[Yoonhyun] Nhất Cố Hoa Lạc

Chương 24: Bái Phỏng






Chủ mẫu đổ bệnh, theo lý là chuyện lớn, thế nhưng Từ Khải vẫn bàng quan, thế nên Từ gia liền không xem trọng.

Đại di nương được thêm một phen bỏ đá xuống giếng.

Từ Thi Âm đâu thể ngồi yên cam chịu như vậy, thế nên liền tìm cách thông tri ra bên ngoài.

Hai ngày sau, Từ phủ liền hay tin Trữ quân cùng Thế nữ đương triều đến bái phỏng.

Lâm Hinh Phúc tự khắc là vì mỹ nhân mà đến, còn Lâm Duẫn Nhi bất quá là theo chân hoàng biểu tỷ "thân thiết" của mình mà đến.

Từ Khải sớm đã xuất môn, chính phòng lại đang bị cấm túc, lão phu nhân thân thể bất tiện, chuyện tiếp đón hai đại nhân vật liền rơi xuống đầu Từ Châu Hiền.

"Thỉnh an điện hạ, điện hạ vạn phúc kim an"
"Thế nữ vạn an"
Từ Châu Hiền thản nhiên thi lễ, nét mặt không có mấy phần lay động.

Lâm Hinh Phúc tầm mắt dừng tại nàng một lúc lâu mới chuyển đi.

"Tam tiểu thư hữu lễ rồi".

Nữ quân quý này vô hình chung đều mang theo một tia xa cách với mình.

Từ Châu Hiền liền thuận miệng một câu không dám, biểu tình có lệ.

Lâm Duẫn Nhi bản tính chính là một hài tử, ngây ngốc đứng bên cười hô lớn "Tỷ tỷ!!...".

Từ Châu Hiền nhìn Lâm Duẫn Nhi cười nhẹ, tự nhiên gật đầu "Điện hạ, lần đầu người đến chỗ tiểu nữ".

Lâm Duẫn Nhi nhảy chân sáo đến đứng cạnh Từ Châu Hiền, khóe môi vểnh lên, thoạt nhìn rất ngốc manh.

Lâm Hinh Phúc thấy Từ Châu Hiền không tránh né thì trong mắt thoáng qua một tia hờn giận, đạm thanh nói "Bản thế nữ đến là bái phỏng phu nhân thừa tướng đổ bệnh, không biết tam tiểu thư có thể thành toàn?".


Xét về tình lý, Lâm Hinh Phúc là thế nữ đương triều, làm sao có thể tùy tiện vào hậu viện gia quyến quan viên.

Nhưng trong mắt người ngoài, đã đinh ninh nàng ta sẽ lấy Từ Thi Âm, coi như là vào khuê phòng của Từ Thi Âm cũng không ai dám nghị luận.

Vậy nên Từ Châu Hiền cũng thản nhiên nói "Tự nhiên có thể, huống hồ nhị tỷ đã sớm ngóng trông Thế nữ, tiểu nữ có mười lá gan cũng không dám bổng đả uyên ương".

Lời này nghe cứ như vui đùa, nhưng nghe kĩ vẫn thấy một tia châm chọc, chính là điển hình trong bông giấu kim.

Lâm Hinh Phúc khinh thường nhíu mày, dường như bị Từ Châu Hiền chọc mất hứng.

Nhưng ngại vì đối phương là quân quý mà không đáp lại, tước quý luôn sinh ra là được giáo dục rộng lượng với quân quý.

Châu Hiền không thèm bận tâm đến, nàng quay sang nhìn Lâm Duẫn Nhi, nhỏ nhẹ hỏi "Tiểu nữ phải mang Thế nữ đến viện tử chủ mẫu để bái phỏng, điện hạ là muốn chờ tiểu nữ quay lại hay cùng theo bước đây?".

Lâm Duẫn Nhi ngốc nghếch nghiêng đầu, lại cười rộ lên vô hại "Cô...!cô đi cùng, cùng tỷ tỷ!...".
nói hảo một tiếng liền làm thủ thế, ý mời hai vị đại nhân theo bước mình.

Lâm Hinh Phúc sâu kín nhìn Từ Châu Hiền, ngắn ngủi mấy hôm.

Từ lần đầu nàng ta gặp Châu Hiền là khi nữ nhân này rụt rè giữa đại sảnh Từ gia, thậm chí chỉ là cái bóng của Từ Thi Âm.

Hiện tại lại tiêu soái như vậy, ung dung quyền quý, giơ tay nhấc chân nào tìm được chút khiếp nhược? Rõ ràng là kẻ đang chiếm thế thượng phong.

Rốt cuộc bản lĩnh của quân quý này sâu thế nào, cư nhiên có thể khuynh đảo cả phủ thừa tướng đương triều.

Nàng ta giống một quân quý nhu nhược chỉ biết dựa vào bảo hộ sao? Tuyệt không giống!!
Từ Châu Hiền đối với tầm mắt tìm tòi của Lâm Hinh Phúc lại không tránh né gì, chỉ hơi khiêu mi "Thế nữ, nhị tỷ đang chờ người đấy ạ".

Lâm Hinh Phúc sắc mặt u ám, nàng dẫn đầu bước lên mấy bước, lúc đi ngang Từ Châu Hiền lại sâu kín nói "Ta cùng Từ nhị tiểu thư quan hệ bằng hữu trong sạch, tam tiểu thư nên xuất ngôn cẩn trọng".

Châu Hiền thật muốn cười ra tiếng, quan hệ bằng hữu trong sạch? Không lẽ đến khi đôi nữ nhân này kéo nhau lên giường thì mới là không trong sạch hay sao? Nhìn sắc mặt xuân tâm nhộn nhạo của Từ Thi Âm, nàng ta còn thốt ra hai chữ trong sạch.

Thật đủ châm chọc!!
Chỉ là Từ Châu Hiền cũng không thiết tha truy cứu đề tài nhàm chán này, rũ nhẹ ống tay áo liền dắt theo Lâm Duẫn Nhi tiến ra đại sảnh, dẫn đường đến Lưu Các viên.

Dọc đường đi không khí giữa ba nữ nhân vẫn luôn duy trì trầm mặc, kể cả hạ nhân hầu cạnh cũng thấp đầu lùi bước, không dám vọng động.

Từ Châu Hiền đã từng tại vị Trữ phi nhiều năm, cung cách vẫn còn trong xương cốt, từng bước chân đều không dài không ngắn, nhã nhặn đoan trang.

Một bên Lâm Hinh Phúc lại tiêu soái đạm nhiên, thẳng lưng tuấn dật.

Một quân quý, một tước quý như vậy đi cạnh nhau đều gợi lên cảnh đẹp ý vui.

Chỉ tiếc Lâm Duẫn Nhi ngốc nghếch nhảy chân sáo ở giữa lại làm không dậy nổi một điểm phong tình.

Lâm Duẫn Nhi đại khái rất ít khi được xuất cung, nếu hôm nay không có biểu tỷ cầu phụ hoàng, nàng còn lâu mới được ra ngoài.

Vậy nên phá lệ vui mừng nhảy nhót, rất có sinh khí.

Dọc đường đi nàng đều hát hàm hồ y nha, còn tùy tiện hái hoa hái cỏ quý báu trồng trong sân Từ gia.

Thấy Lâm Duẫn Nhi có vẻ thích hoa cỏ tại đây, Từ Châu Hiền liền ôn hòa hỏi "Điện hạ rất thích chúng?".

Lâm Duẫn Nhi bận bịu ôm một đóng hoa cỏ vừa hái được, có nhánh hoa lá bù xù đâm vào má nàng, ngây ngốc cười, gật đầu như gà mổ thóc "Ân, ân...!hoa đẹp...".

Từ Châu Hiền cười nhẹ, tiếu ý không sâu nhưng ấm áp, nàng nói "Trong viện tiểu nữ có một gốc lê hoa, vừa hay chiết ra một nhánh, vẫn đang ươm trong chậu, nếu điện hạ không chê, tiểu nữ dâng cho điện hạ được không?".

Lâm Hinh Phúc hơi liếc mắt nhìn Lạc Âm, nàng không hiểu Từ Châu Hiền vì cái gì lại luôn có kiên nhẫn với kẻ ngốc đến vậy.

Không phải quân quý đều sẽ truy cầu một phối ngẫu cường đại sao? Nàng ta cho rằng địa vị Lâm Duẫn Nhi sẽ bền vững để làm chỗ dựa chăng? Đúng là quân quý nào cũng có khiếm khuyết mà thôi.

Nàng đề cao Từ Châu Hiền quá rồi, thiển cận và ngu dốt.

Chỉ nghe ngữ khí bất thiện của Lâm Hinh Phúc "Tam tiểu thư thật biết nói đùa, hoàng biểu muội quanh năm ngây ngốc trong cung, loại kì hoa dị thảo được trồng trong ngự hoa viên, có thứ nào chưa thấy, một nhánh lê hoa càng không hiếm lạ".


Ý tứ chính là hoa lê của Châu Hiền quá tầm thường để dâng vào kim nhãn.

Từ Châu Hiền cũng không hờn giận, nàng hời hợt đáp "Thế nữ nói không sai, nhưng là lê hoa tiểu nữ hương không nồng, vừa vặn là loại điện hạ yêu thích, nên tiểu nữ mới lớn gan đề cử.

Thế nữ cần gì khó dễ đến vậy".

Lâm Hinh Phúc không cao hứng cho lắm, trước giờ Từ Châu Hiền không cho nàng ta sắc mặt tốt ngược lại luôn lấy lòng Lâm Duẫn Nhi, nàng ta liền không phải tư vị.

Lâm Duẫn Nhi lúc lắc đầu nhỏ, không hề nhận ra sóng ngầm giữa hai nữ nhân bên kia.

Cong môi nói "Ân...!ân!!".

Từ Châu Hiền liền xem như Lâm Duẫn Nhi đã ưng thuận, nàng cười nói "Nếu vậy chút nữa tiểu nữ liền mang điện hạ đi lấy gốc lê hoa đó".

Lâm Duẫn Nhi cảm động khịt khịt mũi, cảm thấy tỷ tỷ thật tốt với nàng, thường vào cung bồi nàng, hôm nay còn muốn tặng hoa cho nàng, thật sự là người tốt!!
Vậy nên nàng không keo kiệt mà tặng cho Từ Châu Hiền tiếu ý rực rỡ, tựa như hương rượu nồng ủ lâu năm, mỹ đến say lòng người.

Châu Hiền thấy vậy cũng quên mất đối chọi với Lâm Hinh Phúc đang đứng bên cạnh, vui vẻ cùng Lâm Duẫn Nhi câu được câu không đàm thoại về hoa cỏ.

Lâm Hinh Phúc thật sâu phức tạp, nhưng vẫn không lên tiếng đánh gãy.

Nàng càng lúc càng nhìn không thấu Từ Châu Hiền.

Nếu Từ Châu Hiền đã có dã tâm, có tâm cơ hà tất gì chạy đi lấy lòng kẻ ngốc mà không đầu quân dưới trướng nàng.

Quân quý này là quá xem thường nàng chăng? Hay cơ bản vẫn nghĩ Lâm Duẫn Nhi là một chỗ dựa tốt?!
Tầm nửa khắc sau Từ Châu Hiền mới mang Lâm Hinh Phúc đến được Lưu Các viên.

Xa xa đã thấy Từ Thi Âm đang đứng trong sân, bạch y phiêu lộng theo gió, rất có phong phạm tiên nữ.
Từ Châu Hiền cong môi ngậm lấy tiếu ý không độ ấm, ả ta đoán chừng đang sốt ruột đợi nhân tình của mình đến, Lâm Hinh Phúc còn dõng dạc nói trong sạch, đúng là loại có tật giật mình.

Nhưng một đôi nữ nhân này quả quá xứng đôi, chẳng cần nàng đứng ra châm chọc làm gì.

Đam Mỹ Hay
Vậy nên chưa tới cổng Lưu Các viên nàng đã dừng bước, không cao ngạo không siểm nịnh nói "Thế nữ, tiểu nữ chỉ có thể tiễn bước đến đây, viện tử chủ mẫu đã ở bên kia, người vẫn nên để nhị tỷ đón tiếp thì hơn".

Chuyện chính phòng Lưu thị bị cấm túc, Lâm Hinh Phúc đương nhiên nghe thấy một hai, đoán chừng lại là do một tay nữ nhân này gây nên rồi.

Nhưng nàng còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy ngữ khí mềm mại của Từ Thi Âm "Tiểu nữ thỉnh an thế nữ".

Từ Thi Âm đã thấy các nàng từ xa, nôn nóng đến điên rồi, nhưng nàng bị cấm túc nên chỉ đành đứng chờ.

Chỉ là lúc trông thấy Từ Châu Hiền lại không dằn được phẫn giận mà tiến ra, mục đích muốn dựa hơi Lâm Hinh Phúc cắn trả.

Lâm Hinh Phúc phất tay miễn lễ, đạm thanh thăm hỏi "Nhị tiểu thư thương thể đã lành rồi chăng?".

Ý tứ chính là thương thể lúc phạt trượng trên yến hội.

Từ Thi Âm nghe thấy Lâm Hinh Phúc quan tâm đến mình thì ủy khuất ba động, điềm đạm đáng yêu "Tạ thế nữ, tiểu nữ đã đỡ hơn rất nhiều".

Từ Châu Hiền đứng làm phông nền bên cạnh đều sắp buồn nôn đến hỏng, ả Từ Thi Âm bị phạt trượng hơn tháng không thấy Lâm Hinh Phúc thăm nom, vừa đến chỉ cần hỏi một câu ả ta liền cảm động phát khóc.

Đúng là bất khả tư nghị.

Không rõ nên nói Từ Thi Âm quá ngu ngốc hay Lâm Hinh Phúc quá biết cách dỗ ngọt đây
Vẻ ngoài Từ Châu Hiền nhất quán vẫn là vô vị nhạt nhẽo, dung mạo thanh tú trước sau luôn đeo lên tiếu ý nhợt nhạt giả tạo, phảng phất xa cách, dù kẻ đối diện biết được nàng đang giả vờ giả vịt cũng không thể lột trần.

Hiện tại nàng cũng là diễn kịch quen thói đến vậy, dù chính nàng đã làm cho Từ Thi Âm khốn đốn liên tục.

Nhưng khi xong chuyện nàng vẫn có thể cười nói gọi tỷ muội, thậm chí dẫn hộ nhân tình đến thăm, lớp mặt nạ xử thế cơ hồ là hoàn mỹ không vết rách.

"Thế nữ nếu đã không còn chuyện, tiểu nữ xin phép cáo lui không quấy nhiễu thế nữ bái phỏng"
Từ Châu Hiền nhàn nhạt nói, ngữ khí như sương, không một tia xúc cảm.


Từ Thi Âm lại không muốn dễ dàng buông tha Từ Châu Hiền, nàng bới lông tìm vết "Tam muội lần đầu đến viện tử của ta hà tất vội vàng ly khai, hay muội làm gì trái lương tâm, thấy thẹn nên bỏ trốn?".

Từ Châu Hiền khiêu mi.

Muốn ta xấu mặt, ngươi tự cao quá rồi.

Nàng cười cười, nhưng điệu cười chân thật đến độ rợn gáy "Nhị tỷ thật suy nghĩ phong phú, muội còn bận bịu đón tiếp Trữ quân điện hạ, đương nhiên không dám phiền Thế nữ hay tỷ rồi.

Tỷ nghĩ trong lòng như vậy, nhưng chắc gì người khác đã như vậy".

Hàm ý ngươi thêu dệt thật giỏi, suy bụng ta ra bụng người cũng thật giỏi!!.

Từ Thi Âm sắc mặt phát trắng, nàng ta cầu cứu nhìn Lâm Hinh Phúc.

Nhưng Lâm Hinh Phúc lại không nhìn ả, chỉ đang chăm chú nhìn Từ Châu Hiền.

Nếu nói có một loại thần kì, Lâm Hinh Phúc tuyệt đối tin khả năng ngụy trang của Từ Châu Hiền là thần kì.

Nữ nhân này từ một nha đầu thôn quê bỗng chốc thành kẻ nhã nhặn, nắm trong tay quyền sinh sát, còn dám tát thẳng vào mặt mũi đích nữ!! Có quỷ mới tin có loại biến chuyển lớn như vậy!! Đúng là thâm tàng bất lộ!!
Sắc bén như vậy, thủ đoạn cao như vậy!! Quả là lưỡi gươm sắc bén cần thu phục!!
Từ Châu Hiền lại không muốn dây dưa quá lâu cùng hai nữ nhân này, vậy nên quay sang Lâm Duẫn Nhi còn đang đứng ngây ngốc "Điện hạ, chúng ta đi thôi, tiểu nữ mang người đi lấy hoa".
Lâm Duẫn Nhi hơi bĩu môi, lúc lắc ôm hoa cỏ của mình quay đi, theo bước Từ Châu Hiền.

Từ Thi Âm thấy vậy thì không cam lòng, còn định nói gì thì đã thấy Từ Châu Hiền hơi nghiêng đầu, tựa tiếu phi tiếu "Nhị tỷ, tỷ cũng đừng quá xem thường bề trên.

Thấy điện hạ đứng đây mà không hành lễ là tội đáng muôn chết, huống hồ đây còn là trượng phu tương lai của tỷ.

Tỷ quá phận rồi, muội nói có đúng không?".

Là lời nhẹ nhưng ý tứ nặng nề, sắc mặt Từ Thi Âm trắng bệch.

Ả ta chính là xem thường Lâm Duẫn Nhi, một hoàng tước ngu xuẩn như vậy làm sao xứng với ả ta, vậy nên cố tình xem như không thấy.

Hiện tại Từ Thi Âm lại bị nhắc nhở, ả cảm thấy thẹn quá hóa giận, nhưng Lâm Hinh Phúc còn tại, đành nghẹn hỏa khí mà không phát tát.

Cắn răng trừng bóng lưng Từ Châu Hiền đi xa.
Lâm Hinh Phúc thấy Từ Châu Hiền đã đi mới thu hồi lại tâm tư, quay sang Từ Thi Âm.

Đối diện với hoa dung sắp đổ lệ kia đành ôn nhu dỗ dành "Nhị tiểu thư, lệ châu mỹ nhân luôn rất quý, tiểu thư càng khóc càng khiến nhân tâm thương tiếc".

Từ Thi Âm được dỗ ngọt mà mỉm cười, thẹn thùng vung tay áo lau khóe mắt, nhưng vẫn u oán nói "Cũng chỉ có thế nữ nghĩ vậy, ngược lại a...!chẳng qua là đinh trong mắt người ta, ngày ngày chịu chèn ép".

Đây chính là đang bóng gió Từ Châu Hiền.

Nghe xong Lâm Hinh Phúc càng chắc chắn suy đoán của mình.

Phủ thừa tướng đã thành một cán cân, một đầu là chính phòng Lưu thị, hậu thuẫn là thượng thư phủ, còn đầu kia chính là thứ nữ vừa chân thấp chân cao nhập phủ.

Dũng khí của nữ quân quý kia, không phải là lớn bình thường.

Nàng ta mạo hiểm mạng sống, bỏ qua nhu nhược, bén nhọn thủ đoạn, chỉ có thể là Từ Châu Hiền.
- ---------------------------------------------------------------------------------------------------------
Để phù hợp cho phần truyện sau này, nữ phụ Từ Thi Âm sẽ được mình đổi tên thành Từ Thi Hiền nha..