Yêu Ma Đạo

Chương 25




“Ta không có ý đó!” Tình cảnh hiện giở của Tích Duyên không được tốt cho lắm, lão quản gia biết điều vội lui ra sau, chỉ còn lại có hai người liền cũng không một ai dám mở miệng. Theo đuổi ánh mắt Trương Tử Yến, Tích Duyên thật sự nghĩ kĩ chuyện về sau, mới hỏi lại Trương Tử Yến: “Ngươi không sợ gả cho ta, sẽ ủy khuất ngươi? Ta biết ta cái gì cũng đều không có, ta nhất không có gia đình, nhị không có ruộng đất, ngươi cũng thật nguyện ý?”

Tóm lại, Tích Duyên muốn hỏi rõ ràng, không muốn khiến người ta chậm trễ.

“Ta không ngại, chỉ cần Tích đại ca ngươi đồng ý cưới ta, ta nhất định sẽ làm hảo thê tử!” Trương Tử Yến kích động cầm tay Tích Duyên, nói xong bỏ qua luôn cả lễ nghĩa, thấp đầu đỏ mặt, khóe miệng cũng mãn hàm chứa ý cười.

“Tốt lắm, nếu ngươi nguyện ý, ta đây liền cưới ngươi.” Tích Duyên đáp ứng, nam nhân trên mặt lộ ra vẻ tươi cười ôn nhu, kia song mâu thiển ba lưu động lóe lên quang thải ôn hòa.

Tích Duyên cuối cùng cũng đáp ứng việc hôn sự, y dù sao cũng đã ba mươi tuổi, đích thật rất lo lắng cho hôn sự của chính mình, trước kia ở Thanh sơn không có cơ hội, cũng chưa bao giờ nghĩ tới loại chuyện này, y đời này luôn ở trên thanh sơn, cả đời cũng chưa có cơ hội xuống núi, chính là cuối cùng y cũng đến được ngày này, mấy năm trước y bên ngoài phiêu bạc cư vô định sở, dĩ thiên vi bị ( lấy trời làm mềm), dĩ địa vi tịch ( lấy đất làm gối), liền như vậy nhiều năm ở bên ngoài hàng yêu phục ma, cũng không có gặp gỡ tri tâm nhân, có lẽ là y đối phương diện tình cảm quá mức bối động ( có lẽ giống bị động), cho nên bỏ lỡ rất nhiều.

Lần này, y tất nhiên nhận lời, y cũng đã đến thời điểm phải tìm một nữ tử thành thân rồi sinh hài tử, đi hết nửa đời còn lại cùng mình. Hơn nữa Trương Tử Yến cùng y ở chung không tồi, thời gian ở bên nhau không ít khiến tình cảm giữa hai người cũng ít nhiều trở nên tốt hơn.

Phong Danh thành đệ nhất mĩ nhân, Trương gia Đại tiểu thư, Trương Tử Yến muốn thành thân, sự việc rất nhanh liền truyền khắp Phong Danh thành, đương nhiên lời đồn đãi nhảm nhí cũng là không ít, mà Trương gia là đại phú trong thành, cũng phát ra rất nhiều thiếp cưới cho kẻ có tiền gia trong thành, thậm chí thiết hạ lưu thủy yến mời hương thân phụ lão, còn phái mễ phát lương, làm rất nhiều chuyện tốt.

Nguyên bản Tích Duyên không nghĩ sẽ phí phạm như thế, nhưng chính là Trương Tử Yến lại cố ý nói nên nhân dịp hôn sự làm vậy cho trùng trùng hỉ, hơn nữa “Đại kiếp nạn” Phật Hàng nói nói không chừng còn có thể bị hóa giải bởi hỉ khí này.

&&&

Vào ngày thành thân, có rất nhiều người ở Phong Danh trong thành đến chúc mừng, này cũng coi như là một đại sự trong Phong Danh thành.

Tích Duyên cũng thay tân trang, y mặc tân lang hỉ phục Trương Tử Yến đặt riêng làm ra, trước ngực còn mang theo một đóa nhung hoa khéo léo tinh xảo, tóc của y dùng một hồng sắc phát đái ( dây cột tóc) nhẹ nhàng cột lên, buông xuống ở sau người.

Thân hình y tỉ lệ vừa vặn, cùng Trương Tử Yến đứng chung một chỗ không thể nói là Kim Đồng Ngọc Nữ, nhưng cũng coi như xứng đôi vừa lứa, tất cả mọi người biết Trương Tử Yến là nữ nhân đã bị yêu nghiệt *** ố, nói khó nghe, chính là tàn hoa bại liễu, này Tích Duyên muốn cưới nàng, coi như là phúc khí của nàng, trong thành dân chúng tuy rằng ngoài miệng không nói, nhưng tất cả mọi người đều hiểu rõ, đối đãi Tích Duyên cũng coi như khách khí, đều cho rằng Tích Duyên thái độ làm người thành thật lại thành khẩn, hơn nữa tất cả mọi người biết Tích Duyên có pháp thuật, này Phong Danh thành tương lai muốn được an nhàn đều cần phải nhờ Tích Duyên hỗ trợ, dù sao trong thành chưa bao giờ có qua cao nhân, đều nói cô gia của Trương gia ít nhất dám đơn thương độc mã lên núi cứu người, sự can đảm này không phải người bình thường nào cũng có thể có.

Tích Duyên không đem lời khuyên của Phật Hàng để trong lòng, y nhớ rõ trước kia thái sư phó có nói qua, mạng của y rất dài, không dễ dàng như vậy sớm tử, về phần về sau y cũng không tính toán tái nơi nơi phiêu bạc, nếu y đáp ứng sẽ lấy Trương Tử Yến, như vậy sau khi y thành thân, vô luận như thế nào đều phải phụ khởi trách nhiệm của một người làm trượng phu, nếu Trương Tử Yến muốn có một tiểu hài tử, y nhất định phi thường vui vẻ mà phối hợp.

Trong ngoài Trương phủ tràn ngập không khí vui vẻ, tân khách đều tiến đến chúc mừng, trương quản gia tại gia nổi lên tác dụng của đính lương, an bài phân phó hạ nhân làm việc, Tích Duyên cũng là đứng ở bên tron đại đường tiếp đón tân khách.

Lúc này.

Ngoài cửa truyền đến một trận xôn xao, Tích Duyên xuyên qua đám người, vội tiến lên xem cái gì đến tột cùng......

Nhìn đến tân lang đi ra, đám người chen chúc ở môn khẩu cũng chủ động hướng hai sườn tách ra, Tích Duyên lập tức liền nhìn đến đại kiệu trên đỉnh khắc hoa tinh xảo đại kiệu ở trước cửa, thân hình nổi bật của Ngọc Li đứng đứng ngay bên cạnh kiệu, bàn tay đưa ra vén lên cỗ kiệu cẩm tú hoa liêm, rồi Ngọc Li tiến lên nâng lấy cánh tay trắng ngần vươn ra từ trong kiệu.

Tiếp theo, một đôi trường ngoa tinh xảo thêu diễm văn, tuấn mỹ nam tử vận hỏa hồng y sam chậm rãi ra khỏi kiểu, kia hoa mỹ y sam tựa như hỏa lại tựa như diễm nhẹ nhàng bị gió hết lên, có vẻ mềm nhẹ lại phiêu dật.

Tuấn mỹ nam tử nhìn đến Tích Duyên có chút vi lăng, hắn nhẹ khiên động khóe miệng hàm chứa thản nhiên đến cơ hồ như nhìn không ra tiếu ý, song mâu thâm thúy u tĩnh mà trầm định, làn da lại có vẻ càng trắng nhợt hơn dưới lớp hỏa diễm hoa mỹ y sam, hoàn mỹ gần như yêu dị.....

Tích Duyên đương nhiên không quên, lúc này, tuấn mỹ nam tử đang đi tới y, đúng là người đã ba tháng nay y không gặp, Xích Luyện.

Xích huynh đệ......