Đại Nịnh Thần

Quyển 1 - Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)



Gian phòng không tính lớn, vách tường treo vài tranh chữ đơn giản, trên thư trác bày ra mấy quyển sách sậm màu không biết là sách gì, gỗ đàn hương đang cháy tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, toàn bộ gian phòng đều hiển lộ một phong cách cổ xưa cùng thiền vị.

Trong chốc lát, tiểu hòa thượng đem nước ấm sang đây, Dạ Vị Ương không dám để Lưu Bá Hề hầu hạ hắn, tuy rằng chân hắn không thể nhúc nhích nhưng vẫn có thể tự mình rửa mặt rửa chân, chính là cuối cùng còn phải phiền toái Lưu Bá Hề ôm hắn lên giường.

Sau khi sơ tẩy xong đã qua gần nửa canh giờ, toàn bộ Bạch Mã tự đều an tĩnh và thanh bình, ngọn đèn dầu trên cửa sổ lay động khẽ run, Dạ Vị Ương nằm trên giường nhìn Lưu Bá Hề đưa lưng về phía hắn cởi ngoại y rồi leo lên giường, thời điểm đối phương tiến sát lại tựa như có một dòng nước ấm hỗn loạn nhẹ nhàng khoan khoái đánh úp tới đây.

Giường không lớn, nhưng có thể chứa đủ hai nam nhân trưởng thành.

“Tướng quân, chúng ta phải ở chỗ này bao lâu?” Dạ Vị Ương nhỏ giọng hỏi.

“Trước kia ta sẽ ở trên núi nghỉ ngơi sáu bảy ngày, nhưng hiện tại phải xem sư phụ chữa chân ngươi thế nào, nếu cần thời gian trị liệu dài, Dạ đại nhân cũng phải ở trên núi lâu hơn.” Lưu Bá Hề nằm thẳng bên cạnh Dạ Vị Ương, đôi mắt như tinh tú nhìn lên nóc nhà bình tĩnh nói: “Dạ đại nhân chính là thấy nơi này quá đơn sơ, ở không thoải mái?”

“Không không không!” Dạ Vị Ương vội giải thích, “Ta không có ý này, trên núi rất tốt, nhưng bây giờ ta là một phế nhân, còn phải phiền toái các ngươi chiếu cố ta, có chút… Có chút ngượng ngùng.”

Nói đến phần sau thanh âm càng lúc càng nhỏ, Dạ Vị Ương tự nhận mình da mặt dày, nhưng đối với người yêu mến không có biện pháp dày nổi, để Lưu Bá Hề mỗi ngày ôm hắn thì có không có gì, nhưng vấn đề như đi vệ sinh chẳng hạn…

Sắp nhập đông thời tiết dần dần trở nên lạnh lẽo, trên núi nhiệt độ thấp càng thêm lạnh, nhưng hiện tại Dạ Vị Ương lại thấy hai má nóng lên, nóng đến đầu hắn muốn khét.

“Dạ đại nhân quá lo lắng, nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải dậy sớm.” Lưu Bá Hề chỉ nói một câu liền hai mắt nhắm lại, ngón tay hướng ngọn đèn bắn ra, đăng hỏa hưu một tiếng thì tắt ngấm, nhất thời trong phòng lâm vào mảnh hôn ám.

Dạ Vị Ương thử nhắm mắt muốn nhanh ngủ, nhưng khi hai má nóng qua đi trong chốc lát lại cảm thấy lạnh, trên núi không giống như ở nhà có noãn lô đủ loại dụng cụ sưởi ấm làm cho hắn không cảm giác được lạnh lẽo, trên người độc nhất một chiếc chăn lạnh băng băng, dưới thân là giường đá cứng bang bang, nguồn nhiệt duy nhất đại khái chỉ có Lưu Bá Hề cả người tỏa ra nhiệt khí.

Thích thì thích, hảo cảm thì hảo cảm, cũng không thể nằm úp sắp lên a.

Nhưng thật sự rất lạnh, dứt khoát sáp lại gần, dù sao đều là nam nhân, đúng không? Liền giả vờ như hắn đang ngủ cái gì cũng không biết là được rồi, bất quá ngay tại thời điểm Dạ Vị Ương lâm vào đấu tranh tư tưởng muốn chìa tay qua, hắn phát hiện một nan đề đã xuất hiện _______ từ lúc hắn lên núi đến hiện tại, hắn còn chưa đi vệ sinh.

Chân hắn ngay cả cử động cũng vô pháp, với bộ dáng hiện tại hắn không có khả năng đứng dậy đi vệ sinh, lúc này mới vừa ngủ một lát, phải khi nào mới đến hừng đông a?

Dạ Vị Ương quyết định trước nhịn một chút, nói không chừng chớp mắt ngủ là đến sáng mai, hắn thầm hít sâu một hơi bắt đầu đếm cừu, cứ như thế trằn trọc hồi lâu chẳng những không ngủ được, người ngược lại bởi vì rét lạnh và mắc tiểu gấp mà càng thanh tỉnh.

Không được, nếu không đi vệ sinh hắn sẽ tiểu dầm.

Bụng trướng khó chịu, Dạ Vị Ương nước mắt muốn nhanh chảy ra, liền bất chấp có bao nhiêu mất mặt, hắn đưa tay kéo y phục Lưu Bá Hề, thanh âm run rẩy: “Tướng, tướng quân… tướng quân…”

Lưu Bá Hề rất nhanh tỉnh lại, nghe thấy thanh âm Dạ Vị Ương dường như sắp khóc hơi sửng sốt, có chút khẩn trương hỏi: “Dạ đại nhân, làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái?” Nhưng sắc trời hôn ám nhìn không rõ biểu tình lúc này trên mặt Dạ Vị Ương.

“Ta, ta muốn đi tiểu…” Hung hăng cắn chặt răng, hai tay Dạ Vị Ương nắm chặt y phục Lưu Bá Hề, một bên run lẩy bẩy một bên giọng nói mang theo chút nức nở, “Cái bô, mau lấy cái bô, ta sắp không nhịn được nữa.”

Lưu Bá Hề không nói hai lời trở mình xuống giường đem cái bô đưa cho Dạ Vị Ương, thấp giọng hỏi: “Dạ đại nhân, muốn ta hỗ trợ không?”

“Không, không cần! Ta tự mình có thể…” Dạ Vị Ương nắm lấy cái bô sau đó vội cởi bỏ dây lưng, bàng quang hắn thật sự sắp nổ tung, cuối cùng cũng được giải phóng, Dạ Vị Ương giống như được sống lại thở ra một hơi, chính là tiếng nước tiểu không khỏi rất tế thủy trường lưu.

May mắn Lưu Bá Hề sau khi đưa bô cho hắn sau đó liền ly khai phòng, tuy rằng không biết người ngoài cửa có nghe thấy hay không, nhưng ít nhất cũng khiến Dạ Vị Ương không cảm thấy xấu hổ nan kham.

“Tướng quân…” Sau khi xong việc Dạ Vị Ương nhẹ nhàng hô một tiếng, trong chốc lát Lưu Bá Hề đẩy cửa tiến vào, nương theo ánh trăng chảy vào trong phòng, Dạ Vị Ương phát hiện Lưu Bá Hề cư nhiên không có mang hài, trong lòng nhất thời ấm áp cảm động không nói nên lời.

Lưu Bá Hề cầm cái bô mang theo ý cười: “Vừa lúc ta cũng phải đi tiểu.” Nói xong liền cầm theo cái bô đi ra cửa, không biết là thật hay giả, nhưng chí ít Dạ Vị Ương có thể khẳng định Lưu Bá Hề sợ hắn xấu hổ nên mới nói như vậy.

Trước kia chỉ cảm thấy Lưu Bá Hề người này tựa hồ có chút im lặng, bình thường không thích cùng hắn chào hỏi, trên mặt lúc nào cũng lạnh lùng như băng, không nghĩ tới nam nhân này lại ân cần chu đáo như vậy, thiện ý ban đầu trong lòng Dạ Vị Ương nhất thời được lấp đầy rồi nhanh chóng tràn ra ngoài.

Không bao lâu Lưu Bá Hề đã trở lại, cảm giác vị trí bên cạnh trầm xuống, Dạ Vị Ương thấp giọng nói: “Tướng quân, cám ơn.”

“Ngủ đi, có chuyện gì cứ gọi ta là được.” Thay Dạ Vị Ương đắp chăn, tay đụng vào thân thể nam nhan mặc dù cách lớp quần áo nhưng vẫn lạnh như băng, Lưu Bá Hề liền xê dịch sát bên Dạ Vị Ương để bọn họ nằm gần cùng nhau: “Còn lạnh không?”

“Không lạnh.” Cái gì xấu hổ đã sớm bay mất không còn một mảnh, Dạ Vị Ương nghiêng đầu tựa vào vai Lưu Bá Hề, nhắm mắt cảm nhận sự ấm áp từ đối phương chậm rãi rơi vào giấc ngủ.





Cách ngày tỉnh lại, sau khi rửa mặt Lưu Bá Hề giúp Dạ Vị Ương đẩy luân y đến viện tử của Tịch Thiên Lâu cùng bọn họ ăn điểm tâm, mặc dù là cơm rau dưa hương vị lại ngon vô cùng, Dạ Vị Ương ban đầu còn ngượng ngùng ăn không nhiều lắm, bất quá nhìn tiểu sư phụ Hoa Sinh cùng Lưu Bá Hề bộ dáng một chén lại một chén, Dạ Vị Ương ăn xong chén thứ nhất sau đó quả quyết muốn ăn thêm chén thứ hai.

Trong lúc đó bốn người vừa nói vừa cười, dưới ánh dương quang đầu đông phá lệ ấm áp thích ý, Dạ Vị Ương nhân cơ hội kể một ít chuyện tiếu lâm và cố sự đời trước hắn từng nghe qua thật là buồn cười, chọc cho Hoa Sinh cười ha ha, trong phút chốc Dạ Vị Ương đã cùng bọn họ hòa hợp sống chung.

Ăn xong điểm tâm Hoa Sinh và Lưu Bá Hề vội thu thập bát đũa, Dạ Vị Ương cùng Tịch Thiên Lâu ở trong sân phơi nắng, thừa dịp này Dạ Vị Ương liền đem lời hoàng thượng nói ra, đại khái chính là hy vọng Tịch Thiên Lâu chú ý thân thể linh tinh.

Tịch Thiên Lâu nghe xong chỉ ảm đạm cười: “Mấy năm gần đây ngươi là người đầu tiên được hắn cho lên núi, về sự tình hai chân mang thương của ngươi sáng nay Bá Hề đã nói với ta, ta trước xem một chút.”

Dạ Vị Ương ngồi ở luân y nhìn Tịch Thiên Lâu đem một cái ghế đẩu đến bên cạnh hắn ngồi xuống, vươn tay gõ đầu gối hắn, hỏi: “Có cảm giác không?”

Dạ Vị Ương lắc đầu, Tịch Thiên Lâu lại từ đầu gối hướng lên trên, lúc này theo thứ tự các gốc vị trí ở bắp đùi hắn nhẹ nhàng ấn một cái, nhưng Dạ Vị Ương cảm thấy như bị người dùng kim đâm đau đến mức suýt hét lên: “Sư phụ, đau quá.”

“Đau là được rồi.” Tịch Thiên Lâu thế nhưng nở nụ cười, đứng lên vỗ vai hắn, “Chân của ngươi không phải hoàn toàn hết hy vọng.” Lập tức xoay người đối với tiểu hòa thượng bên cạnh nói, “Hoa Sinh, chuẩn bị kim châm.”

Dạ Vị Ương được Lưu Bá Hề đẩy đến một gian dược phòng, trong dược phòng bày một thùng gỗ thật lớn, tiểu sư phụ Hoa Sinh đang đổ nước nóng vào thùng, Tịch Thiên Lâu từ phía sau rèm đi ra ý bảo Lưu Bá Hề đem người ôm vào, Dạ Vị Ương liền bị ôm tới tháp thượng phía sau rèm bán tựa vào.

Một loạt ngân châm sáng lóa theo thứ tự triển khai, Tịch Thiên Lâu nhìn Dạ Vị Ương: “Lúc đầu có hơi đau, ngươi phải kiên nhẫn một chút.”

Dạ Vị Ương không sợ nói: “Chỉ cần chân có thể tốt lên, dù đau thế nào ta cũng chịu được.”

Tịch Thiên Lâu gật đầu tán thành, đối với Lưu Bá Hề đứng kế bên nói: “Bá Hề, giúp hắn cởi khố, còn có, ngươi lưu lại ở bên cạnh ôm hắn.”

Nói xong Tịch Thiên Lâu vén rèm đi ra ngoài, Dạ Vị Ương nghe thấy thanh âm Tịch Thiên Lâu phân phó Hoa Sinh bỏ dược vào thùng gỗ, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Lưu Bá Hề đi đến trước mặt cúi đầu cầm lấy khố yêu (lưng quần) hắn, “Dạ đại nhân, ta cởi.”

“Tướng quân hay là gọi tên ta đi.” Dạ Vị Ương nằm trên tháp thượng hơi nghiêng đầu, là một người của xã hội hiện đại, đại nhân hắn đương nhiên không cảm thấy cởi quần trước mặt người cùng giới sẽ như thế nào, nhưng đối với Lưu Bá Hề, chung quy vẫn có điểm kỳ lạ.

Khố tử nhanh chóng được cởi xuống để qua một bên, chính là Dạ Vị Ương không nghĩ tới ngay cả nội khố cũng phải cởi ra, ngẩng đầu vừa lúc thấy Lưu Bá Hề liếc nhìn chỗ kia của hắn một cái, mặt hắn nhất thời nóng lên, trong lòng thầm nghĩ Lưu Bá Hề là người chính trực cho nên không cẩn thận nhìn mà thôi.

Lưu Bá Hề cấp Dạ Vị Ương một tấm thảm che lại chỗ kia, sau đó ngồi bên giường một bàn tay ôm lấy bả vai hắn, đem xấp khăn dày đặt ở trong tay Dạ Vị Ương: “Nếu đau thì cắn nó.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.