Y Tiên Thiểu

Chương 762: Bí Mật Tâm Ma (1)



Trong chốc lát Tây Môn Trung bỗng nhiên ý thức được, hắn không phải có giá trị lớn với Tùy Qua như vậy. Hơn nữa Tây Môn Trung thậm chí cảm giác được, Tùy Qua tuyệt đối không xem trọng hắn, dường như cảm thấy hắn có cũng được mà không có cũng không sao, vậy cũng ý nghĩa hắn sau này không thể kiếm chỗ tốt gì, thậm chí nếu như Tùy Qua mất hứng, rất có thể mặc cho Tây Môn Trung hắn tự sanh tự diệt.

Nghĩ tới những thứ này, Tây Môn Trung mất hết can đảm, vì vậy sau khi Hàn Côn Trúc Cơ thành công, hắn ở trên núi tĩnh tọa bảy ngày, rửa "Ma tính" trong lòng.

Hôm nay nghe nói Tùy Qua triệu tập nhân thủ, Tây Môn Trung cũng trở về thành phố Đông Giang, nhìn thấy Tùy Qua thì chuyện đầu tiên hắn làm chính là quỳ xuống tỏ trung tâm.

Tùy Qua nhìn qua Tây Môn Trung, biết rõ thằng này tĩnh tu bảy người không có uổng phí, trong thần sắc đã không có kiêu căng, mà chuyển biến thành khiêm cung với hắn. Nhưng mà Tùy Qua cũng không tin Tây Môn Trung thằng này không còn "Ma tính" , bởi vì hắn biết rõ Tây Môn Trung bản thân chính là ma đầu, nếu là ma đầu, thì có ma tính, mấu chốt là Tùy Qua có thể áp chế ma tính trên người của Tây Môn Trung hay không, khiến Tây Môn Trung làm việc cho hắn.

Cho nên Tùy Qua không cho Tây Môn Trung mặt mũi, thậm chí không để ý tới hắn, mà là nhìn qua đám người Ngưu Duyên Tranh, Hàn Côn nói:

- Gần đây tôi có chuyện trọng yếu cần hoàn thành, cho nên có chút chuyện nhỏ không rãnh phân thân. Trước kia các vị không đạt tới Trúc Cơ Kỳ, không thể ngự kiếm phi hành, cho nên rất nhiều chuyện không dễ làm. Nhưng mà hiện tại tốt rồi, Ngưu lão, Hàn lão cũng có thể làm việc cho tôi, hơn nữa tôi rất tin tưởng.

- Thỉnh Tùy tiên sinh phân phó.

Ngưu Duyên Tranh nói:

- Cho dù lên núi đao biển lửa, quyết không nhíu mày.

- Không có nghiêm trọng như vậy.

Tùy Qua nói:

- Tôi chỉ định nhờ hai vị giúp tôi đi mua một ít đồ, tìm hiểu một ít tin tức giới tu hành mà thôi. Hiện tại tôi không dễ dàng rời khỏi thành phố Đông Giang, những phường thị của giới tu hành tạm thời không rảnh tham dự. Cho nên tôi cho hai người một người hai ngàn hạt Tinh Nguyên Đan, phụ trách thu nạp hạt giống linh thảo, cây non cho dù là linh thảo đã chết cũng được, còn có pháp bảo cùng mảnh vỡ pháp bảo. Nếu như không đủ thì tùy thời tới tìm tôi.

Bốn ngàn!

Trong nội tâm mọi người chấn động.

Bốn ngàn miếng Tinh Nguyên Đan, đây chính là đại thủ bút.

Con mắt Tây Môn Trung càng xanh lên.

Chuyện tốt như vậy không có rơi vào trên đầu của hắn, chỉ là bởi vì hắn trước kia quá không nghe lời, quá tự cho là đúng. Nghĩ tới đây, Tây Môn Trung hận không thể vung tay tát lên mặt của mình hai cái.

Tùy Qua nhìn cũng không nhìn Tây Môn Trung, tiếp tục nói:

- Hàn lão, ông liên hệ với Hàn Viêm Minh một chút, trong tay vị đạo hữu này chắc chắn có không ít thứ tốt, nhìn xem có thứ chúng ta cần hay không; Ngưu lão, đây là thẻ khách quý Tần vương bảo các Tần gia đại thiếu gia đưa cho tôi, ông cầm đi, thuận tiện đi tới Tần vương bảo các ngó ngó, nhìn xem có thứ đáng giá mua hay không.

Ngưu Duyên Tranh cùng Hàn Côn gật đầu xác nhận. Cho dù hai người hiện tại có tu vị Trúc Cơ Kỳ, cảnh giới bình khởi bình tọa với Tùy Qua, nhưng lại không có nửa điểm ngạo mạn cùng vô lễ, Tây Môn Trung nhớ tới biểu hiện của mình lúc trước, càng hận không thể hung ác tát mình mấy cái.

Sau đó Tùy Qua lại nhìn Tống Văn Hiên cùng Tống Thiên Húc, nói:

- Các người thay tôi liên lạc với ‘ nghê thường thất tiên tử ’, các nàng là người chuyên môn thu thập tin tức cho tôi, nếu có tin tức trọng yếu thì nhanh chóng báo cho tôi biết. Mặt khác, đây là năm mươi hạt Tinh Nguyên Đan, hai người cầm đi củng cố tu vị, nhất là Tống lão, qua một thời gian ngắn có lẽ có cơ hội Trúc Cơ rồi.

Tống Văn Hiên cùng Tống Thiên Húc vội vàng xác nhận, vẻ mặt cảm kích. Thoáng cái được nhiều chỗ tốt như vậy, hai người này cao hứng tới mức không ngậm miệng lại được.

- Mọi người đi làm việc đi.

Tùy Qua cho mọi người rời đi, trong phòng chỉ còn lại Tây Môn Trung cùng Lý Nghệ Cơ.

Tùy Qua nhìn Lý Nghệ Cơ nói:

- Lần trước tôi cho cô Cố Nguyên Hoàn, chắc hẳn cô đã biết giá trị của thứ này. Trong khoảng thời gian này, tiểu Lý cô biểu hiện không tệ, nơi này là ba hạt Tinh Nguyên Đan, đây mới thật sự là đan dược, cầm lấy đi.

- Đa tạ chủ nhân.

Lý Nghệ Cơ vội vàng nói cảm tạ, lúc này đây nàng cảm tạ thật tâm. Tùy Qua khẩu Phật tâm xà, tuy Lý Nghệ Cơ không biết công dụng cụ thể của Tinh Nguyên Đan, nhưng mà từ biểu hiện của Ngưu Duyên Tranh, Tống Văn Hiên mà nhìn, cũng biết đây là thứ giá trị xa xỉ.

- Trung tâm với tôi mới có lợi.

Tùy Qua nhìn như nói chuyện với Lý Nghệ Cơ, trên thực tế đang khuyên bảo Tây Môn Trung.

- Chủ nhân, tôi triệt để tỉnh ngộ rồi! Trước kia là tppo sai, thỉnh chủ nhân trách phạt!

Tây Môn Trung hoàn toàn tỉnh ngộ nói.

Tùy Qua biết rõ Tây Môn Trung lúc này đã bị thu thập đủ, nhìn qua Tây Môn Trung nói:

- Ông đứng lên đi. Tây Môn Trung, nói thực ra, tôi không phải kẻ ngu dốt, biết rõ ma đầu như ông là rất khó có là trung tâm gì đáng nói. Nhưng mà, tôi là người thông minh, ông cũng đủ giảo hoạt, có lẽ ông cũng nhìn ra, đi theo tôi lăn lộn còn có chỗ tốt nhiều hơn tự mình đi tìm.

- Vâng, chủ nhân.

Tây Môn Trung nói:

- Tôi hiện tại đã hoàn toàn suy nghĩ cẩn thận. Tôi lúc trước tự cho là thông minh, tự cho là đúng, hy vọng chủ nhân không nên trách tội, từ nay về sau, tôi sẽ thề sống chết thuần phục chủ nhân!

- Tây Môn Trung, tôi đã bồi dưỡng hai người tu hành Trúc Cơ Kỳ, rất nhanh sẽ có thứ ba, thứ tư, điểm này chắc hẳn anh cũng rất rõ ràng. Hơn nữa độ trung thành của ông thật sự không được, cho nên đối với tôi mà nói, giá trị lợi dụng của ông bị giảm đi rất nhiều. Nhưng mà tôi biết tướng mạo sẵn có của ông, cho nên tôi cho rằng ông vẫn còn tác dụng khác, có phải hay không, Tây Môn Trung?

Tùy Qua nhàn nhạt hỏi thăm.

Tây Môn Trung cảnh giác nhìn qua Lý Nghệ Cơ, dường như không muốn nói một ít chuyện trước mặt nàng.

Lý Nghệ Cơ khinh thường nhìn qua Tây Môn Trung, thầm nghĩ ngươi lão già này cũng có hôm nay, ngươi cũng không phải đang quỳ lạy trước mặt của chủ nhân sao.

- Ông không biết dùng chân khí ngưng âm sao?

Tùy Qua trừng Tây Môn Trung.

Tây Môn Trung lúc này mới dùng chân khí ngưng âm nói ra:

- Chủ nhân ngài yên tâm, về sau phàm là chuyện tôi biết rõ, nhất định tri vô bất ngôn (không biết không nói) ngôn vô bất tẫn (biết gì nói nấy). Chỉ cần chủ nhân phân phó thì cho dù tan xương nát thịt tôi vẫn đi làm.

- Ông trả lời tôi mấy vấn đề trước.

Tùy Qua nói:

- Vấn đề đầu tiên, có phải ma đầu các người tới từ ngoại vực hay không?

- Vâng, chủ nhân.

Tây Môn Trung đáp.

- Đó là nơi nào?

Tùy Qua hỏi.

- Nói như thế nào đây? Nơi của ma đầu chúng tôi còn rộng lớn hơn thế giới này, hơn nữa sinh vật nơi đó mạnh hơn nhân loại quá nhiều, thậm chí còn mạnh hơn người tu hành.

Tây Môn Trung nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.