[Harry Potter Đồng Nhân] Yêu Ngươi Đã Trở Thành Thiên Tính

Chương 5: Cô gái Amy




Quý cô Clinton? Snape và Harry cùng lúc phát hiện ra cô gái bị bọn họ xếp xó nãy giờ. Cô gái ấy khá thanh tú, có một mái tóc vàng xinh đẹp và đôi mắt xanh lục. Cô ta thấy sự nghi ngờ trong mắt họ, một thoáng mỉm cười, lễ phép nói: “Em là Amy · Clinton, học sinh năm tư Nhà Ravenclaw, chào buổi tối giáo sư Snape.”

Không biết có phải nhìn lầm hay không, Harry phát hiện có một ý tứ không rõ trong ánh mắt cô nàng khi nhìn về phía Snape. Snape rõ ràng cũng nhận thấy tầm mắt của Clinton, khóe miệng hơi nhếch nhưng không hề nhìn cô: “Hiệu trưởng, xin đừng lãng phí thời gian của giáo viên, nếu đầu óc tràn ngập nước đường kia của cụ còn có thể phân biệt nặng nhẹ.” Nói xong đem Bản đồ đạo tặc đặt ở trước mặt cụ Dumbledore, không để ý tới ánh mắt của Harry, vẫn đang mãi yên lặng, chợt loé lên.

Trên tấm Bản đồ đạo tặc hiện ra cái tên Peter · Pettigrew, trên gương mặt cụ Dumbledore không hề có sự kinh ngạc, mà là hàm xúc nhìn đến Clinton đang đứng một bên với sắc mặt kỳ quái. “Cô Clinton, ta nghĩ trò nói đúng. Nhưng vẫn cần chứng thật một chút, được rồi mấy đứa, các trò có thể trở về tháp nhà mình, những chuyện còn lại cứ để cho ta và giáo sư xử lý, Harry này,” Cụ hiền lành nhìn về phía cậu bé đang trầm mặc, “Ta nghĩ trò không cần lo lắng gì cả đâu, hết thảy bí ẩn đều sẽ cởi bỏ từng lớp một.”

Harry không đáp lời thầy Hiệu trưởng, sự việc của ngày hôm nay ngay cả cậu cũng không mấy rõ ràng, đầu tiên là Peter · Pettigrew còn sống, tiếp theo là cậu vô thức tín nhiệm cùng ỷ lại đối với Snape, sau cùng là ánh mắt quỷ dị của cô gái gọi là Amy · Clinton khi nhìn mình và Snape.

Harry và Clinton dưới nụ cười của cụ Dumbledore mà rời phòng hiệu trưởng, nhưng vừa ra khỏi cửa, Clinton liền kéo Harry xuống lầu. “Đợi đã, cô Clinton, chị có chuyện gì sao?”

“Gọi tôi là Amy được rồi, còn có” Amy dừng bước lại, vẻ mặt kỳ quái: “Cậu vì sao lại quan hệ tốt với thầy Snape như vậy? Trường hợp này không nên xuất hiện a, chẳng lẽ là hiệu ứng Bươm bướm?” Thanh âm của câu cuối cùng nhỏ đến mức chỉ có bản thân cô nghe được. Mà Harry nghe cô nói cậu có quan hệ tốt với Snape, khuôn mặt trong nháy mắt vặn vẹo, nói thật, ngay cả chính cậu cũng không rõ từ lúc nào nỗi chán ghét thậm chí là căm hận đối với Snape đã chuyển hóa thành cảm xúc phức tạp của hiện tại, có lẽ sau khi chân chính hiểu biết một người, sẽ biết cách sử dụng những suy nghĩ tương đối lý trí mà đối đãi với người ấy, Harry nghĩ như vậy đấy.

Amy thấy thần sắc phức tạp của Harry cũng không suy nghĩ nhiều, buông bàn tay đang nắm lấy tay Harry ra: “Harry Potter, tôi nghĩ giáo sư Snape chỉ là bề ngoài âm trầm khó chịu thôi, kỳ thật thầy ấy là một người vĩ đại, cậu hoàn toàn không cần hận thầy ấy, bởi vì sau này cậu sẽ hiểu rõ hết thảy mọi chuyện.” Nói xong, cô dùng một loại ánh mắt thần bí khó lường xen lẫn một tia chán ghét nhìn Harry.

Harry bởi vì kinh nghiệm thời thơ ấu nên rất mẫn cảm với cảm xúc của người khác, tuy sự chán ghét của Amy chỉ xuất hiện trong nháy mắt, cũng đủ để cậu hiểu rõ cô không phải là người có thể kết bạn. “Chị Clinton, em nghĩ em không hận giáo sư Snape, trên thực tế cho tới nay, thái độ của thầy ấy đối với em vẫn khiến em không hiểu sao cả. Như vậy, chúc ngủ ngon.” Harry không nhìn vào đôi mắt xanh lục tương tự mình, xoay người hướng về phía tháp Gryffindor mà đi.

Harry buổi tối không nghỉ ngơi tốt, cùng với Ron cũng đồng dạng tinh thần không tốt, dưới sự thúc giục của Hermione đi đến đại sảnh, Harry cảm thấy một tầm mắt không thoải mái, theo bản năng nhìn về hướng kia, hai ánh mắt xanh lục chạm vào nhau, Clinton mỉm cười với cậu, đồng thời giơ ly sữa lên chào cậu. Ron và Hermione cũng nhận thấy điều đó,

“Nữ sinh Ravenclaw nha, này bạn thân ơi, bồ khi nào quen biết với nữ sinh Nhà khác đấy? Còn xinh như vậy nữa.” Vẻ mặt Ron có chút ghen tị. Mà khi Hermione đẩy bữa sáng tới trước mặt hai người mới hóa giải nỗi xấu hổ cho Harry. Merlin chứng giám, cậu tình nguyện không hề quen biết với cái chị Clinton kia, khóe mắt lại liếc nhìn cô, chỉ thấy cô đang cùng một nữ sinh châu Á xinh xắn vừa nói vừa cười, không hề chú ý tới bên này, Harry mới thở phào nhẹ nhỏm.