Đồ Ngốc! Tôi Yêu Anh

Chương 43-1: Niềm tin sụp đổ



[ Tiếp

- Sao cháu nghĩ sao? Có muốn gặp người đó không?- Ông Trần.

- Em đừng tin ông ta! Ông ta là con người xảo quyệt đầy mưu mô, điều gì ông ta cũng có thể dàn xếp được.- Sky quay sang nhìn Moon.

- Tôi muốn gặp người đó!- Moon.

- Ta sẽ cho cháu đi gặp người đó ngay bây giờ.- Ông Trần tỏ vẻ đắc ý.

- Với điều kiện!- Moon.

- Cháu cứ nói đi.- Ông Trần.

- Cho họ đi đi!- Moon nhìn sâu trong đôi mắt ông Trần.

- Cho họ đi sao? Cũng được thôi dù sao thì chuyện này là của riêng ta và cháu.- Ông Trần.

- Không! Em đừng tin ông ta.- Sky.

- Đây là chuyện về gia đình em về cái chết của ba mẹ em. Em muốn biết sự giả dối mà ông ta tạo ra.- Moon.

- Đừng! Nghe anh! Sống chúng ta cùng sống, chết chúng ta cùng chết.- Sky.

- Anh đi đi! Anh phải trở về để giúp chị ấy!- Moon.

- Tiểu thư cần em! Mọi người cần em! Em đừng tin ông ta.- Sky.

- Anh đi đi!- Moon quát lớn.

Sky nghe thế thì chỉ biết còn cách lùi lại và rời đi cùng đàn em mà trong lòng thì không đành. Moon nhìn Sky lên xe đi khuất thì lên tiếng.

- Giờ tôi xem ông dở trò gì nào?- Moon.

- Mau cho người đó ra đây!.- Ông Trần.

Một bà lão với gương mặt phúc hậu, nhưng bà lại có một đôi mắt sắc xảo, lọm cọm bước đi theo sau là hai tên sát thủ. Moon nhìn bà lão thật kỹ, bà lão thì nhìn Moon bằng ánh nhìn sắc nhọn suy xét. Nhưng khi bà nhìn chiếc vòng cổ hình con én mà Moon đeo thì bà lập tức thay đổi sắc mặt. Bà vui mừng khôn xiết ùa lại ôm Moon khóc như một đứa bé làm Moon không biết phải làm sao để an ủi bà lão.

- Cuối cùng... ông trời cũng để... tôi gặp lại được... tiểu thư rồi! Hu hu!- Bà lão nói trong tiếng nấc ngẹn ngào.

Moon vỗ về an ủi bà lão như vỗ về một đứa trẻ con vậy. Trong đầu Moon thì một mớ hỗn loạn của kí ức rời rạc, mờ mờ, ảo ảo tất cả đều rất mơ hồ đối với Moon. Chính Moon không còn nhớ ra bà lão này là ai nữa, đời thật biết đùa.

- Bà đừng khóc nữa! Chẳng phải bà đã tìm thấy cháu rồi sao?- Moon.

- Phải rồi! Tôi đã tìm được tiểu thư rồi!- Bà lão buông Moon ra và lau đi những giọt nước mắt.

- Tiểu thư đã khôn lớn thế này rồi! Tiểu thư có khoẻ không? Cuộc sống có khổ không? Già này rất nhớ tiểu thư.- Bà lão nhìn Moon một lượt.

- Cháu khoẻ! Cuộc sống tốt! Nhưng bà là?- Moon.

- Tiểu thư đã quên bà già này rồi sao?- Bà lão.

- Cháu thật sự xin lỗi bà! Cháu không nhớ ra.- Moon.

- Già này là quản gia của gia đình tiểu thư từ lúc tiểu thư còn chưa chào đời cho đến khi ông chủ qua đời và tiểu thư bị thất lạc.- Bà lão.

- Quản gia? Bà là? Sao có thể?- Moon dần dần nhớ ra bà lão trước mặt mình là ai.

Bà lão trước mặt Moon chính là người quản gia của gia đình Moon năm xưa, những giọt nước mắt lăn dài trên má khi Moon nhớ lại nụ cười hiền hậu của ba mình. Có ai biết rằng Moon rất nhớ ba! Nhớ nụ cười hiền hậu, nhớ giọng nói ấm áp của ba năm xưa rất nhiều! Giọng nói của bà quản gia kéo Moon về với thực tại.

- Bao năm qua tiểu thư ở đâu?- Bà lão.

- Cháu đã được gia đình họ Hoàng cưu mang. Họ rất tốt và đặc biệt là tiểu thư nhà họ rất tốt bụng nếu bà gặp chị ấy cháu đảm bảo bà sẽ thích chị ấy.- Moon đầy hạnh phúc.

- Nhà họ Hoàng? Hoàng Gia Phúc sao? - Bà lão.

- Vâng chính là họ! Sao vậy bà?- Moon.

Khuông mặt bà lão trở nên tái nhợt, trong đôi mắt sắc xảo kia ánh lên cái nhìn lạnh giá khiến Moon cũng phải sợ hãi.

Ông Trần đứng đó xem toàn bộ với một nụ cười thần bí trên môi.

- Giờ cháu đã tin ta chưa?- Ông Trần.

- Ông im đi!- Moon quay sang nhìn bà lão.

- Bà cho cháu biết ai là người gây ra cái chết của ba cháu?- Moon.

- Chuyện này... thì... ta.- Bà lão ngập ngừng.

- Bà nói cho cháu biết đi! Có phải tất cả là do ông ta làm?- Moon chỉ thẳng tay về phía ông Trần đầy phuẫn uất.

- Không!- Bà lão.

- Không? Tại sao lại thế chứ? Tại sao?- Moon dần dần mất bình tĩnh.

- Cháu hãy bình tĩnh nghe ta nói! Mười ba năm trước đây ông chủ và ông Hoàng Gia Phúc cạnh tranh trên thương trường, do ông Hoàng có những vụ làm ăn phi pháp đã bị ông chủ phát hiện, sau nhiều lần ông chủ khuyên can ông Hoàng thì ông ta đã đồng ý sẽ cải tà quy chính nhưng ông ta lại ngấm ngầm sai người bắt cóc tiểu thư để uy hiếp ông chủ lấy lại tất cả chứng cứ buộc tội của ông ta. Sau khi ông chủ hứa sẽ đưa hết bằng chứng cho ông ta thì ông ta yêu cầu ông chủ tới căn nhà hoang đón tiểu thư. Sau đó tôi không thấy ông chủ trở về nữa và tôi biết được tin một căn nhà hoang bị cháy, vài ngày sau thì người ta xác nhận và chuyển hài cốt của ông chủ về. Công ty thì đã bị bán lại cho nhà họ Hoàng, nhà cửa cũng bị nhà nước tịch thu vì lý do ông chủ tham ô. Tôi đi tìm cô chủ nhiều lần mà không thấy tin tức may mà nhờ ông Trần giúp già này

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.