Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia

Chương 32: Thành nhỏ đông bắc




Hai người lại ở S thị một đêm, bởi vì đặt vé xe khách là mười giờ sáng ngày hôm sau, cho nên sáng sớm hôm sau, Sách Thiệu lần đầu tiên không ngủ nướng, sớm đã bò dậy thu dọn một phen, mới tám giờ rưỡi, hai người đã nhanh nhẹn gọn gàng ra cửa, đón xe đi bến xe khách đường dài.

Sách Thiệu đã lâu lắm không ngồi xe khách đường dài. Kỳ thật y hơi say xe, nhưng trước đây lúc học đại học, ngồi xe khách là cách nhanh nhất về nhà. Tuy rằng về nhà với y mà nói cũng không có ý nghĩa gì, nhưng có thể cùng người kia một chỗ, mặc kệ đi nơi nào, cũng có thể.

Không phải kỳ nghỉ lễ gì, bến xe khách còn chưa tính là kín người hết chỗ, hai người ở phòng đợi ngồi một hồi, thì nghe thấy radio thông báo kiểm vé, cầm đồ đạc, kiểm vé, lên xe.

Lên xe ngồi hoàng đoàng xong, Sách Thiệu liền lấy điện thoại ra, đeo tai nghe, dựa vào cửa kính xe hai mắt nhắm nghiền. Đây là thói quen hình thành sau nhiều năm y ngồi xe khách, nghe nhạc ngủ từ đầu đến cuối, đợi khi đến bến người bên cạnh sẽ đánh thức y, y xoa ánh mắt nhập nhèm, nhìn người kia cầm balo của hai người, đi theo sau hắn xuống xe.

Sách Thiệu tựa vào cửa kính xe cảm nhận xe từ từ khởi động, An Đức bên cạnh nhưng vẫn không phản ứng gì, y nhịn không được mở mắt, từ phản chiếu trên cửa kính xe nhìn An Đức. An Đức vẫn không nhúc nhích ngồi bên cạnh, nhưng tầm mắt kia, quả thật rất rõ ràng rơi ở trên người mình. Sách Thiệu nhịn không được quay đầu lại, đối tầm mắt An Đức.

An Đức thấy y quay đầu, khẽ cười một chút, “Em say xe?”

“Cũng tàm tạm.” Sách Thiệu nghiêng đầu nhìn anh một cái, đột nhiên tựa vào trên vai anh, sau đó lần thứ hai nhắm mắt lại, lẩm bẩm nói, “Vẫn là dựa vào trên vai thoải mái.”

Sách Thiệu cảm giác được bả vai An Đức khẽ rung rung, hình như đang cười, sau đó anh khẽ nhúc nhích một chút, dường như là đang điều chỉnh tư thế ngồi của mình, thay đổi độ cao bả vai, để Sách Thiệu dựa vào thoải mái hơn một tí. Lông mi Sách Thiệu run lên, nhưngcuối cùngvẫn không mở mắt, chỉ chốc lát, trên vai An Đức đã truyền đến tiếng hít thở rất nhỏ.

An Đức vẫn nhìn Sách Thiệu, anh có thể cảm nhận được thái độSách Thiệu đối với anh có thay đổi, cũng hiểu được đây là chuyện tốt. Nhưng anh cũng hiểu, đoạn đường trở lại quê nhà này, trở lại nơi y cùng người kia trưởng thành, ắt hẳn sẽ làm y nhớ lại càng nhiều, có lẽ đây là một cách để cho yquên, nhưng cũng có thể, tức nước vỡ bờ.

Trong xe điều hòa thực ấm, Sách Thiệu hình như có chút nóng, đưa tay lau trán mình. An Đức vươn tay, vẫn duy trì thân trên bất động, dè dặt thay ymở khăn quàng cổ, sau đó kéomở khoá áo lông. Ngón tay nhè nhẹ lau trán y, vén tóc mái rũ xuống sang một bên, sau đó từ từlấy tay về.

Đêm qua, người trước mắt này cúi thấp đầu, tóc máihơi rũ xuống, sau đó sâu kín mở miệng, “An Đức, nếu anh có thể xuất hiện sớm một chút thì tốt rồi.”

Lúc ấy An Đức cả người sững sờ nguyên tại chỗ, anh hoàn toàn không ngờ, Sách Thiệu sẽ nói lời như vậy với mình. Anh lại làm sao không tiếc nuối, nếu anh có thể gặp y sớm một chút, thì sẽ nhìn thấy thời thiếu niên không chút lo âu dám yêu dám hận của y, anh sẽ chặt chẽ nắm chặt y trong lòng bàn tay, tuyệt đối sẽ không để cho y tiếp xúc với người kia, tuyệt đối sẽ không buông tha cho y.

Nghĩ như vậy, anh lại buồn cười lắc lắc đầu, loại ý nghĩ này, cũng chỉ là nghĩ nghĩ. Hai người bọn họ đều rất rõ, chuyện nếu, chỉ là nghĩ nghĩ mà thôi. Anh có thể làm, chính là nắm chắt hiện tại.

Mắt nhìn về biển báo trấn Vân Dĩ xuất hiện phía trước, An Đức vươn tay muốn đánh thức Sách Thiệu, Sách Thiệu giật giật đầu, ngồi dậy, An Đức mới chợt cảm thấy phần bả vai mình ngay cả cánh tay dường như cũng đã tê rần, anh thản nhiên nhìn Sách Thiệu, giống như không có bất kỳ khác thường. Sách Thiệu nghiêng nghiêng đầu, nhìn thoáng ngoài cửa xe, trên mặt kinh ngạc, “Tôi năm ngoái lúc về tảo mộ, nơi này vẫn chưa xây mấy tòa nhà này, mỗi năm về đều thay đổi bộ dáng. Tôi cũng sắp không nhận ra nơi này rồi.”

An Đức theo tầm mắt y nhìn ra ngoài, thị trấn nhỏ này lớn hơn rất nhiều so với anh tưởng tượng, cũng sầm uất hơn. Hơn nữa, nội thành thoạt nhìn vô cùng sạch sẽ trật tự.

Xe khách ngừng lại ở bến xe, Sách Thiệu xung trận tiên phong đứng lên, bước qua một bậc thang trước mặt, đột nhiên chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ gối bên cạnh tài xế. An Đức đang thò người lấy đồ đạc sửng sốt, muốn đi đến đỡ y, y đã lủi dậy, xuống xe. Từ góc độ của An Đức có thể rõ ràng nhìn thấy, bên tai Sách Thiệu đều đỏ thấu.

An Đức lấy xong đồ đạc xuống xe, thấy Sách Thiệu đứng ở chỗ cách cửa xe một thước, đang nhìn anh, khăn quàng cổ nới lỏng treo trên cổ, khoá áo lông cũng không kéo. An Đức đi đến trước mặt y, giúp y kéo khóa, lại thắt khăn quàng cổ. Sau đó mỉm cười nhìn y, “Chúng ta đi thôi.”

Khách cùng xuống xe đã đi không sai biệt lắm, nụ cười trên mặt Sách Thiệu chợt biến mất, cả khuôn mặt đều sắp rút cùng một chỗ, có chút tức giận bất bình nói, “Đầu gối tôi có thể cũng dập tím rồi, tôi nào biết ngủ một giấc chân sẽ tê cứng, mắc cở chết người!”

An Đức nhìn y một cái, đột nhiên ngồi xổm xuống, đầu tiên nhẹ nhàng xoa xoa đầu gối Sách Thiệu, sau đó bóp bóp bắp chân y, ngẩng đầu nhìn y, “Là chỗ này sao?”

Sách Thiệu cúi đầu xuống, trên cao nhìn xuống nhìn người đàn ông cao hơn mình nửa cái đầu cứ như thế ngồi xổm trước mặt mình, dưới nhiệt độ âm ở Đông Bắc, tay trần cẩn thận bóp chân cho y. Sách Thiệu chầm chậm vươn tay, kéo An Đức lên, sau đó không chút do dự thì trực tiếp hôn lên môi anh.

Hai người trước kia cũng từng hôn nhau, nhưng khi đó là lúc động tình trên giường theo bản năng phản ứng, hơn nữa phần lớn thời gian Sách Thiệu đều là ở vào phía bị động, y luôn luôn rất chống đối cùng người khác hôn môi. Nhưng giờ phút này, vậy mà y lại chân chân chính chính, muốn cùng người đàn ông trước mặt này hôn môi, ở quê nhà y, dưới cái nhìn chăm chú của người qua đường.

An Đức đứng nguyên tại chỗ, ôm chặt Sách Thiệu, Sách Thiệu hai tay ôm ngang hông anh, khép hờ đôi mắt, lông mi khẽ run. Hai người chưa từng giống bây giờ, hôn môi quyến luyến, mang theo tình cảm như thế, An Đức nhịn không được ôm chặt người trong lòng, muốn chứng minh sự tồn tại của y, chứng minh người này quả thật là ở trong ngực anh, chỉ thuộc về anh.

Không biết qua bao lâu, Sách Thiệu rốt cục buông tay trước kết thúc nụ hôn này. Đôi môi mỏng manh của y đỏ bừng, trên mặt mang theo ý cười, “Ngày đâu tiên anh tới quê tôi, đã ở bên đường cùng một người đàn ông hôn môi bị người vây xem. Nhưng anh yên tâm, hẳn là không có chó săn theo chụp, anh cũng sẽ không lên tin tức trang bìa gì đâu.”

An Đức lại hôn lên môi Sách Thiệu một cái, mới buông, sau đó thuận theo tự nhiên kéo tay y, “Chúng ta đi tìm chỗ ở trước đi.”

Chiều đông ánh mặt trời thực ấm, tuyết đọng trên mặt đất được chiếu rọi sáng long lanh, có chút chói mắt, hai người cứ như vậy tay nắm tay đi trên con đường ở thành nhỏ. Thành nhỏ người không tính là nhiều, nhưng dầu gì cũng là một thị trấn, có người lui lui tới tới đi qua, đều bàn luận hướng tầm mắt về phía hai người.

Sách Thiệu mang mũ khăn quàng cổ, mặc áo lông, che kín kẽ, thân hình lại hơi gầy, thật nhiều người đều đang nghĩ, người này đến tột cùng là nam hay nữ, nếu là nam, hai người đàn ông ở trên đường tay nắm tay cũng đã quá quen, nếu là nữ, chiều cao của cô nương này cũng khá cao rồi.

Sách Nhị gia ngay tại lúc này phát huy đầy đủ ưu điểm da mặt dày của mình, không thèm để ý đủ loại ánh mắt của phụ lão quê nhà, ngang nhiên cùng một người đàn ông khoe khoang tình cảm.

Thành nhỏ không lớn, hai người rất nhanh đã tìm được một khách sạn nhỏ, An Đức đứng ở cửa lặng đi một chút, Sách Thiệu đã tiên phong đi vào, ở thị trấn nhỏ, khách sạn loại này đã xem như không tệ.

Ở cửa đăng ký một tí, hai người đã được dẫn lên một phòng trên lầu. Mở cửa đi vào, An Đức nhìn thoáng qua, thoạt nhìn cũng không tệ lắm, thực sạch sẽ ngăn nắp, thì an tâm ở.

Ấn tượng của An Đức đối thị trấn này không tệ, tối thiểu, đối người bên cạnh anh mà nói, nơi này có ý nghĩa khác thường.

Hai người thu xếp xong, nhàn rỗi nhàm chán, Sách Thiệu nhìn An Đức một cái, “Tôi dẫn anh ra ngoài dạo chơi đi?”

An Đức vốn đang lo lắng Sách Thiệu có gì kiêng dè, lại không ngờ y chủ động nói muốn dẫn mình đi dạo, tất nhiên là vui, chỉ cầm điện thoại ví tiền, hai người gọn nhẹ xuất trận, ra cửa.

An Đức lúc này mới trực tiếp nhìn thị trấn Sách Thiệu từ nhỏ lớn lên, khách sạn bọn họ ở nằm trên một con đường chính, đi một mạch dọc theo con đường này, có thể thấy một vài siêu thị lớn, trung tâm thương mại, còn có các cửa hàng mặt tiền. Hai người bọn họ cứ dọc theo con đường này, chẳng có mục đích đi tới, sau đó chuyển sang con đường khác, ngừng lại ở trước một loạt khu cư dân.

Sách Thiệu vươn ngón tay chỉ, “Nhà của bọn tôi trước kia thì ở đây, lúc ban đầu, nơi này vẫn là một loạt nhà trệt, sau lại xây thành loạt tiểu khu này, hẳn là tiểu khu khá cũ trong huyện, dần dần bị tiểu khu mới khai phá thay thế, rất nhiều người đều dọn đi, ở lại đây, phần lớn cũng chỉ còn một vài người già.”

Loạt tiểu khu này thoạt nhìn, quả thật khá cũ kỹ rồi, nhưng kiến trúc khi đó, thoạt nhìn chất lượng cũng không tệ lắm. “Từ bên kia đi tới, có thể đi đến bờ sông, sông này xuyên suốt cả thị trấn, chỗ này trước kia còn có chỗ vui chơi trên sông, tôi cùng Sách Trí luôn tìm mọi cách gom ít tiền chạy tới chơi, sau phải sửa cầu, mở rộng nội thành, công viên trên sông cũng biến mất.” Sách Thiệu nói xong, nhún nhún vai, “bây giờ về đây, mới cảm giác mình thật sự có phần già rồi.”

An Đức cười khẽ một tiếng, hai người sóng vai tiếp tục đi về trước, sau đó ngừng lại ở trước một trường học, trên đá cẩm thạch ở cổng trường rõ nét ấn lên mấy chữ to, mây bay nước chảy lưu loát sinh động, “Trung học đệ nhất Trấn Vân Dĩ “. An Đức nghiêng đầu nhìn thoáng qua Sách Thiệu, y nhìn chằm chằm mấy chữ kia, mặt không chút thay đổi, nửa ngày mới mở miệng, “Nơi này là trường học cũ của tôi, trường trung học tốt nhất huyện.”

“Vậy dẫn anh đi thăm một chút đi.” An Đức chủ động mở miệng.

Sách Thiệu trầm mặc nửa ngày, ánh mắt lập lòe, hồi lâu, y mới mở miệng, “Lần này quên đi, nếu sau này còn có cơ hội, tôi sẽ dẫn anh vào thỏa thích dạo chơi.”

“Được.” An Đức biết, muốn cơ hội lần đó, nhất định phải cởi bỏ khúc mắc của người này.