Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc

Chương 23: Thực sự là ăn rất ngon




“Học trưởng Mộc Phong.” Tô Nhan theo thanh âm quay đầu lại nhìn đến Mộc Phong đứng cách đó không xa, ánh chiều loang lổ chiếu trên người hắn, ánh mắt trời chiếu rọi khiến cho nụ cười của hắn có vẻ chói mắt.

Tay Hứa Triết Quân đang kéo cửa xe một chút cũng theo giọng nói ấy mà quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy mắt của Tần Mộc Phong nhìn về phía hắn. Hai ánh mắt chạm vào nhau, lập tức liền đọc đã hiểu ý tức mà đối phương muốn biểu đạt.

Không tới hai bước, Tần Mộc Phong đã đi đến bên người Tô Nhan, “A Nhan, muốn đi ra ngoài sao?”

“Đúng vậy, đi ra ngoài ăn cái gì đó.” Tô Nhan cười cười, nhu thuận gật đầu đáp. Bộ dạng như vậy đối với một người đàn ông khác khiến cho Hứa Triết Quân đặc biệt không vừa mắt, thì ra thâm tình lưu chuyển trong đôi mắt lại thâm sâu không ít.

Tần Mộc Phong cười cười, ánh mắt chuyển đến người Hứa Triết Quân hỏi, “Vị này là..?”

“Hứa Triết Quân” Hứa Trước Quân tiến lên từng bước đứng bên cạnh người Tô Nhan, hé miệng cười, “Học trưởng Mộc Phong, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, A Nhan thường xuyên nhắc tới anh.”

Khóe môi Tần Mộc Phong hơi giơ lên không có nói tiếp, nhưng thật ra là nghiêng đầu hỏi Tô Nhan, “là bạn học?”

“Vâng.” Tô Nhan gật gật đầu, mắt nhìn Hứa Triết Quân rồi cười nói, “Là bạn ngồi cùng bàn với Mộc Thiên.”

“Thì ra là bạn cùng bàn với Mộc Thiên.” Tần Mộc Phong có ý lặp lại một câu, đưa tay sờ đầu Tô Nhan, mang theo một chút sủng nịch, “Đi chơi vui vẻ.”

Nói xong còn quay đầu với Hứa Triết Quân nói, “A Nhan liền nhờ cậu.”

Đối mặt với bộ dạng nghiễm nhiên như một người giám hộ của Tần Mộc Phong, lông mày của Hứa Triết Quân như hếch lên mang theo một lời khó có thể nói hiện chỉ khẽ cười, “Người nhà mình cả mà, tôi tự nhiên nên chiếu cố tốt tới cô ấy, không cần học trưởng phải quan tâm.”

Sau đó kéo Tô Nhan nhét vào trong xe, Hứa Triết Quân đối với Tần Mộc Phong hơi hơi cúi đầu rồi cũng lên xe, “Tạm biệt học trưởng.”

Tần Mộc Phong nheo hai mắt lại, nhìn chiếc xe taxi nghênh ngang rời đi, trong gió mang theo một câu nói nhỏ của chính hắn, “Người nhà mình? Mình như thế nào không nhớ rõ đó là người nhà của mình đâu chứ?”

Song song với việc Hứa Triết Quân vui vẻ mang Tô Nhan đi ăn uống thì Tần Mộc Thiên có thể đã thảm, đang chăm chú mê muội chơi game online thì đột nhiên nhận được điện thoại của anh hắn, mở miệng liền nói thẳng vào vấn đề ,“Mộc Thiên, nghỉ hè lâu như vậy mà em thật ra còn có chuyện gì vẫn không nói cho anh biết, còn có Hứa Triết Quân là người nào?”

Nghe đến anh trai nhà mình cả cười cả nói, tựa hồ không chút để ý trong lời nói nhưng những ngón tay của Tần Mộc Thiên đang gõ linh hoạt trên bàn phím trong nháy mắt đã cứng đờ, liên quan đến cả người thậm chí là đầu óc của hắn.

“Mộc Thiên?” Gặp em trai thật lâu không có nói gì, Tần Mộc Phong gọi hắn một tiếng.

Tần Mộc Thiên gật mình một cái, nhớ tới lời nói ngày đó Lăng Sở Sở giáo dục chính mình. Đúng vậy, cái gì hắn cũng không biết chỉ cần đổ thừa cho tên Hứa Triết Quân này ẩn tàng quá sâu nên hắn cái gì cũng không biết. Đúng, hắn thật sự là cái gì cũng không biết.

Sau khi âm thầm cấp cho chính minh vô số trạng thái, Tần Mộc Thiên lên tiếng, “Anh hai, vừa rồi đồ uống bị đổ, em chẳng phải là cần nhặt lên sao?”

“Phải không?” Tần Mộc Phong cười cười, không có vạch trần lời nói dối vụng về đến cực điểm của em trai mình, “Lời anh vừa nói em có nghe được không?”

“A... là A Quân sao? Anh hai làm sao có thể biết đến hắn?”

“Vừa mới ở trước cửa trường học gặp hắn mang theo A Nhan đi chơi, người này là thích A Nhan sao?” Tuy rằng là câu hỏi nhưng nghĩ khí của Tần Mộc Phong là 12 vạn phần chắc chắn.

Tần Mộc Thiên nghiêng người 45 độ kêu lên nhìn nhân vật trong trò chơi của mình ngã xuống, yên lặng không nói gì. A Quân a A Quân, cậu mang theo A Nhan đi chơi thì cứ đi, vì sao còn cố tình sống chết để cho anh hai tôi gặp phải chứ. Tuy rằng trong lòng bi phẫn không thôi, Tần Mộc Thiên vẫn là khẩu khí như cũ, thập phần ngạc nhiên kêu lên, “Cái gì? A Quân thích A Nhan sao? Không có khả năng đi? Anh hai có phải là suy nghĩ nhiều quá hay không..”

“Suy nghĩ nhiều?” Tần Mộc Phong cười khẽ một tiếng, ngữ khí nói chuyện đột nhiên trở nên cực kỳ ôn nhu, “Mộc Thiên, anh xem sinh hoạt phí tháng này không cần đưa cho em ha ?”

Tần Mộc Thiên sửng sốt ba giây, nháy mắt phản chiến, “Anh, em sai rồi...”

Chính là mạch máu kinh tế của mình còn bị anh trai cầm trong tay nếu không sớm thừa nhận sai sớm một chút, hắn khẳng định chết không có chỗ chôn. Đừng nói là tiền sinh hoạt phí tháng này, nếu anh trai mà ngoa lên không phê duyệt cho tháng sau thì sinh hoạt phí tháng sau cũng không có mà dùng ây chứ. Đến lúc đó hắn phỏng chừng cuộc sống cơ bản cũng không đảm bảo được...

“Hả?” Tần Mộc Phong lên tiếng, chờ đợi câu tiếp theo.

“Em sai rồi, em không nên báo lại trễ cho anh, lại càng không nên giả vờ như cái gì cũng không biết. Em thật khờ, thật sự em làm sao có thể giấu diếm anh hai được chứ? Anh hai là hỏa nhãn kim tinh, cái gì cũng không chấp nhất mà không phải sao? Em là tôn hầu tử (Tôn Ngộ Không), anh hai chính là phật tổ a. Em như thế nào cũng không thoát ra khỏi lòng bàn tay của anh a.”

Bị Tần Mộc Thiên một trận loạn thất bát tao trong lời nói khiến đã đau đầu càng đau thêm, Tần Mộc Phong không thể không đánh gãy lời hắn, “Được rồi, nói vào trọng điểm đi.”

“Khụ.. Khụ.. trọng điểm là A Quân xác thực là có ý tứ đối với A Nhan, hơn hắn khẳng định anh hai là đối thủ cạnh tranh mạnh nhất của hắn. Đương nhiên, A Nhan vẫn giống như trước đây, cái gì cũng đều không hiểu.”

Nghe được câu cuối cùng của Tần Mộc Thiên, Tần Mộc Phong không biết là nên vui hay nên buổn. Hi vọng là cô ấy đối với người khác cũng là không có cảm giác, ưu điểm của cô ấy cho tới bây giờ đều còn không có lớn lên..

“Anh hai?” Gặp anh trai mình đột nhiên không nói, Tần Mộc Thiên thử kêu một tiếng.

“Hả?”

Tâm tình Tần Mộc Thiên không ngừng biến chuyển, rối rắm mở miệng “Cái kia... cái kia, sinh hoạt phí của em...”

“Anh sẽ đưa cho em.”

Nghe được câu như thế, tâm của Tần Mộc Thiên bị treo ở vách núi nay cuối cùng cũng có thể hạ xuống, đang lúc muốn nói cái gì đó thì bên kia Tần Mộc Phong đã tắt điện thoại. Tần Mộc Thiên nhìn di động trên tay, không khỏi cảm thấy oan ức. Vì sao hắn luôn làm vật hi sinh chứ?

Lại nói Tô Nhan bị Hứa Triết Quân mạc danh kỳ diệu liền nhét vào trong xe, trong lòng nói rằng chuyện thích đó là tuyệt đối không có khả năng. Nhưng lại nghĩ đến đối phương là đại yêu nghiệt phúc hắc ngàn năm cộng thêm hôm nay lại làm theo chủ ý của cô, Tô Nhan cũng không khách khí mà lựa chọn thuận theo. Giả thuận theo yêu nghiệt thì có thể có đại tiệc để ăn.

Hứa Triết Quân mang thoe Tô nhan đến quảng trường thời đại Tất Thắng, đến một quán Pizza cùng với đồ uống nổi tiếng. Hứa Triết Quân lại mua cho Tô Nhan một khối bánh ngọt Black Forest làm món điểm tâm sau khi trước khi ăn. Nghĩ đến có nhiều mỹ thực có thể hưởng thụ như vậy, điểm khó chịu cuối cùng dưới đáy lòng của Tô Nhan cuối cũng vấn bị tiêu diệt mất.

Cái khái duy nhất trong lòng cô lúc này chính là: Tự làm chủ, Hứa yêu nghiệt quả nhiên là thích hợp nhất.

“A.. vừa vào đến miệng đã tan ra, hương vị thuần hậu, vị rất ngon, yếu chết mất thôi.” Đem chiếc bánh Black Forest bỏ vào trong miệng, hai con mắt Tô Nhan mị thành một đường kim, mân miệng nhịn không được mà mở miệng khen ngợi.

“Ăn ngon lắm sao?” Xem biểu tình Tô Nhan cực kỳ thỏa mãn sung sướng, chuyện Tần Mộc Phong khiến cho Hứa Triết Quân không thể nào thích ứng được cũng đột nhiên cảm giác tâm tình tốt lên không ít, nhếch khóe miệng lên hỏi.

“Uh.” Tô Nhan dùng sức gật gật đầu, hai mắt trừng lớn, dùng thái độ thất sự hiếm thấy nói, “Thật sự, rất rất ngon nha.”

“Phải không? Như vậy xem ra tớ cũng nên ăn một miếng thử xem.” Hứa Triết Quân cười, đem chiếc thìa đang còn miếng bánh trên đó mà Tô Nhan muốn ăn cầm lấy vòng tay cô hướng đưa đến chính trong miệng của mình.

Trợn mắt há hốc mồm nhìn, Tô Nhan giật mình nói không nên lời. Hứa Triết Quân còn vươn đầu lưỡi liếm hết bơ còn lưu lại trên thìa, khẽ cười nói, “Thực sự là ăn rất ngon.”

Đầu óc Tô Nhan kỳ thật đã muốn ngừng vận chuyển hoàn toàn, tuy rằng nghe được Hứa Triết Quân đang nói chuyện nhưng căn bản không biết hắn đang nói cái gì. Tô Nhan nghe rõ ràng được tiếng trái tim của mình đang đập một tiếng rồi một tiếng, bất quá không chậm mà lại giống như càng giống như màng nhĩ tiếp nhận âm thanh vậy, rất rõ ràng.

Tay Hứa Triết Quân vẫn còn cầm chiếc thìa trong tay, Tô Nhan nhìn chằm chằm vào nơi bàn tay phải kia vẫn mang theo cảm giác hơi mát lạnh, đầu chỉ còn một suy nghĩ: thì ra tay của Hứa Triết Quân lại có bộ dạng dễ nhìn như vậy.