Đạo Mộ Chi Tế Phẩm

Chương 158: Pn2



Tiểu Mập duỗi thân thể, u oán liếc nhìn thịt bò trên bàn, từ sau lần ác nhân mặc đồ trắng nói nó thể trọng vượt quá tiểu chuẩn, Phong Hàn và Trần Ngọc liền nghiêm cấm nó ăn vặt, chính là món thịt nó yêu thích nhất và bánh ngọt mà nó thấy hứng thú!

Thể trọng vượt tiêu chuẩn là ý gì?! Cái tên lang băm kia!

Đã từng gặp qua con báo nào kiện mỹ như nó chưa? Hắn nhất định là ghen tỵ! Hãy nhìn đường cong ưu nhã này xem, hoa văn xinh đẹp như vậy, đôi mắt to tròn – Tiểu Mập tận lực nghiêng sang bên cạnh một chút, cuối cùng căm giận vung đầu: mẹ nó, gương quá nhỏ, không soi được, quên đi, không soi nữa!

Cửa phòng bật mở, Tiểu Mập ghét nhất tiếng bước chân giả tao nhã của con vật nào đó, đương nhiên so với bước đi của nó là hoàn toàn không thể sánh kịp.

Đi đến bên giường, liếc mắt nhìn Tiểu Mập một cái, rồi nhanh nhẹn nhảy về phía bàn trà.

Tiểu Mập đang nhắm mắt dưỡng thần khẽ run, nó cố ý, nhất định là cố ý, vì cái gì phải ăn thịt trước mắt nó a a a!

Nhân sinh bi thúc a, thật sự là không thể nhẫn nại, Tiểu Mập đứng dậy, lại cảm thấy không thể làm mất khí thể của bản thân, vì vậy tận lực hất cằm, đì ra bên ngoài.

Giờ này, Trần Ngọc đang chuẩn bị cơm trưa, nhất định là đang bắt đầu chuẩn bị T^T.

Trần Ngọc quả thật đang chuẩn bị cơm trưa, cậu mở tủ lạnh, do dự, cậu thích ăn cá, Phong Hàn thích ăn thịt bò hầm, Tiểu Mập và bốn chân Thanh, ngô, hai đứa nó có thứ gì không thích sao?

Cuối cùng, Trần Ngọc lấy thịt bò ra, thêm hai củ khoai tây, cà chua, sau đó đẩy con báo ánh mắt mong chờ đứng cạnh cửa tủ lạnh ra ngoài: “Uy, lần trước kiểm tra sức khỏe, cả nhà chỉ có ngươi béo đến bệnh, không biết xấu hổ à, mau đi ra ngoài cho ta.”

Trần Ngọc nói xong, thuận tay đóng cửa tủ lạnh lại.

Trông thấy vẻ mặt Tiểu Mập úy khuất không cam lòng, Trần Ngọc cười tủm tỉm cúi thấp xuống: “Tiểu Mập, nếu ngươi trước khi ta làm xong cơm thu dọn sạch sẽ phòng khách, ta sẽ cho ngươi nếm thử chút ít thịt bò.”

Ánh mắt Tiểu Mập nhất thời sáng rỡ, vui sướng chạy như bay sang phòng khách. Đáng thương thay cho nó không hề hay biết, con người rất giảo hoạt, phụ mẫu nó căn bản không định cho nó ăn ít đồ ngọt, chỉ hy vọng bắt nó rời nhà bếp, thuận tiện rèn luyện thân thể.

Một giờ sau, Phong Hàn từ dưới lầu đi lên.

Phòng khách sạch sẽ khác thường, Tiểu Mập ngày thường lười nhác đang cố gắng lôi một cái đệm dựa từ sau sô pha ra – đương nhiên, chuyện xấu này cũng tuyệt đối là nó hoặc bốn chân Thanh làm.

Trên bàn bày hai món mặn một bát canh, Trần Ngọc và Tiểu Mập đã an vị, đồng thời hai mắt phát sáng nhìn hắn. Tiểu Mập phỏng chừng chờ được ăn cơm, mà Trần Ngọc…

Phong Hàn kéo ghế ra, bốn chân Thanh nhảy lên vị trí bên cạnh Tiểu Mập.

“Ăn nhiều một chút, buổi sáng đông khách không?” Trần Ngọc ân cần sới cơm cho hắn, đồng thời hỏi.

“Đông.” Phong Hàn không tự chủ nhíu nhíu mày, rõ ràng đã đủ hẻo lánh, vì cái gì vẫn đông khách như vậy, hắn vẫn muốn gánh phần nào trách nhiệm nuôi gia đình, nhưng nguồn tài chính chủ yếu của bọn họ cũng không phải từ cửa hàng nho nhỏ này, hắn cũng không có ý định làm ăn lớn.

Hiện tại cuộc sống của hắn và Trần Ngọc phi thường hoàn mỹ, càng đông khách, thời gian ở chung của hắn cùng Trần Ngọc ngược lại giảm bớt.

“Vưu bộ trưởng gần đây có đến gặp ngươi không?”

Phong Hàn thấy Trần Ngọc thuận tay gắp thịt bò vào bát cho hắn, ngẩng đầu nói: “Ngươi muốn nói gì với ta? Hay là, ngươi có yêu cầu gì với ta, nói ra thử xem, biết đâu ta sẽ thỏa mãn được ngươi.”

Mặt Trần Ngọc ửng đỏ, kháo a, lúc này mới được bao lâu a, thấy Phong Hàn đã hoàn toàn không quan tâm chăm chú ăn cơm, cậu quay đầu nhìn hai tiểu động vật, nhỏ giọng nói: “Chỉ là – chỉ là sắp đến Tết, ngươi có nên tìm người đáng tín trông coi cửa hàng vài ngày hay không, chúng ta trở về một chuyến. Ta đã lâu không được gặp, khụ, Văn Thanh bọn họ.” Hai chữ Trần Sâm vừa tới bên miệng, lại đổi thành cái tên thứ hai.

Phong Hàn gắp một miếng thịt bò cho vào miệng, hiểu rõ nhìn Trần Ngọc: “Nói rõ ràng ra không phải tốt hơn sao, ta hiểu, ngươi muốn về nhà mẹ đẻ.”

Trần Ngọc phun canh, sau đó bắt đầu lớn tiếng ho khan, đồng thời sắc mặt đỏ bừng.

Trong mắt Phong Hàn thoáng hiện lên một tia tiếu ý, vỗ vỗ sau lưng Trần Ngọc, thản nhiên hỏi: “Sao vậy, ta đâu có nói sai?”

“Ngươi, ngươi, cái từ đó ngươi học của ai a!” Trần Ngọc hổn hển nhìn Phong Hàn, “Ta là về nhà! Khác hoàn toàn với về nhà mẹ đẻ! Sau này tuyệt đối không được nói ba chữ kia, là về nhà!”

“Được rồi, vậy theo ý ngươi.” Phong Hàn không hề gì nói, sau đó gắp một đũa rau vào bát Trần Ngọc, đồng thời kiên trì lên tiếng: “Nhưng ta đã tra qua, nhà mẹ đẻ chính là chỉ nơi cha mẹ ngươi sinh sống.”

Trần Ngọc há miệng thở dốc, không đáp lời, vạn nhất cậu giải thích đó là từ chuyên dùng cho nhà gái, Phong Hàn mà bảo quá thích hợp thì cậu làm sao bây giờ?

“Ngày kia xuất phát, ngươi chuẩn bị chút đồ, chúng ta lái xe đi.” Trụ cột trong nhà tuyên bố trên bàn cơm.

Tiểu mập và bốn chân Thanh liếc mắt nhìn nhau, âm thầm gào khóc.

Trần Ngọc có chút vui vẻ, vốn cậu đang lo lắng, nếu đi xe lửa, hình thể của Tiểu mập thật sự rất có vấn đề.

Sau đó, kinh hỉ của Trần Ngọc nhanh chóng giảm xuống: “Ta nhớ xe của ta còn ở Hàng Châu, hơn nữa, ngươi có hộ chiếu không?”

Phong Hàn ngẩng đầu, liếc Trần Ngọc, sau đó mới nói, “Đương nhiên, ta đã mua xe, cũng lấy hộ chiếu. Lúc ấy ngươi còn chưa tỉnh lại, sau đó ngươi không thể cử động. Thời gian đó ta đã chuẩn bị mọi thứ, ta nghĩ, lái xe mang ngươi ra ngoài, cũng có thể để ngươi ngắm cảnh.”

Nghe xong câu trả lời này, tay Trần Ngọc run lên, chỉ cảm thấy ***g ngực ấm áp, như có thứ gì đó rất hiếm có tràn ra.

Phong Hàn kỳ thật là có chuẩn bị, lúc cậu vẫn chưa tỉnh lại, vẫn không nhúc nhích được. Hắn còn thật sự vì bọn họ mà tính toán.

Có lẽ vì Phong Hàn, vì tình cảm của hắn, cậu trả giá rất nhiều.

Nhưng nhìn theo góc độ người thân, so với người ngoài, hắn đã bù đắp cho cậu rất nhiều.

Trần Ngọc cúi đầu, dùng động tác ăn cơm che dấu tình tự trong mắt.

Mới vừa cơm nước xong, bên dưới đã có khách tới. Bởi vì hai người không thích người ngoài quấy rầy, Phong Hàn cũng không thuê người trông cửa hàng.

Bất quá giờ khắc này, thấy Trần Ngọc chuẩn bị vào phòng ngủ trưa, Phong Hàn bắt đầu cảm thấy, có lẽ tìm một người đến trông tiệm là phi thường tất yếu.

Tiểu Mập trợn mắt há mồm nhìn cái đĩa trước mặt, một miếng, một miếng rất nhỏ! Đây là thù lao Trần Ngọc trả cho nó vì đã thu dọn cả phòng khách! Còn không đủ cho nó nhét kẽ răng a, ô –

Tiểu Mập ủ rũ bỗng nghiên thấy có gì đó cọ móng vuốt của nó, nó lập tức tức giận mở mắt ra, cho dù nó đánh không lại bốn chân Thanh, nó vẫn cáu kỉnh!

Sau đó Tiểu Mập phát hiện trước mặt có chậu nhỏ, đó là chậu cơm của bốn chân Thanh, bên trong còn có năm miếng thịt bò tương đối lớn, thịt bò cách thủy nhừ tươm tản ra hương khí mê người.

Tiểu Mập nuốt nước miếng, liếc nhìn bốn chân Thanh một cái, cuối cùng vẫn cúi đầu ăn như điên. Nó biết bốn chân Thanh bất quá cũng chỉ được ăn mười miếng mà thôi, vì cái gì lại tốt bụng nhường cho nó? Nhưng hiện tại hơi đâu mà quản việc ấy, ăn trước nói sau! Dù sao bản thân tuyệt đối không có đồ ăn dự trữ cho nó- đậu bọc đường trong tủ quần áo cũng tuyệt đối không được!

Bốn chân Thanh không tỏ vẻ gì, sau khi thấy Tiểu Mập ăn xong, lại cúi đầu ngậm chậu mang sang nhà bếp, Trần Ngọc tỉnh dậy sẽ thu dọn.

Một giờ sau, Tiểu Mập hàm chứa nước mắt nhìn về phía căn nhà hai tầng cách đó không xa. Mụ mụ mới là thiện lương nhất! Người khác đều không thể tin được!

Cắn người miệng mềm, Tiểu Mập sau khi ngủ trưa một lát theo ước định với bốn chân Thanh, lưng đeo túi vào trong vườn tản bộ.

Ta kháo a, ngươi cũng không phải chó, cần người dắt đi dạo sao? Hiện tại đã được nửa giờ, ngươi thì nhẹ nhàng, ta phải mang nặng mà chạy a a a –

….

Tiểu Mập ghé vào sô pha trong phòng khách, tựa đầu trên móng vuốt tròn ủng, nó thực tức giận.

Chẳng, chẳng phải là đã lâu không gặp thôi sao! Cái tên gia hỏa Mã Văn Thanh kia thấy nó liền kinh ngạc gọi nó là bàn tử – không phải là Tiểu Mập, không phải báo con, mà là bàn tử! Lã nào hắn có tư cách chỉ trích người khác ư?!

Tiểu Mập mang theo ánh mắt oán niệm hung hăng liếc nhìn mọi người đang chuyện trò vui vẻ với nhau cách đó không xa, Trần Ngọc, Phong Hàn, Mã Văn Thanh, Liên Sinh, còn có Trầm Tuyên, nếu Liên Sinh cười tủm tỉm không ngăn nó lại, nó đã sớm nhào đến rồi – nó nắm chắc mình có thể hảo hảo giáo huấn Mã Văn Thanh, trước đây, Mã Văn Thanh thường xuyên đánh không lại nó!

Tiểu Mập bắt đầu hoài niệm tình cảnh thường xuyên dẫm nát mặt Mã Văn Thanh mấy tháng trước.

Không chỉ Tiểu Mập có oán niệm, Mã Văn Thanh cũng cảm thấy vạn phần buồn bực, tiểu Trần Ngọc thật vất vả mới trở về, bên cạnh gia hỏa kia như thế nào luôn luôn náo nhoệt. Từ lúc Liên Sinh trông thấy nhiều lần xấu hổ của Mã Văn Thanh, Mã Văn Thanh liền xem Liên Sinh tương đối không thuận mắt.

“Phong ca, các ngươi thực sự buông tay? Ngươi không biết sau khi ngươi rời đi, chúng ta trên dưới đều không thấy an toàn. Ai, đội ngũ hiện tại không tốt a.”

Trầm Tuyên nhìn Mã Văn Thanh ở một bên cảm thán, khóe miệng khẽ nhếch, “Trần gia chúng ta hiện tại ngoại trừ sư phụ ta và sư gia, người có bối phận cao đều hộ giá hộ tống ngươi, ngươi cảm thấy không an toàn chỗ nào…”

Phong Hàn liếc Liên Sinh một cái, ánh mắt chợt lóe, sau đó quay đầu nhìn về phía Mã Văn Thanh, “Chúng ta cũng không định hạ địa lần nào nữa, tình trạng thân thể hiện tại của Trần Ngọc không thích hợp, bất quá, nếu các ngươi đi qua Vân Nam, có thể đến thăm chúng ta.”

“Nhất định rồi.” Mã Văn Thanh vỗ ngực cam đoan, “Sau này có cơ hội đến tìm Phong ca và tiểu Trần Ngọc uống rượu. Nghe nói Phong ca mở cửa hàng? Hắc hắc, nếu ta có thứ tốt, cũng không lo tìm nơi xử lý. Từ lúc tiểu Trần Ngọc đi mất, ta liền không có vốn riêng.” Mã Văn Thanh cũng tự mình hiểu rõ, muốn trông cậy vào Trần Ngọc đã không có khả năng, hơn nữa, người trải qua sự kiện kia tuyệt đối không muốn bi kịch lại tái diễn lần nữa.

Trần Ngọc còn sống đã là vạn hạnh trong vạn hạnh, nhưng – Phong ca năm đó cùng tiểu Trần Ngọc đều ở thế bất lưỡng lập, như thế nào hiện tại lại dính với nhau khanh khanh ta ta? Điều này khiến cho một tên cô đơn như hắn áp lực rất lớn a.

Giữa trưa, Liên Sinh kéo Trần Ngọc đến một nơi vắng vẻ, cười nhìn cậu thật lâu, hỏi: “Thực không sao?”

“Ân.” Trần Ngọc tựa vào bên cạnh cửa sổ.

Hai năm nay, Vân Nam, sa mạc, đáy biển, tuyết sơn, hồ Kính Thủy, vòng một vòng lớn sau đó lại quay về cổ mộ, mục đích ban đầu từ lúc lên núi tuyết đã chậm rãi thay đổi.

Trong một đêm, chân tướng bị vạch trần, cậu mới là người xấu cuối cùng….Cậu sợ Phong Hàn biết được sự thật, nhưng khi đó căn bản không thể dừng .

Tuy rằng không có trí nhớ của kiếp trước, nhưng chứng cứ rành rành, cậu không cách nào phủ nhận, cậu chính là người đã thương tổn Phong Hàn.

Đau khổ đến phút cuối, Trần Ngọc đã chuẩn bị chia xa với hắn. Kết quả – người rời đi rất nhiều, hắn lại ở lại.

“Vì kế hoạch của ngươi, cố gắng lâu như vậy, cuối cùng ngươi vẫn buông tay, khiến mọi người đều được giải thoát.” Liên Sinh híp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt thoải mái, còn có sự tĩnh mịch mơ hồ, “Đáng tiếc, năm đó nhiều người như vậy, hiện tại chỉ còn lại hai chúng ta, ca, ngươi vừa lòng không?”

Trần Ngọc quay phắt đầu nhìn chằm chằm Liên Sinh, khiếp sợ cơ hồ không thốt nên lời, “Ngươi – Ngươi cũng là người thời đó?!” Hơn nữa, ca là có ý gì? Nếu Liên Sinh là người từ ngàn năm trước, chẳng lẽ hắn cũng trúng độc xích đan? Nhưng mà, vì sao Liên Sinh không đi theo nhóm A Cát?

“…Ta là nước cờ cuối cùng của ngươi, bất quá, ta chưa ăn xích đan, ngàn năm trước, ta bị ngươi lưu lại trong sơn động ở Tây Tạng, ngươi lợi dụng nguyện vọng từ sơn động khiến ta ngủ say.” Liên Sinh dần dần mất đi ý cười, Trần Ngọc từ gương mặt diện vô biểu tình kia cư nhiên loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng mơ hồ của Ngư Phù, “Ta là huynh đệ nhỏ nhất cũng được thương yêu nhất của ngươi.”

Trần Ngọc trợn mắt há hốc mồm mà nhì Liền Sinh, có cảm giác mao cốt tủng nhiên. Giống như ác mộng quá khứ lại ồ ạt ập đến, không biết rốt cuộc khi nào mới có thể kết thúc.

“Ca đã định để ta chờ đợi đến lúc ngươi tỉnh lại, bất quá sau đó, có người tới quấy rầy giấc ngủ của ta trước. Lão tổ tông hiện tại của Trần gia, cũng chính là ông nội của ngươi, vì giải trừ lời nguyền kia, cứu lấy người Trần gia và huynh đệ của mình mà tiến vào sơn động đó. Cuối cùng ông không tìm ra cách giải, nhưng âm soa dương thác cứu ta ra.”

“Ngươi cư nhiên là huynh đệ của Ngư Phù…Từ từ, ông nội của ta vào sơn động ở Tây Tạng, ý của ngươi là đó là chuyện của ba mươi năm trước?” Trần Ngọc hoài nghì nhìn chăm chú khuôn mặt trẻ tuổi tuấn mỹ của Liên Sinh.

“Ta cũng không có năng lực trường sinh, đây là di chứng để lại sau khi tỉnh lại trong sơn động, ta cũng không rõ sẽ kéo dài bao lâu, nhưng bên ngoài ta quả thật vẫn có chút thay đổi. Cho nên, chuyện sau đó, ngay cả lúc ngươi sinh ra, ta đều thấy nhất thanh nhị sở. Lần đầu tiên trông thấy ngươi, ta đã biết ngươi là Ngư Phù – ta nghĩ Trần Sâm cũng biết.” Liên Sinh nói.

“Không, không có khả năng, vì cái gì…”Vì cái gì phải nuôi lớn cậu? Trần Ngọc khô khốc nói.

“Ngư phù năm đó, tuy rằng làm rất nhiều chuyện xấu, nhưng điều khiến người ta hận nhất chính là y quá thông minh.” Nói tới đây, Liên Sinh tạm dừng một chút, “Năm ấy ca chọn đứa con của Trần Sâm, trước khi cử hành nghi thức chuyển sinh, triệu tập thất đại gia tộc đến cổ mộ, giết chết toàn bộ. Trần Sâm nhận ra mục đích của Ngư Phù, không uống rượu chén kia, thoát được một kiếp. Khi hắn về nhà, phát hiện cái bớt trên người con trai mình, đã định sẽ giết chết ngươi.”

Trần Ngọc ngây ngốc nhìn Liên Sinh, chân tướng đột nhiên mà đến này khiến cậu khó thở.

“Nhưng cuối cùng hắn không xuống tay, khi chúng ta chuẩn bị ra mặt, mẹ ruột ngươi tỉnh lại, bà ấy – rất thích ngươi, thậm chí trước khi chết còn khiến Trần Sâm không thể thương tổn ngươi, trên thực tế, Trần Sâm đã làm được.” Liên Sinh thản nhiên nói.

Trần Ngọc nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, trong trí nhớ mơ hồ của cậu, Trần Sâm trước đây đối xử với cậu phi thường tốt, cho cậu cưỡi cổ mang theo cậu đi họp, cho đến khi cậu bắt đầu hiểu chuyện, Trần Sâm bắt đầu nghiêm khắc, đẩy cậu ra ngoài, không cho cậu tiếp nhậ Trần gia, bảo cậu thề đời này không hạ mộ.

Hiện tại ngẫm lại, không điều gì là không vì tốt cho cậu.

Mắt Trần Ngọc một trận chua xót, cúi đầu.

“Không chỉ hắn, A Cát, Trang Thu, La Bồ – mẫu thân ngươi, đi theo bên cạnh ngươi thời gian dài như vậy, đều trung thành và tận tâm với ngươi. Bọn họ ban đầu cũng không biết đến sự tồn tại của ta, một mực bảo hộ ngươi.”

Trần Ngọc ngẩn người, A Cát có thể lý giải, thiếu niên kia tựa hồ lúc sau mới nhận ra cậu, xuất phát từ nội tâm thực lòng với cậu, lại là Trang thu và La Bồ?

“Bọn họ muốn giết ta, mẫu – La Bồ, đại khái là hận ta.” Trần Ngọc có phần mất mát, cảm tình hơn hai mươi năm, tuy rằng vẫn không nói ra, Trần mẫu quả thật là vết thương vẫn đang rỉ máu trong lòng cậu.

“Ngươi là chỉ lúc ở thông đạo trong hồ Kính Thủy? Không, Trang Thu và La Bồ cố ỹ dẫn các ngươi đến hồ Kính Thủy, sau đó lại bố trí đưa người mặc áo đen tới, bởi vì tại nơi ngươi an bài nhiều nhất kiếp trước, ngươi mới dễ dàng trở lại thân thể của mình, bọn họ chính là hy vọng ngươi nhanh nhanh thức tỉnh. Trừ Việt và người kia ra, không ai phản bội ngươi. Có lẽ đây mới là điều đáng châm chọc nhất.” Liên Sinh tự giễu.

“Người kia…” Trần Ngọc nhướng mày, cậu cảm thấy mình đã biết đó là ai.

“Hăn ở trong này.” Liên Sinh lấy mấy tấm ảnh nhăn nhúm từ túi áo ra, đưa cho Trần Ngọc, là bức tranh trong hồ Kính Thủy.

Trần Ngọc liếc mắt một cái thấy được cái bóng sau lưng Ngư Phù, thân thể run lên, đầu bắt đầu đau, tựa hồ có gì đó muốn tràn ra.

“Bất quá, ngươi yên tầm, hắn đã bị ta giam hãm, bên trong lăng tẩm ngươi chính tay xây dựng. Ta chỉ hy vọng, hắn không còn cơ hội trông thấy ánh mặt trời.” Liên Sinh nói, “ Kỳ thật, ngươi có thể tỉnh lại, ta cảm thấy phi thường bất khả tư nghị, thân thể của ngươi là lần chuyển sinh thứ tư của Ngư Phù, có lẽ năm đó ca đã biết, trong thân thể của y, có hai linh hồn. Nhưng lần chuyển sinh đó, ngươi cũng người kia rời đi. Nghe ngươi và Mã Văn Thanh nói qua một lượt, ngươi ở hồ Kính Thủy đã chuyển sinh, là lần thứ năm, người kia chuyển sinh sang thân nữ nhân, là lần thứ sáu. Mà ngươi có thể tỉnh lại, mới là kỳ tích. Ngô, có lẽ lần chuyển sinh năm đó khi các ngươi tách ra đã có vấn đề.”

“Ý của ngươi là ta có đa nhân cách.” Trần Ngọc gian nan nói.

“Ai biết? Có là là hai người, có lẽ đó chỉ là một người vẫn đi theo ngươi.” Liên Sinh châm chọc cười cười, “Có khi lần chuyển sinh cuối cùng của ngươi chẳng qua là để rời khỏi hắn.”

Phong Hàn đang nhắm mắt dưỡng thần lỗ tai giật giật, mỉm cười, thì ra, hắn phá hỏng lần Ngư Phù chuyển sinh đó sẽ tạo thành kết quả như vậy. Vận mệnh thật sự là kỳ tích, Trần Ngọc của hắn, cư nhiên do chính bản thân hắn tạo ra. Ngư Phù có phải đa nhân cách hay không không quan trọng, hắn có thể khẳng định, Ngư Phù trước đây là bằng hữu duy nhất của hắn, nhưng Trần Ngọc mới là người chân chính hắn muốn trong đời này.

Có lẽ từ lúc hắn mở mắt ra trong quan tài thủy tinh, hắn đã biết rồi.

Trần Ngọc nhìn chằm chằm Liên Sinh, không thốt nên lời, mấy ngàn năm qua, bao nhiêu chuyện rối rắm bi thương, đã chết nhiều người như vậy, tất cả đều do một tay cậu gây nên.

“Thực xin lỗi.” Trần Ngọc bỗng nhiên nói, tuy rằng diện vô biểu tình, nhưng khoảnh khắc cậu ngẩng đầu lên, mơ hồ chính là Ngư Phù ngàn năm trước đứng đối diện với Liên Sinh.

Liên Sinh dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn cậu thật lâu, sau đó bỗng nhiên cười ha ha, “Đây là lần cuối ta cùng Ngư Phù nói chuyện, ca, không có gì phải xin lỗi, người năm đó, trừ Việt ra, đại khái không ai hận ngươi.”

“Hơn nữa, ngươi đã không còn là Ngư Phù năm đó. Nhưng mà, chuyện này cũng không hoàn toàn chấm dứt, ở nơi bị ta phong bế, vẫn có thứ muốn trở về. Cho nên, ngươi đi theo bên người Phong Hàn cũng tốt. Bất luận như thế nào, ta không hy vọng chuyện lần trước tái diễn.”Liên Sinh cười nói.

Liên Sinh từ cửa nhìn xuống đại sảnh lầu một, Trần Sâm cùng Trầm Tuyên và người Trần gia họp trong thư phòng, cuối năm, thủ hạ đến báo cáo tổng kết.

Phong Hàn nhàn nhã tựa vào sô pha, mà Mã Văn Thanh đang đuổi theo Tiểu Mập khắp nơi, Tiểu Mập thái độ khác thường triển khai tốc độ không phù hợp với hình thể của nó, nhanh như chớp chạy lên tầng hai.

Cuối cùng, chỉ cần còn sống, là tốt rồi.

Ngay sau đó, cửa bị đụng trúng bật mở, Tiểu Mập ngửi ngửi, rốt cuộc nhận ra Trần Ngọc bên cửa sổ, rừng rừng bổ nhào tới. Mã Văn Thanh tên hỗn đản này, cư nhiên càng ngày càng đáng khinh!

“Uy, tiểu Trần Ngọc, con báo này của ngươi rốt cuộc là đực hay là cái thế?” Giọng Mã Văn Thanh truyền tới từ cầu thang.

Mã Văn Thanh gõ gõ vào nồi thịt bò đang tỏa ra hương thơm mê người trước mặt, liếc nhìn Tiểu Mập, nhe răng cười: “Muốn ăn không, ăn thì lăn ra đây cho lão tử.”



Tiểu Mập do dự, nhìn bốn chân Thanh cách đó không xa, hếch cằm rời đi. Tuy bốn chân Thanh cho nó ăn thịt, nhưng bốn chân Thanh còn bắt nó chạy bộ cùng, thật sự rất phiền toái – nó quyết không thừa nhận áy náy với bốn chân Thanh!

Liên Sinh cười híp mắt nhìn Tiểu Mập vòng qua hắn nhảy lên sô pha, ở bên Mã Văn Thanh cúi đầu gặm thịt bò hắn vừa nấu. Trần Ngọc nuôi dưỡng hai tiểu động vật này thật tốt, tuy không hẳn là nuông chiều, nhưng cũng là cưng nựng hết mực. Nhìn cái con mèo to xác béo ú kia mà xem…

Mã Văn Thanh cười xấu xa vuốt ve Tiểu Mập, lần sờ trên cái lưng mướt lông xinh đẹp của nó. Lỗ tai của Trần Ngọc khẽ run, không nhúc nhích, tiếp tục cắm cúi ăn.

Mã Văn Thanh vừa sờ mó vừa quay đầu nói với Liên Sinh, “Ngươi nghĩ tiểu Trần Ngọc ném Tiểu Mập qua cho ta là sao. Thật vất vả về nhà một chuyến, còn cùng Phong ca ra ngoài leo núi, giống như đi hưởng tuần trăng mật vậy.”

Liên Sinh cười cười, rót đầy ly rượu trong tay Mã Văn Thanh, nói rằng: “Cuối năm, Trần thúc nhiều việc, Trần Ngọc không ở đây, Tiểu Mập cũng không có khả năng thành thật đợi, chỉ có thể nhờ cậy ngươi. Vạn nhất để người khác trông thấy nó, bị bắt đem về sở thú, tiểu Trần Ngọc sẽ đau lòng chết mất.”

Mã Văn Thanh kỳ thực chỉ oán giận ngoài miệng, từ khi Tiểu Mập còn nhỏ hắn đã yêu thích vô cùng, so với Trần Ngọc còn chiều nó hơn, vừa vuốt lông cho nó vừa nhìn Tiểu Mập dùng răng nanh sắc bén cắn xé thịt bò, cảm thán nói: “Hắc, còn phải nói, gia hỏa này mà ra đường dọa chết con nhà người ta. Ngày nào đó hạ địa mang nó theo cùng, gánh vác nhiều thứ, vừa có lương thực dữ trự vừa có thể bảo nó bắt vài con thỏ ăn chơi.”

Thỏ? Tiểu Mập đang cúi đầu ăn thịt nhãn thần sáng lên.

Bốn chân Thanh lặng lẽ nhìn Tiểu Mập, ánh mắt hoài nghi khiến Tiểu Mập vạn phần căm tức.

Sau đó Tiểu Mập bỗng nhiên ngừng mọi động tác, ngẩng đầu cảnh cáo chăm chú nhìn Mã Văn Thanh.

Mã Văn Thanh quay đầu hắc hắc cười với Liên Sinh: “Mẹ nó ngươi đúng là một con đực, hoàn toàn – khỏe mạnh.”

Tiểu Mập ăn xong miếng thịt cuối cùng, nhào vào trong lòng Mã Văn Thanh lau miệng, sau đó giơ hai chân sau giẫm lên tiểu đệ đệ của Mã Văn Thanh: Hanh, không phải chỉ sờ một chút thôi sao, Trần Ngọc đã dạy, tuyệt đối không thể chịu thiệt!

Đạp thêm một cước, Tiểu Mập dứt khoát nhảy xuống sô pha, chạy ra ngoài cửa, lúc đi qua bốn chân Thanh, bốn chân Thanh dứt khoát nhảy lên lưng của nó, sau đó bọn chúng biến mất sau cánh cửa phòng khách.

Liên Sinh đỡ Mã Văn Thanh thiếu chút nữa té khỏi ghế sa lon dậy, thân thiết hỏi thăm: “Không sao chứ?”

Mã Văn Thanh con mắt hồng hồng trừng Liên Sinh, khàn giọng đáp: “Ta kháo,sao lại không có việc gì! Ngươi – ngươi thử để nó giẫm một cước xem…”

Liên Sinh gắng nhịn cười, đỡ Mã Văn Thanh dậy, sáp đến bên tai hắn nói: “Không thì để ta xoa giúp ngươi?”

Mã Văn Thanh cứng đờ, mạnh đẩy Liên Sinh ra, trừng Liên Sinh nửa ngày, bỗng nhiên nở nụ cười, đốt một điếu thuốc, nói: “Sao hả, muốn ngoạn cùng Mã gia ngươi?”

Liên Sinh nhìn nhìn Mã Văn Thanh, ghé sát vào điếu thuốc của Mã Văn Thanh tự châm cho mình, sau đó đáp: “Không được?”

“Mẹ nó, đương nhiên không được, lão đầu tử nhà ta còn đang chờ ôm cháu, hơn nữa ta cũng muốn tìm một mỹ nhân như tiêu Trần Ngọc vậy…” Thanh âm của Mã Văn Thanh càng ngày càng nhỏ, tiểu tử này đến gần như vậy để làm gì?

Liên Sinh trừng mắt nhìn, mỉm cười, “Ta đây không phù hợp với điều kiện của ngươi?”

Mã Văn Thanh không nghe nổi nữa, tuy không cùng một kiểu với tiểu Trần Ngọc, thế nhưng người tuấn mỹ trước mắt này, mang theo một loại mị hoặc nói không nên lời, đó là cảm giác rất khó tìm thấy trên người hiện đại, mà khi đã bắt gặp, rất khó dứt mắt ra được.

“Bằng không, chúng ta thử một lần, nói không chừng ta cũng sẽ thỏa mãn ngươi.” Liên Sinh nháy mắt, dưới biểu tình khiếp sợ của Mã Văn Thanh chậm rãi lại gần.

“Ngươi, ngươi dụ dỗ ta? Ngươi biết- biết mà, ta sớm muộn gì cũng sẽ kết hôn.”Mã Văn Thanh khó khăn nói, đồng thời gắt gao nhìn cần cổ thanh tú lộ ra ngoài của Liên Sinh.

Liên Sinh mắt lóe sáng, vừa cười vừa nói: “Ta không ngại.”

“Thế nhưng ngươi không phải chịu thiệt hay sao? Khoan đã, có gì đó không đúng, chúng ta làm như vậy có phải có lỗi với tiểu Trần Ngọc hay không, ngươi dù sao cũng là – vậy, vậy chúng ta ai ở trên?” Mã Văn Thanh nói năng loạn xạ, hắn cảm thấy cả người bắt đầu phát nhiệt.

Liên Sinh thấp giọng cười rộ lên, tiện tay cởi bỏ cúc áo sơ mi, trong tiếng nuốt nước bọt của Mã Văn Thanh, nói: “Nếu như ngươi thực sự muốn ở trên, ta thấy không có vấn đề gì.”

Mã Văn Thanh lập tức từ bỏ ước nguyện ban đầu khuyến cáo Liên Sinh nên tránh xa con đường giảo cơ, nhiệt tình giúp Liên Sinh cởi áo sơ mi, ôm lấy thân thể thon gầy của Liên Sinh áp xuống sô pha.

“Chúng ta lên giường.” Liên Sinh liếc cánh cửa khép hờ ở phòng khách, vừa cười vừa nói.

“Nhiều chuyện quá….Được, được rồi, nhanh một chút.” Mã Văn Thanh vội vàng lôi kéo Liên Sinh vào phòng ngủ.

Tiểu Mập và bốn chân Thanh rời khỏi khe cửa, đi vào trong, Tiểu Mập tới uống nước, uống nửa chậu rồi nhảy lên giường, nằm cạnh bốn chân Thanh, bắt đầu liếm lông.

Qua một lúc, bởi vì qúa béo mà chỉ có thể nâng hai chân sau đặt lên lưng bốn chân Thanh.

Liếm liếm lông nhung trên chân, Tiểu Mập ngẩng đầu nhìn về phía bốn chân Thanh, ngô ngô kêu vài tiếng: Ngươi bảo Mã Văn Thanh ăn tiểu cữu cữu- gọi như vậy không sai chứ?

Bốn chân Thanh miễn cưỡng nhìn về phía phòng ngủ:Ta không nghĩ hắn có năng lực đó, nhìn Trần Ngọc và Phong Hàn thì biết…

Tiểu Mập tràn đầy đồng cảm gật đầu, tiếp tục liếm móng, khi liếm xong hết để khen thưởng bốn chân Thanh đã thành thật làm cái đệm cho mình, liếm một cái lên lưng bốn chân Thanh.

Sau đó dưới ánh mắt kiềm chế của bốn chân Thanh, Tiểu Mập lè lưỡi nhíu mày quay đầu: Mẹ nó vảy gì mà cứng thế!

Ngày hôm sau, dậy làm đồ ăn sáng là Liên Sinh, Tiểu Mập vốn định đến phòng ngủ cười nhạo Mã Văn Thanh, thế nhưng còn chưa kịp tiến vào đã bị Liên Sinh ngăn cản. vì vậy Tiểu Mập rất hiểu đạo lý chạy đến nhà ăn uống sữa tươi, dù sao Phong Hàn cũng dạy nó như vậy…

Đến lúc ăn cơm trưa, Tiểu Mập mới thấy Mã Văn Thanh vặn vẹo đi ra ngoài, ngồi trước bàn cơm mặt đen lại, không nói câu nào.

Khi Liên Sinh gắp thức ăn cho hắn, Mã Văn Thanh có phần mất kiềm chế, đẩy Liên Sinh ra: “Lão tử có tay có chân! Còn nữa, ngươi ở đây đã được vài ngày, nên, nên cút!”

Liên Sinh cười híp mắt ngồi bên cạnh hắn, một lát sau nhỏ giọng nói: “Ngươi sẽ không định sau khi lên giường sẽ bội tình bạc nghĩa đi.”

Mã Văn Thanh tức giận trừng mắt nhìn Liên Sinh, tiểu tử này điển hình cho tuýp người đã chiếm tiện nghi còn hay khoe mẽ!

Liên Sinh sáp lại gần, lấy tay xoa xoa lưng trấn an mvt: “Rõ ràng ngươi ở trên cũng rất thoải mái, còn bào ta đừng có ngừng, làm đến qua nửa đêm…” Thấy Mã Văn Thanh hổn hển nhìn hắn chằm chằm, sắc mặt càng ngày càng hồng, Liên Sinh mỉm cười, còn nói thêm: “Hơn nữa, ngươi đã nói rồi sau này sẽ cưới vợ, thấy thế nào cũng là ta chịu thiệt lớn.”

Vừa nói như vậy, Mã Văn Thanh mới cảm thấy thư thái chút chút, mẹ ôi, ở trên – quả thực nghĩ lại mà kinh!

Lúc này, có tiếng gõ cửa, Liên Sinh ngẩng đầu.

Mã Văn Thanh sắc mặt bắt đầu khó coi: “Ta đã quên hôm nay có hẹn bọn Thuận Tử đến đây.”

Bốn chân Thanh lập tức đứng dậy, đi đến bên cạnh Tiểu Mập. Tiểu Mập đang gặm thịt thỏ không muốn buông, ô ô kêu, không định nhúc nhích.

Bốn chân Thanh đợi một lát, cắn lỗ tai Tiểu Mập, Tiểu Mập kêu lên một tiếng, bỏ qua đĩa thức ăn của mình, bọn nó liền chạy ra phòng khách.

Chờ khi mọi người tiến vào, bên ngoài chỉ còn một mình Mã Văn Thanh đối diện với một bàn cơm trưa phong phú.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.