Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 11: Bản thảo của tử khiêm – số 11



Sách La Định vừa mới chạm đến thanh kiếm Đường Tinh Trị đưa cho hắn, đã thấy kiếm này rất nhẹ, liếc mắt ngó qua một cái cũng ngầm hiểu – Thanh này vốn không phải kiếm thật, chỉ là một thanh kiếm mô phỏng dùng để trang trí mà thôi. Nói cách khác, chuôi kiếm và vỏ kiếm dính liền nhau. Nói cách khác nữa thì dù Sách La Định có dùng hết sức lực bình sinh của mình ra đi nữa, cùng lắm cũng chỉ có thể bẻ gãy thanh kiếm mà thôi, chẳng có cách nào rút kiếm ra được cả, vì bên trong căn bản làm quái có thanh kiếm nào.

Con thuyền này cách bờ rất xa, người trên bờ vốn dĩ cũng không thể nhìn thấy có gì bất ổn, chỉ biết rằng Sách La Định không rút kiếm ra được… nếu chuyện mày mà đồn ra ngoài thì chẳng phải sẽ rất bẽ mặt sao?!

Sách La Định cầm thanh kiếm vẫn còn nằm nguyên trong vỏ cứ thế chơi đùa mấy vòng, xoay đến độ mọi người lóa hết cả mắt rồi mới vung tay lên ném trả cho Đường Tinh Trị, bĩu môi phán một câu: “Thanh kiếm mẻ gì mà nhẹ thế, mang thanh nào đó nặng đến đây, kiếm này chỉ dành cho đám đàn bà con gái, không phù hợp với nam nhân.”.

Sách La Định nói câu này, giọng cũng rất lớn, nhiều người trên bờ nghe thấy cũng cười, bọn nha hoàn càng cười thoải mái hơn – Đúng là bảo kiếm này nhìn có hơi lòe loẹt chút.

Đường Tinh Trị không ngờ Sách La Định lại có chiêu này, cũng không để ý mà tiếp lấy kiếm, thanh kiếm vừa chạm vào ngực, Sách La Định còn ngầm tăng thêm chút lực… Lần này coi như xong, Đường Tinh Trị cứ thế ngửa người ngã thẳng ra sau, rất mất mặt mà lùi lại phía sau ngồi. Vì phía sau đều là bàn trà thấp, hơn nữa Sách La Định không dùng nhiều sức lắm cho nên Lục hoàng tử cũng không đến nỗi ngã chổng vó lên trời, chỉ bị ngã ngồi phịch cái xuống đất, nhưng cũng rất bẽ mặt rồi.

Sách La Định nhìn bốn xung quanh một chút, hỏi: “Có ai có thanh đao nào nặng chút không vậy? Kiếm không vừa tay.”.

Hỏi xong, mọi người đều xoay mặt nhìn nhau, cả thuyền này đều là văn nhân, tay trói gà còn không chặt nữa là, cũng chỉ có mình Lục hoàng tử mang theo một thanh kiếm mà thôi, làm gì còn ai mang nữa chứ?

Lục hoàng tử được Hồ Khai đỡ dậy, còn đang tức tối thì đã thấy Sách La Định tìm đao, liền lầm bầm một câu: “Đao đao đao, ngươi thì chỉ thích hợp với loại đao chặt thịt mà thôi.”.

Đúng lúc thế, Sách La Định lại nghe thấy câu này, hắn đột nhiên phấn chấn hẳn lên, hỏi mấy nha đầu đang tụ tập trong góc: “Trù phòng có dao phay không? Tốt nhất là loại mà trù phó vẫn dùng để chặt xương ấy.”.

Đám nha hoàn nhìn nhau một cái, nha hoàn vừa mới là hắt nước trà vào tay áo Sách La Định ban nãy liền chạy vào trong trù phòng, chỉ lát sau đã mang đến cho Sách La Định một con dao phay to tướng tới.

Sách La Định đưa tay cầm lấy, nhìn trái nhìn phải một chút, tiện tay cầm một mảnh vải trắng mà lau lau vụn thịt còn dính trên dao đi. Dao này ngày nào trù phòng cũng dùng nên dính một tầng mỡ lợn, bề ngoài bóng loáng, phản chiếu dưới ánh mặt trời càng khiến người ta phải lóa mắt.

Đoàn người tụ tập trên bờ im lặng trong chốc lát, sau đó lại lớn tiếng cười vang.

Bọn Đường Tinh Trị cười đến gập bụng – Cái tên Sách La Định này, chẳng dễ dàng gì mới tránh thoát được một kiếp, ai ngờ lại tự mình bêu xấu mặt mình, lại múa võ dao phay, mà dùng dao phay thì có thể múa được loại võ gì chứ? Qúa hoang đường…

Sách La Định cân nhắc trọng lượng con dao một chút, giật giật cổ tay… con dao phay chuyển động vun vút loạn xạ trên tay hắn, nhìn thật kinh tâm động phách.

“Này!”. Hồ Khai không nhịn được nhắc nhở hắn: “Ngươi cẩn thận chút đó, đừng có để nó bay ra ngoài làm người khác bị thương.”.

“Đúng vậy!”. Một thư sinh tư văn như Thạch Minh Lượng, nhìn thấy con dao phay cứ bay qua bay lại trước mắt, chân cũng cảm thấy mềm nhũn rồi.

“Không phải sợ, không văng trúng ngươi được đâu.”. Sách La Định vừa nói đột nhiên lại buông tay một cái, hô lên: “Ai da.”.

Vừa dứt tiếng hô, con dao phay kia cứ thế phi thẳng đến phía bàn bọn Thạch Minh Lượng, khiến bốn người đều kinh hãi ngã ngồi về phía sau… nhưng mà dao kia vừa đến phía trước bọn họ đã xoay một vòng, bay về trên tay Sách La Định, tiếp tục xoay vòng, vang lên những tiếng vun vút.

Sách La Định cười nhạt, nhếch một bên mép hỏi bốn người: “Sao vậy? Sợ à? Hay là đổi chỗ với các cô nương đi, bên đó có vẻ khá an toàn.”.

Đám người Đường Tinh Trị đỏ cả mặt, khá nhiều “các cô nương” vây xem xung quanh, bao gồm cả công chúa và vương phi đang ngồi trong khoang thuyền xem náo nhiệt, cùng với các cung nữ trốn ở các góc xung quanh đang nhìn trộm bên này, đều không nhịn được mà bật cười.

Bạch Hiểu Nguyệt thì vô thức nhìn Lệ quý phi một chút.

Theo lý thì Đường Tinh Trị chính là cháu của bà, bà cực kỳ thương yêu hắn, Sách La Định lại dạy dỗ hắn như thế, liệu có khiến bà tức giận không đây?

Nhưng mà vừa mới nhìn sang lại thấy Lệ quý phi chẳng có vẻ mất hứng gì cả, cũng không cười giống mọi người mà lại gật đầu một cái, bộ dáng như đang nghiến răng mà nói – Nên làm như vậy!

Bạch Hiểu Nguyệt có chút bất ngờ, bèn hỏi Trình Tử Khiêm đang rất chuyên tâm ghi chép bên cạnh: “Tử Khiêm phu tử, liệu quý phi nương nương có giận Sách La Định không?”.

Trình Tử Khiêm còn chẳng thèm ngẩng đầu lấy một cái, chỉ phất tay áo nói: “Đương nhiên là không.”.

“Tại sao vậy?”. Hiểu Nguyệt nhỏ giọng nói: “Lục hoàng tử có vẻ cực bẽ mặt mà… chẳng lẽ lại không phải là cháu ruột của bà sao?”.

Trình Tử Khiêm khẽ mỉm cười: “Bởi vì là cháu ruột cho nên mới muốn hắn càng phải bẽ mặt hơn, để có thể sửa đổi được cái tính cách cao ngạo đó.”.

Hiểu Nguyệt có chút bất ngờ.

Trình Tử Khiêm lại vui vẻ: “Cô cho rằng nữ nhân trong hậu cung chỉ biết tranh sủng mà chuyên làm chuyện xấu à? Muốn làm chuyện xấu để tranh sủng cũng còn phải xem tình huống, quan trọng nhất chính là có thể bồi dưỡng được một minh quân hay không, những vị nương nương ở hậu cung đều hiểu rất rõ, chỉ có nhi tử hơn người mới có lợi hơn bất cứ thứ gì khác. May mà Đường Tinh Trị còn chưa rơi vào tay Hoàng hậu nương nương đó, nếu không, chỉ vì chuyện hắn khiêu khích Sách La Định hôm nay thôi đã đủ để lãnh một trăm gậy đét mông rồi.”.

Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Đường Tinh Trị làm chuyện tệ hại thế à?”.

Trình Tử Khiêm lắc đầu, quả nhiên không có nhiều người có thể hiểu được chuyện này lắm, bèn giải thích cho Hiểu Nguyệt một chút.

“Đánh những một trăm gậy, ác như vậy sao.”. Hiểu Nguyệt mơ hồ tự lắc đầu, mặc dù Đường Tinh Trị cũng rất đáng ghét nhưng mà trừng phạt như vậy thì có chút nghiêm khắc quá rồi, quả nhiên nếu yêu quý sinh mạng của mình thì phải tránh xa hậu cung ra!

“Thật ra thì Đường Tinh Trị cũng không phải loại hư hỏng, chỉ là tính cách có chút trẻ con nhỏ mọn lại thích cậy mạnh háo thắng mà thôi.”. Trình Tử Khiêm “chậc” một tiếng: “Lão Sách có thân phận gì chứ? Là Mãnh tướng đệ nhất Hoàng triều, trong tay nắm binh quyền quan trọng, dù không có chiến tranh nhưng đâu thể chắc chắn rằng ngày nào đó sẽ không có bạo loạn gì. Mấy vị Hoàng tử khác chẳng phải cũng luôn tìm cơ hội làm thân với hắn sao, mà Đường Tinh Trị này lại không biết nắm chắc cơ hội ngàn năm có một này, chỉ vì chút ghen tuông vớ vẩn mà đi đối đầu với hắn, nếu ta mà là Lệ phi, ta cũng sẽ cho hắn nếm mùi đau khổ cho biết, để cho hắn hiểu được cái gì là nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn.”.

Lúc này, Sách La Định đã chơi với đao phay chán rồi, nhìn sang Nguyên Bảo Bảo đang yếu ớt đánh đàn bên kia.

Nguyên Bảo Bảo thấy Sách La Định phi dao phay loạn xạ đã bị dọa đến mặt mũi trắng bệch từ sớm rồi, vội vã nói mình đã đàn xong rồi trốn ngay vào khoang thuyền.

Sách La Định liếc qua… chẳng phải nói là đánh đàn múa kiếm à? Lúc này chẳng có ma nào đánh đàn, mà kiếm cũng bị đổi thành dao phay rồi, phải làm sao đây?

“Hay là cứ để ta đàn đi.”. Lúc này Tam công chúa Đường Nguyệt Như đi ra.

Sách La Định nhìn nàng một chút, trong đầu lại lóe lên một cái – Chẳng lẽ đây chính là phản kích mà người ta vẫn nói đó à? Sau đó lại nhìn trời một chút, chắc chắn là do mình ở cùng với Trình Tử Khiêm và Bạch Hiểu Nguyệt lâu quá, cho nên mới thành ra hóng hớt thế này…

Tam công chúa đến ngồi bên cây đàn, nói: “Đàn cho Sách tướng quân, đương nhiên không thể đàn loại nhạc tiểu kiều nước chảy lơ thơ được, phải đàn loại nhạc mang đậm khí phái của chốn đại mạc khói lửa cô tịch mới được, đúng không?”.

Sách La Định gật đầu một cái, lại còn liếc sang Bạch Hiểu Phong đang vừa uống rượu thưởng thức cảnh đẹp hai bên bờ sông lại vừa tiếp tục tạo hình khiến các thiếu nữ hai bên bờ sông ngây ngất… hắn có chút không hiểu được, Tam công chúa thật sự chung tình với Bạch Hiểu Phong như vậy sao? Nhìn có vẻ không giống lắm thì phải.

Nhưng mà lúc Sách La Định vẫn còn ngẩn người thì Đường Nguyệt Như đã bắt đầu gảy đàn rồi.

Tiếng đàn cất lên, Sách La Định hơi ngẩn người một chút – Á? Khác với tiếng “tang tang khi” chẳng khác nào ngàn vạn con muỗi vo ve ban nãy à nha, tiếng đàn lần này lại thực sự có thể nghe được một cảm giác thê lương.

Sách La Định vô thức mà nhìn Đường Nguyệt Như một cái, thầm than, Đường Nguyệt Như này không đơn giản chút nào, là một nữ lưu nhưng cũng rất có khí chất hào sảng.

Tiếng đàn rất thích hợp cho nên cũng không có gì khó, Sách La Định vung tay múa đao, tùy tiện đánh một bài, giống như lúc luyện tập bình thường mà thôi.

Sách La Định múa đao đương nhiên là khác với mấy bài múa kiếm kiểu thiêu hoa của mấy công tử ca nhi kia rồi, đao đao đều mang theo nội kình, lúc nào cũng có thể lấy mạng người như chơi. Trong nhất thời, trên thuyền chỉ còn lại những động tác mãnh liệt - Ở mũi thuyền, theo từng động tác đánh về hai phía của Sách La Định, những dải lụa trắng tung bay theo gió, khiến cho cả con người Sách La Định cứ như hòa vào cùng gió vậy, một loại đao pháp tràn ngập khí thế!

Lúc này, căn bản thì mọi người cũng chẳng còn chú ý đến trong tay Sách La Định cầm loại đao gì nữa, chỉ cảm thấy được trong tiếng đàn thê lương ấy, thân pháp của Sách La Định lại dũng mãnh phi thường, khiến cho dân chúng đã quen với cảnh Hoàng thành thái bình thịnh thế, cả ngày nhàm chán lúc này lại sinh ra một loại cảm giác muốn vì nước mà cố sức chinh chiến sa trường, vô cùng mãnh liệt, dĩ nhiên, sự mãnh liệt ấy cũng chỉ là nhất thời mà thôi.

Tiếng đàn vừa dứt thì Sách La Định cũng thu đao lại, giơ tay trả dao lại cho tiểu nha hoàn vẫn còn ngây ngốc đứng nhìn.

Nha hoàn nhận lại dao, vẫn ngu ngơ đứng bên cạnh, ánh mắt chẳng cách nào dời khỏi Sách La Định được, Bạch Hiểu Phong là ai? Không nhớ!

Sách La Định không hụt hơi, không thở suyễn, chậm rãi quay đầu giơ ngón cái với Tam công chúa, khen ngợi: “Tam công chúa thật khí phái.”.

Đường Nguyệt Như khẽ mỉm cười: “Tướng quân quá khen.”.

Lúc này có không ít người trên bờ lại bắt đầu thảo luận.

“Thất công chú đúng là rất xinh đẹp, quyến rũ động lòng người, cũng tốt tính… nhưng mà, so với Tam công chúa thì…”.

“Vẫn kém một bậc a, kiểu như một người là tiểu muội muội còn một người là nữ nhân chân chính vậy!”.

“Đúng vậy mà, ta đổi sang ủng hộ Tam công chúa thì hơn!”.

“Đúng thế đúng thế!”.

Sách La Định nhướng cao mày – Qủa nhiên là phản kích thành công, mà còn chẳng cần phô trương nữa, lợi hại thật.

Trở về chỗ ngồi, Sách La Định bưng chén trà nhấp một ngụm, lại thấy cả người Bạch Hiểu Nguyệt ở bên cạnh cứ vặn vẹo, nhăn mũi ngậm miệng mím môi, dáng vẻ này ngoại trừ hai chữ “khó chịu” ra thì chẳng có từ nào có thể mô tả tốt hơn nữa, vì vậy hắn bèn hỏi thử một câu: “Nàng sao thế? Mặt nhăn như vậy, buồn tiểu à? Nhanh chóng đi giải quyết đi, nhịn lâu không tốt… Ai da!”.

Sách La Định còn chưa nói xong, Trình Tử Khiêm ở sau lưng đã nhấc chân đạp hắn một cước: “Nói lung tung gì đó!”.

Sách La Định vốn không hề phòng bị, hơn nữa hắn còn đang quan sát vẻ mặt của Bạch Hiểu Nguyệt, nha đầu này nhăn mặt đến khó chịu luôn.

Cũng chẳng biết Tử Khiêm vô tình hay cố ý mà đá một cước này từ sau lưng Sách La Định đến, Sách La Định chẳng tránh được đi đâu cũng không bị đạp đau, điều rắc rối nhất chính là, cơ thể mất đi trọng tâm mà cứ thế nhào về phía trước, đúng lúc đè lên Bạch Hiểu Nguyệt, không lệch phân nào.

Bạch Hiểu Nguyệt cũng giật mình.

Vốn dĩ trước đó nàng xem Sách La Định múa đao cũng đã ngây ngẩn cả người, chờ khi hắn muá đao xong, nàng ngơ ngác vỗ tay. Nhưng mà lúc này lại nghe thấy trên bờ có chút xôn xao.

Hiểu Nguyệt quay đầu lại xem một chút thì thấy có rất nhiền người nghển cổ nhìn hắn đến xuất thần.

Chẳng cần bàn tới những nam nhân vốn rất hiếu chiến cũng đã bị cái khí chất bá đạo của Sách La Định chế phục, còn có rất nhiều cô nương cũng đang che miệng khen: “Sách La Định thật nam tính a!”.

Bạch Hiểu Nguyệt hơi lo lắng, lúc này không biết có bao nhiêu cô nương lớn bé trong hoàng thành đều đã coi trọng Sách La Định rồi…

Bạch Hiểu Nguyệt cũng là cô nương chân chất, nàng đang ngẩn người suy nghĩ, lại nghe thấy Sách La Định đang nói hươi nói vượn cái gì chẳng rõ, rồi lại thấy có một lực nào đó áp tới rồi. Chờ đến khi hiểu rõ chuyện, vừa ngẩng đầu lên đã thấy được cái mặt của Sách La Định, đôi mắt chim ưng nha, sống mũi cao và cái cằm hẹp kia nha… tất cả đều rất hợp khẩu vị của Bạch Hiểu Nguyệt nàng nhá! Qúa đẹp trai.

Lệ quý phi vừa định tán dương Sách La Định mấy câu, đột nhiên lại xảy ra một màn này.

Nếu Trình Tử Khiêm đã cố ý làm chuyện xấu thì đương nhiên sẽ không để người ta bắt bài được rồi, hắn đá cước vừa rồi rất bí mật, thế nhưng Sách La Định cũng phải cắn răng ăn đủ.

Chuyện này xảy ra bất ngờ, hơn nữa còn là chuyện ngoài dự liệu của mọi người, kể cả trên thuyền và trên bờ, ai cũng đều ngây ngẩn cả người.

Sau một lúc lâu im lặng, Sách La Định cúi đầu nhìn một chút, đôi mắt Bạch Hiểu Nguyệt trước mặt mình cũng nháy nháy liên hồi, cũng đang nhìn hắn mà chẳng hiểu đã xảy ra chuyện gì. Sách La Định khá vạm vỡ, Bạch Hiểu Nguyệt thì nhỏ bé hơn nhiều, y như cái chăn đen, che hết cả người nàng.

Thấy đám đông xung quanh đang choáng váng im lặng, Sách La Định đột nhiên hiểu ra vấn đề, quay đầu lại lườm Trình Tử Khiêm: “Ngươi…”.

Trình Tử Khiêm không đợi hắn há miệng đã kêu lên: “Ái da Sách La Định, ngươi muốn chết à, dám khinh bạc Hiểu Nguyệt cô nương như thế!”.

Không biết Trình Tử Khiêm có dồn lực từ huyệt đan điền tới tận đỉnh huyệt thiên linh hay không mà tiếng kêu này lại vang thế, truyền đến mấy dặm cũng nên.

Sách La Định trợn mắt há mồm mà nhìn Trình Tử Khiêm – Con mẹ nó, ngươi hãm hại ta à?

Trình Tử Kiêm thì lại nháy mắt lia lịa với hắn – Nhịn chút đi mà, vì muốn tốt cho ngươi mà thôi!

Sách La Định đầu óc thì mờ mịt, bụng dạ thì nghi ngờ, Trình Tử Khiêm này lại giở trò quỷ gì vậy? Sao lại ra chiêu này?

Mà sau tiếng hống này của Trình Tử Khiêm, trên bờ cũng oanh động hẳn lên, mọi người nháy mắt cái đã nổ tung.

“Sách La Định là tên lưu manh mà, trước mặt nhiều người như vậy mà hắn…”.

“Không biết xấu hổ à, mất công vừa rồi ta còn hơi thích hắn một tẹo!”.

“Đúng vậy, lại đi khinh bạc Hiểu Nguyệt cô nương.”.

“Hiểu Nguyệt cô nương, táng hắn mấy cái bạt tai đi!”.

“Đúng vậy, không được tha cho hắn.”.

“Đánh mạnh vào nha!”.

Bạch Hiểu Nguyệt thì vẫn còn ngây ngốc đây.

Lúc này lại thấy Đường Tinh Trị đã lao tới đạp về phía Sách La Định một cước: “Sách La Định, tên khốn này!”.

Sách La Định vốn dĩ đã có thể tránh thoát, nhưng hình như hắn lại nghĩ đến cái gì đó nên hơi do dự một chút, vì vậy đã bị Đường Tinh Trị đạp vào bả vai. Công phu của Sách La Định vốn dĩ rất giỏi, thân thể cũng tráng kiện, một cái đạp này đương nhiên là không hề hấn gì rồi, chỉ có điều trên nền áo đen của hắn lại xuất hiện một dấu chân màu xám, thật chướng mắt.

Hiểu Nguyệt giật mình, vội vã ngăn Đường Tinh Trị còn muốn xấn tới nữa: “Hắn cũng không cố ý!”.

Đường Tinh Trị đâu thèm quan tâm những chuyện này, đạp luôn cước thứ hai, nhưng mà vẫn chưa đạp trúng Sách La Định thì đã bị người ta đỡ chân đẩy ra rồi.

Đường Tinh Trị lùi lại phía sau mấy bước thì lại thấy Trình Tử Khiêm vẫn còn cầm bút đứng sau lưng Sách La Định, đang phẩy bụi đất trên tay đi, mỉm cười nhắc nhở hắn: “Lục hoàng tử, cẩn thận chứ.”.

Hiểu Nguyệt nhanh chóng khuyên Đường Tinh Trị: “Hắn giẫm phải vạt áo nên mới ngã đấy!”.

“Đúng vậy, đúng vậy.”. Trình Tử Khiêm cũng gật đầu, tiếp tục vận khí từ đan điền lên mà nói: “Không cẩn thận mà thôi, thì ra là hiểu lầm!”.

Đường Tinh Trị nhìn lại Sách La Định thì thấy hắn chẳng có vẻ hưng phấn gì, đang ngồi bên cạnh bàn trà uống rượu, nhìn bộ dáng này cứ như lúc nãy chẳng có chuyện gì xảy ra hết vậy, không biết nên nói hắn mặt dày hay là chậm hiểu nữa.

Người có thể bình tĩnh uống rượu giống như Sách La Định lúc này còn có Bạch Hiểu Phong vẫn giữ nguyên tạo hình từ nãy.

“Tinh Trị!”.

Lúc này Lệ phi lên tiếng, rất nghiêm khắc: “Không được vô lễ, còn không mau xin lỗi Sách tướng quân!”.

Vẻ mặt Đường Tinh Trị rất không phục, nhưng mà nếu như Lệ quý phi đã bảo thì hắn cũng không còn cách nào khác là chấp quyền với Sách La Định rồi giận hừ hừ trở về chỗ ngồi của mình.

Lúc này Bạch Hiểu Nguyệt cũng đã bò dậy rồi, vẫn ngồi xuống như cũ, còn nhìn trộm Sách La Định nữa, tiếng mắng của những người vây xem xung quanh càng lúc càng khó nghe hơn, bàn tán ầm ĩ.

“Chậc chậc, sao Hiểu Nguyệt cô nương lại cản Lục hoàng tử đánh tên lưu manh đó chứ?”.

“Đúng vậy, cứ để thế sao? Qúa lời cho tên khốn kia rồi!”.

“Chắc không phải Bạch Hiểu Nguyệt thực sự coi trọng tên đó đấy chứ?”.

Hiểu Nguyệt càng nghe càng giận, hung dữ trợn mặt lườm Trình Tử Khiêm sau lưng Sách La Định một cái – Tại ngươi hết!

Ngược lại, vẻ mặt Trình Tử Khiêm lúc này lại chẳng thay đổi chút nào, hình như hắn cũng chờ hiệu quả phản ứng này thì phải.

Sách La Định cũng có chút không hiểu mà nhìn Trình Tử Khiêm một cái – tên tiểu tử nhà ngươi giở trò quỷ gì đấy?

Trình Tử Khiêm nhìn vẻ mặt khó chịu của Bạch Hiểu Nguyệt, nhưng mà có vẻ như không phải giận Sách La Định mà là giận mình thì phải, trong đầu cũng “lóe” lên một cái, hiểu rõ.

Trình Tử Khiêm dùng một tay nâng cằm, trong lòng hiểu rõ, Bạch Hiểu Nguyệt vốn là con nhím tinh đầu thai, người đè lên nàng hôm nay nếu đổi thành một nam nhân khác, có khi cô nương này sẽ ngay lập tức rút đao chém người ta rồi cũng nên. Vừa rồi Sách La Định đụng trúng nàng, nàng ta lại không hề trở mặt, còn giận người khác vu oan cho hắn, xem ra cũng cần phải điều tra một chút rồi xem năm đó lúc cô nương này ngã sông, Sách La Định có ở gần nơi đó hay không.

Bạch Hiểu Nguyệt lòng đầy tâm sự mà nhìn Sách La Định.

Sách La Định cũng phát hiện nàng nhìn mình, nhướng mày một cái: “Sao nào? Giận thì cứ đánh mấy cái đi, ta cũng đâu có cố ý.”.

“Ta biết ngươi không cố ý.”. Hiểu Nguyệt hơi ngượng ngùng một chút: “Còn hại ngươi bị hiểu lầm là dâm tặc nữa.”.

Sách La Định cười, lầm bầm: “Ta đúng là đã dâm rồi mà.”.

“Hả?”. Bạch Hiểu Nguyệt nghe không rõ.

“Không có gì.”. Sách La Định cười tươi rói, nhìn ngực Hiểu Nguyệt: “Cái kia của nàng còn không lớn bằng của ta, hai ta chưa biết là ai dâm ai đâu, đúng không? Hòa nhau.”.

Hiểu Nguyệt ngẩn người, cái gì mà cái kia của nàng cái kia của ta… vừa nhìn xuống theo tầm mắt của Sách La Định, nàng mới hiểu được.

Nháy mắt một cái, gương mặt Bạch Hiểu Nguyệt đỏ bừng cả lên, Sách La Định lại còn cười hả hê nữa.

“Sách La Định, tên khốn này!”. Hiểu Nguyệt cầm dao phay trên tay nha hoàn vẫn còn sững sờ đứng bên cạnh, chém thẳng về phía Sách La Định.

Sách La Định cười nhạt, vậy mà nụ cười này lại có thể khiến cho Bạch Hiểu Nguyệt sửng sốt, khi nhìn thấy mình chém vào khoảng không thì đã thấy Sách La Định nhảy một cái khỏi thuyền, đạp trên mặt nước hai ba cái đã nhảy lên bờ rồi.

Hắn vừa lên tới nơi, đám người đã nhanh chóng tản ra, nhìn thấy hắn là sợ hãi y như nhìn thấy quái vật dâm tặc ấy.

Sách La Định càng cảm thấy đường rộng rãi hơn, khoanh tay bỏ đi, vẫn cứ ngang ngược như thường.

Hiểu Nguyệt cầm dao phay ngây ngô đứng ở mép thuyền.

Lúc này, người trên bờ tiếp tục bàn tán.

“Nhìn đi, ta đã nói Hiểu Nguyệt cô nương không thể không trở mặt mà!”.

“Đúng vậy, ban nãy ta còn tưởng Hiểu Nguyệt cô nương có ý với tên mọi rợ đó chứ.”.

“Chứ sao, lúc bắt đầu cũng không giống giận quá như vậy mà.”.

“Chắc là con cái đại gia được dạy dỗ đàng hoàng đi.”.

“Nhưng mà tên mọi rợ đó quá đáng quá rồi!”.

***

Hiểu Nguyệt cầm dao phay ngồi lại, đưa tay nhéo cánh tay Trình Tử Khiêm một cái thật đau.

“Ái!”. Trình Tử Khiêm đau đến tê dại, nhưng cuối cùng vẫn dán tới hỏi nàng: “Chẳng lẽ, người cứu cô năm đó là…”.

Hiểu Nguyệt liếc mắt một cái phang luôn dao qua, Trình Tử Khiêm lập tức cảm thấy từng luồng đao quang dày đặc lạnh lẽo xẹt qua ngay dưới mũi mình, lại còn thoang thoảng mùi mỡ lợn, lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, lùi sang một bên.

Nhưng mà, nhìn cảnh Hiểu Nguyệt quay đầu lại, có vẻ cô đơn mà nhìn về phía Sách La Định đang đi xa, trên mặt tràn ngập muộn phiền, trong lòng Trình Tử Khiêm đã hiểu – Ái chà, lão Sách à lão Sách, cuối cùng cũng nở được một đóa hoa đào cực lớn rồi nha!

=============================

Dịch giả tâm sự chút:

Bỏ lâu quá rồi chẳng biết mọi người có quên mất Thư quán Hiểu Phong này không nữa. Xin lỗi mọi người nhiều nhé.

Từ nay mình sẽ chăm chỉ hơn, cố gắng mỗi ngày 1 chương cho đến cuối truyện. Sau đó sẽ dành tâm trí cho 2 cuốn còn lại.

Tiếp đó thì, hầu hết các chương chưa để Hiệu đính là bởi vì Nhược Lam chưa có thời gian hiệu đính giúp bạn, khi nào em ấy hiệu đính xong bạn xem xét sửa lại những chỗ bất ổn để bản dịch ngày càng hoàn thiện hơn. Bên cạnh đó, cũng rất mong nhận được sự góp ý của mọi người. Bạn cảm ơn trước nhé.

Cuối cùng, chúc mọi người đọc vui vẻ nhé!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.