Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 142: Đơn triết hạo cầu xin



Giản Nhụy Ái nhìn Đơn Triết Hạo rời khỏi, vẫn không yên lòng ra mở cửa lén nhìn xem thế nào, anh chưa đi xa lắm nhưng chắc chắn anh sẽ đi mua trà sữa cho cô. Thừa dịp anh còn chưa nghi ngờ, nhanh chóng lấy tư liệu của Đơn Triết Hạo ra .

Cô mở ngăn kéo, cái tên ghi trên hồ sơ khiến cô run rẩy sợ hãi, đó là tên cha mẹ cô, cô run rẩy lấy tài liệu ra giống như đang lấy trộm đồ của người khác.

Đọc nội dung bên trong chữ viết khiến cô khiếp sợ ngây người giống như bị sét đánh!

Thì ra là cha mẹ Đơn Triết Hạo đấu thầu không được, mọi người trong công ty đều đồn đại về nguyên nhân lớn nhất khiến bọn họ bị mất thầu chính là do cha mẹ Giản Nhụy Ái. Bản tính hai người họ đã hiếu thắng, nhìn thấy gia đình Giản Nhụy Ái hạnh phúc khiến bọn họ không cam lòng cho nên bàn bạc muốn hại cha mẹ cô cũng bị mất mặt, cũng phải lâm vào hoàn cảnh khó khăn như họ.

Giản Nhụy Ái thất hồn lạc phách, giống như mất đi trọng lực, hai chân mềm nhũn ra ngồi xụp xuống cũng không có cách nào để đứng lên, ngơ ngẩn ngồi trên sàn nhà, cha mẹ cô chết thảm như vậy cũng bởi vì sự ích kỷ. Vì ganh đua mà bị mất tính mạng, cô còn sống lại biến thành cô nhi.

Tại sao ông trời lại đối xử với cô như vậy? Thật vất vả mới cho cô ánh sáng, rồi lại độc ác đem cửa sổ đóng lại, nhốt cô vào trong căn phòng đen thui, ánh mắt mơ hồ, đầu thật là đau.

Nếu như cô không nhìn thấy, có phải Đơn Triết Hạo sẽ giấu cô cả đời, để cho cô trở thành người bất nhân bất nghĩa.

Cửa đột nhiên bị mở ra, Đơn Triết Hạo đầy mồ hôi xuất hiện trước mặt cô, nhìn thấy Giản Nhụy Ái đang ngồi khóc ở bên cạnh tập tài liệu, anh liền hiểu tất cả!

Xem ra ông trời thật sự muốn đày đọa anh, khi anh kịp đoán ra được mục đích của Giản Nhụy Ái, vội vàng quay xe trở lại đã không còn kịp nữa, thì ra căn bản là cô cũng không muốn uống trà sữa, mà chỉ là nghĩ cách muốn tách anh ra.

Anh tính đi tính lại, cư nhiên lại vẫn thua cô gái này.

Anh sợ hãi ôm lấy Giản Nhụy Ái đang run rẩy "Tiểu Nhụy, Tiểu Nhụy. . . . . . Em không cần phải làm như vậy?"

Giản Nhụy Ái vô lực đẩy Đơn Triết Hạo ra, ngồi im lặng run rẩy, nước mắt không ngừng trào ra.

Đơn Triết Hạo vội vàng sợ hãi, đưa tay đỡ thân thể xiêu vẹo chỉ trực đổ xuống của cô, "Tiểu Nhụy, cầu xin em, không cần phải im lặng như thế!"

Vẫn không có tiếng đáp lại, tria tim anh lơ lửng như muốn vỡ ra khi nhìn từng giọt nước mắt lớn chừng hạt đậu rơi xuống.

Cho dù cố gắng nhẫn nhịn nhưng nhìn thấy Giản Nhụy Ái vẫn tiếp tục thờ ơ không có phản ứng cũng không khỏi cau mày "Tiểu Nhụy, tại sao em lại cứ giữ chặt lấy quá khứ? Chẳng lẽ chúng ta ở chung một chỗ là vì người khác sao? Tại sao phải để chuyện này ảnh hưởng đến chúng ta?"

"Chuyện này. . . . . . Những thứ kia là chuyện gì? Nó là cái chết của cha mẹ tôi, nhà họ Đơn các người khiến cha mẹ tôi chết oan nhiều năm như vậy, cái gì gọi là tôi giữ lấy quá khứ không buông? Các người biết không? Tôi đã từng hạnh phúc dường nào, nhưng cuối cùng vẫn sống sờ sờ lại bị các người biến thành cô nhi, vĩnh viễn chia lìa với cha mẹ yêu thương nhất, anh có biết cái gì gọi là đau không? Anh cái gì cũng không hiểu, tại sao anh lại tới quát tôi?"

Giản Nhụy Ái xúc động phẫn nộ nói xong, giống như muốn đem tất cả sự tức giận trong lòng hét ra.

"Giản Nhụy Ái, em không cần phải cố giải thích như thế có được hay không? Vì ân oán đời trước mà nhất định phải đoạn tuyệt mối quan hệ của chúng ta mới được sao?" Đơn Triết Hạo dù không muốn đối mặt với chuyện này, nhưng cuối cùng nó vẫn xảy ra.

"Cho nên, anh tình nguyện đem những người biết rõ chân tướng đi diệt khẩu, cũng không nguyện để cho tôi biết, Đơn Triết Hạo, anh còn định tính toán giấu tôi bao lâu nữa, một năm, mười năm, hay hai mươi năm. . . . . . Hay là anh tính toán cả đời đều không nói cho tôi biết, để cho tôi sống trong ảo tưởng."

Giản Nhụy Ái đột nhiên quay đầu lại nhìn Đơn Triết Hạo, ánh mắt căm thù của cô làm tim Đơn Triết Hạo đau nhói.

Nhìn ánh mắt của cô khiến cho anh có cảm giác khiếp sợ, cô hận nhà họ Đơn, cô hận cha mẹ anh, cho nên cô cũng sẽ hận anh, sẽ rời khỏi anh.

Những ý nghĩ này giống như ma quỷ ăn mòn anh, khiến cho anh đang tức giận cũng từ từ giảm xuống, chỉ còn biết cầu xin: "Tiểu Nhụy, em hãy nghĩ đến tình yêu của chúng ta, nghĩ đến Bảo Bảo, mà tha thứ cho cha mẹ anh được không? Không phải bọn họ đã bị báo ứng rồi sao?, trong vụ tai nạn xe đó, không chỉ có cha mẹ em qua đời, mà còn có hai người bọn họ, coi như bọn họ cũng đã bị báo ứng, tha thứ cho bọn họ được không?"

Giản Nhụy Ái đau lòng khi nghe thấy giọng nói cầu xin của anh. Trong lòng cô, cô làm sao không hiểu, Đơn Triết Hạo luôn là người cao cao tại thượng nhưng mấy ngày nay đều vì cô mà đã sắp không còn là chính mình nữa, anh yêu thương chăm sóc cô tốt như vậy.

Nhưng trước kia khi bọn họ ở chung một chỗ thì không có chút trở ngại nào, nhưng bây giờ giữa họ đã có một khoảng cách rất lớn, khoảng cách này cũng chôn thật sâu vào trong lòng Giản Nhụy Ái.

"Cái chết của cha mẹ anh, đó là báo ứng của bọn họ, còn cái chết của cha mẹ tôi lại là oan uổng!" Giản Nhụy Ái gào khóc, không quan tâm có người đang ở bên ngoài nhìn, tất cả ánh mắt của cô đều rơi xuống tập tài liệu đang nằm trên mặt đất.

Đơn Triết Hạo khổ sở nhìn Giản Nhụy Ái đang khóc thút thít, ngẩng đầu ép nước mắt chen trở về, ánh mắt hoàn toàn mơ hồ, tay nắm thật chặt quả đấm, máu tươi từ trong lòng bàn tay chảy xuống, đàn ông đổ máu chứ không đổ lệ.

Giọng nói của anh rất nhỏ, mang theo giọng mũi nồng đậm: "Tiểu Nhụy, anh biết rõ tất cả tội lỗi đều là do nhà họ Đơn gây ra, nhưng em muốn anh phải làm như thế nào?"

Giản Nhụy Ái không trả lời Đơn Triết Hạo, cũng không nhìn anh, chỉ là lẳng lặng chảy nước mắt.

"Tiểu Nhụy. . . . . ."Đơn Triết Hạo muốn kéo tay Giản Nhụy Ái, lại bị cô vô tình rút về, cánh tay anh cứng ngắc đặt giữa không trung.

Đơn Triết Hạo cảm giác cả người như ngã vào trong vực sâu vạn trượng, đầm sâu đầy nước sắp nhấn chìm anh, cái loại cảm giác co rút đau đớn đó, không cách nào có thể dùng lời nói để hình dung, trong mắt tràn đầy đau đớn, đưa tay ra, lại rút trở về .

"Tiểu Nhụy, chẳng lẽ vì chuyện này mà chúng ta sẽ không còn khả năng nữa, em không thể tàn nhẫn như vậy, anh không có làm cái gì sai? Em không thể trực tiếp phán anh tội tử hình, hãy cho anh một cơ hội, cũng cho chính mình một cơ hội, thậm chí cho đứa bé một cơ hội."

"Đơn Triết Hạo, gương vỡ còn có thể lành lại sao? Nếu bên cạnh chúng ta đã có một khoảng cách quá khứ đau đớn kia, thì tội gì chúng ta còn phải dây dưa nữa, như thế chỉ càng cố gây thêm đau đớn cho nhau mà thôi."

"Sẽ không, chúng ta ở chung một chỗ vui vẻ như vậy, anh không tin, tình yêu của chúng ta chả nhẽ lại không đánh bại được mấy tờ tài liệu này sao?" Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái không nói gì, anh biết hiện tại trong lòng Giản Nhụy Ái đang rất loạn, cho nên anh sẽ không ép buộc cô ." Tiểu Nhụy, anh biết em nhất thời không thể nào tiếp thu được, nhưng mà anh sẽ cho em thời gian để từ từ chấp nhận nó, hiện tại anh phải đi họp, em ở đây suy nghĩ thật kỹ, chờ anh trở lại."

Lúc này, chỉ có thể cho lẫn nhau một ít thời gian, nếu không chuyện sẽ không có cách nào để giải quyết, anh không nhìn Giản Nhụy Ái, vẻ mặt nặng nề nhìn Y Thiếu Thiên đang đi vào .

Y Thiếu Thiên nhìn sắc mặt của Giản Nhụy Ái cũng biết đã xảy ra chuyện gì "Tổng giám đốc. . . . . ."

Đơn Triết Hạo mệt mỏi phất phất tay, ý bảo anh không cần nói "Cậu giúp tôi trông coi cô ấy, tôi đi họp trước”

"Vâng!" Y Thiếu Thiên thở dài nhìn Đơn Triết Hạo rời đi, nhìn thấy Giản Nhụy Ái ngơ ngác ngồi ở trên ghế, thấy cô ngoan ngoãn như vậy, chắc cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, nên anh trở lại chỗ ngồi, bắt đầu làm công việc của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.