Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 10: Bản thảo của tử khiêm – số 10




Hiểu biết căn bản của Sách La Định về đánh đàn chính là nó chẳng khác đánh bông là mấy, một dây đàn là đánh bông, chín dây đàn chẳng phải là chín người cùng nhau đánh bông à? Ngoại trừ ầm ĩ ra thì có cái gì hay?

Hắn chẳng có chút hiểu biết nào về âm luật, rất không cam tâm tình nguyện mà ngồi ở mũi thuyền chờ nghe đàn.

Quy củ đánh đàn cũng thật lắm thứ, Sách La Định oán thán, đám tài tử giai nhân chính là người cái gì cũng không thích chỉ thích mỗi phiền toái mà thôi.

Lệ quý phi sai Nguyễn công công cầm một tờ cầm phổ đến, đen thui lui, nhưng mà là đồ dùng của Hoàng gia mà, lại thêm chút mánh khóe mà gán cho cái mỹ danh là kỳ trân tiến cống của nước nào đó, cho dù có là gỗ mục thì cũng có thể bán được ối tiền.

Sách La Định ngáp một cái, nhìn Trình Tử Khiêm đang tận lực hòa làm một với cảnh vật xung quanh mà vùi đầu nghiên cứu cái gì đó.

“Ngươi lại xem cái gì đấy?”. Sách La Định tò mò dán tới nhìn ké.

“Tỷ số a.” Trình Tử Khiêm nhỏ giọng.

“Lại cược xem cuối cùng Bạch Hiểu Phong sẽ chọn ai à?”.

“Xí, ngươi cho rằng cả Hoàng thành này chỉ có mình Bạch Hiểu Phong mới là nhân vật phong lưu thôi à? Không sai, danh tiếng của hắn thật sự vang dội, nhưng vẫn còn có người khác nữa mà!”. Trình Tử Khiêm cho Sách La Định xem qua mấy cái tin đồn được bàn luận khá sôi nổi của ngày hôm nay.

Sách La Định liếc mắt nhìn một cái, tin thứ nhất, Vương viên ngoại chia tay với tình nhân bé nhỏ của mình. Tin thứ hai, gần đây Trương tài tử quan hệ rất tốt với thiên kim tiểu thư nhà Lưu viên ngoại. Tin thứ ba, Trần viên ngoại cưới thiếp thứ bảy, còn nhỏ hơn hắn tới ba mươi tuổi nữa. Tin thứ tư, Chu tài chủ bỏ chính thất của mình, chính thất muốn ôm con nhỏ nhảy sông tự vẫn, khiến cả thành đều biết Chu tài chủ phải lòng một con hồ ly tinh nhỏ hơn mình đến hai mươi tuổi…

Sách La Định dụi mắt, tin nào cũng ghi chép thật tỉ mỉ a…

Trình Tử Khiêm còn rất nghiêm túc mà thống kê một chút: “Này, ngươi đoán xem, chính thất của Tần quận vương đấu với hoa khôi, ai sẽ chiếm thượng phong nhỉ?”.

Khóe miệng Sách La Định co giật: “Thật sự có nhiều người quan tâm những chuyện kiểu này thế à?”.

Trình Tử Khiêm sửng sốt: “Hả?”.

“Ta nói là, ai tranh cao thấp với ai, ai với ai có quan hệ ngày càng tốt, mấy cái chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi tầm thường thế này mà con mẹ nó còn có lắm kẻ lại quan tâm thế sao?”. Sách La Định khoanh tay, cảm thấy khó mà tin được.

“Ta đã tìm người đi thống kê qua rồi, thật ra thì cũng không có nhiều người quan tâm lắm.”. Trình Tử Khiêm cười đưa số liệu cho Sách La Định xem: “Cả Hoàng thành này, người biết Vương viên ngoại còn chưa đến một phần, biết tình nhân bé nhỏ của Vương viên ngoại kia cũng chỉ có mấy người mà thôi. Thơ từ của Trương tài tử kia chẳng có bài nào được lan truyền ra ngoài, thiên kim tiểu thư nhà Lưu viên ngoại trông như thế nào cũng chẳng ai biết. Trần viên ngoại có bảy thê thiếp, sáu người trước đó chết hết cũng chẳng ai quan tâm, chính thất của Chu tài chủ muốn nhảy sống tự vẫn, mọi người ai cũng mắng chửi hồ ly tinh kia, nhưng mà hình như chẳng có ai biết hồ ly tinh kia có diện mạo thế nào… vị hoa khôi kia càng vui hơn, hôm qua mới được bầu làm hoa khôi, hôm trước đó vẫn còn làm nữ tiểu nhị ở Bách Hoa Lầu đó.”.

“Vậy ngươi viết ra làm cái gì?”. Sách La Định không hiểu nổi.

“Không quan tâm không có nghĩa là không ai muốn xem mà!”. Trình Tử Khiêm nháy mắt mấy cái: “Vẫn có người xem.”.

“Tại sao?”. Sách La Định thấy chẳng cách nào hiểu nổi: “Bị điên à?”.

“Vì tất cả mọi người đều rảnh rỗi mà.”. Trình Tử Khiêm híp mắt nghiêm túc nói: “Vì là chuyện chẳng có liên quan gì đến mình nên mới lấy ra tiêu khiển chứ.”.

Sách La Định cau mày lắc đầu, lúc này lại nghe thấy trên bờ có tiếng xôn xao.

Quay đầu lại nhìn một chút, quả nhiên, là Bạch Hiểu Phong đến gảy đàn rồi.

“Chẳng phải nói là Tam công chúa sẽ gảy à? Sao lại đổi sang Bạch Hiểu Phong vậy?”. Sách La Định khó hiểu.

“Đây gọi là chỉnh âm, chỉ có người có kỹ thuật cao mới có thể làm!”.

Ở bên cạnh, Bạch Hiểu Nguyệt bưng một đĩa lê đã gọt sạch vỏ, được cắt thành miếng ngồi xuống, vừa nghe được câu hỏi của Sách La Định liền giúp trả lời.

Sách La Định nhướng mày một cái: “Thì ra là già mồm!”. (1)

Hiểu nguyệt giận: “Hiệu cầm, là thử âm của đàn, đần chết!”.

Sách La Định bĩu môi, đưa tay cầm cái tăm xiên lê ăn.

Hiểu Nguyệt đẩy đĩa lê đến trước mặt hắn.

Sách La Định cảm thấy lê này không tệ chút nào, liền hỏi Hiểu Nguyệt: “Nàng không ăn à? Ngọt lắm.”.

“Không ăn.”. Hiểu Nguyệt tránh sang một bên.

Sách La Định thầm nói nha đầu này sao cứ thần thần bí bí thế chứ, không ăn mang ra đây làm cái gì?

“Này.”. Sách La Định dùng cùi chỏ chạm Trình Tử Khiêm một cái: “Ăn lê không?”.

Trình Tử Khiêm liếc một cái: “Không ăn.”.

Sách La Định thầm nói ngươi cũng không ăn à?

Lại nghe Trình Tử Khiêm nhàn nhạt nói một câu: “Không được chia lê ăn.”.

“Khụ khụ…”. Sách La Định xém chút thì nuốt luôn cả cây tăm trúc.

Bạch Hiểu Nguyệt chạy lên phía trước lấy vải thiều, động tác cực nhanh nhẹn.

“Tang…”. Bạch Hiểu Phong bắt đầu thử âm, mọi người xung quanh hắn cũng kích động hẳn lên.

Sách La Định ngoáy tai: “Qủa nhiên bắt đầu ‘tang’ rồi, không biết còn ‘tang’ đến khi nào nữa, trời nhanh lặn chút đê, nếu không làm trận mưa như trút nước cũng được ráo!”.

Lỗ tai Trình Tử Khiêm ở bên cạnh cũng dựng đứng lên: “Trời mưa tốt!”.

Sách La Định nhướng mày: “Ngươi cũng thiếu kiên nhẫn à?”.

“Không phải.”. Tử Khiêm cười có chút vô lại: “Chuyện xảy ra lúc trời mưa có thể dự đoán được mà, cái gọi là mưa to xối đất (2) chính là sẽ có cực nhiều chuyện để hóng hớt luôn.”.

Sách La Định trầm mặc mất một lúc lâu, chỉ mũi hắn: “Hèn hạ hay không hèn hạ!”.

Trình Tử Khiêm gặm nửa trái táo rồi gật đầu: “Hèn hạ!”.

Bạch Hiểu Phong “tang” một lúc thật lâu, còn thắt chặt lại dây đàn gì đó, có vẻ bận rộn.

Một đoàn lớn các cô nương trên bờ đã ngất xỉu cả rồi, Sách La Định cũng chẳng hiểu bọn họ ngất cái gì chứ, đột quỵ à?

Bên này, Bạch Hiểu Nguyệt ăn xong mười mấy quả vải, trên bàn có một đống vỏ vải, Sách La Định nhịn không được bảo nàng: “Một quả vải nóng bằng ba cây đuốc, nàng ăn như vậy không sợ sáng mai sẽ đau họng à?”.

Bạch Hiểu Nguyệt liếc hắn một cái, nhưng mà cũng không ăn nữa, lấy một cái khăn lau tay.

Đường Tinh Trị ngồi cách đó không xa, cau mày mà đem một khay vải trước mặt mình tới cho Bạch Hiểu Nguyệt.

Bạch Hiểu Nguyệt nhìn vải kia.

Đường Tinh Trị cười nói: “Không sao, thích thì ăn nhiều một chút, lát nữa ta sẽ bảo ngự y đưa đến cho nàng chút dược hạ hỏa.”.

Hiểu Nguyệt có chút ngượng ngùng, nhưng mà lại không tiện từ chối, bèn nhận lấy vải đặt ở phía trước.

Đường Tinh Trị còn thuận tiện liếc Sách La Định một cái.

Sách La Định nhận được ánh mắt chẳng hiểu nó có ý nghĩa là gì vậy, có chút dở khóc dở cười – Đường Tinh Trị này ngây thơ ghê.

Tại nơi xa hơn một chút, mấy nha hoàn đang vây xem cũng bắt đầu nhỏ giọng tám với nhau.

“Lục hoàng tử thật chu đáo nha.”.

“Đúng vậy ạ, thật tỉ mỉ.”.

“Sách La Định quá thô lỗ rồi.”.

“Đúng thế, còn nói con gái người ta ăn nhiều nữa chứ.”.

***

Sách La Định liếc các nha hoàn kia một chút, thầm nghĩ đám nha đầu này có bệnh à? Ăn bớt mấy quả vải và ăn thêm mấy quả vải rồi phải uống dược, rốt cuộc thì cái nào mới bình thường chút hử?

Ở phía trước hình như Bạch Hiểu Phong đã thử đàn xong rồi, liền ưu nhã đứng lên.

Tiếp theo sẽ là Tam công chúa Đường Nguyệt Như gảy đàn, Bạch Hiểu Phong đi tới bên cạnh tìm chỗ ngồi xuống, Đường Nguyệt Yên ở bên cạnh cầm vải hỏi hắn có muốn ăn hay không.

Bạch Hiểu Phong nhẹ nhàng phất tay áo một cái, ý muốn nói cổ họng mình không được thoải mái nên không ăn, hắn còn không quên dặn dò Đường Nguyệt Yên: “Ăn ít một chút, cẩn thận thượng hỏa.”.

Nguyệt Yên mỉm cười gật đầu, làn da vốn đã hồng hào hôm nay lại càng giống như được giáng mây chiếu phản, càng thêm tiếu lệ.

Đám nha hoàn bên cạnh lại không ngừng hâm mộ: “Bạch phu tử thật tỉ mỉ a!”.

“Đúng vậy, chu đáo quá!”.

“Không được ăn nhiều vải đâu, sẽ thượng hỏa đó.”.

***

Sách La Định cố gắng đè lại khóe miệng méo xệch của mình, nhìn Trình Tử Khiêm đang viết nhoay nhoáy bên cạnh mình.

Lúc chấm bút lông vào mực Trình Tử Khiêm đã đưa tay vỗ vai Sách La Định mà an ủi: “Được rồi, nữ nhân nói cái gì thì là chính là cái đó, sẽ không bao giờ thèm nói đạo lý với ngươi đâu!”.

Sách La Định bĩu môi, lầm bầm một câu: “Hoàn toàn vô lý, lão tử cứ độc thân có vẻ khôn ngoan hơn.”.

Đúng lúc hắn nói lời này lại bị một nha hoàn đến dâng trà nghe được, vậy là tốt rồi…

Chỉ trong chốc lát, khắp thành đều bàn tán – Sách La Định nói phần lớn nữ nhân đều vô lý, hắn thà độc thân còn hơn.

“Ai muốn gả cho hắn chứ, tự mình đa tình!”.

“Đúng vậy!”.

“Loại nam nhân hẹp hòi thế này đáng ghét nhất!”.

“Chính hắn mới là kẻ hoàn toàn vô lý á!”.



Trên thuyền, Sách La Định chống cằm nghe Tam công chúa đánh bông… Không phải, là đánh đàn… nghe đến độ hắn cũng mơ màng buồn ngủ, mí mắt cứ đánh nhau đôm đốp.

Cuối cùng, Tam công chúa cũng đàn xong, tất cả mọi người đều vỗ tay, Sách La Định giật đầu một cái, cũng tỉnh lại, cố sức nháy mắt mấy cái để mắt tỉnh táo lại, cũng vỗ tay theo.

Thấy nước trà trong chén cũng lạnh cả rồi, Sách La Định gọi nha hoàn đổi chén khác.

Một nha hoàn chạy tới giúp hắn đổi trà, chẳng biết từ khi nào trên mặt đất lại có một vũng nước nhỏ, nha hoàn kia không để ý, đạp chân lên đó bị trượt một cái, khó khăn lắm mới đứng vững lại được nhưng nước trà lại hắt hết lên tay áo Sách La Định.

Nha hoàn mặt mũi trắng bệch.

Sách La Định vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn đâu, hắn mơ mơ màng màng nhận lấy tách trà mà uống một ngụm, cảm thấy trà vẫn chưa đủ đặc, chẳng tỉnh ngủ chút nào nên trả cái chén lại cho nha hoàn, nói nhỏ: “Cho thêm nhiều lá trà vào, mang chén thật đặc tới đây.”.

“Vâng…”. Nha hoàn nhìn thấy Sách La Định có vẻ chẳng chú ý mấy tới cái ống tay áo dính nước nên cẩn thận bưng chén trà đi.

Chờ đến khi nàng đổi một chén trà thật đặc mang lên, lại nhìn thấy Bạch Hiểu Nguyệt đang đưa khăn tay cho Sách La Định.

Sách La Định chẳng hiểu mô tê gì ráo, nha đầu này đưa khăn tay cho mình làm gì, đồ của ai vậy, sao lại có mùi son phấn chứ?

Bạch Hiểu Nguyệt chỉ nước dính trên ống tay áo hắn.

Sách La Định cúi đầu liếc mắt nhìn, thuật tay đưa sang lau lên y phục của Trình Tử Khiêm đang cặm cụi hí hoáy ghi chép.

Trình Tử Khiêm vẫn cứ hồn nhiên chẳng biết gì.

Sách La Định quay đầu lại, phát hiện ra nha hoàn kia đã bưng trà lên rồi, đứng ở cách đó không xa, đang trợn mắt há miệng.

Biết được mình vừa làm chuyện xấu đã bị người ta phát hiện rồi, Sách La Định hơi lúng túng mà gãi đầu.

Nha hoàn kia bưng trà đi tới.

Sách La Định nhận trà nhấp một ngụm, đắng đến độ khiến hắn phải nhăn cả mày.

Nha hoàn trong lòng âm thầm kinh hoảng – Có phải cho nhiều trà quá không?

Ai ngờ Sách La Định mới nhấp hai ngụm xong, vừa buông chén xuống đã liếc thấy trên đất có một vũng nước nhỏ, lại thuận tay túm lấy y phục Trình Tử Khiêm mà lau sàn nhà.

Hình như Trình Tử Khiêm cũng cảm nhận được y phục mình động đậy, ngẩng đầu xem.

Sách La Định nhìn trời ngắm mây, giả như ta đây chẳng làm gì hết.

Nha hoàn kia cũng bị chọc cho buồn cười, nhịn không được mà cười ra.

Lúc này Hạ Mẫn cũng đã lên gảy đàn rồi, lại bắt đầu tang tang khi khi nữa…

Sách La Định đỡ trán, vừa ngáp vừa hỏi Bạch Hiểu Nguyệt đang rất nghiêm túc nghe đàn bên cạnh: “Đánh bao lâu nữa a…”.

Hiểu Nguyệt lườm hắn một cái: “Nghi lễ dạy ngươi trước đây đâu rồi? Không được phép ngủ!”.

Sách La Định chống cằm, cố gắng lên tinh thần.

Hiểu Nguyệt nhìn tiểu nha hoàn vẫn còn đang ngây ngô mà nhìn Sách La Định ở phía sau, nói: “Lấy chén trà nữa tới đi.”.

Nha hoàn còn chưa có đi, Sách La Định đã nói: “Trà không có tác dụng đâu, có hạc đỉnh hồng không… Ái.”.

Còn chưa dứt lời, Hiểu Nguyệt đã véo hắn một cái thật đau.

Sách La Định cũng tỉnh lại, ngồi ngay ngắn, cảm thấy xương cốt toàn thân cũng chẳng thoải mái chút nào, sao trời vẫn chưa tối chứ.

Một lát sau, Trình Tử Khiêm đem bản thảo đến mép thuyền giao cho thủ hạ của mình.

Vừa tới chỗ rẽ vắng người đã nghe thấy tiếng mấy tiểu nha hoàn đang nói chuyện, một trong số đó chính là nha hoàn vừa mới dâng trà cho Sách La Định ban nãy.

“Các ngươi có cảm thấy không, ngoại hình Sách La Định thật ra cũng không tệ nhỉ?”.

“Ừ…”.

“Thật ra cũng được, lại cao lớn nữa.”.

“Mũi hắn thật thẳng a, mắt cũng đẹp nữa.”.

“Nhưng mà con người hơi thô lỗ a.”.

“Phải không, ban nãy ta hắt cả trà lên người hắn vậy mà hắn cũng không có nói gì.”.

“Thật à?”.

“Đúng vậy, còn dùng y phục của Tử Khiêm đại nhân lau sàn nhà nữa, đáng yêu quá đi.”.

Tử Khiêm lắc đầu cười, quay về hai bước lại đột nhiên cảm thấy có gì không đúng lắm, đưa tay kéo vạt áo sau lên xem, trên y phục trắng như tuyết của hắn lại dính một bãi bẩn kinh.

Tử Khiêm giận nha, quay về chỗ ngồi của mình, vừa định vỗ cả nghiên mực lên mặt Sách La Định thì không ngờ Sách La Định lại rất tò mò mà hỏi hắn: “Chẳng phải ngươi nói Tam công chúa sẽ phản kích sao?”.

Trình Tử Khiêm ngẩn người.

Sách La Định chỉ mấy cô nương kia, bây giờ là lúc Nguyên Bảo Bảo gảy đàn, Đường Nguyệt Như ngồi bên cạnh nghiêm túc nghe đàn, thỉnh thoảng còn bóc vải ăn, không hề liếc về phía Bạch Hiểu Phong cái nào.

Bạch Hiểu Nguyệt mỉm cười hỏi hắn: “Thì ra ngươi cũng có lúc muốn buôn chuyện nhỉ.”.

Sách La Định sửng sốt, bắt đầu tử kiểm điểm lại – Qủa nhiên là gần mực thì đen mà, lão tử cũng bắt đầu hư hỏng mất rồi!

“Đã nói nữ nhân sẽ không trực tiếp đấu đá trên thai đài rồi!” Trình Tử Khiêm chép miệng nói với Sách La Định: “Chỉ có nam nhân mới tranh nhau trên lôi đài mà thôi!”.

Sách La Định sửng sốt, nghe không hiểu lắm.

Lúc này lại nghe thấy Đường Tinh Trị ở bên kia đột nhiên hỏi: “Sách tướng quân, nghe nói võ nghệ của ngươi rất cao cường phải không?”.

Sách La Định quay đầu lại, thấy Đường Tinh Trị đang cầm một thanh bảo kiếm rất đẹp: “Hay là ngươi múa bài kiếm để cho chúng ta được đại khai nhãn giới chút, thế nào?”.

Sách La Định nháy mắt mấy cái.

Cả đám người khá đông bên kia đều cho rằng đây là ý kiến hay.

Lệ phi lại không tán thành: “Tinh Trị, đừng có nháo loạn vô lý, Sách tướng quân là đại tướng, chiêu thức dùng để giết địch trên chiến trường sao có thể giống với mấy chiêu quyền cước chẳng khác thêu hoa là bao của các ngươi được?!”.

Sách La Định lại thấy coi trọng Lệ phi một chút, đây mới là lời do người nói chứ, đừng nhìn nàng chỉ là một nữ nhân, rất hiểu biết.

Đường Tinh Trị lại không nghĩ thế: “Võ công trong thiên hạ cần dung hội quán thông (3), đâu có lý nào biết viết chữ to lại chẳng thể viết nổi chữ nhỏ chứ, cần đắc tâm ứng thủ mới đúng (4).”.

“Đúng vậy.”. Hồ Khai cũng hùa vào: “Hay là cứ để cho chúng ta được mở rộng tầm mắt, có được không a?”.

“Được ~” Sách La Định đáp dài một tiếng, nói xong thì đứng lên, coi như có thể giãn gân cốt chút rồi…

Trình Tử Khiêm nhìn vẻ mặt Sách La Định một chút – Hình như hắn có kế hoạch gì đó.

Sau khi Sách La Định đứng dậy, nhìn xung quanh trái phải đều là mấy cái thư án, lối đi bé tẹo, hắn cũng lười đi vòng, nhấc chân dễ dàng từ thư án bên này nhảy qua.

“Cho ngươi mượn kiếm.”. Đường Tinh Trị vung tay ném bảo kiếm của mình cho Sách La Định.

Sách La Định nhẹ nhàng đưa tay đón kiếm, xoay cổ tay một cái, kiếm tuệ màu trắng vẽ ra một vòng cung đầy đặn, kết hợp với chuyển động của cổ tay vẽ ra ba cái vòng tròn…

Trên bờ lại hơi xôn xao một chút.

Không thể phủ nhận động tác này của Sách La Định – Hơi đẹp trai!

Nhưng mà, thanh kiếm này vừa mới được quay trên không một vòng thì Sách La Định đã phát hiện có gì đó bất ổn rồi, liếc nhìn bên cạnh một cái thì lại thấy vẻ mặt bọn Đường Tinh Trị cùng Hồ Khai cười như không cười, lại có chút hả hê, mí mắt Sách La Định cũng nhướng cao một chút, thầm chửi – Mẹ nó chứ, thì ra là muốn chơi lão tử đây mà, ta đã nghĩ sao tự dưng tốt thế, lại còn cho mượn kiếm nữa! Cười hử? Lát nữa sẽ khiến các ngươi muốn khóc cũng không xong!

Trình Tử Khiêm nhìn đến kích động, vung tay viết lia lịa: “Lão Sách lộ bản tính rồi, lúc này có trò hay để xem rồi a!”.

Còn đang viết lại thấy Bạch Hiểu Nguyệt cầm bút lông chấm mực đỏ, gạch bay cả một đoạn bản thảo mà Tử Khiêm vừa mới viết xong, lầm bầm: “Không được viết đoạn này.”.

Trình Tử Khiêm sửng sốt, nhìn qua thì thấy là đoạn mà mấy nha hoàn kia khen Sách La Định.

Tử Khiêm ngẩn người, nhìn Hiểu Nguyệt.

Hiểu Nguyệt quay ngoắt mặt: “Cần gì viết tốt thế, khiêm tốn chút!”.

Trình Tử Khiêm sờ cằm – Ái dà! Có vẻ chua nhỉ, tình huống này là sao?!