Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh

Chương 44



CHƯƠNG 44

Hầu kết Kỳ Phong cao thấp lăn lộn, ôn tuyền bên cạnh phả nhiệt khí vào mặt, làm sắc mặt của y ửng hồng.

Lập tức vuốt ve tay của Lạc Khâu Bạch ởtrên người y, chau mày, chạm lung tung vào vạt áo, khàn khàn mở miệng, “Em mặc quần áo tử tế cho anh! Thành thật một chút!”

Kỳ Phong không dám nhìn Lạc Khâu Bạch, bàn tay quơ lung tung, Lạc Khâu Bạch nhìn bộ dáng nhẫn nại của y, cố ý tiến lên phía trước một chút, bàn tay thô ráp lập tức đụng phải hạt nhô ra, Lạc Khâu Bạch kêu lên một tiếng đau đớn, mặt Kỳ Phong lúc này lại đỏ một tầng, giống như bị điện giật, mãnh liệt rút tay về, lại bị Lạc Khâu Bạch lập tức đè lại.

“Ai, anh người này không nói lý, nói em mặc quần áo, còn cố sờ loạn trên người của em, anh thật lưu manh.”

Lạc Khâu Bạch cười như không cười liếc nhìn y một cái, tiếp đem tay y đặt lên trên ngực cọ xát, làn da ngày một nóng bị Kỳ Phong đụng tới, vui sướng cơ hồ run rẩy, Lạc Khâu Bạch ngẩng đầu lên “Ngô” một tiếng, khàn khàn mở miệng, “Lúc này mới gọi lưu manh, đại điểu quái anh phải học hỏi…”

Làn da lộ một mảng lớn ở bên ngoài, nhũ tiêm bị kích thích đứng thẳng lên, nhan sắc yên hồng cùng vạt áo hồng sắc cùng hô ứng, tóc màu đen rơi xuống vuốt ve cánh tay Kỳ Phong, ngứa ngáy tê dại.

Lòng bàn tay bị cọ, miệng của phù dung câu đứt quãng thở dốc, Kỳ Phong chỉ cảm thấy đầu ông ông tác hưởng, toàn thân tình triều mãnh liệt bừng lên, nghiến răng, “Em muốn chết có phải hay không?”

Thanh âm khàn khàn vang lên bên tai, như lời cảnh cáo cuối cùng của dã thú trước khi công kích, Lạc Khâu Bạch tà mị liếc nhìn y một cái, nở nụ cười rất nhẹ, hai tay linh hoạt đem áo sơ mi của Kỳ Phong kéo ra, ngón tay đụng phảibộ vị cứng rắn mẫn cảm của nam nhân, “Không phải em muốn chết, là anh… Muốn chết.”

Vài chữ cuối cùng hắn dán sát vào lỗ tai Kỳ Phong, thân thể sốt cao toàn bộ đều dán vào trong ngực nam nhân, đồng tử màu đen bị hơi nước mê hoặc nhìn hắn, gằn từng tiếng, “Em sẽ bính anh thoải mái sao? Anh không phải chỉ ngạnh đứng lên với em sao, bây giờ nên biểu hiện một chút cho em nhìn chứ?”

Nói xong giải khai đai lưng, dây lưng bị Lạc Khâu Bạch rút ra, ném lên trên phát ra “Phanh”.

Nội khố màu đen bên trong, đại gia hỏa đã ngẩng đầu.

Lạc Khâu Bạch bị tra tấn một ngày, khi nhìn thấy thứ này, toàn thân dâng lên một cỗ run rẩy.

Hắn thật sự không muốn thừa nhận mình không thể chờ đợi được như vậy, nhưng hắn khống chế không được, giống như vừa nhìn thấy Kỳ Phong liền biến thành cái dạng này.

Ngón tay thon dài xoa bóp cách vải dệt, vốn là đại gia hỏa cũng đã có phản ứng bị hắn bính liền không khống chế nhảy lên một chút, Lạc Khâu Bạch cơ hồ bắt không được, kinh ngạc cười cười, “Con mẹ nó anh như thế nào lại lớn như vậy…”

Thê tử ca ngợi không thể nghi ngờ là thứ thuốc hưng phấn, Kỳ Phong mãnh liệt áp hắn lên trên tường, hung hăng xé áo Lạc Khâu Bạch mà gặm lên, nghiến răng nghiến lợi nói, “Em liền như vậy thiếu X, bộ dáng *** đãng như vậy, cả khách sạn cũng chờ không kịp?”

Lạc Khâu Bạch ngẩng đầu cắn lỗ taiy, phù dung câu nóng lên tựa như rượu ngon bị bốc hơi, mỗi một âm đều có thể say lòng người, “Anh không biết là ở bên ngoài so ở với trong phòng càng kích thích hơn sao?”

Nói xong hắn mãnh liệt kháp khí quan trong tay, Kỳ Phong đau hô một tiếng, đột nhiên dựa vào tường rũ xuống, dùng răng nanh cắn khố màu đen, kéo xuống, lúc này khí quan hồng sắc chôn ở trong bụi cỏ nồng đậmbật ra, hắn không chút do dự vươn ra đầu lưỡi liếm một chút.

Kỳ Phong hítmột hơi, cơ bụng 6 múi lộ ở bên ngoài đột nhiên kéo căng, trong cổ họng khống chế không được phát ra một tiếng ồ ồ gầm nhẹ, bàn tay hoàn toàn không khống chế, là bản năng xâm lược của giống đực, lập tức đè xuống đầu Lạc Khâu Bạch.

Từ trên cao nhìn xuống, y thấy được thê tử nửa quỳ trên mặt đất, diễn phục hồng sắc nửa cời nửa mặc trên người hắn, xương bả vai thon dài kéo dài xuống phía dưới, thắt lưng bị vải dệt hồng sắc che khuất, hai luồng thịt vì tư thế này mà nhếch lên, tóc rủ xuống, nửa che khuất mặt của hắn, sợi tóc màu đen, một đôi mắt xếch sáng bóng, không phải thật đẹp, nhưng chính là hồn xiêu phách lạc.

Đây là nhục thược mà phù dung câu tìm kiếm, nội mị giống như bình rượu bị lật úp, hương vị thuần hậu trút xuống, Kỳ Phong căn bản không có cách nào tưởng tượng, nếu lúc này y không ở trong này, Lạc Khâu Bạch có thể đem bộ dạng như vậy lộ cho người khác nhìn.

Nghĩ đến đây, trong lòng y dâng lên một cỗ độc chiếm dục mãnh liệt, vừa muốn đem người ném trên mặt đất, trực tiếp giáo huấn, Lạc Khâu Bạch lại cắn phía trước của y một hơi, cười nói, “Anh gấp cái gì? Là em trừng phạt anh, anh đừng quên.”

“Emdám nhiều lời một chữ thử xem!” Kỳ Phong bị dục vọng thiêu đốt, khẩu khí khàn khàn lại mang theo khó thở.

Kết quả Lạc Khâu Bạch cũng không sợ hãi, không nhẹ không nặng nhướng mày liếc y một cái, tiếp há miệng hoàn toàn nuốt vào hỏa nóng…

“Tê ——” Kỳ Phong gầm nhẹ một tiếng, ấn thứ đã nổi lên gân xanh trên cánh tay Lạc Khâu Bạch.

“Em im miệng cho anh, ai dạy em làm chuyện *** đãng như vậy!”

Y quả thực giống dã thú phát cuồng khiển trách Lạc Khâu Bạch, nhưng thân thể lại khống chế không được run rẩy, miệng tuy rằng vừa thối lại vừa cứng, nhưngmạc máu toàn thân đều bị Lạc Khâu Bạch gắt gao kháp.

Y không biết còn có thể như vậy, thê tử của y trước kia cũng không có *** đãng như hiện tại, nhưng bị khoang miệng nóng hổi bao bọc, đầu lưỡi mềm mại lượn qua lượn lại, khi thì phác hoạ khe rãnh, khi thì liếm láp lỗ nhỏ trên đỉnh, làm tình triều toàn thân y bừng lên.

Y biết đầu lưỡi thê tử có bao nhiêu mềm mại, y trước kia dùng miệng nếm qua, nhưng hiện tại, những cái đó trước kia y chưa từng để vào mắt, lại thành hung khí trí mạng.

Một chút lại một chút thổi mạnh, quấn quanh y, độ ấm nóng bỏng làm nhuyễn thịt trong cổ họng run rẩy, nơi phát ra thanh âm làmy thần hồn điên đảo, hiện giờ lại ngậm vào y… Nơi bẩn như vậy.

Hung khí cự đại của nam nhân, Lạc Khâu Bạch cố sức nuốt cũng không nuốt được sâu hung khí thật lớn này, chỉ có thể dùng đầu lưỡi liếm một chút, nước bọt không khống chế chảy xuống dưới, phát ra tiếng nước chậc chậc.

Theo tiếng hút, Kỳ Phong gầm nhẹ một tiếng, khí quanlại trướng đại, trướng đến nỗi làm môi Lạc Khâu Bạch đau, nhưng nhìn Kỳ Phong hai mắt xích hồng, hầu kết lăn lộn, hắn lại càng thêm dốc sức liếm, gần như thế này, nhiệt độ toàn thân hắn như sôi sục, trong quần càng ướt hơn, hận không thể lập tức đem người nam nhân này nuốt vào bụng.

Hút thật mạnh, yết hầu của Kỳ Phong đột nhiên phát ra một tiếng gào thét nặng nề, như tiếng vang hoắc hoắc của dã thú khi thỏa mãn, phía trước không khống chế bắn ra…

Lạc Khâu Bạch trốn tránh không kịp, bị sặc một cái, tránh né, ô dịch màu trắng vẩy vào trên mặt, tóc đen ướt sũng cùng diễn phục hồng sắc, hơi nước tràn ngập

Kỳ Phong ồ ồ thở hổn hển, toàn thân cơ bắp nổi lên, sắc mặt ửng hồng nhìn Lạc Khâu Bạch, tiếp sinh khí chà sát mặt của hắn.

Lạc Khâu Bạch trốn, đưa tay lau mặt, dưới mí mắt Kỳ Phong, đem thứ không sạch sẽ liếm vào, cười bĩu môi, “Thật ngon…”

Kỳ Phong mặt đỏ như máu, nghiến răng”Không biết liêm sỉ”, tiếp nóng nảy tiến lên, kéo ra quần áo Lạc Khâu Bạch, một hơi ngăn chặn bờ môi của hắn, hai tay kháp lộng hai đóa anh hồng trước ngực, Lạc Khâu Bạch kêu một tiếng, thắt lưng đều mềm nhũn.

Trên mặt đất lạnh lẽo, vải dệt hồng sắc dưới đất, tóc đen hỗn độn dính vào trên mặt, sống lưng, còn có trên ngực bằng phẳng bóng loáng.

Kỳ Phong kháp còn chưa đủ, mai phục đầu một hơi cắn hai khối cao thấp, cắn Lạc Khâu Bạch lại run run một chút, “Tê… Mẹ nó, anh cắn nhẹ thôi!”

“Đó cũng là em tự tìm! Ai bảo em cố ý câu dẫn!” Kỳ Phong cắn răng xé rách quần áo Lạc Khâu Bạch, bàn tay tìm tòi đi vào lập tức đụng đến khí quan ướt sũng lầy lội của Lạc Khâu Bạch.

“Anh… Ân… Mới phát hiện sao?” Lạc Khâu Bạch kêu rên, khiêu khích liếc y một cái, hai chân thon dài thấp thoáng phía dưới váy hồng sắc, có một loại giới tính thác loạn làm huyết mạch sôi sục dị dạng.

Kỳ Phong hô hấp dồn dập, thầm mắng một tiếng, đưa tay xé quần áo trên thắt lưng hắn, đưa tay xoa nắn đùi, phẫn hận nói, “Anh cho em phát tao! Cho em phát tao!”

“A! Thao… Quần áo là của đoàn phim, anh đừng xé!” Lạc Khâu Bạch nhanh chóng cầm vạt áo, lại nghe đến “Thứ nha” một tiếng, làn váy tơ lụa hồng sắc bị Kỳ Phong xé rách.

Lạc Khâu Bạch không kịp mắng y, một chân tiến vào giữa hai chân, Kỳ Phong dùng xương bánh chè cọ xát thứphẳng phiu đã sớm ngẩng đầu chảy nước ngay phía trước, khí quan còn ma sát rốn và bụng, phát ra tiếng nước tư tư, “Em cũng không phải nữ nhân, còn sợ anh xé y phục của em?”

Kỳ Phong trầm thấp mở miệng, lập tức làm Lạc Khâu Bạch tao đến không được, toàn thân sốt cao, hai đùi đều hưng phấn run lên.

“Em sao chảy nhiều nước vậy? Bất quá chỉ sờ, đã lộng ướt quần anh.”Đầu gối của Kỳ Phong dùng sức áp, Lạc Khâu Bạch đột nhiên kêu lên, rút chân về, cố ý đè thấp đầu của y, làmy cúi đầu nhìn.

Tây trang màu xám lưu lại một tảng lớn nước, có chút dịch dính lên, cùng màu trắng không sạch sẽ cùng một chỗ.

Lạc Khâu Bạch đỏ mặt, vươn tay cầm gáy y, thở hổn hển nói, “Anh sao nhiều lời như vậy… Nhanh chóng làm, làm việc… Em khó chịu chết…”

Cả một ngày sốt cao, vẫn luôn nghẹn ở trong thân thể không phát tiết, lúc này bị Kỳ Phong chơi lộng, hắn đã sớm chống cự không nổi, ngửa đầu cầm quần áo, miệng không ngừng thở dốc.

Phù dung câu đặc biệt trong thời kì này, dục vọng đối với nhục thượcrất kinh người, hắn chủ động nâng lên một chân đặt trên vai Kỳ Phong, đem bộ vị bí ấn nhất của mình lộ ra, liếm liếm môi, không hề chớp mắt nhìn Kỳ Phong, “Nhanh chóng tiến vào… Em đã nghẹn chết…”

Cái nhìn này làm Kỳ Phong phát cuồng, y nhìn chằm chằm huyệt khẩu thần bí yên hồng, hô hấp không tự chủ được co rút lại, mỗi một nếp uốn đều cuộn mình đứng lên, cùng tràng dịch hỗn hợp cùng một chỗ, đem nơi đó nhiễm ướt, một ngón tay tiến vào trong co rụt lại, thế nhưng cứ như vậy nuốt vào một chút.

Kỳ Phong rốt cuộc chịu không nổi kích thích, mu bàn tay nổi gân xanh đều rút ra, thầm mắng một tiếng, mãnh liệt đem mình đâm đi vào.

“Ách a… !” Lạc Khâu Bạch đột nhiên phát ra một tiếng tiếng kêu, âm cuối lại mang theo sảng khoái run rẩy, như là thỏa mãn lại như là thống khổ.

Làn da bóng loáng trắng nõn trong phút chốc nhiễm một tầng mực đỏ ửng, dục vọng tăng vọt đánh úp lại, ở bên trong thân thể gào thét, toàn thân huyết mạch đi theo gào thét, cơ bắp đột nhiên co rút lại, gắt gao cuốn lấy đại gia hỏa xâm nhập.

Kỳ Phong chỉ cảm thấy như bị hút trụ, vùi vào một nửa, tràng thịt liền tầng tầng lớp lớp hấp thụ, tuyệt vời hơn những gì hai người muốn, như chờ mong đã lâu, nhiệt tình hiếu khách không ngừng mà nuốt, giống như ăn không no, lại giống chờ mong con mồi thật lâu, làmtoàn thân Kỳ Phong trào ra một cỗ run rẩy.

“Emnới lỏng ra một chút!”Y xấu hổ và giận dữ lại nóng nảy bóp đùi Lạc Khâu Bạch.

Lạc Khâu Bạch đúng là khó nhịn, ngửa đầu hì hì nở nụ cười một tiếng, cố ý dùng sức nhéo, “Ân… Em muốn là… Không nhanh một chút, con mẹ nó… Thật cảm giác không cho anh tiến vào.”

Một câu châm thuốc nổ, Kỳ Phong mặt lúc này đen, tiếp cười lạnh một tiếng, đem mình trừu đi ra, tiếp hung hăng tiến vào, lập tức xuyên qua Lạc Khâu Bạch.

“A!” Lạc Khâu Bạch run run một chút, ngạnh khối vừa lúc đỉnh vào có chút ngứa ngáy, lúc này giống như bị tia chớp bổ trúng, ngón chân đều cong lên.

“Lần này cảm giác đến, ân?” Kỳ Phong một chút lại một chút lộng chỗ mấu chốt, Lạc Khâu Bạch tách ra hai chân càng rộng.

“Không… Không cảm giác, ân… Anh giốngnhư cây tăm, ai có thể cảm giác đến… ! Anh mạnh một chút, đúng, nơi đó…”

Lạc Khâu Bạch mạnh miệng, thân thể rốt cục được giải khát lại sung sướng run rẩy, nhiệt độ nóng bừng, hắn cảm thấy mình sắp bị nấu chín, chỉ có đem Kỳ Phong toàn bộ nuốt vào trong bụng, hắn mới mát mẻ một chút.

Biểu tình của Kỳ Phong cơ hồ dữ tợn, bị thê tử của mình nghi ngờ loại chuyện này, nam nhân không thể chịu được.

Y liều mạng lộng sâu vào bên trong. Mỗi một nơi đều tiến sâu nhất có thể, chỉ chừa một khoảng nhỏ bên trong, Lạc Khâu Bạch còn chưa kịp thở, lại mãnh liệt đâm vào, giảo lộng ở bên trong, kích thích Lạc Khâu Bạch không ngừng phát ra tiếng kêu, gắt gao mà nắm chặt vạt áo hồng sắc, tay bởi vì dùng sức mà trắng bệch.

“Kỳ Phong… Kỳ Phong!”

Một tiếng gọi của phù dung câu, thanh âm khàn khàn mềm dẻo, toàn thân bởi vì lửa nóng mà lui cùng một chỗ, đầu không ngừng chớp lên, khóe môi yên hồng dính nước bọt, dính ướt gấm vóc hồng sắc cùng chuông kim sắc.

Đây là rượu nguyên chất được mở ra, cũng sớm đã hưởng qua tư vị, nhưng khi nếm qua, mới phát hiện thế nhưng ở trong có Càn Khôn, rượu thuần hậu lên men trong không khí càng tỏa ra hương khí nồng đậm, chỉ có ngườicó thể thưởng thức rượu mới phát hiện, nếm một lần liền say, cũng không biết đến tột cùng là người nếm rượu, hay là rượu câu nhân.

Kỳ Phong hô hấp dồn dập, nhìn thê tử bị mình gây sức ép phập phồng, tim đập nhanh lại nghiến răng nghiến lợi.

Y cảm thấy mình tựa như một người đang chờ đợi kiểm duyệt thay thế bổ sung, đến tột cùng có thể được phù dung câu lựa chọn hay không vẫn không biết, y càng khoái trá, vừa nghĩ tới về sau Lạc Khâu Bạch có khả năng còn sẽ lõa lồvới những người khác như vậy, Kỳ Phong không thể chịu đựng được, ánh mắt xích hồng, đỉnh vào càng sâu, như là hận không thể đỉnh vào trong dạ dày.

“A… Quá… Quá sâu! Kỳ Phong…”

Lạc Khâu Bạch nức nở một tiếng, trước nay chưa từng sâu như vậy, da đầu hắn run lên, hỗn loạn cắn mu bàn tay mình.

“Thoải mái sao, ân? Cái em muốn không phải chỉ có anh?”

Ngón tay của Kỳ Phong đè lại miệng Lạc Khâu Bạch, cúi đầu dùng đầu lưỡi gảy nhũ tiêm hắn, dùng sức hút, như muốn hút ra cái gì.

“Ân a! Anh đừng hút… Thao, đau chết!”

Lạc Khâu Bạch dùng sức lay động, bàn tay muốn ngăn cản Kỳ Phong, lại chết sống không muốn rời đi trói buộc của y, nham thạch nóng chảy càng bùng nổ trong thân thể, trước mắt một mảnh đen kịt, hắn cảm thấy mình bị thiêu cháy.

“Nhanh trả lời anh! Em chỉ lẳng lơ thành như vậy với anh?”

Kỳ Phong híp mắt, ánh mắt sắc bén, nhìn Lạc Khâu Bạch không trả lời, cắn răng rút ra.

Thân thể Lạc Khâu Bạch đã đến cực hạn, thật vất vả đem Kỳ Phong ăn vào miệng, lúc này vừa muốn lên cao trào đã bị cường ngạnh kéo xuống, thân thể trống rỗng, so với trước còn khủng bố nhiệt lượng hơn làm hắn nôn nóng lắc đầu, cắn răng đỏ mặt, cam chịu gật đầu, “Vâng… Vâng! Chỉ có anh, em chỉ lăng lơ… Lẳng lơ với anh…”

Kỳ Phong tươi cười, tiếp càng tách ra chân củaLạc Khâu Bạch, hung hăng xuyênvào.

Lạc Khâu Bạch mở to hai mắt, lần này cả thanh âm đều phát ra không được, cao cao ngửa cổ, lộ ra hầu kết.

Xương bả vai lùi về phía sau, hình thành một sợi dây nối đất, không tiếng động giống như rượu bốc hơi, bên cạnh là ôn tuyền tỏa ra hơi nước, Kỳ Phong miệng khô lưỡi khô, gắt gao ôm thắt lưng hắn, đem người ôm vào trong ngực, một hơi cắn bờ môi của hắn.

Đột nhiên thay đổi tư thế, ngạnh khối đi vào càng sâu, Lạc Khâu Bạch phát ra một tiếng kêu rên, toàn thân sóng nhiệt hội tụ cùng một chỗ, nơi bị đụng đến trong thân thể yếu ớt kia, đột nhiên nổ mạnh, lửa nóng từng mảnh nhỏ tràn vào tứ chi toàn thân, kích thích hắn mãnh liệt cuộn mình.

Đột nhiên hòa vào một chỗ, tầng tầng lớp lớp chạm tới, một vòng một vòng đem hắn cuốn lấy, trong nháy mắt đồng thời buộc chặt, trong cổ họng Kỳ Phong phát ra một tiếng khàn khàn gầm nhẹ, rốt cuộc khống chế không được, đỉnh ở chỗ sâu nhất mãnh liệt bắn ra…

Trù dịch ấm nóng tràn vào trong thân thể, mang theo một cỗ xung lượng, đánh vào trên vách đá nóng lên làm Lạc Khâu Bạch run run, cũng bắn ra.

Sóng nhiệt ở trong thân thể một hồi lâu rốt cục cũng chấm dứt, Kỳ Phong chậm rãi ma sát ở bên trong, một cảm giác thanh lương tiến vào trong thân thể họ, Lạc Khâu Bạch mệt lả, cằm đặt trên vai Kỳ Phong, thở hổn hển, cao trào đi qua, nhất thời không thể mở mắt.

Trong đầu óc hỗn loạn, nhất thời không thể suy nghĩ, Lạc Khâu Bạch giống như nghe được thanh âm răng rắc, tựa như một ổ khóa tìm được chìa khóa duy nhất của mình, thân thể bị đâm vào, trong đầu có ấn tượng phai mờ, chìa khóa vặn mổi một cái mỗi một góc cạnh, hắn đều nhớ rõ rành mạch, thậm chí lục phủ ngũ tạng cũng giống như là vì cái chìa khóa này mà cải biến hình dạng.

Trừ bỏ bụng còn phát ra nhiệt bên ngoài, toàn thân Lạc Khâu Bạch bị sốt cao cuối cùng cũng bình ổn xuống dưới, tinh thần tốt hơn rất nhiều, nếu không phải bởi vì dị vật quá mức rõ ràng, hắn đều quên mình vừa rồi làm cái gì.

Lúc này, đôi môi nóng ấm đột nhiên rơi xuống, kéo thần trí hắn.

“Không cho thất thần!” Kỳ Phong không vui liếc nhìn hắn một cái, chồng còn ở trước mắt, thê tử còn dám thất thần, đây không phải là vừa rồi cố ý câu dẫn y?

Gắt gao nhìn chằm chằm Lạc Khâu Bạch, trong lòng y có một chút bất an.

Nhìn phù dung câu này cũng không có cái gì biến hóa, như vậy rốt cuộc có tính là không hình thành chìa khoá chi khế?

Nhìn hai lỗ tai ửng hồng của Kỳ Phong, Lạc Khâu Bạch nở nụ cười một chút, xê dịch thân mình cọ xát đại gia hỏa của Kỳ Phong, cúi thấp đầu ngại ngùng sờ sờ chóp mũi nói, “Cái kia… Anh còn làm được sao? Em giống như… Lại có điểm muốn …”

Hắn thực kinh ngạc mình lúc này lại không bởi vì kịch liệt tình triều mà mệt lả, ngược lại càng thêm luyến tiếc rời đi nam nhân, thậm chí vừa nhìn thấy bờ ngực rắn chắc cùng khuôn mặt anh tuấn, thân thể lại bắt đầu xôn xao đứng lên.

Bạn đang

Nhưng hiện tại hắn đã chịu trách nhiệm không nhiều như vậy, chỉ muốn đem nam nhân từ đầu tới đuôi ăn một lần.

Tình sự qua đi phù dung câu còn không có biến mất mị hoặc, thanh tuyến biếng nhác nhè nhẹ từng đợt từng đợt phiêu bên tai, làm Kỳ Phong lập tức lại có phản ứng.

Y hung hăng mà trừng mắt nhìn Lạc Khâu Bạch, lỗ tai ửng hồng, một câu vô nghĩa cũng không nói, trực tiếp đem hắn ấn ngã xuống đất, lại một lần đỉnh vào, Lạc Khâu Bạch cười kinh hô, dùng hành động nói cho thê tử y rốt cuộc được không.

Hai người gây sức ép thật lâu, Lạc Khâu Bạch chưa từng phát hiện mình khát vọng Kỳ Phong như vậy, mặc dù nhiệt độ thân thể đã xuôi xuống, ký ức ở sâu trong còn không ngừng muốn an ủi, làm hắn muốn duy trì tư vị này.

Vốn Kỳ Phong muốn cự tuyệt lời mời của lô đỉnh, huống chi thanh âm của phù dung câu quả thực muốn giết chết y, hai người tựa như thoát ly văn minh hiện đại, dã thú trốn tại nơi sơn lâm tùy ý qua lại, quên mình ở đâu, cũng quên chung quanh rốt cuộc có người không, trong mắt chỉ còn lại đối phương.

Chờ đến khi hai người đều chân nhuyễn, rốt cuộc đã là rạng sáng hai ba giờ.

Kỳ Phong cứng rắn kiên trì kêu Lạc Khâu Bạch tắm rửa, mặt lại hồng, bị Lạc Khâu Bạch cười sau khi đi ra, nóng nảy, nói Lạc Khâu Bạch không chỉ bị bệnh mù màu còn có bệnh quáng gà.

Lạc Khâu Bạch biết tính tình cổ quái lại biệt nữu của y, cười trộm không hé răng, chờ đến khi ngâm nước nóng, mệt đến nỗi một ngón tay không nâng lên được, hai người lúc này mới nhớ tới phải về khách sạn.

Một phen hồ nháo đi qua, quần áo hai người đều bẩn không thể mặc, diễn phục hồng sắc của Lạc Khâu Bạch bị Kỳ Phong xé rách thành mấy mảnh vải, chỉ có thể miễn cưỡng che lên người.

Lạc Khâu Bạch trừng mắt nhìn Kỳ Phong liếc lộ ra biểu tình”Đều tại anh”.

Kỳ Phong mặt không đổi sắc từ trong xoang mũi phát ra đơn âm, hừ lạnh một tiếng, “Em cảm thấy anh mua không nổi quần áo?”

Thác loạn thành như vậy, Lạc Khâu Bạch cũng lười cãi lại, diễn phục đã ô uế, nói, “Hiện tại hơn nửa đêm tuy rằng không có người nào, nhưng hai ta vẫn tách ra đi.”

“Em muốn như vậy trở về?” Kỳ Phong lạnh như băng liếc mắt một cái, em có tự giác của thê tử hay không, thân thể trần truồng chỉ có thể để anh xem, chẳng lẽ em không hiểu?

“Vậy làm sao bây giờ? Em cũng không thể mặc đồ nữ trở về, vạn nhất trên đường gặp phải người, tưởng em là quỷ thì làm thế nào?” Lạc Khâu Bạch cười cười, cầm y phục đã cuốn lại ở trong tay nói, “Anh đi trước đi, 20 phút sau em ra.”

Kỳ Phong không vui nhíu mày, đem quần áo vừa mới mặc cởi ra, lộ ra cơ bắp rắn chắc.

Lạc Khâu Bạch nhanh chóng đưa ánh mắt dịch sang một bên, tránh sắc dụ, tức giận nói, “Em nói chính sự với anh, anh cởi đồ làm gì?”

Kỳ Phong không phản ứng, ném áo sơmi lên đầu Lạc Khâu Bạch, lạnh như băng nói hai chữ “Mặc vào, cùng đi”.

Lạc Khâu Bạch sửng sốt một chút, tiếp bĩu môi, “Đều là nam nhân dựa vào cái gì, anh có thể mặc, em lại không được?”

Nói xong hắn đưa áo sơmi qua, “Y phục của anh anh mặc, em liền như vậy trở về. Hai ta mà bị người thấy, ngày mai có thể treo cổ.”

Mặt Kỳ Phong lại trầm một chút, mặt không đổi sắc cởi quần.

Mắt thấy đại điểu quái muốn cởi hết đồ, Lạc Khâu Bạch nhanh chóng ngăn lại, hắn cũng không muốn lại nhìn đại gia hỏa kia, “Đủ rồi a, buổi tối còn lõa thể làm gì.”

Kỳ Phong đem quần ném cho hắn, không thấy xấu hổ khi lõa thể, mặt không đổi sắc nói, “Em mặc quần áo của anh, chúng ta cùng đi, nếu không anh liền như vậy đi về, em chọn đi.”

Lạc Khâu Bạch nửa ngày không khép lại miệng.

Người này rốt cuộc có biết xấu hổ hay không, lời như thế cũng nói được. Em chỉ để thân trần, anh trần truồng toàn thân cùng đại điểu a, nếu ở trên đường bị tiểu cô nương thấy, tuyệt đối nói anhlà lưu manh!

Liếc thân thể tinh tráng cùng đại gia hỏa của Kỳ Phong, Lạc Khâu Bạch xem thường, thật sự không tình nguyện bị người ta nhìn, rơi vào đường cùng đành phải nhấc tay đầu hàng, “Được được được, Kỳ thiếu gia nói cái gì thì là cái đó, em mặc đồ của anh là được?”

Kỳ Phong từ trong xoang mũi phát ra đơn âm, “Ân” một tiếng, cằm giương lên, lộ ra một bộ dáng”Biết rồi em còn không nhanh mặc vào”.

Lạc Khâu Bạch vừa buồn cười vừa tức giận, hắn không có cách nào, mặc xong quần áo, Kỳ Phong vừa muốn ôm hắn đi, bị kiên quyết phản đối, không vui cau mày đi xuống chân núi.

Dọc theo đường đi Kỳ Phong thân trần vẫn cứ nhàn nhã, tinh anh bức người, ngược lại Lạc Khâu Bạch lo lắng đề phòng, vừa đi một bên cảnh giác nhìn, còn đứng cách ra.

Lúc này, Kỳ Phong ở sau lưng không mặn không nhạt nói, “Đừng đi nhanh thế, bị anh X lâu như vậy, em đi nhanh như vậy không mệt mỏi sao?”

Lạc Khâu Bạch bị chọc giận, Kỳ Phong từ phía sau đi tới, cường ngạnh muốn dìu hắn, cự tuyệt không chút do dự, một bộ dáng “Anh cũng như vậy, anh còn không biết tốt xấu”.

Hai người do dự, eo mỏi lưng đau rốt cục đến khách sạn, lúc này đã quá muộn, đoàn phim đã sớm ngủ, trên hành lang im ắng một người cũng không có.

Lạc Khâu Bạch đeo kính râm và mũ cho Kỳ Phong, lo lắng đề phòng đi vào trong, dọc theo đường đi bình an vô sự, đã tới phòng, Lạc Khâu Bạch tìm thẻ mở cửa phòng, lo lắng cho rằng rơi mất ở ôn tuyền, Kỳ Phong mặt không đổi sắc nói, “Mở lại một phòng.”

“Em không mang tiền…” Lạc Khâu Bạch hạ giọng.

Khóe miệng của Kỳ Phong quỷ dị câu lên một chút, chậm rãi nói, “Anh có.”

“Bất quá, dùng tiền của anh mướn phòng có điều kiện.”

Lạc Khâu Bạch thật sự là phục rồi, đỡ trán nói, “Nơi này tất cả đều là máy quay, anh đừng làm rộn, nhanh chóng đưa tiền cho em, anh trốn đi, em đi đây.”

“Hôn anh một chút.” Kỳ Phong mặt không đổi sắc mở miệng, từ trong túi quần lấy ví ra, bên trong có một xấp tiền, “Hôn một chút đi.”

Anh có thể đừng ở chỗ này thời khắc mấu chốt đùa giỡn không?!

Lạc Khâu Bạch dùng sức gãi gãi tóc, nhìn nam nhân nghiêm túc, hắn không chút nghi ngờ y nói được làm được.

Rơi vào đường cùng, hắn hôn một cái, kết quả ngẩng đầu trong nháy mắt, nam nhân đột nhiên dùng sức ép hắn lên tường, mãnh liệt hôn.

“!” Lạc Khâu Bạch cả kinh tóc đều dựng thẳng lên, một bên đẩy y, một bên khẩn trương nhìn hai bên.

Lúc này cửa đối diện đột nhiên mở ra, Lạc Khâu Bạch run run, ngay sau đó ngỡ ngàng, nhưng Kỳ Phong đưa lưng về phía cửa phòng, vẫn cứ hôn môi hắn, căn bản không biết xảy ra chuyện gì.

Giờ khắc này, Lạc Khâu Bạch thật sự có một loại cảm giác tai họa sắp xảy ra, mắt mở trừng trừng nhìn cửa phòng mở ra, từ bên trong đi ra một người.

Nhìn thấy người này, Lạc Khâu Bạch mãnh liệt mở to hai mắt, mà Kỳ Phong cũng cảm giác đến hắn kỳ lạ, theo ánh mắt chậm rãi quay đầu lại.

Thấy được Mạnh Lương Thần sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Ba người đứng đối diện.

Cứ như vậy, rạng sáng, đụng vào nhau như vậy.

Lời của editor: Kích tình quá!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.