Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

Chương 17: Tử Hiên say rượu



Đồng Lôi thu lại tất cả quà tặng, bỏ vào một bên trong ngăn kéo.

Bất đắc dĩ lắc đầu một cái, không biết quen biết với anh em bọn họ là chuyện tốt hay chuyện xấu?

"Rè rè. . . . . ." Tiếng điện thoại di động rung lên, Đồng Lôi thuận tay cầm lên nhìn, tin nhắn, ai sẽ gởi tin nhắn cho cô, nén nghi ngờ xuống, hiển thị đến từ "Anh hai."

"Lôi Lôi, gây nhiều phiền phức cho em, thật sự xin lỗi!"

Ngước mắt, liếc nhìn về phía phòng giám đốc, vừa vặn ngăn cách bởi lớp kính thủy tinh, Lục Minh Hạo vẫy tay với cô.

"Anh hai, không sao đâu." Nhấn mấy chữ rồi gởi đi.

"Rè rè. . . . . ."

"Ngày hôm qua, về nhà trễ như vậy, Tử Hiên có trách em không?"

Đồng Lôi sửng sốt, động tác cầm điện thoại di động cứng lại, khẽ ngồi thẳng người, trong đầu vẫn thoáng hiện hình ảnh lúc đi ra ngoài của anh tối hôm qua, bộ dạng rời đi của anh tối hôm qua, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Những lời mình nói có quá đáng hay không?

Thật lâu Lục Minh Hạo không nhận được tin nhắn của cô, lại nhìn thấy cô ngồi ở đó sững sờ, liền nhanh chóng gởi một tin nhắn: "Em không sao chứ? Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?"

Chấn động bất ngờ làm cô lấy lại suy nghĩ, không trả lời tin nhắn của Lục Minh Hạo mà đứng dậy đi tới phòng nghỉ, cô hơi lo lắng cho anh, không thể chờ đợi liền gọi điện thoại xác nhận.

"Đô —— đô ——" Âm thanh không ngừng vang lên, nhưng đầu kia không ai bắt máy.

"Sao lại không nhận điện thoại, không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?" Đầu Đồng Lôi nhanh chóng đầy mồ hôi, nhưng trên tay động tác gọi điện thoại vẫn không dừng lại.

Bên trong phòng bao xa hoa của quán Bar

Tiếng chuông điện thoại lanh lảnh vang lên, Lục Tử Hiên say khướt nằm ngang trên ghế sa lon, tiếng ồn ào này hình như không có ảnh hưởng gì đến anh, ngược lại Trác Nhiên bên cạnh lại bị đánh thức, nhíu nhíu mày, không nhịn được móc điện thoại di động trong túi, phát hiện không có động tĩnh gì, mới đá đá Lục Tử Hiên trên ghế salon: "Này, mau nghe điện thoại."

"Đừng làm ồn." Lục Tử Hiên đẩy chướng ngại vật đang quấy rầy giấc ngủ của mình ra, lật người tiếp tục ngủ, xem ra tối hôm qua thật sự uống không ít, như vậy cũng không đánh thức được anh.

Nhưng điện thoại kia vừa ngừng một chút sau lại bắt đầu kiên nhẫn vang lên.

Trác Nhiên hình như có chút phiền não, mi tâm anh tuấn hơi nhíu lại, ngồi dậy, bắt đầu lục loại trong túi của Lục Tử Hiên, trong miệng vẫn đang mắng chửi.

"Alo. . . . . ." Nhanh chóng ấn nút nghe, giọng nói hơi trùng xuống, chứng tỏ hiện tạianh đang rất tức giận, nếu không có chuyện gì quan trọng, anh nhất định sẽ giết người gọi điện thoại.

". . . . . ."

"Alo. . . . . ." Không nghe bên kia nói chuyện, Trác Nhiên cầm điện thoại di động lên nhìn một chút, đã kết nối sao lại không có âm thanh, chưa từ bỏ ý định xác nhận lần nữa với phía bên kia điện thoại: "Thật xin lỗi, hình như tôi nhầm số!" Bên đầu kia điện thoại truyền đến một âm thanh ngọt ngào.

Không giải thích được, anh dám khẳng định người này là cố ý, tức giận cúp điện thoại, khi nhìn thấy người gọi tới, trên môi nhếch lên một nụ cười nham hiểm, nhanh chóng gọi lại.

Giọng nữ vui vẻ giống lúc nãy truyền đến.

"Này, tôi mới vừa. . . . . ." Cô mới vừa xác nhận lại, cô không gọi sai số điện thoại, chỉ là không biết vì sao âm thanh không phải Lục Tử Hiên, mới có thể vội vã tắt máy.

"Cô không có gọi nhầm, tôi là Trác Nhiên bạn của Tử Hiên, cô là ai?" Trác Nhiên hình như muốn trêu chọc cô.

"Tôi là Đồng Lôi, chào anh."

Nghe được câu trả lời của cô, Trác Nhiên cười, thật là một cô gái nhỏ thông minh, biết Tử Hiên sẽ kiêng kỵ, cho nên không làm rõ quan hệ với anh, nói thẳng ra tên của mình, hai nhà Đồng Lục kết thân chấn động như vậy, là bạn của Tử Hiên nên sẽ nghe qua tên của cô, như vậy cũng không thất lễ lại tỏ rõ thân phận.

"Tử Hiên uống say, cô mau tới đây một chuyến."

Đồng Lôi không biết mình làm như thế nào chạy ra ngoài, thậm chí không xin phép ông chủ, ngăn một chiếc taxi lại, trực tiếp chạy đến quán Bar, bình thường thì quán Bar buổi tối mới có khách, thời điểm cô đến nơi, bên trong nhân viên còn chưa đi làm.

Ở trước một cửa phòng đang mở nửa chừng, cô nhẹ nhàng dừng bước.

"Lục Tử Hiên. . . . . ." Líu ríu gọi.

"Đồng Lôi?" Là Trác Nhiên, bạn của Lục Tử Hiên, Đồng Lôi biết, mới vừa giới thiệu trong điện thoại.

"Tiểu Mạt. . . . . . Tiểu Mạt. . . . . ." Âm thanh khổ sở truyền ra.

Nghe được anh mê sảng, Trác Nhiên cau mày, anh cũng không nghĩ đến ở trong tình huống này Tử Hiên lại gọi tên tiểu Mạt, nhìn lại cô gái ở cửa một chút, cô hình như cũng không để ý.

Đẩy cửa vào, nhẹ nhàng ngửi một cái, mùi rượu nồng nặc kích thích lỗ mũi của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhăn lại, đến gần anh, gương mặt tuấn tú mê người giờ phút này hiện ra khổ sở dữ tợn.

"Anh ấy sao lại uống nhiều rượu như vậy?" Ngón tay gẩy gẩy mấy chai rượu đang nằm tán loạn trên bàn, không phải là anh uống hết mấy chai rượu này chứ?

"Không biết, có thể là tâm trạng không tốt?" Trác Nhiên tà tà tựa vào cạnh cửa, lẳng lặng nhìn cái người gọi là Lục phu nhân, da thịt trắng nõn, gò má đỏ thắm, cánh môi y hệt hoa hồng, đặc biệt là đôi mắt linh hoạt kia, thấy thế nào cũng là một cô gái nhỏ ít trải sự đời, lần này Tử Hiên gặp phiền toái rồi.

"Tiểu Mạt. . . . . . Tiểu Mạt. . . . . . đừng bỏ anh lại. . . . . ." Vẫn như cũ là giọng nói khổ sở, giống như cả thế giới đều đen tối, anh đang nằm mơ, Đồng Lôi nhíu nhíu mày, ngồi xổm người xuống, muốn vuốt lên mi tâm đang nhíu chặt của anh, một lực đạo thật lớn không hề báo trước tấp qua, cả người Đồng Lôi liền rơi vào một lồng ngực thật lớn.

"Tiểu Mạt, đừng rời xa anh. . . . . ." Vừa định giãy giụa, ở bên tai vang lên âm thanh dịu dàng, Đồng Lôi ngước mắt thấy được một gương mặt bất an, cả người cứng lại, tiểu Mạt là người anh yêu sao?

Khóe miệng khổ sở cười một tiếng, nhẹ nhàng đẩy tay của anh, nhìn Trác Nhiên vẫn đang xem trò vui ở cửa, cái miệng nhỏ nhắn khẽ động: "Làm phiền anh giúp tôi đưa anh ấy về nhà."

Trác Nhiên khẽ gật đầu, anh chợt hiểu ra, tại sao Tử Hiên nói cô chiếm được cảm tình của mọi người Lục gia, trên người của cô hình như có sức hút, anh thậm chí cảm thấy bộ dạng cười khổ của cô khiến người khác đau lòng.

"Tiểu Mạt là cô gái trước kia anh ta thích nhất." Không biết vì nguyên nhân gì, khi Trác Nhiên dìu Tử Hiên rời khỏi phòng bao, tự nhiên quỷ thần xui khiến nói lên những lời này.

Đồng Lôi kinh ngạc ngẩng đầu, người đàn ông hơi lầm lì này khiến cô kinh ngạc, khẽ vuốt cằm, liếc nhìn người đàn ông đang nằm ở trong xe, rũ mắt xuống, cô gái anh thích nhất không có liên quan đến cô, nhưng tại sao trong lòng lại khó chịu như vậy?

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 17: Tử Hiên say rượu

Đồng Lôi thu lại tất cả quà tặng, bỏ vào một bên trong ngăn kéo.

Bất đắc dĩ lắc đầu một cái, không biết quen biết với anh em bọn họ là chuyện tốt hay chuyện xấu?

"Rè rè. . . . . ." Tiếng điện thoại di động rung lên, Đồng Lôi thuận tay cầm lên nhìn, tin nhắn, ai sẽ gởi tin nhắn cho cô, nén nghi ngờ xuống, hiển thị đến từ "Anh hai."

"Lôi Lôi, gây nhiều phiền phức cho em, thật sự xin lỗi!"

Ngước mắt, liếc nhìn về phía phòng giám đốc, vừa vặn ngăn cách bởi lớp kính thủy tinh, Lục Minh Hạo vẫy tay với cô.

"Anh hai, không sao đâu." Nhấn mấy chữ rồi gởi đi.

"Rè rè. . . . . ."

"Ngày hôm qua, về nhà trễ như vậy, Tử Hiên có trách em không?"

Đồng Lôi sửng sốt, động tác cầm điện thoại di động cứng lại, khẽ ngồi thẳng người, trong đầu vẫn thoáng hiện hình ảnh lúc đi ra ngoài của anh tối hôm qua, bộ dạng rời đi của anh tối hôm qua, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Những lời mình nói có quá đáng hay không?

Thật lâu Lục Minh Hạo không nhận được tin nhắn của cô, lại nhìn thấy cô ngồi ở đó sững sờ, liền nhanh chóng gởi một tin nhắn: "Em không sao chứ? Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?"

Chấn động bất ngờ làm cô lấy lại suy nghĩ, không trả lời tin nhắn của Lục Minh Hạo mà đứng dậy đi tới phòng nghỉ, cô hơi lo lắng cho anh, không thể chờ đợi liền gọi điện thoại xác nhận.

"Đô —— đô ——" Âm thanh không ngừng vang lên, nhưng đầu kia không ai bắt máy.

"Sao lại không nhận điện thoại, không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?" Đầu Đồng Lôi nhanh chóng đầy mồ hôi, nhưng trên tay động tác gọi điện thoại vẫn không dừng lại.

Bên trong phòng bao xa hoa của quán Bar

Tiếng chuông điện thoại lanh lảnh vang lên, Lục Tử Hiên say khướt nằm ngang trên ghế sa lon, tiếng ồn ào này hình như không có ảnh hưởng gì đến anh, ngược lại Trác Nhiên bên cạnh lại bị đánh thức, nhíu nhíu mày, không nhịn được móc điện thoại di động trong túi, phát hiện không có động tĩnh gì, mới đá đá Lục Tử Hiên trên ghế salon: "Này, mau nghe điện thoại."

"Đừng làm ồn." Lục Tử Hiên đẩy chướng ngại vật đang quấy rầy giấc ngủ của mình ra, lật người tiếp tục ngủ, xem ra tối hôm qua thật sự uống không ít, như vậy cũng không đánh thức được anh.

Nhưng điện thoại kia vừa ngừng một chút sau lại bắt đầu kiên nhẫn vang lên.

Trác Nhiên hình như có chút phiền não, mi tâm anh tuấn hơi nhíu lại, ngồi dậy, bắt đầu lục loại trong túi của Lục Tử Hiên, trong miệng vẫn đang mắng chửi.

"Alo. . . . . ." Nhanh chóng ấn nút nghe, giọng nói hơi trùng xuống, chứng tỏ hiện tạianh đang rất tức giận, nếu không có chuyện gì quan trọng, anh nhất định sẽ giết người gọi điện thoại.

". . . . . ."

"Alo. . . . . ." Không nghe bên kia nói chuyện, Trác Nhiên cầm điện thoại di động lên nhìn một chút, đã kết nối sao lại không có âm thanh, chưa từ bỏ ý định xác nhận lần nữa với phía bên kia điện thoại: "Thật xin lỗi, hình như tôi nhầm số!" Bên đầu kia điện thoại truyền đến một âm thanh ngọt ngào.

Không giải thích được, anh dám khẳng định người này là cố ý, tức giận cúp điện thoại, khi nhìn thấy người gọi tới, trên môi nhếch lên một nụ cười nham hiểm, nhanh chóng gọi lại.

Giọng nữ vui vẻ giống lúc nãy truyền đến.

"Này, tôi mới vừa. . . . . ." Cô mới vừa xác nhận lại, cô không gọi sai số điện thoại, chỉ là không biết vì sao âm thanh không phải Lục Tử Hiên, mới có thể vội vã tắt máy.

"Cô không có gọi nhầm, tôi là Trác Nhiên bạn của Tử Hiên, cô là ai?" Trác Nhiên hình như muốn trêu chọc cô.

"Tôi là Đồng Lôi, chào anh."

Nghe được câu trả lời của cô, Trác Nhiên cười, thật là một cô gái nhỏ thông minh, biết Tử Hiên sẽ kiêng kỵ, cho nên không làm rõ quan hệ với anh, nói thẳng ra tên của mình, hai nhà Đồng Lục kết thân chấn động như vậy, là bạn của Tử Hiên nên sẽ nghe qua tên của cô, như vậy cũng không thất lễ lại tỏ rõ thân phận.

"Tử Hiên uống say, cô mau tới đây một chuyến."

Đồng Lôi không biết mình làm như thế nào chạy ra ngoài, thậm chí không xin phép ông chủ, ngăn một chiếc taxi lại, trực tiếp chạy đến quán Bar, bình thường thì quán Bar buổi tối mới có khách, thời điểm cô đến nơi, bên trong nhân viên còn chưa đi làm.

Ở trước một cửa phòng đang mở nửa chừng, cô nhẹ nhàng dừng bước.

"Lục Tử Hiên. . . . . ." Líu ríu gọi.

"Đồng Lôi?" Là Trác Nhiên, bạn của Lục Tử Hiên, Đồng Lôi biết, mới vừa giới thiệu trong điện thoại.

"Tiểu Mạt. . . . . . Tiểu Mạt. . . . . ." Âm thanh khổ sở truyền ra.

Nghe được anh mê sảng, Trác Nhiên cau mày, anh cũng không nghĩ đến ở trong tình huống này Tử Hiên lại gọi tên tiểu Mạt, nhìn lại cô gái ở cửa một chút, cô hình như cũng không để ý.

Đẩy cửa vào, nhẹ nhàng ngửi một cái, mùi rượu nồng nặc kích thích lỗ mũi của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhăn lại, đến gần anh, gương mặt tuấn tú mê người giờ phút này hiện ra khổ sở dữ tợn.

"Anh ấy sao lại uống nhiều rượu như vậy?" Ngón tay gẩy gẩy mấy chai rượu đang nằm tán loạn trên bàn, không phải là anh uống hết mấy chai rượu này chứ?

"Không biết, có thể là tâm trạng không tốt?" Trác Nhiên tà tà tựa vào cạnh cửa, lẳng lặng nhìn cái người gọi là Lục phu nhân, da thịt trắng nõn, gò má đỏ thắm, cánh môi y hệt hoa hồng, đặc biệt là đôi mắt linh hoạt kia, thấy thế nào cũng là một cô gái nhỏ ít trải sự đời, lần này Tử Hiên gặp phiền toái rồi.

"Tiểu Mạt. . . . . . Tiểu Mạt. . . . . . đừng bỏ anh lại. . . . . ." Vẫn như cũ là giọng nói khổ sở, giống như cả thế giới đều đen tối, anh đang nằm mơ, Đồng Lôi nhíu nhíu mày, ngồi xổm người xuống, muốn vuốt lên mi tâm đang nhíu chặt của anh, một lực đạo thật lớn không hề báo trước tấp qua, cả người Đồng Lôi liền rơi vào một lồng ngực thật lớn.

"Tiểu Mạt, đừng rời xa anh. . . . . ." Vừa định giãy giụa, ở bên tai vang lên âm thanh dịu dàng, Đồng Lôi ngước mắt thấy được một gương mặt bất an, cả người cứng lại, tiểu Mạt là người anh yêu sao?

Khóe miệng khổ sở cười một tiếng, nhẹ nhàng đẩy tay của anh, nhìn Trác Nhiên vẫn đang xem trò vui ở cửa, cái miệng nhỏ nhắn khẽ động: "Làm phiền anh giúp tôi đưa anh ấy về nhà."

Trác Nhiên khẽ gật đầu, anh chợt hiểu ra, tại sao Tử Hiên nói cô chiếm được cảm tình của mọi người Lục gia, trên người của cô hình như có sức hút, anh thậm chí cảm thấy bộ dạng cười khổ của cô khiến người khác đau lòng.

"Tiểu Mạt là cô gái trước kia anh ta thích nhất." Không biết vì nguyên nhân gì, khi Trác Nhiên dìu Tử Hiên rời khỏi phòng bao, tự nhiên quỷ thần xui khiến nói lên những lời này.

Đồng Lôi kinh ngạc ngẩng đầu, người đàn ông hơi lầm lì này khiến cô kinh ngạc, khẽ vuốt cằm, liếc nhìn người đàn ông đang nằm ở trong xe, rũ mắt xuống, cô gái anh thích nhất không có liên quan đến cô, nhưng tại sao trong lòng lại khó chịu như vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.