Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 141: Chuyện bị bại lộ




Phòng làm việc, Y Thiếu Thiên gõ cửa đi vào, nhìn thấy Giản Nhụy Ái đang ngồi bên cạnh bàn làm việc của Đơn Triết Hạo, nhàn nhã ăn khoai tây chiên, còn thỉnh thoảng phát ra âm thanh nhóp nhép. Còn Đơn Triết Hạo lại giống như người bị ức hiếp, im lặng ngồi ở góc bàn để làm việc.

Toàn bộ mọi người trên dưới trong công ty, không ai không biết Đơn Triết Hạo cưng chiều vợ nghiêm trọng. Y Thiếu Thiên nhìn Đơn Triết Hạo báo cáo: "Đây là bản báo cáo của năm nay, còn có hạng mục đầu tư hợp tác với nước Pháp, đều cần tổng giám đốc ký tên."

"Ừ." Đơn Triết Hạo nhận lấy tài liệu, tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Y Thiếu Thiên kỳ quái nhìn Giản Nhụy Ái, thấy cô đang nhìn chằm chằm màn hình, có lúc không để ý mà bật cười, thật sự đã khiến anh tò mò.

Y Thiếu Thiên liếc mắt nhìn màn hình, giống như sấm sét giữa trời quang, không ngờ Giản Nhụy Ái đang xem phim thần tượng Đài Loan, Đơn Triết Hạo quả thực là quá cưng chiều cô rồi.

Miệng Giản Nhụy Ái đang nhai đồ ăn, nhìn thấy Y Thiếu Thiên, liền đưa khoai tây chiên ra phía anh "Anh có muốn ăn hay không?"

"Không cần, Giản tiểu thư, cô xem có thể mua giúp tổng giám đốc một ly cà phê hay không? Tổng giám đốc rất thích uống cà phê Lam Sơn."

"Tại sao tôi lại phải mua? Đây không phải là công việc của thư ký sao?" Giản Nhụy Ái tuyệt không muốn làm tay sai, hơn nữa trong người cô còn đang mang thai, muốn mua cũng phải là Đơn Triết Hạo mua cho cô.

"Không phải vậy, cô nhìn tôi cùng tổng giám đốc nói chuyện, chẳng nhẽ cô vẫn không đau lòng cho ông xã mình sao?" Y Thiếu Thiên ủ rũ không nghĩ đến Giản Nhụy Ái chưa thèm suy nghĩ đã từ chối.

"Được rồi. . . . . . Tôi đi mua." Giản Nhụy Ái cắt đứt lời nói của Y Thiếu Thiên, cầm tờ giấy lau miệng mình, cô được đi ra ngoài rồi.

Hiện tại Đơn Triết Hạo đang nghiêm túc vùi đầu làm việc, ngay cả ngẩng đầu lên nhìn cô một cái cũng không thèm, thôi thì cô liền hi sinh mình đi làm việc vặt vậy.

Đơn Triết Hạo liếc nhìn Giản Nhụy Ái rời đi, mới một lần nữa trở về bàn làm việc."Nói đi."

Anh đoán được Y Thiếu Thiên cố ý đẩy Giản Nhụy Ái đi, chắc chắn là đã điều tra ra được việc gì đó, cho nên anh mới không ngăn Giản Nhụy Ái lại.

"Tổng giám đốc, những thứ tôi điều tra được đều ở trong đây." Y Thiếu Thiên lấy tài liệu ra, những tài liệu này đều là do anh dùng quan hệ thân thiết mới lấy được.

Bọn họ cho rằng Giản Nhụy Ái đã đi ra ngoài, không nghĩ đến Giản Nhụy Ái đã sớm nhận ra Y Thiếu Thiên cố ý đuổi cô đi, cho nên cô đã sớm trốn ở cửa nghe lén .

Đơn Triết Hạo cầm tài liệu, sắc mặt biến đổi, tay anh nắm chặt thành quả đấm, cố gắng kìm chế cảm giác sợ hãi trong lòng."Chuyện này không được truyền ra ngoài, đem mọi tin tức đều phong tỏa, ai dám tiết lộ nửa câu, liền trực tiếp diệt khẩu."

"Được."Y Thiếu Thiên thấy Đơn Triết Hạo không nói chuyện tiếp nên định xoay người rời đi.

Giản Nhụy Ái thấp thỏm đứng ở cửa, cô không biết Đơn Triết Hạo có tin tức gì mà cần đến phải diệt khẩu, nhưng tiềm thức nói cho cô biết, chuyện kia chắc chắn có liên quan đến cô.

Cô thấy Y Thiếu Thiên đi ra cửa, vội vàng nấp vào sảnh bên cạnh, xuyên thấu qua lỗ mèo nhìn thấy bóng dáng Y Thiếu Thiên rời đi, sợ hãi ở trong lòng đã nhảy đến tận cổ họng, vô lực ngồi trên sàn nhà.

Ánh mắt tò mò nhìn qua tập tài liệu, cô nhất định phải nghĩ ra biện pháp để xem được tài liệu kia, nếu Đơn Triết Hạo đã muốn giấu diếm sự việc, nhất định anh sẽ sớm tiêu hủy tài liệu đó.

Giản Nhụy Ái đột nhiên đứng lên, cô nhất định phải lấy được tài liệu trước khi Đơn Triết Hạo tiêu hủy nó.

Chỉnh đốn lại quần áo, đẩy cửa đi vào mà không thèm gõ.

Ngay lập tức liền nhìn thấy Đơn Triết Hạo hoảng hốt đem tài liệu bỏ vào trong ngăn kéo, tất cả mọi động tác của anh đều bị cô thu vào trong mắt, nhưng lại cố ý giả bộ không nhìn thấy. Có lẽ là do ở cùng Đơn Triết Hạo đã lâu nên giả bộ cũng giỏi như thế .

"Sao em vào mà không thèm gõ cửa." Sắc mặt Đơn Triết Hạo có chút không vui.

"Em không phải cố ý, anh làm sao lại hung dữ với em."Giản Nhụy Ái hồ nghi nhìn anh." Còn sợ em nhìn thấy. . . . . . Anh giấu phụ nữ sao?."

Đơn Triết Hạo đẩy ngăn kéo một cái, thấy nó khép lại mới yên tâm, đi qua kéo tay Giản Nhụy Ái, cưng chiều vuốt ve gương mặt cô "Anh nào dám dấu phụ nữ."

"Tốt nhất là như vậy."Giản Nhụy Ái mềm mại giơ quả đấm ở trước mặt Đơn Triết Hạo, quệt miệng, nhìn lên cực kỳ khả ái.

Đơn Triết Hạo đưa mắt nhìn động tác nho nhỏ của cô, cổ họng nóng bỏng, lập tức đem Giản Nhụy Ái ôm vào trong ngực, dùng sức hôn cô, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt rất mê người trên người cô giống như ngày ngày đều dụ dỗ anh phạm tội.

"Cà phê em mua đâu."Đơn Triết Hạo dịu dàng nhắc nhở.

Lưng Giản Nhụy Ái cứng ngắc, cô hạ thấp đầu không nói lời nào.

Nhìn Giản Nhụy Ái như vậy khiến Đơn Triết Hạo cũng không truy hỏi nữa. Thật ra thì anh cũng không có ý trách cô, bảo cô đi mua cà phê chỉ vì muốn tách cô ra, anh cũng thật sự không muốn uống cà phê.

"Không có cà phê cũng không sao." Đơn Triết Hạo sờ sờ cánh mũi của cô." Được rồi, không cần phải buồn, người khác nhìn thấy lại cho là phu nhân tổng giám tốc của tập đoàn Đan Thị có khuôn mặt khổ qua ( mướp đắng)."

"Em mới không có."Giản Nhụy Ái quệt môi, hếch mặt lên."Có phải anh cảm thấy chán ghét em, cảm thấy dáng người em mang thai trở nên xấu xí, biến thành Hoàng Kiểm Bà (lão bà lớn tuổi đã có chồng), cho nên muốn thay người yêu mới."

Đơn Triết Hạo bắt được Giản Nhụy Ái muốn bỏ đi, anh có tìm hiểu được một số kiến thức về bà bầu, chẳng lẽ trên sách nói trong lúc phụ nữ mang thai tính tình không ổn định là thật.

Anh bất đăc dĩ chỉ có thể dụ dỗ cô."Tiểu Nhụy, anh làm sao dám, em biết lòng anh rồi mà, nó chỉ có em thôi, đã tràn đầy không thể chứa thêm được những thứ khác, thật đấy, không tin anh lấy ra cho em xem."

Giản Nhụy Ái nghi vấn nhìn anh "Được, nếu anh không làm được, em sẽ không thèm tin anh nữa. Nếu không. . . . . . Anh sẽ phải đi khu đông mua trà sữa cho em."

Không sai, cô muốn tách Đơn Triết Hạo ra, hiện tại bọn họ đang ở phía Tây, cửa tiệm trà sữa nổi tiếng lại nằm ở phía Đông, với khoảng cách này đi lại cũng phải mất gần một tiếng, nhưng nếu như nửa đường Đơn Triết Hạo có đoán ra được cái gì, thì trở về đến nơi cũng đã muộn nửa giờ. Như thế cũng đủ để cô xem xong tài liệu.

Cô nhìn thấy ánh mắt chần chờ của Đơn Triết Hạo, bĩu môi "Anh xem một chút. . . . . . Em chỉ muốn uống trà sữa anh cũng không thèm đáp ứng em, vậy mà còn nói yêu em, căn bản chính là anh đã thay lòng, mau nói cho em biết người thứ ba là ai, nếu như anh thật sự yêu cô. . . . . ."

Đơn Triết Hạo lấy tay che kín miệng của cô lại, anh biết rõ Giản Nhụy Ái chỉ nói hờn dỗi vậy thôi, nhưng anh không thích nghe cô nói như vậy, cái loại đó giống như cô không tin tưởng lời nói của anh vậy.

Anh đầu hàng, không nghĩ đến thương nhân làm mưa làm gió ở cả hai giới hắc đạo, cũng có thời điểm phải đầu hàng, người ta nói vỏ quýt dày có móng tay nhọn, xem ra khắc tinh lớn nhất của Đơn Triết Hạo anh chính là Giản Nhụy Ái.

"Được. . . . . . không nói nữa, anh đi mua cho em, em ngoan ngoãn chờ ở đây, chờ anh trở về, nghe rõ chưa?"

Giản Nhụy Ái qua loa tắc trách : "Được rồi, anh đi nhanh một chút đi."Cô liều mạng đẩy tấm lưng của anh, chính là muốn đem anh đẩy ra.

Đơn Triết Hạo cảm thấy hành động của Giản Nhụy Ái có chút quái dị, nhưng anh nghĩ mãi vẫn không biết quái dị ở chỗ nào, khẽ cau mày.

Chỉ có thể chấp nhận nghe lời của Giản Nhụy Ái, ngoan ngoãn ra cửa, có thể đời này anh đều không nghiêm túc với lời nói của bất kỳ người nào, lại phải nghe theo lời của Giản Nhụy Ái.

Giản Nhụy Ái nhìn Đơn Triết Hạo rời khỏi, vẫn không yên lòng ra mở cửa lén nhìn xem thế nào, anh chưa đi xa lắm nhưng chắc chắn anh sẽ đi mua trà sữa cho cô. Thừa dịp anh còn chưa nghi ngờ, nhanh chóng lấy tư liệu của Đơn Triết Hạo ra .