặt đám chai lọ thủy tinh đựng bột và chất lỏng, các bó cây cỏ khô cùng những que đen đen như than lên táp đầu giường. “Nếu Nate gặp bất trắc,” Tessa nói. “Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Không bao giờ.”

Cô như đang nói chuyện với một bức tượng. Tu Huynh Enoch không thèm gật đầu đáp lại.

Tessa lao ra khỏi phòng.