Bí Mật Của Emma

Chương 23



Ngoại trừ việc tất nhiên là tôi không thể.

Tôi không thể nào quên Jack. Tôi không thể quên được cuộc tranh luận của chúng tôi.

Khuôn mặt của anh ta cứ xuất hiện trong đầu tôi khi mà tôi không muốn. Cái cách mà anh ta nhìn chằm chằm vào tôi dưới ánh sáng mặt trời, khuôn mặt anh ta nhăn nhó hết cả lên. Cái cách anh ta mua bông thạch nam may mắn.

Tôi nằm trên giường, trái tim đang đập liên hồi, cứ nghĩ quẩn quanh về chuyện ấy hết lần này đến lần khác. Cảm giác giống như là đau đớn. Giống như là thất vọng.

Tôi đã kể cho anh ta tất cả về bản thân mình. Tất cả. Vậy mà anh ta thậm chí không kể cho tôi một điều gì—

Thôi thế nào cũng được. Dầu sao đi nữa.

Tôi chả quan tâm.

Tôi sẽ không nghĩ tới anh ta nữa. Anh ta có thể làm điều gì tùy thích. Anh ta có thể giữ lấy cái bí mật ngu ngốc của mình.

Chúc may mắn cho anh ta. Vậy đó. Anh ta sẽ biến khỏi trí óc tôi.

Biến cho êm.

Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà tối trong vài phút.

Mặc dù vậy, anh ta có ý gì? "Cho mọi người biết sự thật về em liệu có phải là một thảm họa kinh khủng như thế không?"

Anh ta có thể nói thế. Anh ta thật sự có thể nói thế mà. Quý ông Bí ẩn, Nhạy cảm và Phức tạp.

Tôi đã nên nói rằng. Tôi đã nên nói rằng...

Không. Dừng nghĩ về việc đó. Dừng nghĩ về anh ta. Việc đã qua rồi.

Khi tôi bước vào phòng bếp sáng hôm sau để pha một tách trà, tôi hoàn toàn quyết tâm. Tôi sẽ không nghĩ về Jack kể từ bây giờ. Finito. Fin. The end.

"Ok, tớ có 3 giả thuyết" – Lissy chạy không kịp thở tới cửa phòng bếp trông bộ pyjama của cô ấy, tay cầm tờ giấy pháp luật.

"Chuyện gì cơ?" – Tôi thẫn thờ nhìn lên.

"Bí mật to lớn của Jack. Tớ có 3 giả thuyết."

"Chỉ có 3 thôi hả?" – Jemina nói, xuất hiện phía sau Lissy trong chiếc áo choàng trắng của cô, nắm chặt cuốn sổ Smythson. " Tớ tìm được 8!"

" Tám?" – Lissy nhìn chằm chằm vào Jemina, cảm thấy xấu hổ.

"Tớ không muốn nghe giả thuyết nào hết" – Tôi nói – "Coi này, cả hai cậu, điều này thực sự đau đớn đối với tớ. Các cậu không thể chỉ cần tôn trọng cảm xúc của tớ và mặc kệ việc đó hả?"

Cả hai đều ngây ra nhìn tôi một lúc, sau đó quay lại với nhau.

" Tám?" – Lissy nói lại lần nữa – " Làm thế nào mà cậu tìm được 8 vậy?"

"Cực kì dễ. Nhưng tớ chắc ý của cậu cũng rất thú vị" – Jemina nói một cách tử tế – " Tại sao cậu không nói trước nhỉ?"

"OK" – Lissy nói với cái nhìn khó chịu rồi hắng giọng – " Số 1 : Anh ta sẽ chuyển toàn bộ tổng công ty Panther tới Scotland. Anh ta đang thăm dò ở đó, và không muốn cậu lan truyền tin đồn. Số 2: Anh ta đang dính dáng tới một vài kiểu gian lận công ty...."

"Cái gì?" – Tôi nhìn cô ấy – " Tại sao cậu lại nói vậy?"

"Mình đã tới nói chuyện với mấy người kế toán, những người đã kiểm tra những tài khoản mới nhất của công ty Panther, và gần đây họ đã tham gia vào một vài vụ bê bối lớn. Nó không chứng minh điều gì cả, nhưng nếu anh ta đang hành động một cách khả nghi và cứ nói đến những chuyện thuyên chuyển thì...." – Cô ấy nhăn mặt và tôi quay đi, lúng túng.

Jack là một kẻ gian lận ư? Không. Anh ấy không thể là như vậy. Anh ấy không thể.

Không phải là tôi quan tâm cách này hay cách khác.

"Mình có thể nói tất cả những điều đó nghe có vẻ rất không thực tế đối với mình không?" – Jemina nhướng mày nói.

"Vậy những giả thuyết của cậu là gì?" – Lissy nói một cách cáu kỉnh.

"Phẫu thuật thẩm mỹ, tất nhiên rồi!" – cô nói vẻ đắc thắng – "Anh ta đã đi sửa mặt và anh ta không muốn ai biết điều đó cả, cho nên anh ta đã đi nghỉ để hồi phục tại Scotland. Và tớ biết điều gì là điều B trong kế hoạch B"

"Là gì?" – tôi nói nghi ngờ.

"Botox!" – Jemina nói với một sự hoa mỹ – " Đó là lý do tại sao anh ta bỏ đi vội vã hôm hẹn hò với cậu. Để có một khuôn mặt mịn màng. Bác sĩ bất ngờ có một cuộc hẹn thay thế, bạn anh ta tới để nói cho anh ta biết thế.... "

Jemina đến từ hành tinh nào không biết?

"Jack không bao giờ dùng Botox!" – Tôi nói – "Hoặc nâng mặt!"

"Cậu không biết được điều đó!" – Cô ấy gửi cho tôi một cái nhìn hàm ý – " Cứ thử so sánh những tấm ảnh gần đây của Jack với những tấm ảnh cũ mà xem, tớ cá là cậu sẽ nhìn thấy sự khác biệt... "

"Được rồi, cô Marple!" – Lissy nói, trợn tròn mắt– "Vậy bảy giả thiết khác của cậu là gì?" (*Marple là một nhân vật trong xê-ri truyện nổi tiếng của nhà văn Agatha Christie, là một nữ thám tử " ghế bành " – nghĩa là thám tử chỉ ngồi ở một chỗ đọc các tài liệu và tưởng tượng, suy đoán ra tình tiết các vụ án).

"Để tớ xem...." – Jemina lật trang giấy trong quyển sổ của mình – "Ok. Có một cái khá hay. Anh ta là mafia." – cô ấy dừng lại để tạo hiệu ứng – "Cha anh ta đã bị bắn chết, và anh ta đang lên kế hoạch để giết những người đứng đầu của tất cả các dòng họ khác".

"Jemina, đấy là phim Bố già mà" – Lissy nói.

"Ồ" – cô ấy nhìn ra ngoài – " Tớ nghĩ nó có vẻ giống nhau một chút" – Cô ấy gạch nó đi – " đây, có một cái khác. Anh ta có một người anh trai mắc chứng tự kỉ....."

"Người đàn ông trong mưa." (*một bộ phim nổi tiếng của Tom Cruise và Dustin Hoffman)

"Ồ, chết tiệt" – cô ấy nhăn mặt và nhìn lại vào danh sách – "Vậy có thể là không phải như thế sau tất cả....hoặc là nó...." – cô ấy bắt đầu gạch các mục – "Ok. Tớ còn một cái nữa" – cô ấy ngẩng đầu lên – " Anh ta có một người đàn bà khác."

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy, cảm giác như bị đấm một cú choáng váng. Một người phụ nữ khác. Tôi thậm chí chưa bao giờ nghĩ đến điều ấy.

"Đó cũng là giả thiết cuối cùng của tớ" – Lissy nói môt cách có lỗi – "Một người phụ nữ khác."

"Các cậu đều nghĩ đó là người phụ nữ khác hả?" – tôi nhìn từ khuôn mặt này sang khuôn mặt kia – "Nhưng....nhưng tại sao?"

Đột nhiên, tôi cảm thấy thật sự nhục nhã. Và ngu ngốc. Có phải Jack đã chơi tôi không? Có phải tôi ngây thơ hơn là tôi thường nghĩ không?

"Đó có vẻ như là một lời giải thích khá thích hợp" – Jemina nói với một cái nhún vai – "Anh ta đang có vài bí mật với một người phụ nữ ở Scotland. Anh ta đã bí mật tới thăm cô ta khi đang gặp gỡ cậu. Cô ta luôn gọi điện cho anh ta, có thể họ có một cuộc cãi nhau, sau đó cô ta bất ngờ tới London, cho nên anh ta phải bỏ đi hôm hẹn hò với cậu."

Lissy liếc nhìn khuôn mặt sợ hãi của tôi.

"Nhưng có thể là anh ta muốn di chuyển công ty" – Cô ấy nói động viên – "Hoặc là một kẻ gian lận."

"Tốt thôi, tớ không quan tâm tới những việc anh ta đang làm" – tôi nói, mặt tôi đỏ lên – "Đó là việc của anh ta, và hoan nghênh anh ta làm việc đó."

Tôi lấy một lít sữa từ tủ lạnh rồi đóng sầm nó lại, tay tôi run lên nhè nhẹ. Nhạy cảm và phức tạp. Đó có phải là ám hiệu "anh đã để ý một người khác"?

Ôi, tốt thôi. Cứ để anh ta có người khác. Tôi chẳng quan tâm.

"Đấy cũng là chuyện của cậu!" – Jemina nói – " Nếu cậu muốn trả thù... "

Ôi trời ơi vì chúa.

"Tớ không muốn trả thù, được chưa?" – tôi nói, quay lại để nhìn khuôn mặt cô ấy – "Việc ấy không lành mạnh. Tớ muốn......chữa lành những vết thương và tiến lên."

"Ừ, và tớ sẽ nói cho cậu biết cách khác để trả thù nhé?" – cô ấy đáp trả, cứ như kéo một con thỏ ra từ chiếc mũ. "Kết thúc!"

"Jemina, kết thúc và trả thù không thực sự là cùng môt điều." – Lissy nói.

"Trong sách của tớ thì có." – cô ấy trao cho tôi một cái nhìn ấn tượng – "Emma, cậu là bạn của tớ, và tớ sẽ không để cho cậu chỉ ngồi đó và cho phép bản thân mình bị ngược đãi bởi tên con hoang đó. Hắn ta đáng phải trả giá. Và hắn đáng bị trừng phạt!"

Tôi nhìn chằm chằm vào Jemina, cảm thấy hơi e sợ.

"Jemina, cậu thực sự sẽ không định làm gì chứ."

"Tất nhiên là có chứ." – cô ấy nói – "Tớ sẽ không chỉ đứng đó và nhìn cậu đau khổ. Đó gọi là tình chị em đấy, Emma ạ!"

Ôi Trời ơi. Cảnh tượng Jemina lục lọi chui qua các thùng rác của Jack trong bộ cánh Gucci của cô nàng hiện ra ngay trước mắt tôi. Hoặc đang cắt nhỏ xe anh ta với một cái bấm móng tay.

"Jemina......đừng làm bất cứ điều gì" – tôi nói cảnh giác – "Làm ơn, tớ không muốn."

"Cậu nghĩ là cậu không muốn. Nhưng sau đó cậu sẽ phải cảm ơn tớ."

"Không tớ không có đâu! Jemina cậu phải hứa với tớ là cậu sẽ không làm bất cứ điều gì ngu ngốc."

Cô ấy siết chặt quai hàm một cách nổi loạn.

"Hứa đi!"

"Ok" – cuối cùng Jemina cũng nói, trợn tròn mắt lên –"Tớ hứa."

"Cô ấy đang làm dấu thánh giá ở sau lưng" – Lissy nhận xét. (*xin Chúa xá tội vì nói dối đó.)

"Cái gì?" – tôi nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Jemina – "Hứa một cách đúng đắn! Thề với cái gì cậu thực sự yêu thích ấy!"

"Ôi chúa ơi" – Jemina nói một cách hờn dỗi – "Thôi được, cậu thắng rồi. Tớ thề với cái túi da ngựa MiuMiu của tớ, tớ sẽ không làm bất cứ điều gì cả. Nhưng cậu biết đấy, cậu đang tạo ra môt sai lầm to lớn."

Cô ấy nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng, và tôi nhìn theo cô ấy, hơi cảm thấy không yên tâm.

"Cô ta hoàn toàn là môt kẻ thần kinh." – Lissy nói, ngồi sụp xuống ghế – "Tại sao bọn mình lại để cô ta chuyển vào đây nhỉ?" – cô ấy uống một ngụm trà – "Thực ra tớ nhớ tại sao. Đó là bởi vì bố cô ta cho bọn mình thuê nhà trước cả một năm..." Lissy bắt gặp biểu hiện của tôi – "Bồ có ổn ko đấy?"

"Bồ có nghĩ là cô ta thực sự sẽ không làm điều gì với Jack không?"

"Tất nhiên là không rồi." – Lissy nói quả quyết – "Cô ta chỉ biết nói mồm thôi. Cô ấy có lẽ sẽ đâm sầm vào một trong những người bạn ngu ngốc của cô ta và quên hết tất cả mọi chuyện."

"Bồ có lý." – tôi tự trốn tránh bản thân – "Bồ nói đúng" – tôi cầm cái cốc của mình lên và nhìn vào nó một cách im lặng trong vài phút – "Lissy, bồ có thực sự nghĩ rằng bí mật của Jack là một người đàn bà khác không?"

Lissy há hốc miệng.

"Mà thôi, tớ chẳng quan tâm" – tôi nói thêm một cách bướng bỉnh trước khi cô ấy có thể trả lời – "Tớ ko quan tâm nó là cái gì."

"Chắc rồi" – Lissy nói, tặng cho tôi một nụ cười cảm thông.

Khi tôi tới công ty, Artemis liếc tôi từ phía bàn của cô ta với ánh mắt lấp lánh.

"Chào buổi sáng Emma!" – cô ấy cười điệu với Catherine – "Đã đọc quyển sách vận dụng trí óc nào chưa?"

Ôi, ha ha ha. Thật, thật là buồn cười. Những người khác trong công ty đã chán việc trêu đùa tôi. Chỉ còn duy nhất Artemis vẫn nghĩ nó hoàn toàn vui nhộn.

"Thật ra, Artemis à, tôi có đọc rồi" – tôi nói một cách rạng rỡ và cởi áo vét ra – "Gần đây tôi đọc một quyển sách rất hay, tên là "Nên làm gì nếu đồng nghiệp của bạn là một con bò cái khó chịu, kẻ hay ngoáy mũi khi cô ta nghĩ không có ai nhìn thấy..."

Một tràng cười rộ lên trong văn phòng và mặt của Artemis đỏ bừng.

"Tôi không như vậy!" – cô ta cắt ngang.

"Tôi chưa bao giờ nói là chị làm thế" – tôi trả lời với vẻ vô tội và bật máy tính lên một cách khoa trương.

"Đã sẵn sàng tới cuộc họp chưa Artemis?" – Paul hỏi, đi ra từ văn phòng ông ta cùng với chiếc cặp táp và một quyển tạp chí trên tay. "À mà này Nick!" – Paul nói một cách ngờ vực – "Trước khi tôi đi, cậu có phiền nói cho tôi biết cái quái gì đã ám ảnh cậu đặt một suất quảng cáo cho Thanh Panther trong..." – ông ta nhìn vào trang bìa trước quyển tạp chí. "... Nguyệt san Bowling? Tôi cho rằng đó là cậu, đây có phải công việc do cậu quản lý không?"

Tim tôi đập lỗi nhịp, đầu tôi ngẩng lên. Khốn thật. Khốn nạn nhân đôi. Tôi đã không nghĩ Paul có thể biết được chuyện này.

Nick bắn cho tôi một cái nhìn căm ghét và mặt tôi tỏ vẻ xin lỗi.

"À" – anh ta bắt đầu một cách hùng hổ – "Vâng, Paul. Thanh Panther là công việc tôi quản lý. Nhưng việc đó xảy ra là..."

Ôi chúa ơi. Tôi không thể để anh ta nhận lỗi được.

"Paul" – tôi nói với giọng run rẩy, nửa giơ tay lên – "Thực ra, đó là..."

"Bởi vì tôi muốn nói với cậu." – Paul cười toe toét với Nick – "Việc đó hết sức thú vị! Tôi vừa có những báo cáo phản hồi và đang nghĩ trong đầu về tình trạng thảm thương... nhưng điều này thật là phi thường!"

Tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm vào ông ta. Bài quảng cáo có tác dụng?

"Thật không?" – Nick hỏi, rõ ràng là đang cố gắng để không nghe có vẻ ngạc nhiên – "Ý tôi là — tuyệt vời!"

"Cái quái gì đã thúc đẩy cậu quảng cáo một thanh dinh dưỡng cho thiếu niên với một đống người già cả kì quặc?"

"Vâng" – Nick điều chỉnh tay áo măng séc của mình, không nhìn vào chỗ nào gần tôi – "Rõ ràng là có một chút may rủi. Nhưng tôi chỉ là đơn giản cảm thấy, có thể đã tới lúc để... để thăm dò một vài ý kiến....thử nghiệm với một đối tượng mới."

Gượm đã! Anh ta đang nói cái gì vậy?

"Ồ, thử nghiệm của anh đã mang lại kết quả đấy." – Paul nhìn Nick một cách hài lòng – "Và rất thú vị, nó trùng hợp với những bản đánh giá thị trường Scandinavia mà chúng ta vừa có được. Nếu anh muốn gặp tôi sau, để bàn về..."

"Tất nhiên" – Nick nói với một nụ cười hài lòng – "Lúc nào?"

Không thể nào! Sao anh ta có thể làm vậy? Anh ta đúng là một thằng con hoang!

"Chờ đã!" – Với sự kinh ngạc của chính mình, tôi bật dậy trong sự tổn thương – "Chờ chút! Đó là ý tưởng của tôi!"

"Cái gì?" – Paul cau mày.

"Bài quảng cáo trên Nguyệt san Bowling. Đó là ý tưởng của tôi. Phải vậy không Nick?" – tôi nhìn thẳng vào anh ta.

"Có thể chúng ta đã thảo luận về nó" – anh ta nói, không dám nhìn vào mắt tôi – "Tôi thực sự không nhớ rõ lắm. Nhưng cô biết đấy, có một vài điều cô phải học, Emma, đó là marketing hoàn toàn là làm việc theo nhóm...."

"Đừng có kẻ cả với tôi! Đó không phải là làm việc nhóm! Đó hoàn toàn là ý tưởng của tôi! Tôi đưa nó vào cho ông tôi!"

Chết tiệt. Tôi không định buột mồm nói ra điều đó.

"Đầu tiên là bố mẹ cô. Giờ tới ông cô" – Paul nói, quay ra nhìn tôi – "Emma, hãy nhắc cho tôi biết, đây có phải là tuần lễ Mang Cả Gia Đình Tới Nơi Làm Việc không?"

"Không! Đó chỉ là...." – tôi mở lời, cái nhìn chằm chằm của ông ta hơi nóng nảy – "Ông nói ông định cắt giảm Thanh Panther, nên tôi... tôi nghĩ tôi sẽ đưa cho ông tôi và bạn ông vài phiếu giảm giá để họ có thể tích trữ. Tôi đã cố để nói với ông tại cuộc họp lớn là, ông tôi thích Thanh Panther ! Và tất cả các bạn ông cũng vậy. Nếu ông hỏi tôi, ông nên tiếp thị Thanh Panther với họ chứ không phải là với lũ thiếu niên!"

Chỉ có sự im lặng. Paul trông có vẻ ngạc nhiên.

"Cô biết đấy, ở Scandinavia, họ cũng có cùng một kết luận" – Paul nói – "Bản nghiên cứu mới đã cho thấy như vậy."

"Ồ" – tôi nói – "Ờ....vậy đó."

"Vậy tại sao thế hệ già lại thích Panther Bar như vậy Emma? Cô có biết không" – ông ta say sưa hỏi.

"Vâng, tất nhiên là tôi biết."

"Đó là khả năng kinh tế của những người trên 50 tuổi." (*nguyên gốc là một từ ngữ chuyên môn kinh tế của UK : Grey Pound) – Nick nói với vẻ thông thạo – "Sự thay đổi về đối tượng được trợ cấp giải thích cho..."

"Không, không phải thế!" – Tôi nói một cách thiếu kiên nhẫn – "Đó là bởi vì....bởi vì" – Ôi Chúa ơi, ông tôi chắc chắn sẽ giết tôi nếu tôi nói ra – "Đó là bởi vì.... nó không kéo hàm răng giả ra."

Và rồi là một sự im lặng do dự. Sau đó Paul ngửa đầu ra sau và phá lên cười. "Răng giả!" – Paul nhắc lại và chùi mắt – "Emma, cô thật đúng là một thiên tài cực kỳ đấy. Răng giả!"

Ông ta cười khoái trá lần nữa và tôi nhìn chằm chằm lại ông ta, cảm thấy máu đang đập thình thịch trong đầu. Tôi có một cảm giác cực kỳ lạ lùng. Như thể có cái gì đó đang tích tụ lại trong tôi, như thể là tôi đang muốn...

"Vậy tôi có thể thăng chức không?"

"Cái gì cơ?" – Paul nhìn sang.

Có thật là tôi vừa nói vậy không? Còn nói rõ to nữa?

"Tôi có thể thăng chức không?" – Giọng tôi hơi run run, nhưng tôi vẫn giữ vững. "Ông đã nói nếu tôi tạo ra được cơ hội của riêng mình thì tôi có thể được thăng chức. Đó là những gì ông đã nói. Không phải điều này đã tạo ra cơ hội cho riêng tôi hay sao?"

Paul nhìn tôi một lúc, chớp chớp mắt, không nói gì.

"Cô biết không, Emma Corrigan" – cuối cùng ông ta cũng nói – "Cô là một trong những người....những người đáng ngạc nhiên nhất mà tôi từng biết."

"Đó có phải là câu trả lời đồng ý không?" – tôi bám dai dẳng.

Toàn bộ văn phòng đều im lặng. Mọi người đều đợi để xem ông ta sẽ nói gì.

"Ôi, trời đất." – ông ta nói, trợn tròn mắt – "Được rồi! Cô có thể thăng chức. Được chưa?"

"Chưa" – tôi nghe thấy bản thân tôi đang nói, tim tôi đập dữ dội hơn – "Còn việc nữa. Paul, tôi đã làm vỡ cái cốc World Cup của ông."

"Cái gì cơ?" – ông ta trông có vẻ quá bất ngờ.

"Tôi thật sự xin lỗi. Tôi sẽ mua trả ông cái khác." – Tôi nhìn quanh cả văn phòng đang im lặng và trố mắt ra nhìn ngớ ngẩn – "Và tôi là người đã làm kẹt máy copy lần đó. Thật ra.... là tất cả mọi lần. Và cái đồ lót này..." – giữa những khuôn mặt sốt ruột, tôi đi tới chỗ bảng gắn thông báo và xé tờ photocopy hình cái quần lót lọt khe xuống – "Cái này là của tôi, và tôi không muốn nó ở trên này thêm một lúc nào nữa." – Tôi quay ra – "Và Artemis, về cái cây dây nhện của cô..." (*còn được gọi là cây lục thảo trổ)

"Chuyện gì?" – cô ta nói một cách ngờ vực.

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta, người đang mặc cái áo khoác đi mưa hiệu Burberry và cái kính cô ta tự thiết kế, cùng với khuôn mặt Tôi-đẳng-cấp-hơn-cô đầy vẻ tự mãn của cô ta,.

Ok, đừng để bị dọa. "Tôi.... tôi không nghĩ là nó có gì không ổn cả." – Tôi cười với cô ta – " Chúc cuộc họp của cô thành công."

Toàn bộ thời gian còn lại trong ngày, tôi hoàn toàn cực kỳ phấn khởi. Đại loại là thấy sốc và hồ hởi, tất cả cùng một lúc. Tôi không thể tin được là tôi sẽ được thăng chức. Tôi thực sự sẽ là một người điều hành marketing!

Nhưng không chỉ là vậy. Tôi không rõ lắm về những chuyện gì đã đến với mình. Tôi cảm giác như hoàn toàn là một con người mới. Tôi làm vỡ cái cốc của Paul thì sao chứ? Ai thèm quan tâm? Mọi người biết tôi nặng bao nhiêu cân thì sao chứ? Ai thèm quan tâm nào? Tạm biệt một Emma vô dụng và cổ lỗ, người luôn giấu những cái túi Oxfam dưới bàn làm việc. Đón chào một Emma mới mẻ, tự tin, người treo túi lên ghế một cách tự hào.

Tôi gọi cho Ba Má để kể với họ là tôi đã được thăng chức, và họ đã bị cực kỳ ấn tượng! Ba má nói ngay khi tới London sẽ đưa tôi đi để chúc mừng. Và sau đó tôi đã có một cuộc nói chuyện rất lâu và thú vị với mẹ về Jack. Bà nói một vài mối quan hệ được cho là sẽ kéo dài mãi mãi, một vài mối quan hệ khác thì bị cho là chỉ kéo dài trong vài ngày, và đó chỉ là cái cách mà cuộc sống vận hành. Sau đó bà kể cho tôi về vài tên đàn ông ở Paris mà bà đã chơi bời vui vẻ cùng trong 48 giờ. Bà nói bà chưa bao giờ được trải nghiệm điều gì khoái lạc thể xác đến thế, và bà biết sẽ chẳng bao giờ trải qua việc ấy nữa, nhưng điều đó chỉ làm mọi chuyện ấy thêm sâu sắc đáng nhớ hơn.

Sau đó bà nói thêm rằng tôi không cần thiết phải kể bất cứ điều gì với ba.

Giời đất ơi. Tôi thực sự thấy khá sốc đấy. Tôi luôn luôn nghĩ ba má ....ít nhất, tôi chưa bao giờ.....

Được rồi. Đó chỉ là bề ngoài tỏ ra là vậy.

Nhưng bà nói đúng. Một vài mối quan hệ chỉ được coi là ngắn ngủi. Jack và tôi rõ ràng là sẽ không bao giờ đi được tới đâu. Và thực sự, tôi đã thoát được khỏi chuyện này rồi. Thực tế là, tôi đã quên anh ta rồi. Trái tim tôi mới chỉ co thắt đúng một lần hôm nay, khi tôi nghĩ tôi thấy anh ấy trong hành lang, và tôi phục hồi lại rất nhanh. Cả cuộc sống mới của tôi sẽ bắt đầu từ ngày hôm nay. Thật ra, tôi định gặp gỡ một vài người mới tối nay tại buổi biểu diễn của Lissy. Những người cao ráo, những anh chàng luật sư bảnh bao. Đúng thế. Và anh ta sẽ tới đón tôi từ công ty trong chiếc xe thể thao tuyệt vời của anh ta. Và tôi sẽ bước xuống một cách hạnh phúc, hất tóc ra đằng sau, thậm chí không thèm nhìn Jack, người sẽ đang đứng ở cửa sổ văn phòng anh ta và đương nhìn trừng trừng.... ....

Không. Không. Jack sẽ không ở đâu hết. Tôi đã quên Jack rồi. Tôi phải nhớ như thế.

Có lẽ tôi sẽ viết điều đó lên tay mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.