Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 129-1: Đại kết cục (hạ) (1)



Thuyền chậm rãi đỗ vào bờ.

Người liên tiếp lần lượt không ngừng lên bờ, đi về phía trên đảo.

Hòn đảo này không lớn, giống như rừng mưa nhiệt đới rừng cây tầng tầng lớp lớp, bị mặt trời xích đạo tỏa ra từng trận chán nản. Ngoại trừ người bên ngoài, lên bờ còn có nhiều con chó lớn ngang ngược, gầm rú rất nhanh xông vào trong rừng cây.

Sau đó mọi người đi theo.

Chỉ chốc lát đã tiến vào rừng cây.

Chỉ thấy bóng người trùng trùng điệp điệp không ngừng ở trong rừng qua lại, chỉ chốc lát sau, trước mắt xuất hiện ra một nhà máy chế tạo, những con chó lớn dừng lại ở trước nhà máy chế tạo.

Ở trong rừng cây như vậy, ngườirất dễ dàng bị lạc phương hướng, nếu không có chó dẫn đường, bọn họ cũng sẽ không ở trong thời gian ngắn như vậy đã tìm tới chỗ này.

Nhà máy chế tạo làm cho người ta cảm giác rất hoang vắng, từ bên ngoài nhìn thì là một tòa nhà kiến trúc lạnh lùng, diện tích cũng không lớn, im lặng, không còn sức sống. Mọi người đã sớm cảnh giáccầm khẩu súng để ở trướcngười, nhiều năm kinh nghiệmnghề nghiệp, càng yên lặng, thì càng quỷ dị.

Không ai dám buông lỏng.

Trong không khí truyền đến một tiếng vang nhỏ, trong nháy mắt, tất cả mọi người thần kinh căng thẳng. Nhưng trong giây lát, yên tĩnh đã bị phá vỡ, liên tiếp có tiếng bước chân, Bạch Thắng đi ở phía trước dẫn đầu đội ngũ, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ.

Từ trong nhà máy chế tạo lập tức xông ra rất nhiều người, bắn súng thăm dò điên cuồng phóng về phía bọn họ, đạn bắn như nước chảy ở trong không khí xuyên qua, tiếng súng nổi lên bốn phía. Người của Bạch Thắng trong nháy mắt làm ra phản ứng, vừa nhanh chóng né tránh đạn, vừabắn trả.

Chiến đấu hết sức căng thẳng.

"Thủ lĩnh, anh đi trước."

Bạch Thắng được Phong và Vũ yểm trợ, thuận lợi đến gần nhà máy chế tạo. Bây giờ anh càng thêm xác định, Ngôn Quyết hiện đang ở bên trong này, quả nhiên là hắn mang Quý Nghiên đi.

Bốn phía của anhđạn bay tán loạn, hai phe khai chiến, liều mạng bắn trả, càng thêm chân thực, trong lúc nhất thời bên trong cũng sẽ không kết thúc.

Phong và Vũ ở lại bên ngoài.

Bạch Thắng đi vào nhà máy chế tạo, bên trong chỉ có mấy người ít ỏi, đều bị anh nổ súng bắn chết. Không khí yên tĩnh nhất thời với tiếng động ồn ào lớn bên ngoài nhà máy tạo thành đối lập rõ rệt, Bạch Thắng hô: "Tao biết mày ở bên trong, ra ngoài."

Hình dạng nhà máy chế tạo là lộ thiên, chỉ có bốn tầng. Bạch Thắng vừa dứt lời, trên lầu truyền đến động tĩnh rất nhỏ, anhtheotiếng động nhìn, một người đứng ở bên cạnh lan can lầu hai, taydựa lan can, đang mỉm cười nhìn anh.

"Bảo bối, đã lâu không gặp." Giọng nói tà tứ lại ngả ngớn kia, không phải Ngôn Quyết thì là ai.

Đứng bên cạnh hắn còn có Vân Song Chỉ.

Bạch Thắng giơ súng nhắm ngay Ngôn Quyết, không thay đổi vẻ mặt hỏi: "Nghiên Nghiên đâu?"

"Cô ấy rất tốt, chỉ là mệt muốn chết rồi... Mày cũng biết, nhu cầu của tao đối với phụ nữ khá lớn, nhưng không ngờ cô ấy không chịu nổi. Chỉ có điều nói thật, Bạch Thắng, tao rất ghen tị với mày, thân thể tuyệt mĩ như thế mày cư nhiên nếm đầu tiên..." Giọng Ngôn Quyết kéo dài, cố ý nói lời ái muội, còn cố ý không nói hết: "Tao muốn như thế nào cũng không đủ..."

Tay Bạch Thắng cầm chuôi súng không khỏi siết chặt, trên tay nổi lên gân xanh, anh mạnh mẽ áp chế hoảng sợ ở trong lòng trào lên, làm cho mình giữ bình tĩnh.

Lời của Ngôn Quyết hoàn toàn là vì muốn kích thích anh, cũng không phải lần đầu tiên, không nên tin tưởng. Hơn nữa coi như hắn làm vậy với Quý Nghiên, cũng không thể thay đổi được gì, anh yêu Quý Nghiên, sẽ thật lòng tiếp nhận tất cả của cô.

Cho dù cô thất thân dưới tình huống như vậy, anh vẫn trước sau như một.

Nhưng anh sợ Quý Nghiên sẽ nghĩ quẩn trong lòng, lấy tính cách của cô, nhất định sẽ lại rời khỏi anh, cô sẽ ôm đồm tất cả trách nhiệm đến trên người mình, sau đó một mình gánh vác tất cả đau khổ.

"Không tồi, mày cư nhiên có thể thờ ơ. Hay là Quý Nghiên đối với mày mà nói, cũng chỉ là phụ nữ mà thôi?"

Ngôn Quyết trào phúng nói.

Bạch Thắng đương nhiên không để cho hắn nhìn thấy tâm tư của bản thân, anhảm đạm nghiêm mặt, lạnh giọng hỏi: "Mày làm cái gì với cô ấy?"

"Mày nói tao còn có thể làm cái gì?"

"Tao ngược lại rất bội phục mày, hễ tao bắt cô ấy một lần, mày có thể tìm thấy cô ấy một lần, hơn nữa tốc độ vẫn nhanh như vậy. Nói thật, có phải mày thầm mến tao không?"

Khóe môi Ngôn Quyết nhếch lên, ý cười chưa từng vào đáy mắt.

"Nhưng tao nghĩ, đây là lần cuối cùng, về sau mày sẽ không còn có cơ hội này." Hắn gằn từng tiếng nói: "Hôm nay, tao sẽ cho mày chôn vùi ở trong này."

"Mày xác định người hôm nay chôn vùi ở trong này, là tao, mà không phải mày?" Giọng Bạch Thắng không hề gợn sóng.

Ngôn Quyết cười lạnh."Vậy thì thử xem."

Hắn vừa nói xong, thì nhanh chóng lấy súng từ trên người ra, họng súng nhắm ngay Bạch Thắng, đạn bắn ra. Đồng thời, Bạch Thắng đã bóp cò, cũng nã một phát súng về phía Ngôn Quyết. Mọi chuyện chỉ có vài giây, đạn hai người trong không trung giao nhau, sắc bén bay đến gần mục tiêu.

Vân Song Chỉ cả kinh.

Ngôn Quyết với Bạch Thắng lại dễ dàng tránh được đạn tập kích.

Một người xoay sang bên trái, một người lắc mình sang bên phải.

Phanh ——

Phanh ——

Đạn thẳng tắp bắn vào máy móc ở tầng một và vách tường tầng hai.

Ngôn Quyết đi ra mép về phía trước Bạch Thắng nổ súng, Bạch Thắng nhanh chóng tránh né, tiếp theo Ngôn Quyết tung người từ trên tầng nhảy xuống, theo sát trên này.

Hai bóng dáng không ngừng di chuyển.

Trên người bọn họ chỉ có một khẩu súng, sáu phát, Ngôn Quyết đã dùng bốn phát. Bạch Thắng nhắm cơ hội, trốn ở đằng sau một cái máy móc, cởi áo khoác vung tay ném về đằng sau Ngôn Quyết. Ngôn Quyết nghe được động tĩnh, quả nhiên xoay người, không chút do dự nả một phát súng về phía đằng sau. Bạch Thắng lại vào lúc này xoay người mà ra, ở trước khi áo khoác rơi xuống đất bắn ra một phát, Ngôn Quyết ý thức được bị mắc mưu, nhưng phản ứng không kịp, trước mắt nhoáng lên một cái, đạn bắn vào trong bụng của hắn, đồng thời áo khoác rơi xuống đất.

Mà Bạch Thắng nhanh nhẹn vọt đến một chỗ khác đằng sau máy móc.

Anh không cho Ngôn Quyết cơ hội thở dốc, mới vừa đứng lại, liền nghiêng người lại nả một phát súng về phía Ngôn Quyết. Ngôn quyết khẩn trương che bụng, xoay người trên mặt đất lăn một vòng, tránh thoát đạn bắn tới, lưng dựa vào rương gỗ xếp chồng lên nhau.

Hai người cũng chỉ còn lại có một phát.

Trên trán Ngôn Quyết chảy đầy mồ hôi, sợi tóc ướt dán ở trên mặt, máu từ miệng vết thương theo khe hở chảy ra.

Tiếng bước chân của Bạch Thắng đến gần.

Ngôn Quyết ở trong lòng đếm thầm.

Ba...

Hai...

Một...

Hắn đột nhiên đứng dậy, cũng không bận tâm miệng vết thương ở bụng nữa, giơ súng chống lại trước mặt với Bạch Thắng.

Cự ly giữa hai người cách xa nhau mấy mét, họng sung trực tiếp chỉ đối phương.

"Mày nói xem, phát súng này, là mày thắng hay là tao thắng?" Ngôn Quyết khẽ cười nói.

"Mày cảm thấy tao sẽ thua bởi mày sao?"

"A, nếu không chúng ta đánh cuộc." Hắn đi sang bên cạnh hai bước, nhưng Bạch Thắng di chuyển hướng ngược lại của hắn, hai người giống Thái Cực xoay tròn, giọng Ngôn Quyết lạnh nhạt nói: "Lấy tính mạng cả tao và mày."

"Tao vẫn muốn hỏi mày, tao đã từng đắc tội với mày ở đâu, mày muốn tao chết như vậy." Bạch Thắng không trả lời hắn, mà nói xoay sang chuyện khác, bình tĩnh hỏi.

Ngôn Quyết: "Bạch thiếu quả nhiên quý nhân hay quên chuyện, bản thân làm cái gì, chính mình cũng không nhớ rõ."

"Có ý gì?"

"Cần tao nhắc nhở mày sao?" Ngôn Quyết làm như nhớ đến cái gì, ánh mắt đột nhiên trở nên rét lạnh, nhưng khóe miệng của hắn vẫn treo nụ cười như cũ."Giữa chúng ta, còn có một mối thù giết cha."

"Mày nói tao giết cha mày?"

"Không chỉ như vậy, màycòn phá vỡ hơn nửa cuộc sống của tao." Ngôn Quyết mở miệng nói: "Nói thì nói đến đây, mày muốn biết, phải nhờ vào bản thân mà nhớ."

Bạch Thắng nhíu mày, anh tự nhận trí nhớ không kém, nhưng Ngôn Quyết nói những thứ này, mình quả thật một chút ấn tượng cũng không có.

"Nói đi, muốn cược hay không?" Ngôn Quyết lại chuyển tới trọng tâm đề tài lúc trước.

"Không muốn." Bạch Thắng còn chưa nói, thì có một giọng nói chen vào, bóng dáng Vân Song Chỉ xuất hiện ở trong tầm mắt hai người, rất nhanh chạy đến trước mặt bọn họ, chắn ở giữa hai người.

"Ngôn Quyết, anh đã nói chỉ cần Quý Nghiên, người đã ở trong tay anh, anh không thể nói mà không giữ lời. Tại sao vẫn còn đối phó với A Thắng?" Giọng nói của cô ta có chút kích động.

Giọng Ngôn Quyết rét lạnh. "Tránh ra."

"Là cô gọi Nghiên Nghiên ra?" Bạch Thắng đột nhiên hỏi.

Nghe giọng điệu của cô ta, anh đã nhận ra một chút không thích hợp.

Cũng đúng, anhthấy kỳ lạ, nếu Quý Nghiên cố ý để lại manh mối, đã nói lên cô ấy biết việc này có nguy hiểm, nếu ngay từ đầu là Ngôn Quyết tìm cô ấy, cô ấy làm sao có thể lại vẫn đi ra ngoài? Nhưng nếu là Vân Song Chỉ, thì đã hiểu rồi.

Vân Song Chỉ bị Bạch Thắng hỏi, lòng không khỏi run lên.

Nhất thời hoảng loạn.

Nhưng đảo mắt nghĩ đến tình hình bây giờ, côbình tĩnh trở lại. Vân Song Chỉ nói vơí Ngôn Quyết: "Trừ phi anh đáp ứng không đánh chủ ý lên A Thắng nữa, nếu không em sẽ không tránh ra."

Cô ta nghĩ rằng Ngôn Quyết sẽ không nổ súng với cô ta. Bây giờ hắn chỉ còn một viên đạn, nếu Ngôn Quyết nổ súng với cô ta, vậy hắn lấy cái gì đấu với Bạch Thắng?

Huống chi Ngôn Quyết còn bị thương, nếu như ngay cả một viên đạn cuối cùng cũng không có, Bạch Thắng căn bản không cần tốn sức có thể giải quyết hắn.

Đã biết làm thế nào có thể thay đổi ấn tượng ở trong lòng Bạch Thắng, mặc kệ nói như thế nào, cô thực đang giúp anh, Bạch Thắng sẽ ghi nhớ tình cảm, nhất định sẽ không vì chuyện Quý Nghiên mà so đovới mình nữa.

Vân Song Chỉ một chút cũng không lo lắng.

Bạch Thắng cũng cho rằng Ngôn Quyết sẽ không nổ súng. Ai ngờ, `phanh' một tiếng súng vang lên, thân thểVân Song Chỉ nhất thời cứng đờ. Cô ta không dám tin nhìn Ngôn Quyết, máu tươi từ trên trán rơi xuống, một đường uốn lượn đến đôi môi.

Tiếp theo thân thể của cô ta thẳng tắp ngã về phía sau.

Ngôn Quyết cảm khái một tiếng."Thực vướng víu."

Đông - -

Thân thể Vân Song Chỉ ngã xuống, nằm ở bên cạnh chân Bạch Thắng.

Ánh mắt Bạch Thắng nhìn xuống, ở trên mặt Vân Song Chỉ đảo qua. Một phát súng ở giữa mi tâm của cô ta, Vân Song Chỉ mở to mắt, quả nhiên là chết không nhắm mắt.

Bây giờ anh với Ngôn Quyết, chỉ còn lại một viên đạn trong súng của anh.

"Nếu mày không cần đến sống chết của Quý Nghiên, có thể nổ súng thử xem." Ngôn Quyết định liệu nói trước.

Bạch Thắng ngừng lại, tay chế trụ ở cò súng dừng lại.

"Nếu tao chết, tao dám cam đoan, cô ấy lập tức sẽ chôn cùng tao." Sắc mặt Ngôn Quyết hơi chút trắng xanh, nhưng giọng nói lại vô cùng kiên định.

Con ngươi Bạch Thắng lúc này lạnh xuống."Đây là bản lĩnh của mày? Lấy người phụ nữ của tao uy hiếp tao, ngoại trừ sử dụng những thủ đoạn hèn hạ này, mày còn biết cái gì?"

"Tao cho tới bây giờ chưa nói tao là Chính Nhân Quân Tử gì, thủ đoạn đê tiện thì làm sao? Cười đến cuối cùng mới là người thắng, không ai để ý quá trình, người khác chỉ quan tâm đến kết quả, được làm vua thua làm giặc, mày không phải không biết chứ?"

Ngôn Quyết vừa dứt lời, thân thể Bạch Thắng đột nhiên cứng đờ, ánh mắt lướt qua Ngôn Quyết nhìn về phía sau hắn.

Ngôn Quyết ý thức được cái gì, xoay người theo tầm mắt của Bạch Thắng nhìn lại, chỉ thấy Quý Nghiên cầm một con dao găm, đang chậm rãi đi về phía bọn họ.

Sắc mặt Ngôn Quyết không khỏi hiện ra một tia kinh ngạc, không ngờ cô ấy đến đây nhanh như vậy.

Nhìn dáng vẻ là đã thành công rồi?

Ngôn Quyết cẩn thận chú ý đến phản ứng của Quý Nghiên, vẻ mặt cô ấy rất nhạt nhẽo, yên lặng đi đến bên cạnh Ngôn Quyết, sau đó liền dừng bước, ánh mắt nhìn Bạch Thắng giống người xa lạ.

Bạch Thắng vô cùng giật mình.

"Mày đã làm gì với cô ấy?" Anh hỏi Ngôn Quyết.

Ngôn Quyết rất hài lòng với kết quả như vậy, xem ra hắn không bỏ nhiều tiền bạc vô ích cho những bác sỹ này, trên thế giới lại có chuyện bóp méo trí nhớ này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.