Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 298-2: Một loại khả năng khác (2)



Mộ Minh Thăng không nghĩ sẽ tiếp tục đề tài này, trong đôi mắt già nua tràn đầy bình an nhu hòa, nắm tay cô thật chặt: "Khi con ở nước ngoài, đã gặp ba ruột con rồi phải không ?"

Vốn Lan Khê đang phập phồng lo sợ bất an, d∞đ∞l∞q∞đ nghe ông hỏi như thế thì cúi đầu, nỗi mất mát và khổ sở trong lòng từ từ dâng lên.

"Con có gặp ông ấy, nhưng ông ấy không muốn gặp con, không thừa nhận con là con gái của ông ấy, cho nên con cũng dứt khoát không cần ông ấy nữa." Cô bình tĩnh như nước nói qua, trong mắt toát ra một chút không tự nhiên lắm.

Mộ Minh Thăng hơi hơi nhíu mày, diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn^ tiếp theo yêu thương nhìn cô hơi cong môi : "Nhất định ông ấy có nguyên nhân khác nên không thể nhận con, ông ấy không có khả năng không thích con, con gái ba xinh đẹp đáng yêu như vậy."

Một câu nói khiến hốc mắt Lan Khê ướt sũng nước, cô không dám ngẩng đầu sợ ba nhìn thấy mình rơi nước mắt, cô vẫn gắt gao nắm chặt tay ông, hồi tưởng cảnh ở Los Angeles, cảm nhận được tình cha thương con của ông đối với cô.

"Lan Khê."

"Dạ."

Lan Khê chớp chớp mắt để nước mắt bớt đi, ngẩng đầu nhìn ông.

"Con thật sự rất thích Yến thần, thích đến muốn tính gả cho nó, kết hôn với nó phải không?"

"... Vâng, con muốn gả cho anh ấy." Cô cắn môi, nhẹ giọng nói.

Mộ Minh Thăng gật gật đầu, đảo mắt lại bình tĩnh mà hiền lành vứt cho cô một vấn đề: "Nhưng nếu ba không đồng ý thì sao?"

Lan Khê cứng đờ, tiếp theo ánh mắt trong như nước của cô toát ra ánh sáng kiên định, nắm chặt tay ông: "Con sẽ chờ, con vẫn chờ, chờ đến ngày được ba đồng ý."

Mộ Minh Thăng yên lặng nhìn cô, hốc mắt gợn lên một chút màu đỏ không rõ ràng.

"Về sau còn kêu ba là ba không?"

"Vẫn kêu."

Giọng nói Lan Khê chắc chắn mà trầm tĩnh đáp lại.

Mộ Minh Thăng nhìn chằm chằm cô thật lâu rồi gật gật đầu, nói giọng khàn khàn: "Kêu với thân phận là con dâu của ba?"

Câu hỏi này khiến Lan Khê hoàn toàn bối rối, trong đầu cô có một âm thanh bén nhọn thoáng qua, cơ hồ cô cho rằng mình nghe lầm vấn đề ông hỏi. Sau một lúc lâu cô mới phản ứng kịp, bởi vì cô thấy được trong ánh mắt Mộ Minh Thăng tiếp nhận và chân thành, cặp mắt già nua mà đầy yêu thương kia, ánh mắt phảng phất như nói vói cô, chẳng sợ không thể lấy thân phận cha ruột và con gái ở cùng nhau, tiếp tục làm người một nhà, như vậy nhất định còn có một loại thân mật khác, thân phận đường đường chính chính... Có thể làm cho cô tiếp tục kêu ông một tiếng “ba”.

Nước mắt ấm áp cùng xót xa nhanh chóng dâng đầy hốc mắt, cả người Lan Khê khẽ run lên, không dám tin.

Trên mặt Mộ Minh Thăng vì ốm đau mà trở nên tái nhợt không có chút máu hiện lên ý cười, trong đôi mắt già nua mông lung cũng mơ hồ có nước mắt, ông giang rộng hai cánh tay: "Nào đến đây, để ba ôm con một cái."

Trong lòng nghẹn ngào không thốt thành lời, Lan Khê nén khóc chôn sâu vào vòng tay ông, nước mắt nóng bỏng đã sớm ướt nhẹp quần áo của ông, vai cô càng run rẩy dữ dội hơn.

...

Thời gian cô vào phòng đã lâu, Mộ Yến Thần khẽ phát hiện có gì đó không bình thường.

Nhiếp Minh Hiên ngồi nói chuyện đối diện với anh, nhíu mày lại: "Rốt cuộc anh có nghiêm túc nghe tôi nói hay không đây?"

Thu ngón tay thon dài lại, ánh mắt Mộ Yến Thần trở nên lạnh lùng dừng ở trên cửa phòng, hoàn toàn không nghe đến vấn đề anh ta nói, rồi anh đứng dậy, chậm rãi đi tới cửa phòng bệnh, tay vặn khóa cửa đi vào. Không nghĩ tới bên trong, trên mặt một người rõ ràng đã khóc, vẫn còn vương nước mắt vừa vặn muốn đi ra.

Mộ Yến Thần nhướng mày giật giật! !

Lạnh lùng mím môi, anh đưa tay kéo cô từ bên trong phòng ra ngoài, cẩn thận lau mặt cô xem xét nước mắt trên mặt cô, con mắt sâu chợt lạnh, còn tưởng rằng cô ở bên trong lại bị uất ức, anh vỗ vỗ gáy của cô định tự mình đi vào nói rõ ràng với Mộ Minh Thăng. Lan Khê phát hiện ý đồ của anh, nén nước mắt nắm lấy tay anh, sau đó nhón chân, hai cánh tay mềm mại gắt gao quấn chặt lấy cổ của anh.

Mộ Yến Thần cứng người.

Thân hình người trong ngực anh run rẩy kịch liệt, không biết đến cùng là uất ức khổ sở hay là cảm động, anh không dám hành động thiếu suy nghĩ. Ánh mắt lạnh lùng dần dần mềm lại, anh ôm chặt cô, dán vào tai cô hỏi: "Như thế nào?"

Lan Khê không trả lời, chỉ ôm anh chặt hơn, nước mắt liên tục rớt xuống.

Cách vài mét, ánh mắt Nhiếp Minh Hiên nhàn nhạt quét tới bên này, nhìn chăm chú vài giây hai người đang ôm nhau. Đột nhiên anh ta nhớ tới vài năm trước, anh ta cảm thấy tình yêu giữa bọn họ gần như hoang đường, không có khả năng ở bên nhau, từ chiều cao, tuổi tác, tư chất... Còn có huyết thống chen ngang giữa bọn họ, tất cả hợp lại khiến cho bọn họ cơ hồ là một đôi tình nhân tuyệt vọng, nhưng trãi qua nhiều năm, quanh đi quẩn lại cuối cùng bọn họ vẫn ở bên nhau.

Anh ta nhớ đầu mùa đông năm ấy, anh ta đưa Lan Khê đến thành phố Z ở tạm một đêm kia, dưới màn đêm ánh đèn trước cửa lớn trông có vẻ buồn tẻ, nét mặt cô đơn, cô quay đầu nhìn anh ta, như là đang chờ đợi cái gì.

. . . Rốt cuộc cô ấy chờ cái gì?

Nhiếp Minh Hiên nghiêng mặt, từ trong túi lấy ra một điếu thuốc, muốn mượn khói thuốc tiêu trừ phiền não tận đáy lòng đang dâng lên, nhưng tìm không thấy bật lửa, anh ta chỉ có thể giận dữ vò nát điếu thuốc, ngửi mùi vị thuốc lá nồng đậm ở bên trong.

Nhưng bây giờ thì anh ta đã biết.

Cô đang chờ đợi một người, mộtngười đàn ông mà trong những năm tháng tuổi trẻ cô đã yêu thương sâu sắc.

Hoặc có lẽ là, cô chờ vận mệnh ngẫu nhiên có ý tốt, có thể cho hai người họ có khả năng được ở bên nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.