Dám Yêu Em Không

Chương 18: Cuộc thi “Cặp Đôi Can Đảm” (Phần 1)



“Người đang được ấm áp có hiểu nổi người phải chịu giá lạnh không?”

-Aleksandr Solzhenitsyn-

*************

“Em có biết tại sao chúng ta lại gặp nhau giữa vô vàn những điều nghịch lí này không?”

“Thử hình dung hai chúng ta là hai cực của nam châm: em là cực Bắc,còn anh là cực Nam. Hai cực đối nghịch đặt gần nhau thì hút nhau, cũng như cái duyên giữa anh và em, hai con người tưởng chừng tính cách đối lập nhau hoàn toàn ấy..”

“Em-lạnh lùng,khó gần; anh-sôi nổi,dễ gần được sợi chỉ đỏ se duyên trói chặt lấy cả hai chúng ta kể từ ngày đầu tiên chúng ta biết nhau…Nhưng nếu một ngày, cây kéo số phận cắt đứt mối nhân duyên đó, em và anh…sẽ thế nào nhỉ?..Anh thì chắc chắn sẽ đi tìm em, còn em…em sẽ đi tìm anh chứ…?”

Hoàng Vũ nhìn nó chăm chăm, dường như vẫn không thể tin được vào mắt mình.

Chỉ sau một đêm mà nó có thể trở về trạng thái bình thường được, thậm chí vẫn còn cười nói vui vẻ với khách khiến hắn có chút hoài nghi…Đằng sau bộ mặt vui vẻ ấy, có phải nó đang cố gắng gượng không, hắn chợt nghĩ lại chuyện hôm qua:

“Rốt cuộc, bà ta đã nói gì với em?”

Cầm tách cacao nóng đưa cho nó, Hoàng Vũ ngồi xuống đối diện, cái nhìn trầm tư vẫn chưa hết lo âu..Thân hình nhỏ nhắn khẽ run run đưa cốc lên miệng khiến hắn đau xót, cái gì đã khiến cô ấy yếu đuối đến dường này?..Người phụ nữ đó..hôm nay khi nhìn thấy bà ta hắn đã có cảm giác rất quen, mà không thể nhớ đã gặp ở đâu…Không phải từ lần bà ta đi cùng Khánh Vĩ, mà trước đó nữa, hắn đã gặp rồi..nhưng vì nhiều việc khiến hắn quên phăng đi mất..

“..Bà ấy nói…Khánh Vĩ bỏ tôi..chỉ là do bị bà ta ép buộc…Tôi…tôi..”

“Bà ta nói vậy thì em tin sao ? Đừng để lí trí em bị đánh lừa bới những gì bà ta nói, nghe lời tôi đi, suy nghĩ cho thật cẩn thận..”

“Một người phụ nữ..như thế…lại đi lừa..một đứa con gái…chỉ đáng tuổi cháu mình..Bà ta làm vậy thì được ích gì chứ ??? Anh nói đi, nói cho tôi biết đi!!!”

Nó nghiến răng,rít lên đau đớn..Bản thân nó hiện rất hỗn loạn, nó không biết đâu là sự thật để nó bấu víu , tin tưởng nữa..Đôi tay nó nắm chặt lấy thành ghế, móng tay bấm chặt như cố gắng chịu đựng sự hụt hẫng trong lòng nó.

“Thiên Nhi,nghĩ mà xem? Nếu anh ta đã làm vậy thật, thì hẳn anh ta phải còn tình cảm với em. Nhưng kể từ ngày bỏ em, anh ta có nhìn lấy em một lần..? Anh ta đã làm gì được cho em chưa ?!?..Tại sao..tại sao lại không phải là tôi..?”

Nắm chặt lấy vai nó lắc lắc, Hoàng Vũ thực giận dữ, thậm chí còn đan xen chút ghen tuông.Mọi thứ cứ như bùng nổ trong đầu hắn, đôi mắt xanh u buồn trong nỗi dày vò bất tận. Chỉ trách đời thật lắm chuyện nực cười, người ở gần thí cứ như ở xa, còn người ở xa thì như hiện hữu thật gần. Người quan tâm thì bị thờ ơ,lạnh nhạt , còn kẻ lạnh lùng tàn nhẫn thì được quan tâm chăm chút, có khác nào đâu kẻ có mà không biết trân trọng thứ mà người không có luôn ao ước..?

Cũng chỉ trong phút nóng giận, hắn đã buột miệng nói ra điều hắn không nên nói vào thời điểm ấy, dù đó là lần thứ hai nó được nghe:

“Tôi yêu em ! Tôi yêu em từ rất lâu rồi đó em có biết không?!?…Em không hề biết tôi đã khổ tâm thế nào đâu..”

Đôi mắt tròn xoe vẫn nhìn hắn không chớp mắt..Như sực tỉnh, hắn buông thõng hai tay,gương mặt buồn rười rượi:

“Em có còn nhớ chú gấu mèo Totoro được đặt trước cửa nhà em không..? Người bí mật ấy…là tôi đó, em vẫn chưa nhớ ra sao?”

“Anh….”

“…”

“Xin lỗi, để tôi vào phòng một lát..Tôi muốn yên tĩnh một mình, làm ơn, đừng làm phiền tôi lúc này! Tôi muốn được bình tâm suy nghĩ lại mọi chuyện….”

Bóng nó khuất dần sau cánh cửa, Hoàng Vũ thẫn thờ ngồi sụp xuống ghế…Dựa lưng vào ghế, hắn ngửa đầu, nhìn lên trần nhà thở dài.Hắn chỉ ước lúc này mọi việc vừa xảy ra chỉ là cơn mơ, nhưng hiện thực là hiện thực, đã xảy ra rồi thì cứu vãn làm sao được nữa?..”

Càng nghĩ lại chỉ càng thấy đau đầu, hắn cúi đầu vò vò mái tóc mình, đập nhẹ đầu vào tủ đồ.Thế này làm sao hắn dám đối diện với cô ấy được đây ?!?

“Này,anh chủ quán đang gọi mọi người lại đấy, sao cậu không ra đó luôn đi? Còn ở đây làm gì?”

Phủi phui cái miệng, hắn vừa nhắc đến cô ấy thì cô ấy đã xuất hiện, bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra. Cách nó điềm tĩnh lạ thường như thế lại khiến hắn thấy không bình thường chút nào hết, dù nó vốn đã lạnh lùng, tỏ ra thờ ơ sẵn.

“Này,chuyện hôm qua..”

“Gì cơ?”

“Ừm…thôi không có gì.”

Hắn muốn hỏi xem nó có để tâm không nhưng lưỡng lự rồi lại thôi. Dù sao nếu cô ấy đã bình thường rồi thì hắn cũng chẳng muốn khơi gợi lại làm gì.

…………..

“Các em,hôm nay anh gọi mọi người tập trung lại đây là vì nhân dịp tròn 5 năm thành lập club, anh sẽ tổ chức một event cho cả quán. Nhưng…vì event này khá đặc biệt nên anh hi vọng chỉ những người thực sự cảm thấy tự tin vào khả năng của bản thân mới nên đăng kí tham dự. Điều đó không có nghĩa là những người khác không có phần của mình, những người còn lại sẽ cùng anh đến sớm để chuẩn bị dụng cụ cần thiết cho mỗi vòng thi.”

“Thế có phần thưởng không hả anh Nam (suýt quên tên anh quản lí) ?”-Hình như đây là mối quan tâm chung của tất cả thì phải, nó lắc đầu nhưng vẫn tỏ ra lạnh nhạt,không chú ý mấy.

“Đương nhiên là có chứ, phần thưởng sẽ là….”

Đoạn, anh chàng rút từ trong túi áo của mình hai tấm vé gì đó vẫy vẫy ra trước mặt bọn họ, mỉm cười đầy ẩn ý:

“Vậy 2 tấm vé ăn buffet miễn phí ở nhà hàng Okinado nổi tiếng này đã đủ khiến các em bận tâm hay chưa?”

N..hà hàng..Okinado….?!?

Tiệm ăn nổi tiếng mà biết bao người phải khao khát được vào ăn thử ở trong đó một lần đây sao? Nhà hàng sang trọng, chỉ có những người giàu có mới dám bước vào.Đồ ăn thì nghe bảo ngon khỏi chê mà cũng đảm bảo chất lượng,chỉ nhìn thôi đã thèm nhưng giá cả thì cũng là giá trên trời…không hiểu cái anh chàng quản lí tinh ranh này kiếm đâu ra được “báu vật vô giá” thế này?!?

Đôi mắt nó sáng rực, gì chứ, phần thưởng thế này thì đúng là không bõ công đăng kí rồi! Quyết tâm tăng vòn vọt, nó cảm thấy tràn trề năng lượng ngay lúc này. Hừ, những người khác….nó đã có kế hoạch để loại dần đối thủ, để chiếm hữu được cặp vé ấy rồi.

“Không sớm thì muộn, nó sẽ là của mình thôi!”

Nhưng mà nó vẫn thấy kì lạ thế nào ấy.

“Mà…sao lại là hai tấm vé hả anh? Em tưởng là chỉ một người đăng kí?”

“Đó, cuộc thi này giúp các em rèn luyện tinh thần đồng đội cao nên thay vì một người chơi, thì nó sẽ là một cặp chơi gồm hai người.Thế nên tên event này mới là “Cặp đôi can đảm” chứ?Những ai có ý định đăng kí thì có thể chọn bạn chơi cùng mình,anh khuyến khích các em nên hỗ trợ, giúp đỡ nhau nhiệt tình và chuẩn bị tâm lí thật tốt trước khi đi..Còn luật chơi cụ thể, thì đến hôm kia đến địa điểm, anh sẽ phổ biến.”

“Vậy là các em sẽ có một ngày để chọn cặp đôi của mình,chiều mai là hạn chót đăng kí, các em đến gặp anh để đăng kí đấy nhé!”

Nó thầm nghĩ.

“Đau đầu rồi đây!”

……………

Thật là bực mình!!

Sao quả tạ vẫn chiếu xuống đầu nó thì phải, ma xui quỷ khiến nào khiến nó lại chọn cái đầu tóc vàng hoe này đi cùng cặp cơ chứ !!!

-Ngay đến cả anh quản lý còn ngạc nhiên nhìn cả hai người:

“Anh không nghĩ cả hai thân thiết đến thế này đâu đấy nhé.”

-Hoàng Vũ thì cười đắc ý nhìn nó:

“Tôi biết thế nào cậu cũng không thoát khỏi tôi đâu mà.”

“Cười…cười cái con khỉ khô nhà cậu đấy!!”

Không là hắn lôi cái việc tiết lộ danh tính thật của nó thì đời nào có chuyện nó để cho cậu ta đi cùng!Nhưng vì tấm vé, nó có thể quyết tâm làm được hết, kể cả việc phải chịu đựng đi cùng với cậu ta.

Ít nhất nhờ có tấm vé “vàng”, nó thấy vực dậy tinh thần chút ít và có động lực hơn bao giờ hết…Dù sao cũng phải cám ơn Hoàng Vũ (một tẹo), không suýt chút nữa nó đã có ý định nhờ Khánh Vĩ làm bạn cặp, để có thể nói mọi chuyện với hắn ta.

May là nó vẫn chưa ngốc nghếch đến mức đấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.