Yêu Vẫn Nơi Đây

Chương 10




Vân Trạm quay bánh xe tới bên ghế sô pha, ánh mắt đặt vào một điểm trống rỗng trước mắt. Hiện tại, anh và cô gần nhau như vậy, gần tới mức như ngửi lại được mùi hương thanh nhã trên người cô, nhưng không cách nào nghe lại tiếng cô gọi anh, dùng giọng nói nhẹ nhàng của mình kêu tên anh. Giờ, anh chỉ là “anh Vân”…

Cảm giác đau đớn trên đùi ngày càng mãnh liệt, anh đưa tay lên che trên tấm thảm mỏng, không lộ chút vết tích gì, dùng sức ấn xuống.

”Em tới đây để định hỏi tôi những chuyện trước kia phải không.” Anh nhìn thẳng vào Dung Nhược.

“Đúng.” Dung Nhược nhanh chóng gật đầu rồi tiếp lời: “Tôi nhớ lần trước anh có nói, nếu có cơ hội sẽ kể cho tôi biết lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.” Nói xong, cô nhìn Vân Trạm với vẻ nghiêm túc.

Mặc dù, cô giả bộ như mất trí nhớ, cố ý ra vẻ khách khí xa lạ với Vân Trạm, giả bộ đầy nghi hoặc với những chuyện trong quá khứ, giả bộ gấp gáp muốn biết chân tướng sự việc, nhưng hiện giờ, vẻ nghiêm túc của cô lại hoàn toàn không phải giả bộ —— cô thực sự muốn biết Vân Trạm sẽ kể lại ngày hôm đó như thế nào với một người đã “mất trí nhớ”.

Cho dù kéo miệng kết thương ra sẽ rất đau. Thế nhưng, cô muốn dựa vào lần này để đưa ra quyết định cuối cùng.

Nếu Vân Trạm thực sự yêu cô, nếu cô có thể thấy được tình yêu của anh trong lần tường thuật này, có thể thấy tình cảm dành cho mình trong ánh mắt anh, như vậy, cho dù chỉ có một chút thôi, cô cũng sẽ tự khuyên bản thân mình, buông bỏ chuyện trả thù vô vị đó đi. Dẫu sao anh cũng từng yêu cô, cho dù không sâu đến mức khiến anh bỏ qua Vân Hân mà chọn cô, cô cũng sẽ cảm thấy thỏa mãn, rời đi.

Dung Nhược chăm chú nhìn khuôn mặt điển trai trước mắt, lặng lẽ chờ đáp án từ anh.

Có nên nói không? Nên nói ra sao?… Vân Trạm tự ép mình dời tầm mắt đi chỗ khác, không nhìn vào đôi mắt mang đầy vẻ chăm chú và nôn nóng đó.

“Sao vậy?” Anh im lặng một lúc lâu khiến Dung Nhược không khỏi nhíu mày. “Lần trước anh nói sẽ kể cho tôi mà.”

“Nếu đó đều là những ký ức mà em không muốn nhớ tới, thì việc gì phải cố chấp tới vậy?” Vân Trạm không nhìn cô, chỉ trả lời với giọng thản nhiên. Cô đã cố quên đi chuyện đó, vì nó làm tổn thương cô quá nặng nề, vậy giờ đây, cần gì phải bắt anh bới lại chuyện cũ, làm tổn thương cô một lần nữa.

“… Thế nhưng, sống thiếu mất một phần quá khứ, anh có tưởng tượng được cái cảm giác không hoàn chỉnh này không?” Một chút cô đơn khiến Vân Trạm đau lòng thoáng hiện trên khuôn mặt cô.

Dung Nhược hơi nghiêng đầu, ánh mắt lộ vẻ mơ hồ. Lúc nói câu này, cô hoàn toàn không giả bộ. Mất đi phần lớn ký ức, trong một thời gian dài sống ở nước ngoài, cô thậm chí không nhớ ra nổi cả tên của mình. Cảm giác cô đơn và hoảng loạn như đánh mất chính bản thân mình; khiến người ta sợ hãi, thậm chí tuyệt vọng; suốt đời này chắc cô chẳng thể quên được. Đây cũng là lý do vì sao lúc khôi phục hoàn toàn ký ức, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu là đáp lễ nguyên nhân khiến cô trở thành như vậy, Vân Trạm.

“Tôi không biết vì sao trước đây mình lại muốn quên đi đoạn ký ức đó, cũng không nghĩ ra rốt cuộc là chuyện gì đã khiến tôi ra sức xóa nó khỏi đầu. Giờ tôi muốn để ký ức mình trở lại hoàn chỉnh, đồng thời cũng rất tò mò, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì… Nếu anh đã biết, tôi mong anh kể cho tôi.” Rời khỏi những cảm xúc trong quá khứ, Dung Nhược lại quay lại đề tài cũ, cũng đột nhiên cảm thấy, cứ ép người như vậy cũng chẳng giống bản thân mình trước kia.

Bàn tay đặt trên đùi đã buông lỏng, Vân Trạm lặng lẽ ngồi đó, anh đang suy nghĩ.

“Kể lại cho tôi đi! Vân Trạm!” Thân thể hơi nghiêng về phía trước, vẻ cố chấp thoáng hiện trong mắt Dung Nhược, hoàn toàn không để ý thấy mình đã vô tình gọi tên anh, mà Vân Trạm đang trong trạng thái trầm tư cũng chẳng hề phát giác.

“… Thật ra, mọi chuyện rất đơn giản.” Điều chỉnh lại góc độ của xe đẩy, Vân Trạm quay lưng về phía Dung Nhược, rốt cuộc cũng mở miệng nói, giọng điệu bình tĩnh.

“Đơn giản?” Hai hàng mi thanh tú nhăn lại, khuôn mặt lộ vẻ phức tạp, Dung Nhược quan sát nửa khuôn mặt tuấn tú mà bình tĩnh kia, chờ lời giải thích từ anh.

“Phải.” Không chút chần chừ, Vân Trạm khẳng định. “Lúc đó, em bị người ta bắt cóc. Anh tới nhưng không kịp cứu em, sau đó, em bị kẻ bắt cóc kéo theo, rơi xuống vách núi.”

Nói tới đây, Vân Trạm dừng lại một chút rồi bổ sung:

“Mọi chuyện chỉ có vậy.” Nói xong, anh hơi nhắm mắt lại, khép chặt tất cả cảm xúc trong đôi mắt.

Bị bắt cóc… Không kịp cứu… Rơi xuống vực… Chỉ có vậy…

Không có Vân Hân, cũng chẳng có yêu cầu của kẻ bắt cóc, chẳng có chọn lựa của anh —— Tất cả đều bị anh dùng hai câu nói, thoải mái lược qua.

Dung Nhược không biết giờ mình nên phản ứng ra sao —— Vân Trạm không gợi lại quá khứ đau thương đó, không hề nhắc lại chuyện cô từng bị bỏ rơi, đây không phải chuyện tốt sao? Thế nhưng, cảm giác khó chịu và thất vọng nặng nề trào dâng như sóng gợn trong lòng cô, ngay cả bản thân cô cũng không thể nói rõ, vì sao lại khó chịu, vì sao phải thất vọng.

Cảm giác đau nhói do móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay khiến tâm trạng cô dần dần ổn định lại, cô dùng giọng điệu nhẹ nhàng bình thản nhất hỏi lại: “Thật không? Chỉ đơn giản như vậy?”

“Ừ. Mọi chuyện đều là ngoài ý muốn thôi.”

Chỉ một câu trả lời ngắn gọn song lại khiến Dung Nhược cảm thấy trái tim đang từ từ chìm xuống, nhìn thẳng vào nửa bên khuôn mặt hoàn mỹ song vô cảm như được điêu khắc, một chút hy vọng vốn còn sót lại trong lòng đang lặng lẽ biến mất.

Cô đột nhiên thấy buồn. Quá khứ, cô yêu anh suốt ba năm, nhưng không thể xác định nổi tình cảm của anh đối với mình, tới tận giờ khắc cuối cùng mới phát hiện hóa ra mình thật sự không quan trọng như một người con gái khác. Hiện giờ, cô trở lại, gặp lại anh, không ngờ lại ngây thơ tới mức muốn nhận được câu trả lời cho những thắc mắc lúc trước từ người đàn ông luôn hờ hững này, thậm chí còn ôm theo hy vọng về câu trả lời sắp nhận được. Thế nhưng giờ đây, cô chăm chú nhìn gương mặt trước mắt, lặng lẽ hồi tưởng lại giọng điệu của anh lúc vừa rồi, cô thậm chí không tìm nổi một chút tình cảm nào có thể coi là “yêu”…

Có lẽ, mọi chuyện đều như lời Vân Trạm nói —— chẳng qua là chuyện ngoài ý muốn thôi.

Có lẽ, trong mắt anh ta, những chuyện xảy ra ngày đó quả thật như biểu hiện lúc này của anh, hững hờ thản nhiên.

Im lặng trong chốc lát, cuối cùng như hạ quyết tâm, khóe miệng nở một nụ cười phức tạp, Dung Nhược từ từ đứng dậy.

“Lúc tôi bị bắt cóc, anh đã chạy tới cứu tôi. Vậy, anh có thể nói cho tôi biết, quan hệ giữa chúng ta lúc trước ra sao không?”

Bàn tay đặt trên tay vịn tựa khẽ động, Vân Trạm quay đầu lại, nhìn khuôn mặt thanh tú kia.

“Anh nói, em có tin không?” Nếu giờ anh nói cho cô hay, bọn họ từng là người yêu, cô sẽ ra sao?

“Nếu những lời đó đáng tin.” Nụ cười chất phác hiện lên trên khuôn mặt Dung Nhược.

Vân Trạm lặng lẽ nhìn cô.

“Chúng ta…”

“… Hả? Sao?” Vân Trạm đột nhiên ngừng lại khiến Dung Nhược nhíu mày, hỏi riết.

Quay đầu, sắc mặt khẽ biến, Vân Trạm đưa tay ấn mạnh lên đùi, nhỏ giọng nói: “Chúng ta chỉ là bạn bè.”

Anh khẽ cúi đầu, không thấy được nụ cười của Dung Nhược sau lưng đang từ từ cứng lại.

“Anh đã trả lời câu hỏi của em. Nếu không có chuyện gì…”

Không đợi anh nói xong, sau lưng đã vang lên giọng nói của Dung Nhược: “Không còn chuyện gì, không quấy rầy anh Vân làm việc nữa.” Cô xoay người đi vài bước, lại dừng lại, quay đầu nói: “Hôm nay cám ơn anh! Tạm biệt!” Nói xong, cô bước nhanh khỏi phòng làm việc.

“Cô Dung?!” Tiếng sập cửa lớn làm thư ký đang ngồi ở bàn làm việc giật mình, cô đứng dậy, không hiểu gì nhìn Dung Nhược mặt đầy vẻ tức giận.

Không để ý tới cô thư ký, Dung Nhược mang theo vẻ lạnh lùng và tức giận, bước thẳng vào thang máy.

Ngoài ý muốn! Bạn bè! Đuổi khách! Nghĩ tới những điều này, cô không khỏi cười lạnh. Hóa ra, bản thân mình thật quá ngây thơ! Nếu Vân Trạm không chịu thừa nhận cả quan hệ giữa bọn họ, vậy cô cần gì phải quan tâm tới anh ta! Càng không cần phải lo chuyện những hành động trong tương lai có làm tổn thương anh ta hay không!

Nếu cô có thể thấy chút tình cảm từ Vân Trạm, vậy, những ngày trong tương lai, cô sẽ cố gắng đạt được kết quả mà mình mong muốn.

Tiếng sập cửa lớn không hề báo trước khiến trái tim Vân Trạm chấn động! Lồng ngực mang tới cảm giác tim đập loạn nhịp, anh cúi đầu, cau mày, thở hổn hển.

Dung Nhược tức giận rồi! Vì anh bảo cô đi sao? Nhớ lại giọng điệu của cô lúc đó, cho dù anh đã tập trung ứng phó cảm giác đau đớn lan tới từ sau lưng nhưng vẫn cảm giác được cơn giận của cô. Lúc trước, anh gần như chưa từng thấy cô giận, trong ấn tượng của anh, cô vẫn luôn hiền lành ôn hòa. Xem ra, hiện giờ quả thực cô đã thay đổi rất nhiều. Có điều, thay đổi đó lại càng khiến cô thêm rực rỡ.

Khóe môi miễn cưỡng kéo thành một nụ cười song lại nhanh chóng bị đau đớn che lấp. Vân Trạm mím môi, dùng cả hai tay ôm chặt đôi chân bắt đầu bị chuột rút. Vừa rồi, khi anh còn đang nghĩ xem nên nói ra quan hệ giữa hai người như thế nào, cảm giác đau đớn co thắt từng cơn dâng lên khiến anh không thể không dùng cách nhanh nhất kết thúc cuộc nói chuyện. Anh không muốn để Dung Nhược thấy bộ dạng anh hiện giờ, vì vậy, anh dùng câu trả lời lấy lệ nhất, cũng chẳng thể nghĩ nhiều, bảo cô đi khỏi.

Nhịp đập trái tim dường như chưa hề giảm xuống, lại thêm cảm giác đau đớn co thắt từ chân truyền tới. Cố kiềm chế cảm giác choáng váng đột nhiên kéo tới, Vân Trạm lấy di động ra, bấm số điện thoại của tài xế.