Yêu Nhầm Biến Thái Nam Nhân

Chương 22




Lục Hoà Khánh ngồi xuống vuốt ve má nàng ra chiều trân sủng, mặt Thu Yên không còn hột máu vì sợ tái mét lên.

“Mỹ nhân ơi mỹ nhân, nàng làm khó ta quá! Nàng nghĩ trốn ở Thất vương phủ là sẽ thoát ta hay sao? Ta không hành hạ nàng thì không được mà!

Thu Yên không thể vùng vẫy, cả người bất lực sợ hãi chỉ biết khóc nghe bàn tay tà đạo dám vuốt theo xuống ngực mình muốn làm nhục thân nàng. Nàng biết Thẩm Nhiên không thể ở đây nhưng vẫn gọi thầm tên mong hắn cứu mình. Chợt một giọng nói già vang lên ngăn.

“Khánh nhi, không được động cô ta. Cô ta phải nguyên vẹn mới dụ được hắn ra mặt!”

“Nhưng cha…”

Hoà Khánh xoay lại nhìn cha, thừa tướng gia hô mưa gọi gió trong triều đình xuất hiện nhìn Thu Yên. Lão ấy tóc điểm bạc, phong thái cao sang mang phần nghiêm nghị. Bề ngoài có vẻ là một lão nhân trung trực là thế không ngờ quỷ kế đa đoan.

“Xử được tên vương gia đó cho con muốn làm gì thì làm được chưa?”

Lục thừa tướng nói, ánh mắt độc ác, rắn rết còn thâm hiểm hơn cả con trai. Thu Yên run lên nhìn hai cha con ấy cười với nhau vang tiếng rợn người. Họ muốn hại Thẩm Nhiên, nàng không muốn vẫn vô vọng ngăn lại.

——————

“Không xong rồi vương gia ơi! Đang đi chợ dì lạc tiểu Yên mất tiêu rồi. Dì tìm quá trời cũng không thấy!”

Cả bọn nghe liền lo lắng, Thẩm Nhiên đứng dậy ra hỏi chuyện Bửu nương…

“Cô ta có biết đường về không dì?”

“Chắc biết… nhưng có đi đâu con bé cũng theo sát dì mà…”

Bửu nương đang rối thì một lệnh tiễn bắn tới ngang mặt bà ấy đâm thẳng vào cột gỗ cạnh Thẩm Nhiên. Trên thân tên có mang theo mẫu thư nhỏ. Bà ấy hết nói nổi vì sợ quá tưởng mũi tên ấy bắn lệch một chút đã xuyên ngang mũi mình rồi.

Thẩm Nhiên rút mũi tên ra đọc thư, sắc diện chuyển biến không tốt. Cả bọn bu lấy…

“Sao vậy vương gia?”

“Chúng bắt Thu Yên buộc giao mảnh còn lại của mộc thư!”

Chuyện này không cần hỏi mọi người cũng biết ngay là lão thừa tướng già. Hiệp Phong nét mặt mang sự bình tĩnh nói.

“Cái bẫy! Chúng huỷ hết cả 3 mộc thư thì không còn chứng cứ vạc trần tội tạo phản!”

“Một canh giờ nữa ta không đến chúng sẽ giết Thu Yên.”

Thập đại cẩu cẩu nghe đụng đến Thu Yên “yêu dấu” cũng nhanh nhảu hăng máu chiến hô lên…

“Chúng ta quyết làm một trận, gọi chi viện đến dọn chúng luôn vương gia!”

“Không được! Ta phải đi một mình nếu không chúng không chỉ địa điểm giữ người. Các ngươi không được theo ta!”

Hiệp Phong thấy hắn nhìn mình, buộc lòng không thể theo hộ giá. Thẩm Nhiên vào thư phòng lấy hai mộc thư rồi đi ra ngoài sân ôm lấy tiểu Hoa. Cả đám nhỏ ngơ ngác cứ ngỡ phải ôm Hiệp Phong mới đúng chứ.

Thẩm Nhiên nói trấn an mọi người rõ vô căng cứ…

“Ta sẽ ổn thôi và mang con hồ ly đó về ngay, các ngươi đừng lo!”

Thân là hộ vệ cho hắn lại để chủ nhân một mình mạo hiểm nói không lo cũng không được. Thẩm Nhiên đi ra ngoài cổng lập tức có hai kẻ dẫn đường dắt đi kín đáo như thường dân đi trên phố.

Quan sát kĩ trên phố, trên mái nhà có nhiều kẻ quan sát không cho ai đi theo hắn. Vào một hẻm khuất, chúng cho bịt mắt dẫn đi tiếp thật sự rất cẩn thận. Thẩm Nhiên làm theo không có nửa ý không hợp tác. Không thấy gì nhưng càng đi càng nghe hơi nước ẩm gió ven sông.

Cuối cùng vào một nhà kho gỗ cũ tại bến thuyền bị bỏ hoang ngoại thành cách 5 dặm, hắn được tháo khăn bịt mắt thấy ngay Thu Yên giẫy giụa khóc bị trói ngã ở đụn rơm.

Nàng thật chỉ muốn hắn chạy thật xa, đây là cái bẫy mà cha con lão thừa tướng nhằm hại hắn. Hắn nhìn nàng, rất muốn đến cứu ngay thì Lục Hoà Khánh cười bước ra…

“Giao mộc thư đây vương gia!”

“Thả cô ta ra trước đi!”

“Tiền trao cháo múc, đưa rồi sẽ thả!”

Thu Yên cố lắc đầu bảo hắn đừng làm thế. Xung quanh đây có bố trí sát thủ, hắn giao thì bị giết ngay. Nhưng Thẩm Nhiên chỉ nhìn nàng, sau đó ánh mắt kiên định nhìn Lục Hoà Khánh lấy ra cả ba mảnh mộc thư.

“Đây!!!”

Thu Yên muốn mắng hắn ngu ngốc quá nhưng không được, người gian mưu như hắn rõ biết bẫy tại sao vẫn ngu ngốc đến một mình.

Lục Hoà Khánh đắc ý định cầm lấy thì Thẩm Nhiên nhanh như chớp nâng chính mộc thư gỗ đánh ngang mặt Lục Hoà Khánh té lăn ra đất . Ba mãnh gãy đôi hết hai mãnh vì cái mặt thối của tên công tử đó.

Đám sát thủ thấy động nhanh chóng thủ kiếm từ sau các kiện hàng tràn lên tấn công hắn. Thu Yên tưởng lần này hắn chết chắc rồi vì Hiệp Phong không có ở đây lúc này bảo vệ nhưng rồi nàng tròn xoe mắt sửng sốt.

Cái gã nam nhân nhu nhược, ẻo lả, chết nhát sợ chó sói đến mức đem cả nữ nhi ra che chở cho mình cũng biết đánh nhau. Vả lại võ công của hắn không tệ tí nào, chẳng thua kém Hiệp Phong là bao, ra đòn tay không toàn nhắm chổ tử đánh gọn gãy tay gãy chân không ai vực dậy nổi để đánh thêm lần nữa.

Bọn sát thủ hơn mười người lao lại càng đông, hắn vì thế càng di chuyển nhanh hơn vừa công vừa thủ né đòn cướp kiếm đánh trả.

Giờ phút này mà Thu Yên còn tưởng mình nằm chiêm bao hoa mắt vì phong độ của hắn. Không phải hắn là nam nhân nàng đem lòng si dại mà khen, thật sự Thẩm Nhiên rất có bản lĩnh không uổng công nàng ngưỡng mộ chút nào.

Hoà Khánh sau chốc lát tỉnh lại, mặt sưng hết một bên ngồi lên thấy tình hình đảo ngược. Nửa số sát thủ bố trí đều nằm vất vưởng vì hắn. Cha con thừa tướng đã liệu trước hắn không phải loại người dễ đối phó nhưng không ngờ vẫn còn chưa đủ đấu với hắn.

Lục Hoà Khánh đương nhiên biết lượng sức mình nên không dại lao vào Thẩm Nhiên mà cầm kiếm đến chổ Thu Yên. Nàng run lên bị kiếm kề lên cổ.

“Ngừng tay nếu không ta giết cô ta ngay!”

Nghe thế Thẩm Nhiên ngừng ngay lập tức không đánh động thêm dù chỉ cái búng tay.

Thu Yên rất là sợ hãi, tình hình này cả nàng và hắn xem ra cùng không thoát. Lục thừa tướng đến lúc này mới xuất hiện thấy hai mãnh mộc thư gãy nát chỉ cười, lấy chân dẫm thêm cho nát cả mãnh thứ ba. Hai cha con chưa chi đã cười chiến thắng. Hoà Khánh giữ kiếm trên cổ nàng nhìn hắn nói.

“Bỏ kiếm xuống vương gia!”

Hắn nhìn nàng, Thu Yên chỉ biết lệ nhoà nhìn hắn. Và Thẩm Nhiên buông kiếm, lập tức mười mấy sát thủ còn trụ vững đồng loạt dùng kiếm đặt lên yết hầu. Kiếm cũng trên cổ mình nhưng Thẩm Nhiên chỉ nhìn phía kia kiếm đã cắt nhẹ một đường nhỏ đỏ máu trên chiếc cổ trắng ngần của nàng.

Thừa tướng cười nói khác gì châm biến hắn…

“Vốn nghe vương gia đây không yêu thích nữ nhân, chỉ hứng thú với nam nhân sao nay lại vì một tiểu cô nương mang trọng tội lại liều mạng thế này hả?”

“Các ngươi khôn hồn thì thả cô ta ra. Chuyện khác cứ giải quyết với ta!”

Kiếm đang kề cổ, tình thế bị áp đảo mà giọng điệu ngang ngược coi thường người khác của Thẩm Nhiên vẫn không đổi. Thu Yên vẫn khóc nhìn thì đơ ra. Lục Hoà Khánh cười nhẹ, tay giữ kiếm vơi đi, tay còn lại vòng ôm chạm lên thân thể nàng ra chiều thích thú thưởng thức sự mềm mại.

Thu Yên chống cự, ghê tỏm bàn tay Hoà Khánh nhưng không làm gì được. Thẩm Nhiên phải chóng mắt nhìn bàn tay của gã khốn khiếp đó dám chạm vào người nàng thì hoả khí đùng đùng giận dữ hét lên…

“Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra ngay cho ta!” – Thẩm Nhiên muốn nhào đến nhưng bị các sát thủ chặn kiếm đan trên cổ khó lòng đi tới. Hắn giận đến mức mặt đỏ bừng, gân tay gân trán nổi cọm, ánh mắt muốn thiêu đốt Lục Hoà Khánh. Nhưng Hoà Khánh không sợ còn cười, tay vẫn không rời đi.

“Thấy tức hả vương gia? Có muốn được như ta không? Chút nửa đây vương gia xuống hoàng tuyền rồi e không kịp nhìn thấy cô ta vui vẻ ân ái thành người của ta đâu haha…”

Thu Yên bị sỉ nhục, uất ức càng vùng vẫy càng bất lực chỉ biết khóc. Thẩm Nhiên nhìn giận đến thở dồn lại. Hắn chưa từng tức giận như thế. Dẫu hắn vốn cũng là một người nóng tính ưa giận dỗi la thuộc hạ nhưng cơn giận lúc này đây quả nhiên thiêu sạch mọi bản ngã tốt đẹp kiềm chế trong hắn. Quan trọng là hắn chẳng tốt đẹp bao nhiêu.

Ai nói hắn biến thái cũng chẳng sao… còn dám động vào Thu Yên, muốn lăng nhục nàng thì hắn quyết không tha. Tên Lục Hoà Khánh này không biết trời cao đất dày chọc đúng vương gia đây kết cục tươi đẹp nhất cũng là bị bằm nhừ, xương cho tiểu Hoa gặm chơi, thịt đem làm phân bón.

Và Thẩm Nhiên dùng tay không cầm vào đầu các mũi kiếm trên cổ và xoay. Tay vì thế cũng bị thương nhưng đồng thời cũng thoát cánh bị giữ cổ bất động.

Hai cha con thừa tướng giật mình vì hắn giận điên liều mạng như thế. Thẩm Nhiên hụp người gạt chân theo một vòng khiến bọn sát thủ tấn công té ngã. Lục Hoà Khánh thấy tình hình không ổn định cầm kiếm lại dùng Thu Yên trấn áp hắn.

Nhưng Thẩm Nhiên đã nhặt kiếm trên đất phóng đi chính sát cắt vào cổ tay Lục Hoà Khánh một cách chuẩn xác không trúng Thu Yên cạnh bên dù chỉ sợi tóc. Thừa tướng vội coi con mình la hét khi vết thương cắt tận gân cổ tay máu tuôn không ngớt.

Thu Yên cũng nhanh chóng bò ra xa một chút nhưng vì tay chân bị trói nên cũng cách không được bao xa. Nàng nhìn lại Thẩm Nhiên ra tay xem ra còn tàn nhẫn hơn ban nảy, với hai trỏ tay thu lại, hắn chỉ dùng một chiêu đánh tới yết hầu, tên nào cũng trào máu miệng nát đốt xương cổ không thở té xuống.

Hắn nghiến răng, trên người lấm tấm máu sau khi dẹp xong toàn bộ bọn sát thủ trong chớp mắt. Hai cha cho ban nảy lớn giọng mạo phạm hắn, giờ co ro lê lết lùi trên đất.

Thẩm Nhiên cứ thế tiến đến, ánh mắt giận đỏ ngầu, bàn tay bị thương nên máu theo dọc thân kiếm rỉ rỉ chảy lê một đường trên nền đất hắn bước tới.

Thẩm Nhiên giơ chân đá dạt hai chân Lục Hoà Khánh ra, tay kê mũi kiếm gần ngay hạ bộ của hắn ý định xem ra có vẻ hơi tàn độc.

Mặt hai cha con nọ cùng tái xanh đoán không ra Thẩm Nhiên muốn làm gì nữa. Hắn nhếch nhẹ môi ra nụ cười nhạt cực kì thâm hiểm sau khi cơn thịnh nộ giảm bớt.

“Hai ngươi mưu phản ta buộc lòng phải để sống còn xét xử sau. Tuy nhiên dám chọc giận bổn vương, ngươi cũng khá lắm nên ta sẽ giúp ngươi thành thái giám cho khỏi còn đi làm chuyện bậy bạ nữa!”

Nghe thế Lục Hoà Khánh kinh sợ càng thoái lui nhưng đã đến sát bờ tường, Hoà Khánh thu vội hai chân lại run rẩy, vẻ mặt chết chóc của Thẩm Nhiên xem ra không phải doạ chơi. Lục thừa tướng níu chân Thẩm Nhiên van xin, kể ra hai cha con này cũng buồn cười lúc thế thượng phong hống hách, khi thua thiệt là thảm.

“Tha cho nó vương gia, Lục gia chỉ có mỗi nó là người nối dỗi!”

“Chết cả lũ còn ở đó lo nối dỗi. Lỗi do hai ngươi dám động vào người của ta trước!?”

Hắn thật sự đang đầy lửa giận khó ai dập tắt, không xử hai cha con này thì không còn là hắn nữa. Giờ Lục Hoà Khánh lấy tay ôm chân che lại run sợ. Thừa tướng vì “của quý” của con liều mình đánh nhưng chưa gì Thẩm Nhiên đã giơ cán kiếm đánh nhẹ thái dương làm lão ta bất tỉnh.

Thu Yên vẫn còn bị trói nhìn không ngờ hắn ta không chết nhát lại đáng sợ như thế. Lỗi có lẽ do hắn ỉ vào Hiệp Phong quá nên không tự mình làm gì cả lười biếng lâu ngày hoá ra ẻo lả như thế.

Chợt có tiếng chó sủa cứu nguy cho Lục Hoà Khánh. Chín thằng còn lại trong Thập đại cẩu cẩu thiếu Đại cẩu, cùng Hiệp Phong và tiểu Hoa đến. Ở sau lính cấm vệ theo chi viện cứu vương gia.

Nhưng bên trong kho cảnh máu me, người lẫn xác nằm la liệt hỗn độn khiến cả bọn nhăn nhó than thở.

“Vương gia không chừa lại gì sao? Chúng ta còn đến hộ giá làm gì nữa?”

“Chưa mà… ta đã giải quyết xong đâu!?”

Hắn nói rồi xoay lại nhìn Lục Hoà Khánh, kiếm nhẹ cắt đáy quần hắn trước nha, Thẩm Nhiên còn phải tự khen mình dùng kiếm chuẩn thật. Cử ngỡ có người đến thì Hoà Khánh thoát rồi nhưng dễ gì loại người thù dai như vương gia đây cho qua.

Thẩm Nhiên cười nửa miệng tay chóng lên tường nhìn con mồi bên dưới nói thật nhẹ nhàng.

“Ta là lần đầu làm… nếu cắt phạm qua chổ khác thì xin lỗi nhé Lục công tử!”

Đám mới đến ngớ ra không biết cớ sự gì. Thu Yên nhắm mắt trước né đi rồi vẫn nghe rõ tiếng hét thất kinh hồn vía của Lục Hoà Khánh.

Thẩm Nhiên làm thật.

Hắn dĩ nhiên có nói sẽ làm, huống gì ban nảy tên họ Lục này lỗ mãng không biết tốt xấu động vào Thu Yên còn đòi lăng nhục nàng. Giết thì nhẹ quá, chi bằng thiến ngay của hắn thì sống cũng vô tích sự, nghĩ cảnh hắn ham muốn nhưng bất lực vào thanh lâu chơi là Thẩm Nhiên khoái rồi.

Vài đứa nhỏ buồn nôn khi chứng kiến cảnh này, theo phản xạ cũng đành tự bắt chéo chân bảo vệ thân mình. Sau hôm nay lại có dịp sợ chủ nhân hơn.

Lục Hoà Khánh vẫn la hét giữ hạ bộ đau đớn, máu tràn đến ngất xỉu. Xem như khi tỉnh lại gã ta sẽ sống cuộc đời hoạn quan rộng mở.

Thẩm Nhiên bỏ cây kiếm không “sạch sẽ” đi đến chổ Thu Yên vẫn nhắm mắt co ro sợ ngay. Hiệp Phong nhìn, ánh mắt mang chút buồn nhẹ sau đó thay hắn ra lệnh giải quyết hậu quả.

“Ai sống thì bắt về nhà lao Hình bộ. Xác cũng đem về luôn!”

Lính lập tức theo lệnh Hiệp Phong đi làm việc. Đám nhỏ cũng lăng xăng chỉ đạo cùng với tiểu Hoa. Thu Yên bấy giờ mới hé mắt khi cảm giác có người cởi trói. Nàng nhìn Thẩm Nhiên mắt lại trào lệ khóc oà. Hắn xót xa nhìn nàng đã phải chịu sợ hãi, lòng mong che chở cho nàng.

“Đừng sợ, có ta ở đây không ai dám làm hại cô nữa đâu!”

Giọng hắn dịu dàng cứ như người nói ra không phải là hắn. Tay đang bị thương nhưng hắn quên chạm lên má hồng định lau nước mắt cho lại khiến mặt Thu Yên lem luốc máu. Thẩm Nhiên thu tay lại có chút hoảng vì càng làm càng tệ thêm.

Nàng không nói gì nổi, cảm giác sợ hãi ban nảy làm nàng chỉ muốn được bên hắn nên ôm chầm ngang người Thẩm Nhiên khóc trong run rẩy. Đám nhỏ tròn mắt nhìn cảnh hay nhất trong năm, hận không có ngay sẵn giấy mực vẽ lại cảnh vương gia ôm lấy Thu Yên như thế.

Hắn thật sự là vòng tay ôm nàng lại thật chặt như vỗ về, như dỗ dành che chở. Lúc này hắn chỉ muốn bảo vệ nữ nhân này mãi thôi…