Ảnh Hậu

Chương 44: Hai người điên




Editor: Hy

Hạ Ngữ Băng nói với Chương Nhiễm Nhiễm hai câu, câu thứ hai cũng là câu cuối cùng là Lâm Ngưỡng đừng chết.

Nhưng mà cuối cùng, gặp chuyện không may chính là cô ta.

Biến cố này thực sự quá đột ngột, mặc dù Chương Nhiễm Nhiễm ở tổ phim nhưng cũng nghe được, trong lúc nhất thời các thông báo trên mạng hỗn loạn hiện lên, Chương Nhiễm Nhiễm xin nghỉ trở về, lúc về thì thấy Lâm Ngưỡng cố ý ở nhà đợi cô, so với lần trước thì anh gầy hơn một chút, nhưng tinh thần cũng không tệ lắm, đang ở trong sân tưới hoa.

Thời tiết này, mẫu đơn đa phần là chưa nở, nhưng Lâm Ngưỡng chăm sóc rất cẩn thận, nhìn thấy cô về, đêm thùng nước bỏ xuống nhìn cô: “Gầy một chút.”

Chương Nhiễm Nhiễm: “Em đang muốn nói anh gầy đấy.”

Lâm Ngưỡng: “Là vì anh giảm cân.”

Chương Nhiễm Nhiễm: “Anh như vậy mà còn giảm cân à. Ôi, xác thực nhân vật Cố Phương Hoa này phải gầy mới được.”

Bây giờ cô với Lâm Ngưỡng không có băn khoăn gì, nhéo nhéo vào cánh tay Lâm Ngưỡng, cánh tay anh trước kia còn có chút cơ bắp, bây giờ thực sự gầy không ít, Lâm Ngưỡng cũng thở dài: “Khó có khi em về, ngay cả thức ăn ngon cũng không được ăn.”

Chương Nhiễm Nhiễm nói: “Em làm lòng gà không dầu cho anh ăn, hương vị rất ngon mà lại không béo.”

Lâm Ngưỡng cười gật đầu: “Ừ, cám ơn.”

Lúc chờ ăn cơm, Chương Nhiễm Nhiễm bên này một chén cơm, có thịt có đồ ăn, bên kia Lâm Ngưỡng chỉ có một bàn lòng gà cùng bát canh nấu cải trắng, vô cùng thê thảm, Chương Nhiễm Nhiễm nghĩ, cân nhắc nói: “Hạ Ngữ Băng cô ấy...”

“Ngoài ý muốn.” Nhắc tới Hạ Ngữ Băng, giọng Lâm Ngưỡng thấp hơn một chút, “Thế sự không lường được.”

Tuy không duyên nhưng gặp qua một lần, Chương Nhiễm Nhiễm nghĩ đến dáng vẻ phấn chấn của Hạ Ngữ Băng cũng hơi hoài niệm: “Bây giờ tổ phim của anh định làm gì?”

“Tạm thời chưa biết.” Lâm Ngưỡng nhíu mày ăn miếng rau, “Trước đó phó đạo diễn đề cập để Triệu Vân Băng đến cứu cánh, nhưng bị Hà đạo diễn bác bỏ rồi.”

Lúc Chương Nhiễm Nhiễm bị vu oan, sau khi Vương Thái Cốc bị tố cáo, Triệu Vân Băng cũng nhanh chóng lặng xuống, tất cả những gì cô ta trải qua đều là ở Cách Mộc, cũng không thể tự tiện tham gia hoạt động gì, bây giờ không thấy bóng dáng đâu cả.

Chương Nhiễm Nhiễm nói: “Vốn nửa tháng sau bọn anh mới khai máy, như thế chẳng nhẽ phải hoãn lại?”

Tâm tư của cô mong phim khai máy nhanh một chút để quay cho xong, dù sao cô mơ hồ cảm thấy Lâm Ngưỡng quay bộ phim này sẽ vô cùng hao phí tinh thần, trước khi bộ phim quay xong, khẳng định Lâm Ngưỡng sẽ không có hoạt động gì khác, sẽ dứt khoát chìm vào bên trong nhân vật.

Lâm Ngưỡng gật đầu: “Ừ.”

Ăn cơm xong, Lâm Ngưỡng ngồi ở sô pha cầm tự truyện của Cố Phương Hoa lên xem, Chương Nhiễm Nhiễm đoán chắc bên trong có rất nhiều chuyện liên quan tới Cố Phương Hoa, nên cũng không quấy rầy anh, dù sao cô cũng là diễn viên, ăn cơm xong không dám ngồi xuống tùy tiện, liền đi tản bộ ở trong sân một lúc.

Lâm Ngưỡng xem được một lúc, ngẩng đầu nhìn xuyên qua cửa thủy tinh thì thấy Chương Nhiễm Nhiễm đang thẳng tắp lưng mà đi đi lại lại, thuận tiện luyện phát âm luôn, đúng lúc cô cũng quay đầu lại nhìn anh, bốn mắt đối nhau, Lâm Ngưỡng liền vẫy tay với cô.

Chương Nhiễm Nhiễm đi vào, nói: “Sao vậy?”

Lâm Ngưỡng nói mình nói mình đang xem nhà của Cố Phương Hoa, đúng lúc Cố Phương Hoa và vợ là Phương Thiến Nhiên vừa mới kết hôn, Phương Thiến Nhiên làm đồ ăn ở trong nhà bếp, Cố Phương Hoa không kìm được mà đi sát theo, không quan tâm cái gì gọi là “Quân tử cách xa nhà bếp”, Phương Thiến Nhiên quay đầu nhìn hắn, cười nói: “Sao vậy?”

Cái này có một chút gì đó giống nhau.

Lâm Ngưỡng để sách xuống: “Em có muốn xem kịch bản của Thi Nhân một chút không?”

Chương Nhiễm Nhiễm tự nhiên cảm thấy rất hứng thú, Lâm Ngưỡng đưa cho cô, cô liền nhận và nghiêm túc xem.

Mấy ngày trước mới xem phim “Xa không với tới” xong, bây giờ lại xem kịch bản của “Thi nhân”, sâu trong lòng Chương Nhiễm Nhiễm cảm thấy phong cách cá nhân của Hà Bất Ly quá tươi sáng rồi, tính cách của nam chính đều rất dịu dàng hòa nhã, nhưng lại có chỗ kì quái.

Tổ tiên của Cố Phương Hoa là thư hương thế gia (nhà làm quan có học vấn), sau giải phóng cải cách lại sa sút rất nhiều, nhưng bố hắn vẫn có chức quyền, trong nhà luôn dày đặc không khí học hỏi, Cố Phương Hoa cũng bị ảnh hưởng cộng thêm thiên phú hơn người, nên hắn viết rất nhiều thơ. Nhưng bố mẹ lại gặp phải biến cố mà chết, Cố Phương Hoa cũng về vùng nông thôn, nhưng lại bị chứng trầm cảm, cũng may lấy được người vợ là Phương Thiến Nhiên, hai người chịu đựng khó khăn suốt 5 năm, Phương Thiến Nhiên theo hắn về trở về cố hương, toàn bộ nhìn thì mĩ mãn, nhưng không ngờ Phương Thiến Nhiên sinh non, đứa con không thể sinh ra được, Phương THiến Nhiên cũng vì khó sinh mà chết. Cố Phương Hoa bị kích thích một lần nữa, bệnh trầm cảm tái phát, lại quen biết với một kẻ có tài năng nhưng có tính đố kị là Triệu Đông. Triệu Đông khuyến khích Cố Phương Hoa hút ma túy, Cố Phương Hoa lại không biết nó có hại, nên sau khi bị nhiễm vào nó thì không thể gượng dậy nổi, đối mặt với cái chết của những người thân, muốn viết một bài thơ nhưng lại không cầm nổi bút, Cố Phương Hoa lựa chọn nhảy sông tự tử để được giải thoát.

Cuộc đời ngắn ngủi của hắn giống như bi kịch của nhân vật nhiếp ảnh gia, kịch bản không có cải biên quá nhiều, cũng không cố sức tạo thành phần kịch bản gì, nhưng cũng đã đủ làm rung động lòng người, chứng kiến cảnh cuối cùng Cố Phương Hoa tự viết cho mình một bài thơ, nhưng ngay cả bút cũng không cầm nổi, trong lòng Chương Nhiễm Nhiễm vô cùng khó chịu, cô ngẩng đầu lên nhìn Lâm Ngưỡng, thấy vẻ mặt của anh vẫn như thường, chỉ cầm quyển sách giống như đang suy nghĩ gì đó.

Chương Nhiễm Nhiễm nói: “Kịch bản này viết quá tốt.”

Lâm Ngưỡng gật đầu, như là muốn đợi cô cho ý kiến những điểm khác nữa, nhưng Chương Nhiễm Nhiễm theo bản năng lại hơi bài xích kịch bản này, thay luôn chủ đề nói chuyện: “Lúc nào cử hành tang lễ Hạ Ngữ Băng?”

Lâm Ngưỡng: “Bây giờ còn chưa xác định, phải đợi người nhà của cô ấy đến.”

Chương Nhiễm Nhiễm gật đầu một cái, thở dài.

Lâm Ngưỡng giơ tay cầm tay cô, Chương Nhiễm Nhiễm tựa đầu vào vai anh, hai người đều không nói gì cả, qua một lúc, Chương Nhiễm Nhiễm nói: “Em... hơi lo lắng cho anh.”

Lâm Ngưỡng: “Không kìm được mà nói ra à?”

Chương Nhiễm Nhiễm hơi giật mình mà nhìn anh: “Anh đã nhìn ra sao?”

Lâm Ngưỡng: “... Rất dễ để nhận ra.”

Chương Nhiễm Nhiễm: “Dù sao cuối cùng Cố Phương Hoa cũng...”

Lâm Ngưỡng đưa tay sờ đầu cô: “Không sao, yên tâm đi. Anh còn diễn qua nhân vật biến thái cuồng giết người cơ mà.”

Chương Nhiễm NHiễm: “...”

Lâm Ngưỡng: “Có phải sáng mai em còn phải trở lại tổ phim không? Đi ngủ trước đi.”

Chương Nhiễm Nhiễm cũng mệt mỏi rồi, hai người hôn nhẹ một cái, Chương Nhiễm Nhiễm liền trở về phòng đi ngủ, 6h sáng hôm sau Chương Nhiễm Nhiễm bị tiếng chuông báo thức làm tỉnh dậy, vừa ngáp vừa xuống lầu thì thấy Lâm Ngưỡng còn ngồi ở ghế sô pha, trên bàn bày đồ ăn sáng.

Chương Nhiễm Nhiễm sững sờ: “Anh không ngủ sao?”

Lâm Ngưỡng nói: “Có ngủ một lúc.”

Chương Nhiễm Nhiễm cầm lấy sandwich cắn một miếng, hết sức lo âu: “Anh... Có phải là mấy ngủ hay không?”

Lâm Ngưỡng: “Không có, lớn tuổi rồi, ngủ muộn dậy sớm thôi.”

Chương Nhiễm Nhiễm: “....”

Sao lại trả lời qua loa như thế!

Có lẽ là biểu cảm của cô quá nghiêm trọng, Lâm Ngưỡng đành phải nói: “Yên tâm, giai đoạn trước khi chuẩn bị anh đều như vậy, đợi khai máy là ổn thôi.”

Chương Nhiễm Nhiễm nửa tin nửa ngờ, không thế làm gì được mà trở về tổ phim, chỉ có thể giám sát Lâm Ngưỡng ăn hết bữa sáng rồi rời đi, Lâm Ngưỡng vốn có ý định đưa cô đi, lại bị Chương Nhiễm Nhiễm ngăn lại, bảo anh trở về đi ngủ, dù sao xe của tổ phim cũng đến đón cô từ sớm.

Chương Nhiễm Nhiễm quay phim được nửa tháng, mỗi ngày đều gọi điện cho Lâm Ngưỡng, trạng thái của Lâm Ngưỡng ở trong điện thoại cũng không tệ, bây giờ anh và Hà Bất Ly đang tuyển nữ chính mới, có lẽ chuyện này làm cho phân tâm, Lâm Ngưỡng tạm thời thoát khỏi nhân vật Cố Phương Hoa.

Nửa tháng tiếp theo Chương Nhiễm Nhiễm phải đi Trọng Khách để quay phim, quay xong là có thể về nhà, vốn cô định trước khi đi Trọng Khánh thì về gặp Lâm Ngưỡng một lát, nhưng đúng lúc Lâm Ngưỡng đi đến nhà cũ của Cố Phương Hoa ở Tô Châu, Liễu Trạch lại sắp xếp cho cô một tạp chí, hai người cứ vậy mà xa nhau.

Chương Nhiễm Nhiễm quay “Bạn gái người máy” rất thuận lợi, dù sao cũng mới được Lữ Việt mài dũa một phen, diễn xuất của cô cũng khá lên, lần này diễn vai người máy, độ khó so với Bạch Mạt nhỏ hơn không ít.

Tiến độ quay phim thuận lợi, điểm tốt chính là được tác phẩm xong khá sớm, vốn phần quay của cô đã ít, mặc dù là nữ chính, nhưng tính tổng cộng cũng quay không quá hai tháng, mà bên Lâm Ngưỡng lại chậm chạp không tìm được nữ chính, dường như Hà Bất Ly quyết định khai máy trước, quay những cảnh không có nữ chính.

Tiếp theo Liễu Trạch muốn giúp Chương Nhiễm Nhiễm nhận một gameshow để cho cô thong thả lại, phía bên kia là một người có uy tín của một tiết mục mới nặng kí, mời những cặp người yêu và những đôi vợ chồng là minh tinh để cùng chụp ảnh du lịch thường ngày, vô cùng thoải mái, đội chế tác hoàn hảo, thù lao phong phú, tương lai chủ đề đó và xếp hạng cũng có thể dự đoán được, vấn đề duy nhất là Lâm Ngưỡng chưa bao giờ tham gia gameshow, cho nên tổ tiết mục liền ra tay từ bên phía Chương Nhiễm Nhiễm.

Chương Nhiễm Nhiễm hỏi một chút về thời quan ghi hình, biết cuối năm mới bắt đầu ghi hình, khi đó có lẽ Lâm Ngưỡng cũng đã quay xong hết phim “Thi nhân”, cảm thấy lúc đó đi du lịch một chuyến cũng coi như là buông lỏng hết mọi thứ, liền đáp ứng và hỏi ý kiến của Lâm Ngưỡng một chút.

Cơ sở quay phim của Thi Nhân là ở Bắc Kinh, tổ phim cố ý dựng một gian nhà, dựa theo nhà cũ của Cố Phương Hoa, độ giống nhau cao vô cùng.

Chương Nhiễm Nhiễm về biệt thự của Lâm Ngưỡng thì phát hiện trong nhà rất sạch sẽ, nhưng không hề có hơi người, chắc là nhân viên quét dọn đến nhưng Lâm Ngưỡng không có về nhà.

Cô lượn một vòng, đem hành lí của mình cất đi, gọi điện thoại cho Lâm Ngưỡng, nhưng không ai nghe cả.

Kể từ khi Lâm Ngưỡng khai máy nửa tháng trước, hai người đã không gọi điện thoại rồi, bình thường đều là nói chuyện ở Wechat, dường như là bởi vì thời gian quay phim của bên kia quá dài, Lâm Ngưỡng gần như không mang theo điện thoại, chỉ lúc rảnh rỗi mới có thể trờ về nói được hai câu.

Qúa đáng ở chỗ mặc dù đàn ông nghiêm túc rất mê người, nhưng cũng rất đáng ghét đấy.

Chương Nhiễm Nhiễm nhìn thời gian, hai giờ chiều, có lẽ bên kia còn đang quay phim, quyết định đi ngủ trưa trước, không ngờ còn chưa thay quần áo thì Lâm THì Tập gọi điện tới.

Chương Nhiễm Nhiễm hơi ngạc nhiên: “Tiền bối?”

Lâm Thì Tập: “Có phải bây giờ em ở Bắc Kinh không? Anh nghe nói hôm qua em quay xong phim rồi hả?”

Chương Nhiễm Nhiễm: “Vâng...”

Lâm Thì Tập: “Lão Lâm đối với bản thân quá độc ác rồi, đúng lúc anh ở bên cạnh chỗ quay phim cậu ta, liền tới chơi một lúc, wow, không phải anh khoa trương chứ cậu ta có thể làm người phát ngôn cho thuốc giảm cân đặc hiệu rồi đấy.”

Chương Nhiễm Nhiễm: “....”

Lâm Thì Tập: “Cậu ta như vậy có phải là thanh niên chết sớm hay không? Em có muốn tới đây thăm dò không?”

Chương Nhiễm Nhiễm nói: “Em bây giờ sẽ tới.”

Chương Nhiễm Nhiễm cúp điện thoại, gọi cho tài xế để đến đón mình, nghĩ một lúc, lại gọi điện cho Kha Việt.

Bên Kha Việt không nghe máy, chờ Chương Nhiễm Nhiễm lên xe, hắn ta mới gọi lại, giọng còn có chút mệt mỏi: “Chương Nhiễm Nhiễm? Sao vậy?”

Chương Nhiễm Nhiễm: “...Kha tổng, ngài còn đang ngủ?”

Giọng Kha Việt hơi buồn bực: “Tôi không ở trong nước, bây giờ bên này là 4h đêm, tôi không đi ngủ thì còn có thể làm gì?”

Chương Nhiễm Nhiễm: “Hả? Ngài ra nước ngoài lúc nào?”

Kha Việt: “Nửa tháng trước, lão Lâm vào tổ phim rồi, đúng lúc tôi phải đi họp, thuận tiện tới giúp ông nội tôi, sao vậy? Không phải lão Lâm có chuyện gì chứ?”

Chương Nhiễm Nhiễm: “Không có không có, tôi cũng mới quay phim xong, ừm, tôi đây là, gọi điện thoại cho ông chủ của bạn trai chào một chút.”

Kha Việt: “...”

Chương Nhiễm Nhiễm: “Tôi cúp máy trước, Kha tổng cứ nghỉ ngơi tiếp đi.”

Kha Việt không ở đây!

Lâm Ngưỡng lại vào tổ phim, có lẽ là không gặp bạn bè, vậy...

Chương Nhiễm Nhiễm tự an ủi mình là Lâm THì Tập luôn nói chuyện rất khoa trương, kết quả đến hiện trường xem, Lâm Ngưỡng thực sự gầy rất nhiều, anh đang hút thuốc thuốc phiện sau đó muốn viết thơ, Cố Phương Hoa thuận tay trái, Lâm Ngưỡng cầm bút tay trai hơi run, gầy đến mức xương cũng nhô ra, anh nhìn chòng chọc chỗ trống trên tờ giấy, hai mắt hơi đục, một lúc sau cũng không thể hạ bút viết gì.

Một lát sau, Cố Phương Hoa vứt cái bút kia, khẽ dựa về sau một chút, hai tay che mặt, không tiếng động mà nghẹn ngào, tay áo rộng lớn trượt xuống, trên cánh tay gầy quá mức có thể lờ mờ thấy chút ít vết thương đáng sợ.

Mặc dù hiểu đây là quay phim, cũng hiểu được vết thương đều là giả, hơi thở của Chương Nhiễm Nhiễm vẫn chậm lại.

Lâm Ngưỡng che mặt một lúc, Hà Bất Ly ở bên kia rốt cục cũng hô câu “Cắt”, Chương Nhiễm NHiễm nhìn qua, phát hiện Hà Bất Ly so với tin tức trước kia thì gầy hơn không ít, nhưng không gầy khoa trương như Lâm Ngưỡng, đầu tóc râu ria hoàn toàn lộn xộn, như là người nguyên thủy vậy.

Chương Nhiễm Nhiễm hơi hiểu được tại sao Lâm Ngưỡng lại thành dáng vẻ như vậy, dù sao Hà Bất Ly cũng biến thành cái dạng kia...

Người điên, hai người điên!

Lâm Ngưỡng thả tay xuống, mí mắt hơi hồng, vẻ mặt một giây sau lại khôi phục bình thường, anh đi tới, nói: “Cảnh này có phải cần...”

Lời nói một nửa thì dừng lại, Lâm Ngưỡng nhìn thấy Chương Nhiễm Nhiễm đứng ở một bên, mặt không cảm xúc mà nhìn mình, không hiểu sao lại hơi chột dạ.

Anh ngừng một lát, cười nói: “Nhiễm Nhiễm? Không phải ngày mai em mới về sao? Anh còn đang xin nghỉ với đạo diễn Hà.”

Anh cười như vậy, lại nói như thế, Chương Nhiễm Nhiễm lại không thể nào bĩu môi được, cô buồn bực nhìn Lâm Ngưỡng: “Em... Em muốn cho anh ngạc nhiên và mừng rỡ.”

Kết quả ngược lại chính mình bị dọa một trận kinh sợ.

Hà Bất Ly nhìn Lâm Ngưỡng, lại nhìn Chương Nhiễm Nhiễm, dường như đối với chuyện của bọn họ hoàn toàn không có hứng thú, ngáp một cái, nói: “Nghỉ ngơi một chút, trước khi mặt trời xuống núi quay một lần nữa.”

Lâm Ngưỡng: “Ừ, tôi cũng cảm thấy nên quay lần nữa.”

Chương Nhiễm Nhiễm: “.....”