Bước Tiếp Theo Thiên Đường

Chương 38: Tạm thời xa cách (1)



Gần đây Grand Capital có sự thay đổi trong đội hình nhân viên, đồng thời chuẩn bị tuyển dụng một lớp nhân viên mới, nguyên nhân vì Trần Mặc Đông chuẩn bị mở thêm chi nhánh tại thành phố Z. Ngành du lịch của thành phố Z rất phát triển, những trụ sở như Grand Capital không ít, nhưng thành phố Z đang khai phá một địa điểm du lịch mới, rất gần với Grand Capital 2, do đó đây được coi là cơ hội thương mại tuyệt vời.

Ba ngày sau khi biết sự việc này, Lộ Nghiên đã nộp đơn cho Chương Trung Văn. Vốn dĩ mỗi bộ phần đều phải có người thuyên chuyển, mà Lộ Nghiên vừa từ bỏ chức vụ trợ lý, tuy kinh nghiệm còn ít, nhưng công việc đã vào guồng, dù chuyển sang bên kia cũng tốt hơn những nhân viên mới rất nhiều.

Lộ Nghiên biết người quyết định chuyện này vẫn là Trần Mặc Đông. Cô chưa từng có ý định giấu anh vì giấu cũng không nổi. Tuy vấn đề trong mối quan hệ của hai người không hoàn toàn rõ ràng, nhưng trải qua mấy chuyện trước đó, mọi người đều có thể đoán ra. Một thời gian trước, tin đồn giữa Trần Mặc Đông và Lưu Uyên Thư rất nhiều, Lộ Nghiên ở trong nhà vệ sinh cũng nghe thấy. Mỗi khi nghe thấy đề tài này, Lộ Nghiên sẽ nhét tai nghe để nghe nhạc, người khác nói gì cô cũng không muốn nghe. Tuy nhiên, có một lần thật sự khiến cô có chút xấu hổ.

Lộ Nghiên vẫn phản ứng với mọi chuyện như ngày thường, khi cảm thấy bên ngoài yên ắng mới đi ra, không ngờ lúc rửa tay có một cô gái xuất hiện. Nhìn thấy Lộ Nghiên, cô gái bỗng mất tự nhiên. Vẻ mặt cô gái viết rõ hai chữ “thông cảm”. Có thể đoán ra cô ấy cũng đã nghe thấy những lời nói vừa nãy, nhưng đáng tiếc Lộ Nghiên lại không nghe thấy. Cuối cùng Lộ Nghiên thản nhiên bước ra ngoài, còn cô gái kia lại sượng mặt đứng yên tại chỗ.

Khi nhìn thấy lá đơn của Lộ Nghiên, Chương Trung Văn chỉ nói sẽ làm theo qui trình từng bước quyết định, Lộ Nghiên gật đầu.

Hai ngày sau, Lộ Nghiên nhận được điện thoại của Tiêu Mông gọi cô đến phòng làm việc của Trần Mặc Đông.

Lộ Nghiên đứng trước mặt Trần Mặc Đông. Anh đang cúi đầu nhìn tờ đơn của Lộ Nghiên, hai hàng lông mày nhíu chặt, ngón tay gõ nhịp trên bàn. Đó thường là cách biểu hiện tâm trạng bất đồng của anh.

“Em muốn đi thành phố Z? Nói lý do xem nào.”

“Ngành du lịch của thành phố Z rất phát triển, đó là điều kiện rất tốt cho phát triển thương mại. Với một người như em, em cảm thấy môi trường mới sẽ có cơ hội thăng chức hơn. Mà phong cảnh ở đó cũng rất đẹp, không khí dễ chịu, em rất muốn được đến đó làm việc và sinh sống.”

“Đúng là nhiều lý do.”

“Đó là những gì em nghĩ thật lòng.”

“Vậy em đã từng xem xét đến suy nghĩ của người trong gia đình chưa?”

“Bố mẹ vẫn luôn ủng hộ em, tự em có thể làm chủ.”

“Lộ Nghiên, giỏi lắm.”

“Đúng, em vẫn luôn giỏi mà. Nếu không có việc gì khác, em đi làm việc đây.”

Lộ Nghiên ra khỏi phòng làm việc của Trần Mặc Đông. Đến phòng trà, cô nhìn thấy một cốc nước lạnh, ngửa cổ uống hết, lúc này cô mới cảm thấy thoải mái. Cô nhớ tới lời bác sĩ khuyên cô nên kiêng những đồ lạnh. Có điều lúc này cô cảm thấy mọi thứ đã quá muộn.

Lộ Nghiên vẫn chưa hiểu rõ suy nghĩ của Trần Mặc Đông nên cô chưa định nói với bố mẹ chuyện này. Một hôm, Lộ Nghiên ăn tối ở nhà mẹ đẻ, Nguyễn Minh Ngữ nhắc đến Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên chỉ nói anh rất bận, vẫn đang tăng ca làm việc, nhưng Lộ Nghiên biết Trần Mặc Đông đang ở nhà, trên điện thoại vẫn còn mấy cuộc gọi lỡ từ máy cố định nhà cô. Sau khi xóa lịch sử gọi đi, cô lại tiếp tục ngồi nói chuyện với mẹ.

Không biết từ khi nào, Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông lại có những việc trái ngược nhau như vậy. Trước kia Trần Mặc Đông thường phải đi tiếp khách rất muộn, về tới nhà Lộ Nghiên đã ngủ. Sau chuyện sau rượu lần trước, thời gian Trần Mặc Đông về nhà muộn rất ít, nhưng đa số thời gian anh lại ở trong phòng làm việc riêng.

Trần Mặc Đông ngồi trên sô pha hút thuốc, TV đang chiếu một vở kịch cường điệu nào đó, rõ ràng Trần Mặc Đông không hề xem, khói thuốc ít nhưng lại có rất nhiều mẩu thuốc lá.

Lộ Nghiên về đến nhà bèn mở cửa sổ, sau đó cầm quần áo vào nhà tắm. Mãi đến lúc thấy choáng váng đầu, cô mới bước ra. Trong thời gian ấy, Trần Mặc Đông đã tắm ở phòng bên, đang nằm trên giường. Lộ Nghiên tắt đèn bên đầu giường, nằm xuống ngủ.

Trong lúc mơ màng, Lộ Nghiên cảm thấy hơi ấm bên cạnh. Cô giả vờ ngủ nhưng không trốn được Trần Mặc Đông. Trần Mặc Đông vẫn luôn là một người có dục vọng khống chế, đối với những thứ anh muốn, nhất định chúng phải nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Lộ Nghiên rớt nước mắt, khi cơn đau giảm bớt, cô hung hăng cắn vai trái Trần Mặc Đông cho đến khi cảm thấy trong miệng có vị mặn tanh. Trần Mặc Đông gầm gừ một tiếng, rồi cũng ngừng động tác. Hai người vẫn luôn so đọ nhau như vậy.

Lộ Nghiên cảm thấy cả người nhức nhối, nước mắt rơi không ngừng, mắt cô nhắm chặt nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo. Sau đó, cô mở mắt, đợi đến khi ngoài cửa sổ chuyển dần từ bóng đen sang sáng dần, lúc này cô mới mơ màng thiếp đi, dường như có người lau nước mắt cho cô, thì thầm bên tai cô: “Xin lỗi”, cuối cùng cô chìm vào giấc ngủ.

Mấy ngày sau, Lộ Nghiên nhận được lệnh của bộ phận nhân sự điều cô tháng sau tới thành phố Z. Thời gian còn lại chưa đến một tuần nên Lộ Nghiên xin nghỉ phép.

Lộ Nghiên về nhà mẹ đẻ ở mấy ngày. Về việc thuyên chuyển công tác, Lộ Nghiên chỉ giải thích là mình chuyển đi một thời gian ngắn, nhưng bố mẹ cô vẫn cảm thấy như vậy sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của cô và Trần Mặc Đông. Lộ Nghiên đã khuyên nhủ bố mẹ cô mấy lần nhưng không được, cuối cùng cũng đành mặc sự lo lắng của hai người.

Trước lúc đi, cô tới nhà bố mẹ chồng giải thích sự tình. Dường như Trần Mặc Đông đã nói qua với Tôn Uyển Bình nên bà không nói nhiều, chỉ tỏ vẻ có chút không vui. Lộ Nghiên biết mình không đúng nhưng cô không thể giải thích nổi. Lộ Nghiên biết bà vẫn hi vọng cô có thể sinh một đứa con, nhưng bụng của cô lại không nghe lời. Cô may mắn vì có thể gặp được một người mẹ chồng như vậy, chưa hề tức giận với cô, lúc nào cũng hiền lành nhã nhặn, coi cô như con gái. Dù bà luôn hi vọng có thể được ôm cháu nội, nhưng rất ít khi ra mặt đốc thúc cô, thỉnh thoảng bà mới ngầm ám chỉ đôi ba câu, chẳng hạn như: “Đàn ông có con cái thì mới ổn định tâm lý…”. Lộ Nghiên thừa nhận đạo lý này cô hiểu, nhưng mọi chuyện lại không phải do cô quyết định được.

Sau hơn hai tháng chữa trị, sức khỏe của Trần Chí Bang cũng phục hồi hơn nhiều, mỗi ngày ông đều chống gậy đi dạo ở bãi cỏ trước nhà khoảng ba mươi phút. Thỉnh thoảng Lộ Nghiên thấy Tôn Uyển Bình đi dạo, nói chuyện cùng ông.

“Bố, con phải tới thành phố Z làm việc một thời gian, con sẽ thường xuyên gọi điện về cho bố.” Lộ Nghiên chầm chậm bước bên cạnh Trần Chí Bang vì ông không thích người khác đỡ hay dìu ông. Đúng là một ông già đáng yêu.

“Đi đi, xong việc thì mau về nhé.” Phát âm của Trần Chí Bang vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng mọi người đều có thể hiểu.

Vừa đúng thứ sáu, Trần Mặc Đông không ở nhà. Sau khi dọn dẹp qua loa, Lộ Nghiên tiếp tục làm một con thỏ vải để tặng quà cho Hàn Lạc Ảnh – con gái Trần Nhiễm Mộng. Cô gái nhỏ này hoàn toàn thừa hưởng tính cách nghịch ngợm gây sự của Trần Nhiễm Mộng, nhưng cô bé lại rất thích dính lấy người khác, đặc biệt là Trần Mặc Đông. Mỗi lần cô bé trèo lên người Trần Mặc Đông, không ai có thể dứt được cô bé ra. Trần Mặc Đông cũng để mặc cô bé, dù tay cô bé dính đầy nước bọt đưa tới môi Trần Mặc Đông nhưng anh cũng không né tránh.

Con thỏ nhỏ mới chỉ có một mắt vì khi Lộ Nghiên khâu mắt, hạt châu dùng làm mắt rơi trên mặt đất, cuối cùng rơi vào khe giữa hai sô pha, cô phải tốn bao nhiêu sức mới di chuyển được sô pha, nhưng không ngờ lại có điều “ngạc nhiên” chờ đợi cô.

Một bức ảnh hiện ra, người trên bức ảnh trẻ hơn nhiều so với bây giờ, phía sau bức ảnh ghi lại thời gian là năm năm trước.

Chín người con trai con gái đứng ở một góc phố phồn hoa với nụ cười tươi rói. Trần Mặc Đông đứng ở hàng đầu ngoài cùng bên trái, bên phải là Lưu Uyên Thư, mười ngón tay đan vào nhau. Nhưng đáng chú ý nhất là bụng Lưu Uyên Thư hơi nhô lên, vẻ ngọt ngào của hai người thật khiến người khác ghen tị. Hàng đầu còn có một đôi nam nữ khác, người con gái nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay của người con trai, mà người con trai này lại là người Lộ Nghiên rất quen thuộc, người con gái bên cạnh dường như trẻ hơn họ mấy tuổi, đẹp vô cùng, như một ngọn lửa bất phàm giữa nhân gian. Đứng ở hàng sau là ba nam, hai nữ, trong đó có Lỗ Mạn và Cố Dịch Hiên. Có điều ngày ấy, Cố Dịch Hiên đã có bạn gái nhưng không phải là Lỗ Mạn. Cố Dịch Hiên và Lỗ Mạn chia nhau đứng ở hai đầu. Trên bức ảnh, nụ cười của Lỗ Mạn có chút cứng nhắc, đó không phải là biểu hiện mà Lộ Nghiên biết về Lỗ Mạn.

Lộ Nghiên biết Lỗ Mạn đã từng đi du học Mỹ hai năm. Mọi chuyện dường như cũng không quá khó đoán. Có lẽ vì thế nên lúc trước Lỗ Mạn đã bảo cô rời xa Trần Mặc Đông, và có lẽ Lỗ Mạn cũng biết chuyện hai người không mang thai chính là vấn đề ở Lộ Nghiên. Thì ra cảm giác là một kẻ ngốc nghếch rất khó chịu. Lộ Nghiên không biết vì sao bức ảnh lại rơi ở đây. Cô không có tâm tư suy nghĩ về những vấn đề này, cô bước vào phòng làm việc riêng của Trần Mặc Đông, đặt bức ảnh ở giữa bàn làm việc.

Lúc Lộ Nghiên đến nhà Lỗ Mạn, hai vợ chồng Lỗ Mạn đang chuẩn bị ăn cơm nên Lộ Nghiên ăn chực một bữa. Trên bàn ăn, hai vợ chồng vẫn tranh cãi không ngừng, nhưng Cố Dịch Hiên không ngừng gắp thức ăn cho Lỗ Mạn. Tất cả những thứ Cố Dịch Hiên gắp đều là những đồ Lỗ Mạn thích ăn. Thấy tình cảnh như vậy, tất cả những lời định nói trước đó, Lộ Nghiên cũng không mở miệng hỏi nữa.

Lúc Lộ Nghiên đi, Lỗ Mạn rời khỏi Cố Dịch Hiên.

“Có gì muốn nói với chị không?”

“Lúc đầu có, nhưng hiện giờ không cần nữa.” Lộ Nghiên cúi đầu, muốn che giấu đôi mắt đỏ của mình.

Hai người tạm biệt, Lộ Nghiên chầm chậm bước đi, loáng thoáng nghe thấy một giọng nói: “Chuyện qua rồi đừng nghĩ nữa.” Giọng nói rất nhỏ, Lộ Nghiên không rõ đó là lời Lỗ Mạn nói hay do chính cô tự nói với mình.

Sau đó Lộ Nghiên về nhà mẹ đẻ. Cô nghĩ khi Trần Mặc Đông nhìn thấy bức ảnh đó, có thể anh cần thời gian hồi tưởng nên mình cần biết thức thời, để cho anh chút không gian riêng.

Nằm trong căn phòng nhỏ dùng chung với Lộ Hi trước đây, cô bỗng có cảm giác thời gian như đã trôi qua rất nhanh. Khi còn nhỏ, hai người cùng ở chung căn phòng này, mỗi người một giường. Lớn lên một chút, phòng làm việc của bố Lộ được sửa thành phòng riêng cho Lộ Nghiên. Bây giờ cô đã đi lấy chồng, các phòng lại được sắp xếp như cũ.

Lộ Nghiên thức trắng đến gần sáng. Chiếc gối dưới má ẩm ướt khiến người ta có cảm giác khó chịu. Lộ Nghiên ngồi dậy lau nước mắt, nhìn chiếc đồng hồ đã chỉ năm giờ, cô mặc quần áo, để lại cho mẹ lời nhắn, rồi khẽ khàng mở cửa ra ngoài.

Xe của Trần Mặc Đông đỗ dưới nhà nhưng không thấy người đâu, Lộ Nghiên đoán anh đang ngủ trong xe. Cô đi về con đường phía nam, bắt một chiếc taxi. Suốt mười tiếng tiếp theo, cô giam mình trong rạp chiếu phim tối như mực, xem hết bộ phim này đến bộ phim khác, chính mình cũng không biết đã xem hết bao nhiêu bộ phim, mãi đến gần bốn giờ chiều cô mới rời khỏi rạp chiếu phim.

Về nhà, Lộ Nghiên không ngờ lại nhìn thấy Trần Mặc Đông, cô vẫn cư xử như trước: bước vào nhà, thay quần áo, nấu cơm, chỉ là thời gian làm mọi chuyện sớm hơn ngày thường một tiếng đồng hồ.

Bữa cơm gồm có thịt băm xào đậu, thịt rang tiêu, canh chua cay và cơm. Tay nghề của Lộ Nghiên không giỏi, tuy sau khi kết hôn cô có đi học nấu ăn một thời gian, nhưng cuối cùng chỉ có thể làm mấy món thế này. Bữa cơm rất yên lặng, nhưng quả thực bình thường hai người ăn cơm cũng đều như vậy.

Sau khi ăn xong, hai người cùng ngồi sô pha xem TV. Gần chín giờ, Lộ Nghiên đứng dậy đi ngủ, mơ hồ cảm thấy hình như mình đã quên gì đó, bỗng dưng cô nhớ ra mình đã quên uống thuốc.

“Những thuốc trung y này chữa gì vậy?” Lộ Nghiên bước vào bếp, nhìn thấy Trần Mặc Đông đang nhấc một túi thuốc từ nước nóng ra, đưa cho Lộ Nghiên.

“Chỉ là một loại thuốc bổ dưỡng bình thường thôi.”

“Bác sĩ nói thế nào?” Lộ Nghiên hiểu Trần Mặc Đông đang ám chỉ chuyện không mang thai. Mọi chuyện của cô chưa hề có một việc nào giấu được anh.

“Không nói gì cả. Uống xong thang thuốc này, em không uống nữa, đắng lắm.”

Trần Mặc Đông tới gần Lộ Nghiên, Lộ Nghiên bỗng quay người, bỏ lại câu “Thuận theo tự nhiên” cho Trần Mặc Đông, rồi đi về phòng ngủ.

Ngày hôm sau, lúc đi làm, Lộ Nghiên nghe thông báo về cơ hội làm việc tại thành phố Z, trong lòng cảm thấy rất hỗn độn. Trần Mặc Đông không hề có bất cứ giải thích nào về chuyện bức ảnh, Lộ Nghiên cũng không nói gì, tựa như mọi chuyện đều rất yên bình.

Cuối cùng Lộ Nghiên cũng làm xong con thỏ nhỏ, toàn thân màu trắng, hai mắt đỏ chót và hai tai hồng phấn, nhìn vô cùng đáng yêu. Lộ Nghiên nhét nó vào một chiếc hộp nhỏ, thắt nơ bướm để chiếc hộp ra dáng quà tặng. Lộ Nghiên quyết định sau khi quay về đây, rỗi rãi sẽ làm một con cho mình, hoặc coi như một món quà gặp mặt với người bạn nhỏ nhà Lỗ Mạn.

Chiều tối trước ngày xuất phát đi thành phố Z, Lộ Nghiên về nhà kiểm tra lại mọi thứ. Lúc cô bước ra từ phòng làm việc của Trần Mặc Đông lại đụng phải chính anh đang định đi vào, Lộ Nghiên quá chuyên tâm nên không để ý thấy Trần Mặc Đông đã về đến nhà.

Lộ Nghiên chỉ giải thích là vào tưới nước cho cây hoa, tuy nhiên trên tay cô lại không hề có bất kì dụng cụ tưới nước nào. Trần Mặc Đông không hỏi nhiều, sau khi cất đống tài liệu cũng quay người ra phòng khách xem TV.

Lộ Nghiên vào phòng ngủ thu dọn quần áo cần thiết. Quần áo của cô không nhiều, bình thường đi làm đều mặc đồng phục, mà rất nhiều quần áo của cô vẫn ở nhà mẹ đẻ. Tuy nhìn không nhiều, nhưng xếp lại vẫn chật kín một va li.

“Em mang cả những bộ không phù hợp với thời tiết mùa này sao? Có phải chuẩn bị ở đó lâu dài không?” Lộ Nghiên quay đầu nhìn nơi phát ra giọng nói ấy, không biết Trần Mặc Đông đã đứng trước cửa phòng ngủ từ khi nào.

“Đây gọi là chuẩn bị cẩn thận đấy.”

Sau khi thu dọn xong, Lộ Nghiên đổi tấm ga trải giường của ba căn phòng lại như cũ. Sau khi đổi xong, cả căn phòng dường như cũng u ám đi một chút, nhưng lại rất hợp với phong cách trang trí của ngôi nhà. Cô dỡ những vật dụng thủ công ở trong phòng khách mình từng làm trước đây xuống. Mọi thứ quay trở lại diện mạo trước đây, vừa mắt hơn nhiều. Thậm chí chiếc gối đệm trên sô pha, Lộ Nghiên không mang được theo, nên cô xếp chúng vào căn phòng mình từng ngủ trước đây.

Lúc ngắm lại toàn bộ mọi thứ, Lộ Nghiên mới phát hiện căn nhà đã rộng ra rất nhiều. Trần Mặc Đông lúc nãy ở phòng sách, vừa mới bước ra, thấy sự việc như vậy, anh nhìn thẳng vào Lộ Nghiên.

“Em làm cái gì thế này?” Giọng nói của Trần Mặc Đông mang theo sự tức giận. Lộ Nghiên chưa từng thấy anh tức giận như vậy. Thỉnh thoảng có chuyện không vui, anh chỉ lặng lẽ không nói gì. Lộ Nghiên đoán lúc này anh đang ở vùng ranh giới tức giận. Lúc bước đến gần, Lộ Nghiên ngửi thấy mùi thuốc lá rất nặng, cô bất giác lùi một bước.

“Đúng là như thế này hợp với căn nhà hơn.” Lộ Nghiên quan sát lại căn nhà mà mình đã ở hơn một năm qua.

“Nhìn vẻ mặt của em đi. Em thực sự không thích căn nhà này đến vậy sao?”

“Ừm. Rất lâu trước đây em đã bắt đầu không thích.” Lúc Lộ Nghiên thành thật trả lời cũng chính là lúc cô cảm thấy mọi việc đã được đẩy lên đến cực điểm.

“Sao, không định trở lại nữa?” Giọng nói của Trần Mặc Đông quay trở lại âm điệu bình thường.

“Em nghĩ anh sẽ rất vui vẻ, em chấp nhận lời xin lỗi của anh đêm trước.” Cơn đau đêm đó tuy khiến Lộ Nghiên cảm nhận được rõ sự mệt mỏi kiệt sức, nhưng ngày hôm sau khi tỉnh lại, nghĩ tới lời xin lỗi của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên không khỏi cười buồn. Câu nói “Xin lỗi” ấy rốt cuộc là vì chuyện đêm đó, hay vì cuộc hôn nhân của hai người? Mà tâm tư Lộ Nghiên lại nghiêng về vế sau hơn. Tuy hai người chưa hề nói rõ ràng, nhưng dường như Lộ Nghiên không thể tìm nổi lý do để bác bỏ suy nghĩ của chính mình.

Lộ Nghiên không hiểu phản ứng của Trần Mặc Đông lúc này, dường như anh đang rất kinh ngạc, ẩn nhẫn, và nhiều nhất chính là giận dữ.

“Anh tiễn em.”

“Không cần, em bắt xe.”

Trần Mặc Đông cầm chìa khóa xe và hành lý của Lộ Nghiên bước ra ngoài, Lộ Nghiên đành đi theo.

Trên xe, Trần Mặc Đông chỉ đơn giản hỏi Lộ Nghiên về tình hình của bố mẹ vợ và thời gian ở thành phố Z, Lộ Nghiên lần lượt trả lời từng câu hỏi của anh. Vốn dĩ lộ trình không xa, nhưng giờ tan tầm tắc đường, nên Lộ Nghiên cảm thấy bức bối, bèn mở cửa xe, cánh tay tì lên khung cửa xe, nhìn dòng xe chậm rãi phía trước.

Mấy lần Trần Mặc Đông bảo cô bỏ tay xuống, nhưng Lộ Nghiên chỉ nói tốc độ xe chậm, sẽ không nguy hiểm. Cuối cùng, Trần Mặc Đông thẳng thắn kéo người Lộ Nghiên lại, đóng cửa xe.

“Sao anh lại học cách không tôn trọng suy nghĩ của người khác như vậy?”

“Anh thấy việc mình làm là đúng mà.”

“Tự phụ.”

“Nếu anh không tôn trọng em, em cảm thấy ngày mai mình còn có thể rời khỏi Bắc Kinh sao?”

“Đúng vậy. Cảm ơn đại ơn đại đức của anh. Nếu cần em sẽ dùng hành động thực tế để đền đáp anh.”

Cả người Lộ Nghiên nhào về phía trước vì xe của Trần Mặc Đông đột ngột đâm vào đuôi xe phía trước.

“Lộ Nghiên, em cảm thấy có ý nghĩa sao? Anh phát hiện khả năng phân tán tư tưởng của em đúng là không ở mức bình thường.” Trần Mặc Đông ra vẻ như không có chuyện gì, nhìn sang phía Lộ Nghiên, giọng điệu châm chọc nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc đến đáng sợ.

Sau đó mọi chuyện được giải quyết như thế nào, Lộ Nghiên cũng không biết, vì khi hai bên đương sự và cảnh sát giao thông nói chuyện, cô vẫn ngồi trong xe, thậm chí cả chuyện mình đã về tới nhà cũng không biết.

Vốn dĩ cô định khi tạm biệt sẽ nói với Trần Mặc Đông rằng: Nếu anh đề nghị ly hôn, cô sẽ đồng ý. Nhưng cuối cùng cô vẫn không nói ra.

Ngày hôm sau, Lộ Hi tiễn Lộ Nghiên lên máy bay. Lộ Nghiên nói Trần Mặc Đông bận nên không có thời gian, bố mẹ cô không phải không hoài nghi nhưng cũng không truy hỏi. Hôm qua, khi Lộ Nghiên nói Lộ Hi sẽ đi tiễn cô, Trần Mặc Đông cũng không hề nói anh có đến tiễn cô không. Sắp đến giờ đăng ký làm thủ tục, Lộ Nghiên chào tạm biệt Lộ Hi.

“Lộ Nghiên, em vẫn cho rằng trên đời này không ai có thể làm tổn thương chị!”

“Phải, em đã biết rồi sao? Đừng cả ngày huênh hoang như một ông cụ non nữa. Chăm sóc bố mẹ cho tốt nhé.”

Lúc Lộ Nghiên quay người, Lộ Hi vẫn đứng im. Lộ Nghiên vẫy tay mỉm cười với cậu, sau đó quay người bước đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.