Xuyên Việt Chi Đào Hoa Trái

Chương 27: Trương chưởng quỹ sầu muộn




Trong bao sương nào đó ở lầu hai Hồng Hạc lâu. Vu Dập diện vô biểu tình ngồi ở ghế trên ưu nhã mà uống trà. Trương Thiên cung kính đứng ở trước mặt hắn, hơi khom người, báo cáo tình hình của Ngải Phong: “Hồi bẩm Vương gia, tiểu nhân vừa mới nhìn qua Ngải công tử xong, Ngải công tử trừ việc sau khi say rượu có chút đau nhức, không thoải mái ra, không có khó chịu khác. Tiểu nhân đã ấn theo lời Vương gia phân phó, để Ngải công tử hảo hảo tĩnh dưỡng tĩnh dưỡng, nghỉ ngơi thật nhiều, về sau không được lại tùy tiện uống rượu nữa”. [Có… có sếp nào mà đi gọi nhân việc mình là “công tử” không trời??? Quả là như cái tên chương này, phải thông cảm cho lão nhìu một chút a ~ ~]

Vu Dập đặt chén trà xuống, chậm rì rì nói: “Ân, rất tốt, vậy hắn có nói những thứ gì khác hay không?”

Trương Thiên: “Hồi Vương gia, Ngải công tử chưa nói cái gì khác.”

Vu Dập vuốt vuốt chén trà trên bàn, hắn không nói gì thêm sao? Xem ra hắn là không nhớ rõ sự tình đêm hôm đó rồi. Như vậy cũng tốt.

Trương Thiên thấy Vu Dập không nói gì, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Vương gia, nếu không có việc gì, tiểu nhân xin cáo lui.”

Vu Dập suy tư một lát mở miệng nói: “Chú ý tới tình hình Ngải Phong nhiều một chút, tùy thời hướng ta báo cáo. Còn có ngươi phải ngăn cản cái thằng béo kia, không cho phép hắn cả ngày quấn quít lấy Ngải Phong, nếu Âu Dương Diệu đến, mà ta lại đi vắng, ngươi cũng phải ngăn trở hắn, không cho phép hắn lén gặp Ngải Phong, nếu người khác tìm hắn, hoặc là hắn cùng người nào gặp mặt, cùng người nào ra ngoài, đều phải báo cho ta, ta đều phải biết, ngươi hiểu chưa?” [@.@ bá đạo]

Trương Thiên nội tâm không ngừng kêu khổ, cho xin đi, ta chỉ là một cái chưởng quầy nho nhỏ thôi, cũng không phải mật thám gì đó, làm sao có thể làm đến những thứ này, ngài nếu sợ Ngải công tử gặp chuyện không may, đem hắn mang vào Vương phủ hảo hảo trông coi không được sao, làm chi phiền toái như vậy, vì vậy nói có chút khó khăn: “Vương gia, cái kia, bảo tiểu nhân tùy thời báo cáo tình hình Ngải công tử, tiểu nhân còn có thể làm được, thế nhưng mà Chu công tử cùng Âu Dương Tể tướng cũng không phải người bình thường, tiểu nhân chỉ là một cái chưởng quầy nho nhỏ thôi mà, chỉ sợ ngăn không được bọn hắn a. Vương gia, ngài xem việc này…”

Vu Dập vẻ mặt trầm xuống, liếc Trương Thiên một cái, lạnh lùng nói: “Như thế nào, ngươi có ý kiến à? Làm không được à?”

Trương Thiên lau bả mồ hôi lạnh, run lẩy bẩy: “Không, không có, tiểu nhân nhất định làm được, tiểu nhân sẽ nghĩ mọi biện pháp ngăn cản bọn họ, cho dù không ngăn cản được, cũng sẽ nghĩ mọi biện pháp gây ra trở ngại ngăn cản bọn họ.”

Vu Dập thoả mãn gật đầu: “Ân, vậy là được rồi, tốt rồi ngươi có thể đi.”

“Vâng, Vương gia.” Run cầm cập đi ra ngoài, bởi vì bị khí tràng âm độ của Vu Dập cấp đông cứng rồi.

Sau đó ni, Trương Thiên cả khuôn mặt đều xoắn xuýt cùng một chỗ, sầu mi khổ kiểm, rầu rĩ không vui, còn một mực than vắn thở dài.

Chu Cổ Lực đi ngang qua gặp Trương Thiên bộ dáng như vậy liền hỏi: “Chưởng quầy, ngươi sao vậy, trong nhà có người chết ư? Làm gì mà đem mặt vặn vẹo thành cái dạng như này.”

Trương Thiên trông thấy Chu Cổ Lực càng thêm xoắn xuýt, càng thêm khổ sở: “Nhà của ngươi mới có người chết đó, ta là đang phát sầu.”

Chu Cổ Lực nghi hoặc: “Chưởng quầy, ngươi sầu cái gì vậy? Chẳng lẽ là tháng này bị trừ tiền lương hả?”

Trương Thiên vẻ mặt đau khổ: “Không phải.”

Chu Cổ Lực suy nghĩ một lát nói: “Nga, ta biết rồi, ngươi nhất định là thất tình nè, đúng không! Ta khi thất tình cũng là cái dạng này.”

Trương Thiên trợn trắng mắt: “Ta tình cũng không có tình, ở đâu ra thất tình, lại nói ta cũng kết hôn hơn mấy chục năm rồi, còn thất tình cái mốc gì, ta là vì một chuyện phát sầu a. Một chuyện phát sầu mà làm không tốt cái mạng nhỏ của ta tựu xong liền.”

Chu Cổ Lực hoàn toàn một bộ dáng người hiểu chuyện: “Chuyện gì a? Nói cho ta nghe nghe, ta giúp ngươi nghĩ nghĩ biện pháp.”

Trương Thiên vẻ mặt không tin, ngươi cái thằng nhị hoá này mà cũng có thể nghĩ biện pháp, vậy ta còn rối rắm làm gì, lại nói chuyện này cùng ngươi cũng có quan hệ, ta cũng không thể nói cho ngươi biết, liền lơ đãng đối Chu Cổ Lực nói: “Chuyện này là cơ mật cao cấp, người ngoài không thể biết.”

Chu Cổ Lực vừa nghe là cơ mật cao cấp thì hứng thú, Hồng Hạc lâu sẽ có cơ mật cao cấp gì ni? Thật muốn biết a! Nghĩ một lát, vẻmặt cười gian nhìn Trương Thiên: “Hắc hắc, chưởng quầy, là cơ mật gì a! Nói cho ta biết được không?”

Trương Thiên lắc đầu: “Không được.”

Chu Cổ Lực cười gian dụ dỗ nói: “Nếu như ngươi nói cho ta biết, cửa hàng Chu gia chúng ta đều cấp ngươi giảm giá nga!” [Phá gia chi tử =_=!!]

Lại chiêu này, lần trước cũng nói giảm giá rồi, vẫn không phải mắc như vậy, ta mới không mắc mưu ni. “Không nói.”

Chu Cổ Lực tiếp tục dụ dỗ nói: “Nếu như ngươi nói cho ta biết, ta cho ngươi thẻ khách quý của cửa hàng Chu gia chúng ta nga! Đây chính là thẻ khách quý chỉ có quý tộc mới có đó nga!” [thẻ VIP a~~ @.@]

Trương Thiên nghĩ nghĩ: “Ách, vậy được rồi.” [thammmmmmm]

Chu Cổ Lực đắc ý cười gian: “Hắc hắc hắc, kiểu này còn dụ ngươi hoài.”

Sau đó Trương Thiên liền nói cho Chu Cổ Lực, chuyện Vu Dập phân phó hắn. Ai! Nếu để cho Vu Dập biết ngươi phản bội hắn, ngươi sẽ chết vô cùng thảm đấy, ngay cả thi thể cũng không ai dám cho ngươi lượm về đâu.

Chu Cổ Lực nghe xong vẻ mặt phẫn nộ: “Cái tên mặt băng sơn này, cư nhiên khó ưa như vậy, không cho ta quấn quít lão đại là sao? Hừ! Ta lại càng muốn quấn quít lão đại, tức chết ngươi cái mặt băng sơn, tức chết ngươi.” Sau đó lấy ra thẻ khách quý, đưa cho Trương Thiên, tức tối rời đi.

Trương Thiên hai mắt sáng lên xem thẻ khách quý trong tay, còn thiếu chảy nước miếng thôi: “Thẻ khách quý a! Thật sự là thẻ khách quý a! Ha ha ha, ta rốt cục cũng có thẻ khách quý rồi, ta cũng là quý tộc rồi, ha ha…” (Không Thiệu: “Ách, có thẻ khách quý cùng ngươi có phải là quý tộc hay không hình như không có quan hệ a?” Trương Thiên: “Ai nói đấy, có thẻ khách quý thì là quý tộc. Về sau ta là quý tộc rồi.” Không Thiệu: “Em bé đáng thương, tư tưởng bị vặn vẹo thành như vậy, cái này là muốn làm quý tộc quá mức a!”)

Trong mỗ trù phòng, mỗ tiểu nhị: “Khang sư phó, canh gà được rồi chưa? Khách nhân đều đang thúc dục.” Khang sư phó: “Được rồi, được rồi, được từ lâu rồi, chỉ chờ ngươi đến bưng.” Quay người tìm canh gà: “Ơ! Kỳ quái, canh gà sao không thấy nữa.” Vài giây sau, trong trù phòng truyền ra tiếng gầm giận dữ: “Là cái tên hỗn đản nào trộm canh gà của ta, đừng để cho ta bắt được, bằng không ta nhất định phế ngươi.”

Mỗ gian phòng trong hậu viện. “Lão đại, tới, uống canh gà nè.” Chu Cổ Lực cười hì hì bưng canh gà đi đến bên giường.

Ngải Phong từ trong chăn lộ đầu ra: “Còn uống canh gà, lần này ngươi phóng gà chưa?”

Chu Cổ Lực nghĩ nghĩ nói: “Cái kia, lão đại, cái này canh gà là ta vừa mới từ phòng bếp trộm đến đó, ha ha, không biết hắn có phóng gà hay không nha.”

Ngải Phong nhẹ nhàng thở ra, đứng lên, tiếp nhận canh gà: “Chỉ cần không phải ngươi tự mình làm là tốt rồi, trù nghệ của ngươi thật sự là khiến người quá mức kinh hãi, ca sẽ tiếp thụ không nổi.”

Thổi thổi canh gà, uống một ngụm, thoả mãn gật gật đầu: “Đây mới là canh gà nè! Hồi sáng uống căn bản chính là nước lã, thằng này hầm một cái nước lã cũng phải thời gian dài như vậy, thực là nhân tài a!” Sau đó ừng ực ừng ực uống hết canh gà.

Cầm bát đưa cho Chu Cổ Lực: “Được rồi, ta uống xong rồi, ngươi không có việc gì có thể đi rồi, ta cần nghỉ ngơi nữa.”

Chu Cổ Lực tiếp nhận bát, đứng ở bên giường ấp a ấp úng nói: “Cái đó, cái đó, lão đại, cái đó, ngươi…”

Ngải Phong thấy bộ dạng Chu Cổ Lực như vậy, nhất định không có chuyện tốt gì, liền không nhịn được nói: “Cái đó, cái đó cái gì. Không nói ca muốn ngủ.”

Chu Cổ Lực cấp bách: “Cái đó, lão đại, ngươi ngày mai có rãnh không?”

Hết chương 27.