Yêu Người Đắm Say

Chương 36




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Lạc Tang nghẹn ngào trong vài giây, thiếu chút nữa đã bị nghẹn kẹo ngậm thông trong cổ họng.

Cô tuyệt đối không nghĩ tới loại lời kịch hỏng bét cổ xưa “phụ nữ nói không cần chính là muốn” lại là ngôn ngữ của Boss Bùi, lúc cô còn sống lại có thể nghe được Bùi Hàn Chu giảng

Ai nói cho anh lời này?” Cô quay đầu hỏi Bùi Hàn Chu.

Anh đáp đương nhiên, “Không có ai nói với tôi cả, thực tiễn chứng minh.”

“Thực tiễn? Ai thực tiễn với anh?”

Anh trầm ngâm vài giây sau mới ngước mắt: “Em.”

Giây tiếp theo, Lâm Lạc Tang lấy gối ôm trong tay đánh lên mặt anh.

“Đủ rồi đó, anh ngậm miệng đi.”

Lâm Lạc Tang vốn tưởng rằng anh ở chỗ này một hồi sẽ đi, ai biết người đàn ông này nghiễm nhiên coi phòng nghỉ của cô như phòng nghỉ của mình, ngay sau đó lấy máy tính ra bắt đầu công việc ở bên cạnh cô.

Sắp phải ca hát, để giọng nói ở trạng thái tốt nhất nên cô không ăn cơm mà chỉ uống nước ấm nhuận giọng, tùy ý ăn chút điểm tâm.

Chương trình sắp bắt đầu ghi hình, phó đạo diễn tự mình tới phòng nghỉ thông báo cho Lâm Lạc Tang.

Bùi Hàn Chu lần này khiêm tốn nên còn có rất nhiều người không biết, lúc phó đạo diễn mở cửa cũng rõ ràng hoảng sợ, lúc này mới cười đánh tiếng chào hỏi, “Tiết mục của cô Tang Tang là cái thứ hai phải không?”

Lâm Lạc Tang gật đầu đang muốn đứng dậy, phó đạo diễn lại bỗng nhiên kêu dừng, “Nếu quý cô muốn nghỉ ngơi nhiều trong chốc lát cũng được, không bằng tôi đi sắp xếp cho quý cô ở cuối cùng nhé? Thứ tự tốt nhất.”

Phó đạo diễn từng coi cô như không khí hôm nay không chỉ tự mình tới tiếp cận cô, thậm chí còn sử dụng kính ngữ với cô.

Thế giới thật là chân thật.

Không cần.” Lâm Lạc Tang hơi buồn cười mở miệng, “Dựa theo trình tự trước đó là được.”

“Được, vậy quý cô chuẩn bị một chút, tôi đi trước.”

Sau khi phó đạo diễn rời khỏi, Lâm Lạc Tang kéo vạt áo cũng chuẩn bị đứng dậy thì nghe thấy anh hỏi: “Không phải nơi này có màn hình phát sóng trực tiếp à?”

Cô lập tức hiểu anh muốn xem chương trình ở chỗ này nên gật đầu rồi lại nói: “Vậy vì sao anh không xem trực tiếp? Đi ra ngoài hai bước đi thang máy đã đến phòng phát sóng, hiệu quả tốt hơn.”

Bùi Hàn Chu: “Không muốn đi ra ngoài, quá nhiều người.”

Lần trước xem màn biểu diễn thứ hai của cô ở trường quay, phụ nữ vây quanh gần đó không ít. Tuy rằng cảm giác khó chịu không tính là mãnh liệt nhưng cũng có một ít.

Có lẽ là bởi vì đàn ông vốn khó trị, bởi vậy Lâm Lạc Tang không hỏi nhiều, nhanh chóng thích ứng với sự sống trong nhung tự phụ của anh.

Thôi được,” cô giơ tay bật màn hình phát sóng cho anh, “Có vấn đề gì thì liên hệ với trợ lý của tôi, tôi đi ra ngoài trước nhé.”

“Ừm.”

Nhìn thấy anh thật sự ở chỗ này không đi, cô xuất phát từ tò mò nên vẫn hỏi một câu, “Sao anh đột nhiên đến đây?”

Bùi Hàn Chu quang minh chính đại hùng hồn: “Tôi đến công ty thị sát, có vấn đề gì không?”

“…… Được, không thành vấn đề,” Lâm Lạc Tang ngay sau đó được thơm lây mang theo một nụ cười nghiến răng nghiến lợi mà không mất lễ phép, “Thị sát cho tốt đi ông lớn.”

Sau khi rời khỏi phòng, cô tìm thấy Nhạc Huy và trợ lý đang thảo luận trong phòng cách đó không xa.

Nhạc Huy hoàn toàn thổ lộ hết mong muốn khi nhìn thấy cô thì mở van ra, ánh mắt khó tin nhìn Lâm Lạc Tang: “Em có biết bọn anh vừa mới gặp cái gì không?”

“Cái gì?”

Anh và Tiểu Noãn vừa mới ngồi chờ em ở nơi này, vừa lúc có tổ tiến vào mở họp, em nói dựa theo kinh nghiệm trước đây, bọn họ có phải sẽ kêu chúng ta lượn đi hay không?” Nhạc Huy uống lên hớp trà nóng, “Nhưng vừa rồi bọn họ không chỉ toàn lượn đi dặn dò bọn anh ở đây nghỉ ngơi cho tốt, còn mở cho bọn anh máy sưởi, còn để người tặng trà nóng cho bọn anh.”

“Fuck, thế giới này thật là đáng sợ.”

Phó đạo diện mới vừa rồi còn muốn ngầm thao tác tiết mục của em đến trình diễn cuối cùng,” Lâm Lạc Tang lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, “Thật quá khoa trương.”

Đây là giai cấp! Đây là đặc quyền! Đây là chỗ tốt được nhà đầu tư che chở!” Nhạc Huy bắt đầu phiêu, ưu nhã nắm cái tách nói, “Trong lòng anh chỉ có một từ có thể hình dung cảm nhận của anh hiện giờ: mẹ quý nhờ con.”

Trợ lý: “Anh nói Tang Tang là mẹ anh hả?”

“Tiểu Noãn, em ngược rồi, anh nói anh dựa vào em ấy mới có loại đãi ngộ mọi người vờn quanh như hôm nay.”

“Đã hiểu, anh nói anh là mẹ chị ấy, anh không chỉ nặn tượng chính anh mà anh còn vũ nhục Tang Tang.”

Lâm Lạc Tang vỗ vỗ bả vai của trợ lý Tiểu Noãn: “Nói rất đúng.”

Sau đó hai người sánh vai đi về phía trước, quản lý Nhạc bị cô lập nhìn bóng lưng hai người cứng họng một lát, căm hờn bất bình buông cái tách ra: “Nữ Oa tạo người đều dùng bùn, anh nặn tượng của anh thì làm sao vậy? Có tiền còn đẹp trai là lỗi của anh sao? Này, đợi anh với!”

Trong vài giờ tiếp theo, Lâm Lạc Tang lại hoàn toàn cảm nhận được cái gì gọi là đặc quyền.

Vừa đến hậu trường, mọi người đã vội vàng nhường ghế cho cô, vẻn vẹn chỉ trong chốc lát, trên tay cô đã nhiều thêm một chiếc máy sưởi ấm trong tay, một đống dán giữ ấm. Trong tay Nhạc Huy và trợ lý cũng bị nhét đầy các loại đồ ăn vặt, tiến hành vây quanh cô chăm sóc mọi lúc mọi nơi…

“Đôi giày cao gót này quá đẹp, nói thật, gu của Tang Tang thật sự là gu của tôi, diện đồ nào cũng đẹp.”

“Đó là bởi vì vóc người đẹp trời sinh quyến rũ, hơn Tang Tang ngày thường đi thẩm mỹ viện à, thật hâm mộ làn da nền của cô ấy, muốn get cùng kiểu quá.”

Mọi người mồm năm miệng mười, mỗi người đều là diễn giả gió chiều nào theo chiều ấy, gạt Nghê Đồng sang một bên. Tang Tang trước Tang Tang sau như thể cố gắng bù đắp cho sự bỏ bê và đối xử khác biệt với cô trong quá khứ.

Lâm Lạc Tang bị ồn ào đến đau cả đầu, đè đè huyệt Thái Dương, Nhạc Huy nhanh mồm dẻo miệng lập tức nhận được tín hiệu, nhanh chóng tiến lên đẩy các nhân viên ra xa, lúc này mới ngồi ở bên cạnh Lâm Lạc Tang, liếc Nghê Đồng và quản lý cách đó không xa rồi lớn tiếng thở dài nói: “Xem ra hậu trường của nhà đầu tư quá lớn, có đôi khi cũng là một loại buồn rầu ha!Ôi! Có lẽ đây là gánh nặng ngọt ngào í!!!”

Mặt quản lý của Nghê Đồng xanh mét vì tức giận, Nghê Đồng còn có mấy tiết mục mới đến phiên mình nên không muốn đợi thêm nữa, lập tức rời khỏi hậu trường với sắc mặt cực kém.

Trợ lý nhìn theo bóng lưng rời đi của Nghê Đồng, lúc này mới nói với Nhạc Huy: “Anh Huy, anh thật sự là muốn bị đánh á.”

Nhưng chợt nhỏ giọng nói: “Nhưng thật là sảng khoái.”

Nhạc Huy cười “ha ha” hai tiếng, lúc này mới chuyển sang Lâm Lạc Tang: “Tiết mục bốn chữ em biểu diễn tối nay tên là gì nhỉ?”

Lâm Lạc Tang:  Xuân hạ thu đông .”

“À đúng, anh luôn cảm thấy rằng cưng đang quảng cáo thuốc bắc.”

Cô kỳ quái mà nhìn qua, “Thuốc bắc gì?”

“Không phải có cái kia sao, là cái gì đông cái gì hạ cái gì xuân.”

Lâm Lạc Tang: “……”

“Cái đó người ta gọi là đông trùng hạ thảo.”

Tên bài hát hôm nay của cô khá bình thường và trừu tượng, sau khi mới vừa giới thiệu với chương trình thì bình luận nghênh đón một hồi không não…

【 Xuân hạ thu đông là gì? 】

【 Giống như tên một bộ truyện tranh, dbq. 】

【 Nghe nói lần này ẻm sẽ chơi loop station, thu âm và chỉnh sửa nhạc tại chỗ, sử dụng multi track và looping để chơi nhạc đệm trực tiếp, trong nước gần như không có ca sĩ trẻ nào dám làm như vậy…… Ca sĩ trước dám chơi cái này ở phát sóng trực tiếp đã bởi vì thất bại mà hai năm chưa từng lộ mặt……】

【? Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!! 】

【 Nhìn tên bài hát cũng có thể cảm giác lần này Lâm Lạc Tang phải đi phong cách hành xử khác người, quá xấu hổ thật sự vì chị ấy vuốt mồ hôi, hy vọng đừng thất bại! Bằng không lần đầu tiên xem phát sóng trực tiếp có lẽ em sẽ bị xấu hổ đến mức không bao giờ xem chương trình âm nhạc nữa. 】

Loop station còn được gọi là máy thu phát lặp cụm từ, nó có thể ghi lại các đoạn trình diễn theo thời gian thực của các nhạc sĩ và bắt đầu phát lặp lại tuần hoàn để đạt được hiệu quả của một người, một ban nhạc.

Nói cách khác, bài hát hôm nay của Lâm Lạc Tang không có nhạc đệm, tất cả các giai điệu đều nằm trong trong đầu cô. Cô muốn khôi phục mọi giai điệu của phần đệm và nắm bắt chính xác từng nhịp điệu nhỏ bé trên sân khấu, bởi vì mọi giai điệu cô chơi sẽ được phát trong vòng lặp thời gian thực và trở thành việc soạn nhạc của cô. Có tí sai lầm, toàn bộ bài hát sẽ lập tức tan vỡ.

Đó là bài kiểm tra tâm lý và sự ổn định khi biểu diễn của nữ ca sĩ, một khi đã mắc lỗi thì dù khó khăn đến mấy khán giả cũng không tha.

Cho nên hôm nay cô cần phải thành công.

Trước khi bước lên sân khấu cô vẫn có chút xíu khẩn trương, hít sâu hai hơi, nắm chặt nắm tay hơi chảy ra mồ hôi, lúc này mới đứng yên ở giữa sân khấu.

Cô bước đến nhạc cụ đầu tiên và bắt đầu biểu diễn.

Bài hát này có tên 《 Xuân hạ thu đông 》, Cô chọn bốn nhạc cụ để thể hiện và sử dụng âm nhạc để truyền tải thế giới mà cô cảm nhận.

Đầu tiên là sáo dọc, cô sử dụng sự du dương và trống trải của sáo dọc tạo nên ý xuân. Những làn điệu nhịp điệu réo rắt mang đến cho người ta cảm giác về sức sống trỗi dậy của cỏ mọc én bay, sống động và đầy háo hức chờ đợi.

Ngay sau đó, trong tiết hè, cô chọn chuông tam giác, tiếng gõ réo rắt như tiếng chim hót líu lo trên cành ban mai, mang theo nhiệt độ cơ thể mềm mại bị ánh mặt trời phơi đến hơi hơi nóng lên, mạnh mẽ hướng về phía trước, nóng bỏng và khoa trương.

Các ngón tay ở hai bên chuông tam giác được thả ra, tiếng nhạc cụ vẻn vẹn treo ở ngón trỏ càng thêm sáng ngời, dư vị kéo dài khiến bao trái tim cộng hưởng với nó, như thể tất cả mọi thứ liên quan đến mùa hè đều được thả vào âm nhạc: Nước có ga ướp đá, giọt nước rơi tí tách trên mặt bàn, bọt khí có ga trào lên ở miệng chai, còn có tuổi trẻ phung phí vào giữa mùa hè.

Mùa thu thì là nhịp trống, mùa thu khắc nghiệt và yên tĩnh lạnh lẽo luôn giống như nhịp trống của lực lượng nghìn quân, dày nặng như là lá phong chồng chất, lang thang tự do trên đường theo chiều gió lốc.

Dương cầm là mùa đông.

Mùa đông phủ bạc luôn gắn với sự lãng mạn, vị ngọt của bánh quy cacao mới ra lò, vị ngọt ngào của trà sữa bốc hơi, sự dịu dàng và rộn ràng của thời khắc Giáng sinh hòa quyện vào nhau tạo nên một mùa đông lạnh nhưng không lạnh, tiếng lửa trại lốp bốp trong hơi ấm.

Giống như tiếng đàn dương cầm của cô, nhẹ nhàng và lưu luyến, tao nhã và quyến rũ, uyển chuyển kiêu kỳ.

Bốn nhạc cụ này được hòa vào nhau một cách hoàn hảo, nhịp điệu luân chuyển nhịp nhàng, xây dựng nên một thế giới đặc biệt với nhiệt độ khiến người ta trong ngắn ngủi mấy chục giây như đi theo bước chân của Lâm Lạc Tang đi qua bốn mùa của cô.

Sau khi khúc nhạc dạo kết thúc, trường quay vang lên tiếng cảm thán da đầu tê dại kinh ngạc…

“Thật nhiều nhạc cụ á…… Một cái cũng không đánh sai, quả thực là thần tiên mà!”

“Sự bổ sung của chuông tam giác thực sự hay. Nó làm phong phú thêm âm điệu và hình thức biểu diễn, cũng có một loại đẹp đến ngỡ ngàng phá vỡ các quy tắc, quả thật tuyệt cú mèo.”

Trong sóng bình luận có một lời trúng đích: 【 sân khấu tinh linh, nghệ thuật gia nhạc cụ. 】

Khúc nhạc dạo qua đi, cô tháo micro ra khỏi giá đỡ micro và bắt đầu hát bài hát chính.

Toàn bộ bài hát mang đậm phong cách cá nhân mạnh mẽ, giọng hát của cô và giai điệu trọn vẹn giống như một linh hồn thứ hai thoát ra khỏi cơ thể. Giọng hát và biểu diễn như vậy mang theo sức sống, không dễ gì bị lãng quên.

Tiêu chí tươi sáng của cô giống như dấu vết đã khắc sâu vào tâm trí khán giả hết màn này đến màn biểu diễn khác.

Ở cuối bài hát, khi cô đặt micrô xuống thì không đóng băng tại chỗ mà gập người lại và lấy ra một cây đàn violon.

Những tiếng reo hò và những tràng vỗ tay bất ngờ vang lên trên khán đài.

Cô đặt đàn violon trên bả vai, hơi hơi nghiêng đầu dựa vào má, tư thế tiêu chuẩn, động tác trôi chảy, cánh tay mảnh khảnh thu duỗi tự nhiên để kéo dây cung.

Mái tóc dài mềm mại tung bay theo chiếc quạt gió, cô ngước mắt, một đôi mắt ngấn nước nhìn về phía màn ảnh. Hàng mi dài mảnh khảnh của cô tựa như đang run rẩy, khóe môi ngẫu nhiên có một nụ cười nhếch môi, ngay cả chuyển động của ánh mắt cũng mang theo sức hấp dẫn.

Khúc nhạc trôi chảy vang lên, rủ rỉ êm tai, vẽ nên một dấu chấm câu viên mãn cho cả bài hát.

Cô thật sự dùng cảm giác nhạy bén của mình, quanh co khúc khuỷu miêu tả một bức tranh chỉ thuộc về một mình cô.

Đây chỉ là tiết mục thứ hai nhưng khán giả thậm chí đều không cần xem phần sau là có thể xác định không thể nghi ngờ đây hoàn toàn là phần tốt nhất!

Không, có lẽ còn có khả năng lọt vào top cả mùa hoặc hay nhất cả mùa.

“Đây hoàn toàn không giống thi đấu, đây là một màn buổi biểu diễn trực tiếp của ca sĩ phái thực lực!!!!”

“Ca sĩ phái thực lực đều chưa chắc có live ổn áp như vậy……”

“Âm sắc quá hay, ngón giọng cũng tốt, còn nhiều nhạc cụ như vậy, đỉnh của chóp.”

“Thời Phi Yên sao mình hoàn toàn không biết chị ấy toàn năng như vậy ta?”

“Nhóm nhỏ kia mà kinh doanh cái rắm, vào thời Phi Yên ẻm hoàn toàn không có cơ hội biểu hiện ra này kia!”

Lúc này, có một số fan trùng hợp đến gần khu vực giám khảo, buồn bã nói, “Rất nhiều nhạc cụ là học ở thời Phi Yên, bởi vì khi đó quá mơ hồ, thông cáo cũng rất ít cho nên có một đống thời gian học. Nhưng đàn violon và dương cầm còn có thể soạn nhạc là trước khi debut đã biết.”

Cô có nghị lực khiến người qua đường kinh ngạc cảm thán: “Thời Phi Yên còn có thể bình tĩnh học gì đó à? Thế thật là ghê gớm.”

Dấu chấm than lăn dài trên phần bình luận:

【 Vừa mới nói Lâm Lạc Tang sẽ thất bại ra tới nhận lấy cái chết!! 】

【 Vốn quá xấu hổ gào thét gọi Lâm Lạc Tang thật sự là quá tốt, không khiến mình xấu hổ trả lại cho mình kinh ngạc. 】

Có rất nhiều người để lại phần bình luận dài cho cô trong phần mềm âm nhạc kết hợp với chương trình, đương nhiên, chỉ số thảo luận trên Weibo cũng đặc biệt cao:

【 Không biết nên hình dung biểu hiện đêm nay của cổ như thế nào, loop station vứt bỏ khó khăn cực cao hơn nữa cần phải có tự tin cực lớn mà nói thì sân khấu đêm nay của cổ nghiền áp hết mọi phía. Mà trước kia cũng khá tốt nhưng không biết là do màn ảnh hay là vấn đề phát sóng, tui luôn cảm giác có phân đoạn nào đó không làm được gì ( không liên quan đến năng lực của cổ cũng như là vấn đề của ê-kíp chương trình). Đêm nay các loại cảm giác đều rất đúng chỗ, màn ảnh có thể bắt chuẩn mỗi một biểu cảm mấu chốt của cô, sẽ không vào lúc chụp chỉnh thể chụp chi tiết, cũng sẽ không vào lúc chụp chi tiết lại kéo viễn cảnh, ánh đèn cũng đẹp hơn trước. Biểu hiện này của đêm nay, tui nói câu nhất kỵ tuyệt trần* không quá phận chứ nhỉ? 】

(*) 一骑绝尘: Nhất Kỵ tuyệt trần: đại ý là chứng minh người nào đó có năng lực phi thường tại phương diện nào đó khiến người ta theo không kịp. Cũng được dùng để chỉ ý nghĩa như là cưỡi một con khoái mã chạy vội, rời xa trần thế.

Tồn tại điển cố là Dương quý phi thích quả vải, Hoàng đế sai người lấy khoái mã vận chuyển, ý là tốc độ rất nhanh, chỉ có thể nhìn thấy bụi mù  cuồn cuộn lại không nhìn thấy ngựa chạy nhanh lướt qua, cuối cùng diễn giải thành một ngựa tuyệt trần.

【 Về phần tiếng Anh bả phát âm quá chuẩn đó chớ, lúc kéo đàn violon cười xinh đẹp với màn ảnh, mị hoàn toàn ngỏm rồi. 】

【 Lâm Lạc Tang thật sự là vinh quang của ê-kíp chương trình, đậu xanh 90% hot search của chương trình đều là của ẻm. Gần như mỗi lần em ra bài mới là lên hot search…… Độ hot này thật sự không có ai, nếu không phải mị nhìn thấy nhiều người thật bình luận như vậy, mị cảm thấy hẳn là chồng bả mua hot search gói năm cho bả. 】

Đêm đó, hot search ca khúc mới của cô đã từng lao lên vị trí thứ hai, không ít người đều đang chấn động trước hình thức biểu diễn can đảm này: 【 Tôi đã thấy ca sĩ trẻ nhất làng giải trí trong nước dám chơi dạng này, hoàn cảnh sân khấu và tài năng không thua bất kỳ bậc lớp người đi trước nào. A, tôi muốn rút lại lời lúc ấy nói là giới nhạc Hoa không người nối nghiệp, giới âm nhạc Hoa ngữ tương lai đáng mong đợi. 】

Hot search bên này đang thảo luận bùng nổ, Lâm Lạc Tang sắp kết thúc công việc phải rời khỏi trường quay phát hiện bóng lưng không thể quen hơn được ở cửa phòng nghỉ.

“Surprise!” Thịnh Thiên Dạ cười nhảy đến trước mặt cô và giơ ngón tay cái lên, “Buổi biểu diễn trực tiếp tối nay rất tốt, bổn Thiên Dạ cũng khen ngợi trình độ tuyệt mỹ này.”

Lâm Lạc Tang bình tĩnh nhìn người trước mắt một hồi, lại chọt chọt chắc chắn người đó là người thật, “Sao cậu cũng tới đây?”

“Ở gần đây đóng phim, vừa vặn tớ sang đây xem một cái.”

Thịnh Thiên Dạ bĩu môi, “Không phải đâu, tớ với Ninh Ninh còn cùng nhau tặng lẵng hoa chúc trình diễn thuận lợi, cậu không thấy được à?”

“Quá nhiều, đây đều là Nhạc Huy nhớ kỹ để phòng làm việc đăng Weibo, các cậu cũng không đề cập nói trước với tớ, tớ đi đâu nhìn hả.” Cô nhìn phía sau Thịnh Thiên Dạ, “Ninh Ninh đâu?”

“Mới vừa xem xong đã bị đạo diễn điện thoại một hồi kêu về, nói rằng nội dung nào đó chuẩn bị cho chương trình tạp kỹ bị thiếu, muốn cậu ấy khẩn cấp phỏng vấn một lần lại một lần nữa. Cậu ấy còn rất tiếc nuối, nói lần sau nhất định phải gặp được cậu.”

“Dù sao sau này sẽ có nhiều cơ hội gặp mặt hơn, tâm ý tớ nhận rồi nè,” Lâm Lạc Tang ngước mắt, “Trận chung kết lại đến cũng được.”

“Chà,” Thịnh Thiên Dạ nháy mắt, “Bản thân có tự tin có thể sống đến trận chung kết như vậy à?”

Lâm Lạc Tang: “……”

Cô không để ý đến sự nhây nhây hằng ngày của Thịnh Thiên Dạ nữa mà lấy điện thoại ra tìm kiếm, “Nếu đều đã tới rồi thì đi thôi, đêm nay tớ thay cậu làm càn một chút, đi ăn khuya.”

Cô vừa dứt lời, cửa phòng nghỉ được mở ra, mặt Bùi Hàn Chu lộ vẻ bất thiện nhìn chăm chú cô: “Tôi đây thì sao?”

Cô càng thêm khiếp sợ mà ngước mắt: “Anh còn chưa đi hả???”

Bùi Hàn Chu: “……”

Nhìn thấy Bùi Hàn Chu, Thịnh Thiên Dạ cũng hoảng sợ nhưng nhanh chóng khoác vai Lâm Lạc Tang điều hòa bầu không khí: “Nói không chừng người ta đang đợi cậu cùng nhau về nhà đó, làm người ta cảm động quá đi à.”

Lâm Lạc Tang cười lạnh một tiếng.

Anh khoanh tay: “Có ý tứ gì?”

“Ý tứ đặc biệt cảm động,” Lâm Lạc Tang liếm liếm môi, chớp chớp mắt, “Nhưng tôi muốn đi ra ngoài ăn cơm với chị em, làm sao bây giờ?”

Sau khi tung ra vấn đề này, cô đã đưa ra một câu trả lời đầy tiếc nuối cho mình…

“Cho nên tổng giám đốc Bùi à, thích làm gì thì làm đó thôi.”

Bùi Hàn Chu híp lại mắt không nói chuyện, Thịnh Thiên Dạ ho khan hai tiếng rồi nói: “Hai chúng ta đi ăn cơm sao, thật ra cũng có thể……”

Lâm Lạc Tang như là đột nhiên nghĩ đến cái gì: “Đúng rồi ha.”

Thịnh Thiên Dạ cũng phụ họa cười cười, đang muốn nói “Mang chồng cậu theo chung với chúng ta cũng khá tốt”, đột nhiên không kịp phòng ngừa nghe được Lâm Lạc Tang tiếp tục nói với Bùi Hàn Chu: “Anh cũng có thể chờ tôi ăn xong ở trên xe.”

Nghe giọng điệu sếp lớn tiêu chuẩn “Anh ở nhà ngoan ngoãn chờ tôi xã giao trở về”, trán Thịnh Thiên Dạ nhảy dựng.

Lâm Lạc Tang cứ khư khư còn đặc biệt chân thành nhìn anh, cười khanh khách nói: “Nhưng không chừng phải đợi tương đối lâu, tôi sợ anh chờ tới mức muốn mưu sát tôi cho nên vẫn là thôi đi.”

Thịnh Thiên Dạ:……

Tớ thấy cái người phụ nữ như cậu điên rồi.

*

Cuối cùng Bùi Hàn Chu vẫn một mình trở về trụ sở Tại Chu.

Thịnh Thiên Dạ kinh hãi nhìn Aston Martin tuyệt trần bỏ đi, ngay cả ống xả đuôi xe tựa như đã chịu tải một tấn thô tục, đột nhiên không hiểu được chấp niệm của Lâm Lạc Tang hỏi cô: “Vì sao không dẫn chồng cậu theo cùng? Tớ thấy hình như anh ấy hơi khó chịu á.”

“Ổng rất mất hứng,” Lâm Lạc Tang nói, “Tiệc trà của bọn mình mang một chiếc máy lạnh đi bộ tẻ ngắt có ý tứ gì?”

“Hơn nữa, ổng cũng không thể coi là tức giận, người đàn ông này một ngày 23 tiếng đồng hồ đều sẽ có biểu cảm quái quỷ không thay đổi, người phàm bọn mình phỏng đoán không thấu.”

Cho dù lui một nghìn bước mà nói…… Cho dù tức giận thật, đến lúc đó lại dỗ dành thôi, dù sao hình như cũng khá dễ dỗ?

Ặc, cậu quá tuyệt tình,” Thịnh Thiên Dạ chọc đầu cô, “Lão chồng nhà cậu tốt xấu gì cũng vì cậu mà làm nhà đầu tư thu mua ê-kíp chương trình, thậm chí lấy lòng người khác cậu cũng không muốn.”

Hẳn là chỉ tình cờ thôi,” Lâm Lạc Tang nói, “Không hoàn toàn là vì tớ, cũng có ý tứ là thuận theo sự phát triển của công ty.”

“Vậy cũng có một phần là vì cậu.”

Đó là có dự mưu vì tớ!” Lâm Lạc Tang nghĩ vậy thì hận ngứa răng, “Vì để tớ thiếu nhân tình của ổng, đến lúc đó ổng thu cả vốn lẫn lời về mà thôi. Cậu có biết mục đích làm việc của loại doanh nhân khôn khéo và nhà đầu tư vô lương tâm có bao nhiêu mạnh mẽ không?”

Cho nên cho dù là vì cô, động cơ cũng hoàn toàn không trong sáng.

Không những có thể có lợi cho sự phát triển của công ty mà còn có thể thuận tiện vớt chút chỗ tốt từ chỗ vợ mình. Việc làm ăn này của Bùi Hàn Chu làm được quá đáng giá.

Thịnh Thiên Dạ cười cười rồi nói: “Các cậu bây giờ cũng mấy tháng rồi mà còn chưa bồi dưỡng ra chút tình cảm thật sự nào sao?”

Lâm Lạc Tang: “Cậu với Phó Tu cũng mấy tháng, các cậu bồi dưỡng ra tình cảm chưa?”

Biểu cảm của nữ minh tinh Thịnh Thiên Dạ thoáng chốc cứng đờ, tươi cười khép lại: “……”

“Coi như tớ không hỏi.”

Sau một hồi cân nhắc, hai người cuối cùng cũng nhắm được mục tiêu tới tiệm lẩu.

Nhân viên phục vụ đơn độc mở phòng riêng ở lầu ba cho bọn cô. Hai người họ như những tên trộm tới phòng rồi mới dám tháo mũ và khẩu trang xuống.

Cho dù là phóng túng, các cô cũng không dám quá mức phóng túng, gọi một số thức ăn không nhiều calo, lúc đó họ mới vừa nấu ăn vừa trò chuyện.

“Nhưng nói thật, cậu thật sự không cảm thấy Bùi Hàn Chu……  là có tình cảm với cậu sao?” Thịnh Thiên Dạ đâm con tôm trơn bóng như suy tư gì đó, “Nếu anh ấy thật sự như cậu miêu tả, hôm nay sao có thể vẫn luôn chờ cậu biểu diễn xong, người ta cũng không rảnh lắm.”

“Hơn nữa rất nhiều công ty tốt hơn Rino, nếu anh ấy muốn thuận nước đẩy thuyền tạo ân tình thì đều có thể làm rất nhiều chuyện, không cần thiết chơi lớn như vậy. Phải biết rằng Rino có liên quan trực tiếp đến chương trình của cậu, ảnh hưởng đến thái độ của ê-kíp chương trình đối với cậu.”- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

“Tình cảm hẳn là có nhưng thực sự phức tạp,” Lâm Lạc Tang cũng không biết diễn tả như thế nào, “Anh ấy rất tốt với những người xung quanh, ngay cả đối tác làm việc của mình thì anh ấy cũng rất hào phóng và rộng lượng, huống chi tớ là người vợ trên danh nghĩa của anh ấy, hơi tốt một chút với tớ cũng là bình thường thôi.”

“Bây giờ ngay cả WeChat bọn tớ cũng chưa thêm, cậu dám tin không? Liên lạc đều là dựa vào thư ký truyền lời.”

“Có lẽ với anh ấy mà nói tớ là đối tác trong hôn nhân, anh ấy hy vọng hợp tác xa hơn càng củng cố hơn, đương nhiên muốn vứt một ít ân huệ tới giữ tớ lại, thương nhân làm việc là như vậy. Chẳng qua EQ của ảnh cao, thời điểm mấu chốt nói chuyện dễ nghe mà thôi nhưng trên thương trường cũng đừng tưởng thật.”

Thịnh Thiên Dạ không hiểu sao cảm thấy bị thuyết phục, lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm……

Lâm Lạc Tang uống lên hớp nước chanh, tiếp tục nói: “Cuộc hôn nhân của bọn tớ là cuộc hôn nhân bị ràng buộc bởi lợi ích, không thể sinh ra tình yêu, cậu hiểu không?”

Bắt đầu từ ngày hôn lễ kia, sâu trong nội tâm cô đã hiểu rất rõ, hai người bọn họ sẽ không cũng không thể yêu nhau.

Bùi Hàn Chu sẽ không yêu cô là bởi vì anh bạc tình, lạnh lùng, có thời gian suy nghĩ về tình yêu không bằng nghĩ làm sao kinh doanh công ty; không thể yêu cô là bởi vì anh đứng trên vị trí cao và dốc, gặp phải đả kích ngấm ngầm hay công khai vô số, hoàn cảnh thể diện cứng cỏi chém giết, mà bên trong thương giới gió nổi mây bay vô dục tắc cương *, có được uy hiếp thì sẽ bị bắt lấy nhược điểm, tâm huyết mười mấy năm có lẽ ngay lập tức sẽ tan thành mây khói, cần phải vô cùng cẩn thận và vững vàng mới có thể lâm nguy không sợ.

(*)“Vô dục tắc cương” là một cảnh giới tâm linh cao thượng, một người nếu “vô dục” thì tâm sẽ an, nhân phẩm sẽ giống như cây tùng, cây bách, mặc cho mây đen xoay vần, vũ bão quay cuồng cũng vẫn vĩnh viễn đứng thẳng trong thế gian mà không bị gục ngã.

Cô sẽ không yêu Bùi Hàn Chu là bởi vì bản chất của cô không tin cũng sẽ không chủ động tiếp nhận tình yêu, mà không thể là bởi vì……

Thịnh Thiên Dạ chợt mở miệng: “Cái gì nói là ràng buộc bởi ích lợi không thể sinh ra tình yêu? Hai người các cậu đang diễn phim võ hiệp trúng kịch độc, động tình sẽ chết đúng không?”

“Tuy rằng nói như vậy cũng có thể không thích hợp lắm nhưng ý tứ cũng gần như vậy,” Lâm Lạc Tang châm chước nêu ví dụ, “Nếu  Liêu Trai  hồ ly tinh chỉ là vì hút máu thư sinh nên tiếp cận hắn cũng không phải bởi vì yêu hắn, vậy sau khi nàng ta yêu hắn, sẽ thế nào?”

“Sẽ không đành lòng xuống tay, sẽ do dự,” Thịnh Thiên Dạ hơi suy tư, “Kế hoạch cũng sẽ bị đánh loạn?”

Lâm Lạc Tang gật đầu: “Nếu lại thêm một cái tiền đề, thư sinh này sẽ không yêu nàng ta mà nàng ta lại động lòng với thư sinh, vậy sẽ thế nào?”

Thịnh Thiên Dạ không cần nghĩ ngợi: “Sẽ bị thương.”

“Đã bụng đói kêu vang mà còn trống rỗng, cũng không chiếm được đáp lại, bánh mì và tình yêu đều không có cái nào, quá thảm.”

“Đúng vậy, đạo lý đơn giản như vậy ngay cả cậu cũng hiểu, vậy thì đừng nói chuyện xưa vai chính.”

Giữa cô và Bùi Hàn Chu chính là một mối quan hệ hợp tác kinh doanh mỹ mãn, mọi thứ đều được tính rất rõ ràng, ai cũng có mục đích của bản thân. Nhưng một khi có người chân thành động lòng, có lẽ mục đích và quá trình đều sẽ sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Là do cô đã biết mình và Bùi Hàn Chu chỉ là hôn nhân ngoài mặt cho nên có thể chấp nhận anh đêm không về ngủ, có thể chấp nhận anh có em gái nuôi, có thể chấp nhận anh thậm chí còn chưa trở thành bạn trong trong danh bạ mình. Nhưng một khi cô muốn biến đoạn này thành hôn nhân chân chính, vậy yêu cầu của cô sẽ biến thành dạng gì, Bùi Hàn Chu có thể chấp nhận hay không? Khi ích lợi trao đổi không tìm thấy điểm dừng chân, cô có thể tiếp tục yên tâm thoải mái hưởng thụ cuộc sống hiện tại như vậy không?

Những thứ tốt đẹp đều mang theo độc tính, tình yêu là đôi bên uống rượu độc giải khát, mà cô biết rõ đối phương sẽ không vui vẻ chịu đựng uống sạch ly rượu độc kia, vậy vì sao cô phải cho mình khả năng cầm lấy?- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Thịnh Thiên Dạ nhìn cô thật lâu, đột nhiên nhớ tới ban đầu hai người họ gặp nhau trong một bữa tiệc tối. Cô nói chuyện có ý tứ lại không tự cao tự đại, không ít người đều thích nói chuyện với cô nhưng sau này chơi trò chơi nói lời thật lòng cô lại rời khỏi, nhìn người dễ nói chuyện như vậy nhưng một ít vấn đề riêng tư làm sao cũng không nói.

Họ phải mất một thời gian dài để liên lạc với nhau, dường như phải nửa năm sau họ mới có thể mở lòng.

Thịnh Thiên Dạ đều hiểu cơ chế tự bảo vệ mình của cô có bao nhiêu mạnh mẽ hơn bất kỳ ai. Lâm Lạc Tang tuyệt đối sẽ không bao giờ thực hiện bước đầu tiên trước khi xác định mình có bị thương hay không

“Tớ hiểu ý của cậu,” Thịnh Thiên Dạ uống một hớp bia sữa, “Nhưng cái gì gọi là loại đạo lý đơn giản này tớ đều hiểu? Sao nào, tớ ở trong mắt cậu không xứng tự hỏi vấn đề cao cấp sao?”

“Có thể là vậy,” Lâm Lạc Tang cười cười, “Sợ đầu óc cậu mệt.”

Thịnh Thiên Dạ:?

“Thật ra có một điểm quan trọng nhất.” Cô đột nhiên nghiêm túc.

“Cái gì?”

Lâm Lạc Tang chống cằm, vui mừng cười sảng khoái: “Tiên nữ bọn tớ yêu đương với người phàm là xúc phạm luật trời.”

Thịnh Thiên Dạ: “……”

“Nếu tinh thần tình trạng có vấn đề gì nhất định phải nói cho tớ, tớ giúp cậu tìm bác sĩ, được không?”

*

Sau khi gặp mặt thổ lộ tình cảm với Thịnh Thiên Dạ chấm dứt, trên đường trở về, Lâm Lạc Tang suy nghĩ mới vừa rồi hình như là mình hơi quá mức với nhà đầu tư không lương tâm nên trước khi xe sắp chạy vào biệt thự thì gọi điện thoại cho anh.

Người đàn ông này còn rất tsundere *, cuộc gọi đầu tiên đã cúp máy.

(*) Kiểu nhân vật này thường sống rất nội tâm, tuy nhìn bề ngoài khó gần và có phần ương ngạnh, nhưng nếu chịu khó quan sát và cố gắng tìm hiểu thì ta có thể nhìn thấy được những điểm tốt của nhân vật đó. Đặc biệt là, những cử chỉ dễ thương trái ngược với tính cách thường ngày đôi khi được biểu lộ ra bên ngoài

Cô tốt tính tiếp tục gọi một cuộc, người đàn ông tệ này bắt máy trước khi tự động cúp máy, giọng lạnh như băng: “Chuyện gì.”

“Không có gì, tôi hỏi anh có về nhà hay không ấy mà, tôi mang theo quà cho anh.”

Anh cười lạnh một tiếng ở đầu kia điện thoại.

“Không cần, không phải tôi thích làm gì thì làm cái đó sao, hà tất trở về cản trở tầm mắt của quý cô.”

Cô xoay túi xách: “Lời nói cũng không thể nói như vậy, anh không định về nhà ư?”

“Em bảo tôi trở về thì tôi trở về à, tôi dựa vào cái gì?”

Cũng đúng.

“Nhưng có chút tiếc nuối……”

Người tài xế không quen thuộc con đường về biệt thự, Lâm Lạc Tang đơn giản để cậu ấy thả mình ở gần gara. Cô mới vừa xuống xe, cũng chưa nói xong, vừa ngẩng đầu đã chạm mặt với Bùi Hàn Chu đi ra từ gara.

Lâm Lạc Tang: “……”

Bùi Hàn Chu: “…………”

Cô đứng tại chỗ một hồi lâu, cố gắng phỏng đoán ý nghĩa bị ức hiếp trong giọng nói mới vừa rồi cả đời cũng sẽ không về nhà của anh.

Sau khi suy ngẫm nhìn ánh trăng một lúc lâu, cô nhẹ nhàng tóm gọn lại: “Ngoài miệng nói không cần, thân thể lại rất thành thật.”

Vừa đến nhà, Lâm Lạc Tang vì bày tỏ sự quan tâm của mình đã giữ chặt anh muốn đi tắm rửa, ý đồ chứng minh lương tâm của mình.

Cô lấy một cái hộp nhỏ trong túi xách nghiêm túc mang theo chút đắc ý, cười đặc biệt chân thành: “Anh xem, tôi mua cho anh xoài ngàn tầng anh thích ăn nhất.”

400_baaf828e6319463f21780ea921efba74

Bánh xoài ngàn tầng

Không khí đột nhiên yên tĩnh một lúc.

Ngay lúc cô cho rằng anh sẽ bị cô làm cho cảm động đến mức phát không ra tiếng thì trước mặt vang lên giọng nói lạnh nhạt trước sau như một của anh, thậm chí lạnh hơn…

“Tôi dị ứng xoài.”

Lâm Lạc Tang: “…… Ồ.”

Thật trùng hợp, không phải vậy chứ.

Nhưng lúc ấy đã khuya rồi, chỉ có cái này.” Lâm Lạc Tang vẫn chống lên bàn bản thân cảm động một hồi, ngước mắt nhìn anh, “Vậy anh còn muốn gì khác hay không?”

“Thôi, có lẽ bây giờ anh tương đối muốn cho tôi biến mất tại chỗ.”

Anh đi tắm đi,” cô vẫy vẫy tay, “Cứ để quả xoài ngàn tầng này một mình vượt qua vận mệnh thê thảm vả lại bi thương của nó đi.”

Bùi Hàn Chu: “……”

Anh đi tắm ở lầu hai, sau khi Lâm Lạc Tang tắm xong ở lầu một thì thuận thế bắt đầu viết nhạc. Viết nhạc hơi buồn ngủ, vừa vặn trên sô pha có đệm chăn, cô giãy giụa nhắn tin cho thư ký, sau đó nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Bùi Hàn Chu mới vừa sấy tóc xong, đọc sách một hồi mới nhớ tới điện thoại ở trên bàn. Lúc đứng dậy đi lấy thì phát hiện thư ký nhắn tin: 【 Bà chủ nói đêm nay cô ấy ngủ ở trên sô pha. 】

Anh cạn lời nhìn chằm chằm tin nhắn một lát.

Chẳng lẽ là do cô cảm thấy mình không muốn nhìn thấy cô cho nên chạy tới trên sô pha ngủ?

Đây là cái logic gì thế này? Sao cô luôn có biện pháp mới có thể chọc giận anh thế này?

Bùi Hàn Chu ném điện thoại xuống, nhíu mày một lần nữa ngồi xuống mép giường đọc sách. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cầu thang không vang lên bất luận động tĩnh gì, anh không kiên nhẫn đóng sách lại rồi xuống lầu uống nước.

Sô pha ở cách đó không xa, tư thế ngủ của cô không yên ổn trước sau như một, cổ tay gầy guộc chui ra khỏi chăn treo ở cạnh sô pha, gối đầu gần như muốn che lại hơn phân nửa khuôn mặt, máy tính còn đang phát ra ánh sáng.

Bùi Hàn Chu không còn lời gì để nói và thở ra một hơi thật mạnh, mày nhíu càng thêm sâu. Anh đến gần, đơn giản thô bạo xốc chăn cô lên, ý đồ đánh thức cô.

Tuy nhiên cô chỉ co người lại, phát ra một tiếng cực kỳ mỏng manh, trong lúc ngủ mơ ưm, chóp mũi ướt phiếm hồng nhăn lại, đối mặt với anh vẫn tiếp tục ngủ say, hình chiếu của lông mi giống như mở ra một cây quạt nhỏ.

Anh cụp mắt nhìn một lát, cuối cùng nhận mệnh bế cô lên rồi lên lầu.

Hơi thở trong ngực anh đều đều, cổ áo không hề phòng bị mở rộng ra mảng lớn da thịt, dưới xương quai xanh hình như còn có một vết màu hồng nhạt vẫn chưa mờ đi, không biết là khi nào, giờ phút này đọng ở đàng kia nhiều ra vài phần đẹp ngỡ ngàng và lưu luyến, như thể anh hơi dùng lực một chút là có thể bẻ gãy cơ thể mảnh mai này.

Mềm mềm mại mại, thật sự muốn chết.

Sau khi mang cô vào ổ chăn, cô ở hoàn cảnh quen thuộc thoải mái duỗi người, môi mấp máy, cuộn thành một con tôm.

Anh tắt đèn, cũng chậm rãi nằm xuống.- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Ngày hôm sau, Lâm Lạc Tang phát hiện mình tỉnh ở trên giường.

Cô nhớ rõ tối hôm qua hình như là có lúc tựa mộng tựa tỉnh, vừa đánh răng vừa cân nhắc không biết mình mộng du đi lên hay là kỳ thật mình nhắn tin ở trên giường, chỉ là cho rằng mình còn ở sô pha?

Chải chải cô tùy ý nhìn vào trong gương, vừa nhìn thì phát hiện không thích hợp.

Cô kéo cổ áo xuống, phát hiện ấn dâu tây nào đó mà anh để lại vào một tuần trước, giờ phút này lại sinh động xuất hiện lần thứ hai, màu sắc đủ đậm thoạt nhìn còn rất mới mẻ.

Chuyện gì xảy ra thế? Cô nhớ mang máng dấu vết này đều sắp mờ mà??

Đang lúc cô rối rắm thời, anh khí phách hăng hái xuất hiện ở cửa, như là sảng khoái tinh thần sau một giấc ngủ, chỉ có mình biết phần lấy lòng, vì thế quyết định xoá bỏ toàn bộ chuyện cũ ân ân oán oán năm xưa, rộng lượng tha thứ cho cô: “Đợi lát nữa có phải em có hoạt động cắt băng hay không?”

Cô ngậm nước, ngon lành ừm một tiếng đáp lời.

“Tôi vừa lúc có việc,” anh nhìn đồng hồ, “Đợi lát nữa đưa em đi.”

Cô gật đầu, còn đang suy tư cái ấn dâu tây này và thái độ đột nhiên chuyển biến của anh phải chăng có liên quan nhất định.

Kết quả vừa ra khỏi phòng rửa mặt cô đã quên chuyện này. Cô mặc xong quần áo mang theo máy tính, hấp tấp đến hoạt động thương mại trước.

Hôm nay mỹ phẩm dưỡng da mà cô làm người đại diện đã khai trương một cửa hàng trực tiếp ở gần đó, cô có ý muốn đi tuyên truyền một chút. Có lẽ sự kiện đã được hâm nóng từ sớm, không ít người đều biết cô sắp tới, có rất nhiều fan hâm mộ của cô trên con đường gần cửa hàng, thậm chí còn có người giơ tấm biển đèn khoa trương cực lớn.

Cô mỉm cười hạ cửa sổ xe xuống mới phát hiện thì ra là fanboy.

Có khoảng 20 fanboy, nhiệt tình dào dạt kêu khẩu hiệu cổ vũ như là đang tập luyện.

Lâm Lạc Tang cười hạ cửa sổ xe xuống, ngón tay trắng nõn đặt ở bên cửa sổ, mặt ló ra bên ngoài một ít. Cô đang muốn chào hỏi bọn họ thì đầu bỗng nhiên bị một đôi tay ấn xuống.

Lâm Lạc Tang:?- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Sau đó bàn tay to lớn của anh xoay đầu cô về một lần nữa, tầm mắt của cô từ fan boy biến thành con đường rộng lớn trống trải trước xe.

Ngay sau đó, cửa sổ xe đang mở ra lại từ từ nâng lên, một tiếng cùm cụp rồi khép lại.