Đè Một Cái Liền Đính Ước

Chương 36: Mập mờ



Lúc đi ô-tô trở về trường học, hai người vừa vặn đi ngang qua trung tâm IKEA.

Lăng Nhuế thấy áp phích bên ngoài tuyên truyền in ngọn nến thật to, chợt nhớ tới sinh nhật của anh cũng sắp đến.

“Cái đó ——” Lăng Nhuế do dự một chút, mở miệng, “Thời gian vẫn còn sớm, không bằng. . . . . . Chúng ta đi vào, xem một chút?”

“Em muốn mua đồ dùng?” Tiêu Hạo thả chậm tốc độ xe, quay đầu.

“Ha ha, em chỉ là nghe nói nơi này bán nến rất đẹp mắt, coi như sau khi ăn xong theo em tiêu hóa đi!” Lắc đầu một cái, Lăng Nhuế cố ý đem lời nói rất bình thường.

Đứng trước quầy trang sức, Lăng Nhuế chọn mấy cây nến Odinga, ngẩng đầu đã nhìn thấy Tiêu Hạo dừng ở một cái cây nến to Toafa trước mặt, ánh mắt lại nhìn chăm chú vào bên trên một đài ngồi của cây nến.

“Em chọn xong rồi.” Lăng Nhuế đến gần bên cạnh Tiêu Hạo, chỉ chỉ cái đài ngồi, “Anh không phải là muốn mua nến lớn như vậy chứ? ?”

Thu ánh mắt, Tiêu Hạo liếc nhìn cây nến trong tay Lăng Nhuế, hỏi một đằng, trả lời một nẻo, “Bên kia có bình hoa thủy tinh, đi chọn cái đẹp mắt một chút, trở về đem bình hoa trong phòng thí nghiệm đổi đi!”

“Ồ!” Lăng Nhuế sảng khoái đồng ý, đưa tay liền đem đồ trong tay của mình đưa cho Tiêu Hạo. Đợi đến khi cô chọn bình hoa cối xay sa đi tới cửa, Tiêu Hạo đã trả hóa đơn xong đứng ở một bên quầy thu tiền kia, trong tay còn nhiều thêm một cái hộp đóng gói.

Lăng Nhuế vừa định mở miệng hỏi anh mua cái gì, ai ngờ chân trước mới nhảy ra cửa chính, cô đã bị một cái nhảy mũi.

“Bị cảm?” Tiêu Hạo cau mày nhìn tới, sau đó đưa tay ôm sát cô.

Sờ lỗ mũi một cái, Lăng Nhuế ngượng ngùng cười cười, “Có lẽ là bên trong máy điều hòa không khí mở quá lạnh đi, hay hoặc là, hiện tại mẹ em đang ở nhà nhắc em?” Giọng điệu thật là nghịch ngợm.

Trở lại trường học đã là khuya lắm rồi, cũng may sinh viên năm thứ tư sẽ không bị kiểm tra phòng, khách khí cùng túc xá nhân viên quản lý lên tiếng chào hỏi, Lăng Nhuế kéo một đống đồ liền bò lại ký túc xá.

Vội vã rửa mặt xong, Lăng Nhuế liền bò lên giường. Tô Mẫn Mẫn tại cửa om sòm gọi điện thoại, cô ngáp cả ngày cũng liền ko che giấu buồn ngủ.

Sáng ngày thứ hai khi tỉnh lại, cổ họng hơi ngứa chút, Lăng Nhuế nuốt nước bọt, có cảm giác khó chịu. Kinh nghiệm nói cho cô biết, lại nhiễm trùng ami đan rồi.

Bò dậy, Lăng Nhuế rót cho mình chén nước, liền bắt đầu tìm viên thuốc. Kết quả tìm nửa ngày, chỉ tìm ra được hai hộp thuốc quá hạn thuốc. Quá lâu không có ngã bệnh, thậm chí thuốc cũng ko có? Lăng Nhuế phẫn nộ xoay người chuẩn bị bò lên giường, đã nhìn thấy Tô Mẫn Mẫn còn buồn ngủ nhìn mình.

“Nhuế Nhuế, cậu khó chịu chỗ nào à?”

Tô Mẫn Mẫn bị âm thanh huyên náo đánh thức, cô mở hai mắt ra liền nhìn thấy Lăng Nhuế không còn hơi sức ở đó lật hòm thuốc nhỏ.

“Không có —— cái gì, ami đan ——” Lăng Nhuế mở miệng giải thích, âm thanh khàn khàn, tuyệt đối là chính tông giọng nữ thấp, sau đó đã cảm thấy cổ họng đau nhói gay gắt.

Im lặng, Lăng Nhuế bất đắc dĩ chỉ chỉ cổ họng, ý bảo Tô Mẫn Mẫn cô viêm họng rồi, không nói được, sau đó lại bò lên giường.

Viêm họng là chuyện thường như cơm bữa của Lăng Nhuế, thấy cô hình như không có chuyện gì, Tô Mẫn Mẫn liền cũng không nói thêm cái gì. Vì vậy, hai người cùng lúc lên hai cái giường, ngã đầu nằm ngủ tiếp.

Năm tư vốn cũng không có chuyện gì, nếu không phải là Tiêu Hạo gọi điện thoại tới, theo công lực ngủ của hai người này, tuyệt đối có thể ngủ thẳng tới ăn cơm trưa mới rời giường.

Lăng Nhuế từ trước đến giờ ném điện thoại ở bên chân, bởi vì nghe nói như vậy phóng xạ có thể ít một chút. Đứng dậy đến bên chân cầm điện thoại, Lăng Nhuế nhấn trả lời, lúc này mới nhớ tới mình căn bản không có biện pháp nói chuyện, do dự nửa ngày cô liền trực tiếp cúp, sau đó gửi cái tin nhắn, “Em viêm họng rồi, không thể nói chuyện, anh có chuyện gì?”

Tin nhắn gần như chưa gửi, Tiêu Hạo đã gửi tin nhắn tới, “Bị cảm?”

“Không có.”

Ho khan vài tiếng, Lăng Nhuế nghĩ mình nhất định cảm lạnh rồi, thời tiết quỷ dị này lúc thì lạnh lúc thì nóng, nhất định là ngày hôm qua cô ham chơi quá không có chú ý kịp thời mặc quần áo.

Chờ cả ngày không thấy Tiêu Hạo có đáp lại, Lăng Nhuế nhớ có lẽ anh bận chuyện đi, vì vậy lại bổ sung một cái tin nhắn, “Em lại ngủ một lát a, lát nữa em cùng Tô Mẫn Mẫn đi ăn cơm, cũng không chờ anh nữa!”

Mơ mơ màng màng lại ngủ không biết bao lâu, trong hoảng hốt, Lăng Nhuế cảm thấy có người ở trước mặt, mở mắt liền thấy Tô Mẫn Mẫn đứng ở bên giường, một cái tay còn lại để cái trán của cô.

“Nhuế Nhuế, cậu giống như là bị sốt . . . . .”

Khẽ trừng mắt nhìn, Lăng Nhuế đưa tay xoa trán của mình, hình như là có một chút nóng, “Sẽ không có chuyện gì ——”

Ngủ một giấc này tỉnh lại, Lăng Nhuế phát hiện mình hoàn toàn mất tiếng. Xem ra, lần này thật sự là cái gì triệu chứng cũng tới đông đủ —— cảm, ho khan, phát sốt, viêm họng.

Đưa tay chỉ cái ly trên bàn, Lăng Nhuế ý bảo Tô Mẫn Mẫn mình muốn uống nước.

“Dẫn ngươi đi bệnh viện?” Lúc này mặt Lăng Nhuế rất đỏ, bàn tay nóng lên, Tô Mẫn Mẫn nhìn không khỏi bắt đầu lo lắng.

Lắc đầu một cái, Lăng Nhuế dùng khẩu hình miệng nói cho cô ấy biết, “Giúp tớ đi mua một ít thuốc.” Sau đó gửi tin nhắn cho Tô Mẫn Mẫn, tên thuốc.

Đặt xuống ly nước, Lăng Nhuế lật người, chỉ cảm thấy đầu choáng váng muốn ngủ.

Cũng không biết lại ngủ bao lâu, bên tai liền truyền đến tiếng Tô Mẫn Mẫn gấp gáp, “Nhuế Nhuế, Tiêu Hạo ở dưới lầu, chúng tớ cùng nhau dẫn cậu đi khám bệnh!”

“Hả?” Lăng Nhuế mơ mơ màng màng phát một âm.

“Cái đó, tớ nói cho Mã Kiện, sau đó đại khái hắn nói với Tiêu Hạo! Mau dậy đi, anh ấy vẫn còn ở dưới lầu chờ!”

Lăng Nhuế thần chí còn chưa có khôi phục tỉnh táo, điện thoại Tô Mẫn Mẫn liền lại vang lên, âm thanh của đối phương rất vang, “Tình huống thế nào, có cần hay không anh lên?”

Lúc Lăng Nhuế đi xuống lầu, Tiêu Hạo đã sớm nghiêm mặt đứng ở đầu hành lang. Thấy cô xuống lầu, cũng không còn sợ gây ảnh hưởng gì, tiến lên liền đưa tay kèm trên trán của cô, “Anh đưa em đi bệnh viện.”

Lắc đầu một cái, Lăng Nhuế khàn khàn mở miệng, “Chúng ta. . . . . . Có thể. . . . . . Chính mình tự đi . . . . . .”

“Nói đều nói không ra?” Tiêu Hạo cắt đứt lời nói Lăng Nhuế, sắc mặt càng thêm lộ ra vẻ khó coi, “Lớn như vậy, thế nào cũng không biết chăm sóc mình?”

Lăng Nhuế ngẩng đầu nhìn anh một cái, nhất thời không nhịn được lại ho khan vài tiếng, sau đó không nói lời gì liền bị Tiêu Hạo trực tiếp ôm lên xe.

Bác sĩ chẩn đoán bệnh rất đơn giản, “Điển hình viêm họng, thêm với không có chú ý trời lạnh, triệu chứng cảm mạo nóng sốt cái gì cũng liền đều phát tác. Không có việc gì, treo mấy bình nước biển là tốt!”

Tiêu Hạo cám ơn bác sĩ liền thẳng đi nhận thuốc, Lăng Nhuế cùng Tô Mẫn Mẫn liền ngồi ở trong hành lang chờ anh, không tốn mấy phút công phu, Tô Mẫn Mẫn nhân cơ hội liền oán trách, “Ưmh. . . . . . Nhuế Nhuế, tớ bị Tiêu BOSS nhà cậu mắng thảm. . . . . .”

“. . . . . .”

Lăng Nhuế vốn là vô lực nhưng trong ánh mắt lộ ra một tia nghi ngờ, híp lại cặp mắt nhìn Tô Mẫn Mẫn, cậu có cái gì mà bị mắng nha!

“. . . . . . Anh ấy nói chúng ta làm việc và nghỉ ngơi một chút khoa học cũng không có, hơn mười giờ cũng không biết ăn sáng.”

Tô Mẫn Mẫn đại khái còn muốn nói điều gì, nhưng chợt nhìn thấy Lăng Nhuế ngẩng đầu lên hướng nơi xa cười, vì vậy rất thức thời liền ngậm miệng lại, ngoan ngoãn lôi kéo Lăng Nhuế hướng phòng nằm quan sát đi.

Lúc cô y tá chuẩn bị tốt chuẩn bị ghim kim, Tiêu Hạo chợt giống như là nhớ ra cái gì đó, vội vội vàng vàng mở miệng hỏi, “Các em ăn cơm chưa?”

“Cơm trưa a. . . . . .”

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu một cái, bày tỏ còn chưa có ăn.

Lăng Nhuế cũng lắc đầu một cái, bày tỏ không muốn ăn, không có khẩu vị.

Tiêu Hạo vốn là mặt xanh mét nghiêm càng nghiêm trọng, mắt qua lại quét hai người mấy lần, chau hạ mi, chuyển sang bên cạnh cô y tá, “Ngượng ngùng, làm phiền chờ chốc lát, bụng rỗng truyền nước biển đối với thân thể kích thích quá lớn, trước hết để cho cô ấy ăn một chút gì đi!”

Tiêu Hạo từ bên ngoài lúc trở lại, ôm hai túi ny lon. Còn chưa đến gần giường bệnh, anh liền đem một cái túi trong đó đưa cho Tô Mẫn Mẫn, bên trong là hai hộp cơm.

Mở ra một túi khác, anh tại bên trong bưng ra một chén trứng hoa cháo, Lăng Nhuế đưa tay, cảm thấy vẫn nóng .

“Em hẳn là nuốt không trôi cơm đi, trước dùng cái này, đã không còn nóng.” Nói xong, Tiêu Hạo lại đem một cái muỗng lấy ra.

Lăng Nhuế thật sự là không có muốn ăn, ngồi ở trên giường khẽ lắc đầu một cái, sau một khắc, cái muỗng liền đưa tới khóe miệng, “Há mồm!”

Sau khi ăn xong”Cơm”, Tiêu Hạo nhìn y tá ghim hết châm mới đứng dậy rời đi, “Gần tối anh tới đón các em.”

Nói xong, anh vừa chỉ chỉ bên hộc tủ giường bệnh, “Trong túi nhựa còn có chút trái cây cùng tạp chí, khi nhàm chán các em lấy ra.”

Lăng Nhuế bởi vì còn sốt, nghe Tô Mẫn Mẫn đọc sẽ giải trí bát quái, mí mắt lại càng nặng. . . . . .

Khi tỉnh lại ngoài cửa sổ đã tối, Tiêu Hạo ngồi ở trước giường, tay để ở trên trán cô, vẻ mặt hình như không có khó coi như lúc trước rồi.

“Còn có một chút nữa là xong.” Sờ sờ mặt Lăng Nhuế, Tiêu Hạo mở miệng.

Con ngươi đảo qua, Lăng Nhuế không nhìn thấy Tô Mẫn Mẫn, vừa định mở miệng hỏi, Tiêu Hạo liền hiểu ý trả lời, “Anh để cho cô ấy đi về trước.”

Lại gật đầu một cái, Lăng Nhuế lúc này mới phát hiện ra đồng hồ treo tường đã chỉ ở bảy giờ.

“Đã trễ thế này?” Cô nhỏ giọng đặt câu hỏi, âm thanh vẫn như cũ khàn khàn, nhưng cũng đã có thể nghe được rõ ràng.

Tiêu Hạo cho là cô đói bụng, từ bên mình lại lấy ra một bát cháo, Lăng Nhuế bĩu môi, nhu nhu mở miệng làm nũng, “. . . . . . Muốn ăn vịt nướng.” Âm thanh mặc dù không thanh thúy, nhưng giọng điệu mềm mại vẫn làm Tiêu Hạo chấn động.

Bởi vì nước muối trong hòa mấy vị thuốc tiêu viêm, hơi chút tăng nhanh điểm tích tốc độ Lăng Nhuế đã cảm thấy cánh tay đau căng, cho nên đợi đến treo hết ba bình dược, trời đã sáng.

Từ bệnh viện trở lại, Tiêu Hạo trực tiếp đem Lăng Nhuế mang về nhà trọ của mình.

Lăng Nhuế làm tổ ghế sofa xem ti vi, mơ hồ nghe được âm thanh Tiêu Hạo ở phòng bếp bận bịu không nghỉ.

Không biết là buổi chiều ngủ nhiều hay là bởi vì này mấy bình dược có tác dụng, Lăng Nhuế cảm thấy bớt sốt, cảm thấy tinh thần cũng khá rất nhiều, sau đó bụng liền bắt đầu kêu.

Đi vào phòng bếp, nhàn nhạt hương cháo truyền đến, anh đang chuyên chú ở múc cháo, cũng không quay đầu lại liền giao phó, “Một lúc nữa có thể ăn, đi, ra ngoài ghế sa lon nằm.”

Lăng Nhuế không lên tiếng, khàn khàn mà cười, “Anh cũng sẽ cháo rang? Sẽ không phải bởi vì nhà anh nuôi chó chứ?”

Cơ hồ là phản xạ có điều kiện, bệnh viện, truyền dịch, ăn cơm ba hạng này liên tiếp , Lăng Nhuế cũng nhớ tới lần trước mình té ngã anh hại cô ăn cơm bị sặc.

“Chó nhà anh thân thể rất cường tráng, chưa bao giờ ngã bệnh, so người khác nhưng mạnh hơn nhiều!”

“Ừ ——”

Lăng Nhuế bị hoa lệ lệ nói đến, sau đó bắt đầu. . . . . . Ho khan.

“Lúc không muốn ho khan không cần giả bộ khụ, dễ dàng tổn thương phổi.” Tiêu Hạo nói xong xoay người, Lăng Nhuế bị bắt sống lúng túng.

Người này!

Lăng Nhuế liếc mắt, trừng anh, mình cũng ngã bệnh, anh vẫn không thể cho qua?

“Vốn là cuối tuần này tính toán đi câu cá, hiện tại hủy bỏ.” Uống xong cháo, Tiêu Hạo đưa ly nước trong tay cho Lăng Nhuế, giọng nói có chút cứng rắn.

“Tại sao vậy?” Uống thuốc xong, Lăng Nhuế ngồi trong ghế sofa tìm tư thế dễ chịu, theo Tiêu Hạo thuận miệng liền hỏi.

“Làm trừng phạt.”

Trừng phạt? Lăng Nhuế mặt vô tội nhìn người khác, “Em đây cũng ngã bệnh, vẫn không tính là trừng phạt sao?”

“Nếu không anh suy tính đổi một loại phương thức trừng phạt?” Lăng Nhuế đem mình để tay ở bàn tay Tiêu Hạo ở bên trong, làm nũng nói, “Tiêu sư huynh anh tốt nhất, anh cũng không cần hủy bỏ, em bảo đảm, trước Chủ nhật sẽ hết bệnh! Đi đi, đi đi, người ta gần đây vừa đúng rất nhàm chán. . . . . .” Lăng Nhuế vừa nói, vừa vô ý thức cọ Tiêu Hạo, gương mặt chờ mong.

“Em nói?” Tiêu Hạo nghiêng đầu, trên hai gò má chợt hiện lên một tia khó được nụ cười.

“Là em. . . . . .”

Câu nói kế tiếp Lăng Nhuế không có nói ra, cô chợt bị người ôm lấy, trực tiếp ngồi xuống ở trên đùi người khác.

Ghế sa lon rất lớn, Tiêu Hạo khiến Lăng Nhuế đầu tựa vào một bên tay vịn ghế sa lon, sau đó ôm lấy cô nhốt thật chặt ở trong lòng mình, hơi thở ấm áp thổi lất phất ở bên cổ cô, “Người lớn như vậy, cũng không biết chăm sóc thật tốt mình, là nên tiếp nhận trừng phạt!”

Nhìn gò má cô hơi khôi phục huyết sắc, Tiêu Hạo cúi đầu liền áp hướng người phía dưới, đổi một phương thức trừng phạt, tự nhiên cái này thích hợp nhất. Có lẽ là cố kỵ đến người dưới thân của vẫn còn ngã bệnh, thoáng âu yếm một hồi, Tiêu Hạo rời đi môi đỏ mọng, thuận thế lại đem cô ôm vào trước ngực.

Lăng Nhuế thở hồng hộc trần nhà, mềm mại dựa người anh, hít mũi một cái, “. . . . . . Em đang cảm, anh sẽ không sợ bị lây bệnh sao?”

Giọng mũi thêm dồn dập thở dốc, âm thanh có vẻ cực kỳ trầm thấp.

“Mỗi ngày không làm cái vận động này đã cảm thấy cả người khó chịu, lại nói, bệnh cũng đã tốt phân nửa, không phải có thể sắp khỏe sao?”

Đây là cái gì Logic?

Lăng Nhuế bộ mặt vạch đen, “Em muốn trở về túc xá, trong nhà này không khí quá. . . . “ Mập mờ.

Có lẽ là tự cảm giác không ổn, trước khi ra cửa Lăng Nhuế vội vã đổi lời nói lại giao phó, “Một hồi nhớ mở cửa sổ, còn nữa, trở lại nhớ nhất định uống hết thuốc chống bệnh . . . .”

Lúc trở lại dưới lầu kí túc xá ước chừng là hơn chín giờ.

Thật xa, hai người đã nhìn thấy dưới lầu kí túc xá nữ tụ một đám đông, còn có mơ hồ ánh nến đang nhấp nháy. Bên cạnh chạy qua một hai sinh viên đi trước xem náo nhiệt.

“. . . . . . Nhanh đi nhìn a, lại một người tốt nghiệp tỏ tình biểu diễn!”

“Có thật không?”

“. . . . . . Nghe nói đối tượng hình như là nữ sinh nổi danh nhất hệ điện tử, nghe nói người ta hàng năm cũng nhận toàn bộ học bổng, còn được cái gì giải thưởng lớn cả nước!”

“Nha, không trách được có người dũng cảm tỏ tình thế này a!”

Lăng Nhuế nghe một hai người nghị luận thế này, chợt có loại cảm giác rất quen thuộc ập vào lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.