Yêu Thầm Vợ Cũ

Chương 29: 29: Ai Mới Là Người Có Lỗi





Cả buổi tối được Hải Lâm dùng để bàn việc kết hôn, thái độ anh ta vô cùng nôn nóng như sợ Mạc Nhược Vũ sẽ đổi ý.

Anh đã chờ đợi ngày này từ rất lâu để trả thù cô và Kiều Chính Hạo.
Hơn chín giờ Hải Lâm mới chịu đứng lên ra về, lúc đến cửa vẫn còn quyến luyến ôm tạm biệt Mạc Nhược Vũ.

Khi Hải Lâm khuất bóng, Mạc Nhược Vũ trở lại trong nhà, ra ngoài ban công hít thở không khí.
Xe Hải Lâm rời khỏi cổng chung cư, Mạc Nhược Vũ thở dài u sầu, không ngờ chính bản thân lại xấu xa ích kỷ làm chuyện có lỗi với Hải Lâm.
Vai Mạc Nhược Vũ bị nắm lấy xoay ngược lại, còn chưa kịp thấy gì đã bị Kiều Chính Hạo cưỡng hôn, vài giây sau cả cơ thể bị nhấc bổng lên.


Nước mắt Mạc Nhược Vũ chảy dài tủi hổ, hy vọng đây thật sự là đêm cuối của cô với Kiều Chính Hạo trước khi chính thức trở thành người xa lạ.
Cùng một thời gian, Hải Lâm vừa đến căn hộ của Hạ Liên đã lập tức vồ lấy, chưa thể chạm vào Mạc Nhược Vũ, Hạ Liên là lựa chọn tốt để phóng túng.
Hơi thở nặng nề lại êm tai trong căn phòng sáng sủa, Kiều Chính Hạo cười tự đắc hôn lên vai cô gái vật vã cố hít thở lấy oxi dưới thân mình, gương mặt ửng đỏ hơi nhăn nhó thấm đẫm mồ hôi của Mạc Nhược Vũ ánh lên vẻ mê hoặc của một người phụ nữ.
Kiều Chính Hạo nâng bàn tay có vết chai ở đốt ngón tay giữa do cầm bút của Mạc Nhược Vũ, nhẹ nhàng mút mát, chợt thì thào ám muội pha lẫn cảnh báo: “Nhược Vũ, nếu em không hạnh phúc bên Hải Lâm, tôi nhất định không cho em một cơ hội nào nữa để thoát khỏi tôi"
Lòng ngực Mạc Nhược Vũ như có tảng đá đè nặng, cảm xúc hỗn loạn không có cách nào nói ra.

Quanh đi quẩn lại, Kiều Chính Hạo không thật sự buông tha cho cô, còn chưa chắc cuộc sống của cô sau này liệu có luôn nằm trong vòng kiểm soát từ xa của anh.
Đôi môi khô khốc của Mạc Nhược Vũ được làm ẩm bởi lưỡi Kiều Chính Hạo, cả bên trên và bên dưới đều được Kiều Chính Hạo lấp đầy khoảng trống.
Sau màn dây dưa triền miên, Hạ Liên nằm nghiêng chống tay đỡ đầu nhìn Hải Lâm đang nằm bên cạnh trên giường, ngón tay mềm mại lướt trên ngực anh: “Hải Lâm, hôm nay có chuyện gì vui sao?"
Sắc mặt Hải Lâm cực kỳ tốt, anh lót tay dưới đầu cười đắc ý: “Mạc Nhược Vũ đã chủ động muốn kết hôn"
Ánh mắt Hạ Liên lạnh như dao găm nhưng vẫn giả vờ thở dài buồn bã, ngả đầu lên bờ vai vững chãi của Hải Lâm: “Vậy là anh không cần em nữa phải không?"
Hải Lâm nghe vậy cười hắt ra, nâng cằm Hạ Liên lên: “Ai nói không cần? Đến khi Mạc Nhược Vũ hết giá trị lợi dụng anh sẽ đá cô ta đi"
Hạ Liên mỉm cười ngọt ngào, nhướng người hôn lên môi Hải Lâm, anh ta liền ôm lấy người cô lật ngược ấn xuống đệm.
Mặt trời vừa lên, điện thoại của Mạc Nhược Vũ có tin nhắn gửi đến liên tục, cô ngái ngủ mở mắt, tay huơ trên tủ bên cạnh đầu giường mở lên xem.

Tin nhắn đều được gửi từ một số lạ, cũng chỉ duy nhất một nội dung [Muốn biết con người thật của người cô yêu, nhanh chóng đến chung cư X, phòng 707, mật khẩu 0000]

Mạc Nhược Vũ lập tức tỉnh táo ngồi bật dậy, người gửi nhiều thế này chắc chắn đang rất gấp, Kiều Chính Hạo lại rời giường sớm như vậy, chẳng lẽ đi tìm Hải Lâm gây sự? Mạc Nhược Vũ lao xuống giường thay quần áo, vội vã chạy đến địa chỉ trong tin nhắn.
Tay đặt trên vô lăng của Mạc Nhược Vũ run lên cầm cập, trong lòng thấp thỏm không yên, điện thoại của Kiều Chính Hạo lẫn Hải Lâm đều không liên lạc được.
Phóng như bay đến chung cư X, Mạc Nhược Vũ vội xuất trình chứng minh thư rồi chạy ào vào thang máy.
Băng băng trên dãy hành lang đến phòng 707, Mạc Nhược Vũ tay luống cuống bấm mật khẩu, mở khóa thành công cô liền đẩy cửa vào.
Mạc Nhược Vũ đứng hình khi nhìn thấy quần áo vươn vãi ở phòng khách, bên tai truyền đến tiếng rên rỉ của phụ nữ.

Hai mắt Mạc Nhược Vũ giật giật trào lệ, trái tim cô như ngừng đập, đôi chân bị một lực vô hình giữ chặt.
Âm thanh càng lúc càng lớn, Mạc Nhược Vũ tưởng tượng cảnh Kiều Chính Hạo lúc trời chưa sáng đã đến với tình nhân khác, lòng cô thắt lại đầy đau đớn.
Không gian qua một lúc chìm trong tĩnh lặng, cửa phòng ngủ không đóng có người bước ra, tầm mắt Mạc Nhược Vũ nhìn thấy đôi chân người đàn ông thư thả bước đi, phía trên quấn khăn ngang hông.
"Nhược Vũ?"
Mạc Nhược Vũ chết sững tại chỗ, hai mắt mở to kinh ngạc không chớp, người đàn ông tối qua nói với cô sẽ biến cô thành cô gái hạnh phúc nhất lại lên giường cùng người phụ nữ khác.
"Hải Lâm" Hạ Liên quấn khăn trên người bước ra, ba người đối mặt một chỗ.

"Nhược Vũ" Hải Lâm hốt hoảng bước đến, dọa Mạc Nhược Vũ kinh hãi lùi mấy bước.
"Phó tổng" Hạ Liên vờ khó xử, bởi cô chính là người đã gửi tin, trước mặt Hải Lâm vẫn nên đóng kịch vô tội.
Mạc Nhược Vũ cười nhạt, cảm giác vui buồn lẫn lộn, cô không tư cách để trách Hải Lâm trong khi cô với Kiều Chính Hạo cũng ân ái suốt đêm qua.

Cô chỉ buồn vì người đàn ông nào đến với cô đều không hề thật lòng.
"Nhược Vũ, anh sai rồi, là anh nhất thời không tỉnh táo, em bỏ qua cho anh lần này, anh thề sẽ không bao giờ tái phạm"
Hải Lâm càng khẩn trương bao nhiêu, Mạc Nhược Vũ lại bình tĩnh bấy nhiêu, cô luôn cho rằng mình không xứng đáng với tình cảm với Hải Lâm, hóa ra cô và anh ta đều cùng một loại người, cô cười lịch sự đáp lại: “Hải Lâm, xin lỗi"
Nói rồi Mạc Nhược Vũ vội xoay người mở cửa chạy ra ngoài, bỏ lại sau lưng tiếng gọi hoảng hốt của Hải Lâm.