Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 10: Ta muốn ăn thịt




“Thiếu gia ngươi đây là....” Tiểu Thanh nhìn toàn thân Tấn Dương ướt đẫm, khuôn mặt không thể tưởng tượng nổi, tối hôm qua Mậc Ngôn trở về không phải nói mọi thứ hết thảy đều bình thường sao, như thế nào sáng nay thiếu gia lại....

“Ô ô ô, Tiểu Thanh tỷ tỷ, ta thật đáng thương a, buổi sáng vốn là đang ngủ ngon giấc, kết quả bị một con cọp cái đánh thức, còn giội cho ta một chậu nước lạnh” Tấn Dương ôm cánh tay Tiểu Thanh kể khổ

“A?! Cọp cái????”

Ắt xì.... Tấn Dương hắt hơi một cái

“Thiếu gia đừng đứng đó nói nữa, mau mau thay xiêm y” Tiểu Thanh nhìn thấy Tấn Dương hắt xì liền mấy cái lo lắng nàng cảm mạo, vội vàng xuất ra quần áo trong bao, cũng may lão thái quân bảo mang theo rất nhiều thứ

Tại bên ngoài Thẩm Uyển có chút nóng nảy, này thời gian đã qua được bao lâu rồi, con nhà giàu này đổi y phục so với nữ tử còn chậm hơn, gia gia một ngày ba bữa đều đúng giờ, như vậy sau khi ăn xong mới uống thuốc đúng giờ, hôm nay lại trễ giờ ăn sáng, không thể đợi nữa “Nghiễn nhi nhanh đi thúc giục con nhà giàu kia”

“A...hảo” Nghiễn nhi vừa muốn đập cửa, cửa liền tự động mở ra

Một thân ảnh đi ra, ánh mặt trời chiếu xuống làm đôi mắt của Nghiễn nhi sáng ngời. Tay nhất thời dừng giữa không trung, người này một thân áo xanh, mặt như mỹ ngọc, trong tay cầm một cây quạt trắng. Người này chẳng lẽ chính là cô gia chật vật vừa rồi????!!

“Nghiễn nhi....” Thẩm Uyển nhìn thấy Nghiễn nhi đứng bất động, gọi một tiếng

Tấn Dương thấy Nghiễn nhi đang cản trở đường lại si ngốc nhìn mình, rất cao hứng, đắc ý nhìn đến Thẩm Uyển một chút “Xem ra nha hoàn nhà ngươi giống như bị bề ngoài anh tuấn của ta làm cho mê hoặc ha ha ha....” Kỳ thật vừa rồi ánh mắt Tấn Dương liên tục nhìn về phía Thẩm Uyển. Hôm nnay Thẩm Uyển không trang điểm, da thịt như lột xác, trắng nõn nà như trứng gà bóc. Một thân quần áo màu hồng nhạt, so với ngày hôm qua còn có thêm một chút hương vị thanh thuần.

Thẩm Uyển nhìn thấy Tấn Dương cười đắc ý. Ta thấy chính là chẳng có chút anh tuấn nào đây. Kéo tay Nghiễn nhi đi.

“Ha ha ha ha....” Sau lưng truyền đến một hồi tiếng cười

Tiểu Thanh ở bên cạnh không nói gì, xem ra thiếu gia cùng thiếu phu nhân không có tốt như Mặc Ngôn nói, về sau sợ là không chung sống tốt “Thiếu gia đừng cười nữa, mau cùng thiếu phu nhân đi thỉnh an, đỡ phải nghe người ta nói người của phủ Tướng quân không hiểu lễ nghĩa quy củ”

Tấn Dương nghe Tiểu Thanh nói như vậy cũng đúng, không thể để cho người khác đồn đãi lung tung về phủ Tướng quân “Kia Tiểu Thanh tỷ tỷ trước cùng Tiểu Mặc chờ trong viện tử này, chờ ta thỉnh an xong liền theo ta ra bên ngoài tản bộ” Nói xong cũng đi theo Thẩm Uyển

“Nghiễn nhi! Nghiễn nhi!”

“A...tiểu thư, chuyện gì?”

Thẩm Uyển nói “Mau hoàn hồn đi” Mặc dù nàng không phải không thừa nhận tên con nhà giàu kia lớn lên tuấn mỹ, ngay cả mình cũng có chút ghen ghét, một nam tử thế nhưng lớn lên so với nữ tử còn mỹ hơn, đúng là vừa nghĩ tới Tấn Dương là một con nhà giàu, trong lòng liền chán ghét, nàng ghét nhất cùng xem thường con nhà giàu.

“Tiểu thư, cô gia thật anh tuấn a. Cùng tiểu thư quả thực chính là tuyệt phối, lần này Nghiễn nhi không cần lo lắng nữa, ha ha” Nghiễn nhi có chút háo sắc nói

Thẩm Uyển nghe Nghiễn nhi nói, lập tức có chút dở khóc dở cười, nàng nào đâu biết cô gia này chính là con nhà giàu đứng đầu nổi tiếng khắp thành Tấn Dương a.

“Uy, các ngươi đi nhanh như vậy làm gì, ta không biết đường” Tấn Dương bất mãn chạy theo

“A, cô gia, thực xin lỗi, Nghiễn nhi nhất thời quên mất, Nghiễn nhi liền đi phía trước dẫn đường cho cô gia”' Nghiễn nhi cao hứng bừng bừng đi đến đằng trước dẫn đường

Thẩm Uyển nhìn thấy Nghiễn nhi bị bề ngoài của Tấn Dương mê hoặc bất đắc dĩ lắc đầu. Đã nhanh đến đại sảnh, Thẩm Uyển thấp giọng nói với Tấn Dương “Thỉnh an gia gia hy vọng ngươi không cần đem chuyện hôm qua nói ra. Gia gia thân thể không chịu được kích thích”

Tấn Dương nhìn thấy Thẩm Uyển không có hung hăng khí thế vênh váo như hôm qua, mà câu vừa rồi có vài phần cầu xin, giả bộ hồ đồ nói “Ngày hôm qua...ngày hôm qua có chuyện gì không thể nói cho gia gia biết?”

Thẩm Uyển gặp Tấn Dương giả bộ hồ đồ có chút giận, nhưng vẫn còn có chút đỏ mặt lúng túng nói “Chính là....chính là tối hôm qua chúng ta không có...không có....”

“A, ngươi là nói tối hôm qua chúng ta không có động phòng đúng không”

Thẩm Uyển nghe Tấn Dương nói trắng ra như thế mặt liền nóng lên, không kịp ngăn miệng hắn, nhưng vẫn đỏ mặt gật đầu

Tấn Dương nhìn thấy Thẩm Uyển xấu hổ như vậy liền muốn đùa giỡn nàng một chút “Ngươi đây là đang cầu xin ta?”

Thẩm Uyển cắn cắn môi, mặc dù trong lòng không cam tâm nhưng vì gia gia nên nhịn xuống nói “Xem như ta cầu xin ngươi”

Nhìn ánh mắt người đối diện, Tấn Dương chấn động, không nghĩ tới nàng rất hiếu thuận, vì gia gia tự hạ chính mình cúi đầu cầu xin, bất quá, Tấn Dương cũng không quên chuyện buổi sáng nàng giội nước mình “Biết rõ phải cầu xin ta buổi sáng còn cầm nước lạnh giội ta, ngươi cảm thấy ta sẽ đồng ý sao”

“Ngươi...” Nàng lần đầu tiên thấp giọng cầu xin người khác, người nọ còn là một tên con nhà giàu, không nghĩ tới hắn thế nhưng...nhìn xem nụ cười xấu xa kia, thực sự nghĩ muốn tát một cái, bất quá Thẩm Uyển có tố chất chịu đựng, không cầu xin Tấn Dương nữa, xoay người bước nhanh tới đại sảnh

Hắc...cầu xin thật không có thành ý...

“Gia gia” Thẩm Uyển nhìn mặt mũi gia gia tràn đầy vẻ cao hứng, vốn có chút tức giận cũng giảm đi không ít

“Uyển nhi, đến đến, làm cho gia gia nhìn một chút” Thẩm Phú Quý hiền lành vuốt ve tóc Thẩm Uyển nói “Uyển nhi của chúng ta rốt cuộc đã trưởng thành, ha ha”

“Gia gia” Thẩm Uyển biết rõ ý tứ của gia gia vừa tức vừa thẹn

“Ha ha, Uyển nhi còn thẹn thùng”

Tấn Dương đứng ở ngưỡng cửa nhìn thấy Thẩm Uyển không còn bộ dạng cọp cái, hiện tại như con mèo nhỏ. Còn có nhìn thấy nàng cùng gia gia hình ảnh gia đình ấm áp, có chút xúc động nghĩ đến bà nội, mũi liền có chút cay.

Thẩm Phú Quý ngẩng đầu phát hiện Tấn Dương đứng ở ngưỡng cửa, hướng Tấn Dương vẫy vẫy tay “Hài tử. Mau tới đây”

Tấn Dương hít sâu hai cái, điều tiết lại tâm tình, mỉm cười hướng Thẩm Phú Quý đi đến, mà Thẩm Uyển bên cạnh cũng có chút lo lắng nhìn Tấn Dương, hy vọng hắn sẽ không nói lung tung

“Tôn nhi thỉnh an gia gia, chúc gia gia thân thể khỏe mạnh, mọi sự như ý” Tấn Dương quỳ xuống nói

“Thật tốt, hảo hài tử, hảo hài tử ha ha ha” Thẩm Phú Quý rất là cao hứng, về sau Thẩm gia có đứa nhỏ này, hiểu chuyện lại còn tuấn mỹ xuất chúng, ha ha ha.

Thẩm Uyển nhìn thấy gia gia cao hứng, ngầm vụng trộm thở phào nhẹ nhõm, nàng thật đúng là sợ hành động của con nhà giàu sẽ chọc giận gia gia, xem ra còn hiểu lễ nghi

“Ha ha, ngươi lúc còn bé cũng rất hiểu chuyện, trưởng thành lại càng tuấn tú lịch sự”

Tấn Dương có chút dở khóc dở cười “Gia gia thấy lúc đó là đại ca Tấn Diệu của ta, ta là Tấn Dương, con trai thứ hai của Tấn gia”

Tấn Dương nói xong lời này lại làm Thẩm Uyển lo sợ nắm chặt hai tay nhìn gia gia, sợ gia gia không tiếp thụ được, hôn mê bất tỉnh

Thẩm Phú Quý nghe được hắn không phải là Tấn Diệu có chút ngẩn người, lập tức lại cười nói “Là gia gia nhớ sai rồi, ha ha, là Tấn Diệu hay Tấn Dương đều tốt, ha ha, đều là hảo hài tử trong lòng gia gia”

Ách...gia gia xem ra không biết danh hiệu của mình, chuyện gì cũng không xảy ra, nàng cứ tưởng lão nhân kia sẽ kích động ngất đi, sau đó sẽ lấy được từ thư của cọp cái. Xem ra là mình suy nghĩ nhiều.

Thẩm Uyển thấy gia gia mình cười vui vẻ, hai tay nắm chặt cũng buông lỏng, xem ra gia gia dễ dàng tiếp nhận. Bất quá trong lòng có chút thất vọng, bản thân khôi phục tự do còn xa lắm

“Lão gia, có phải hay không đã đến lúc để tiểu thư cùng cô gia kính trà” Quản gia ở bên cạnh nhắc nhở

“A đúng a, là nên kính trà” Thẩm Phú Quý đến ghế phía trên ngồi xuống

Tấn Dương cùng Thẩm Uyển quỳ xuống bưng chén lên “Gia gia uống trà...” “Thật tốt, hảo hài tử, rốt cuộc cũng thấy được Uyển nhi kính trà” liền cho Thẩm Uyển một cái bao lì xì

“Gia gia uống trà” Tấn Dương cũng học theo bộ dạng Thẩm Uyển “Hảo, về sau Thẩm gia không cần lo lắng” cũng cho Tấn Dương một cái bao lì xì

Tấn Dương hai mắt tỏ sáng, ha ha phát tài phát tài a, hắc hắc hắc

“Gia gia trà uống xong, mau dùng bữa trước đi” Thẩm Uyển lo lắng thân thể gia gia

“Hảo, kia Uyển nhi cùng Dương nhi....”

Tấn Dương còn chưa có trả lời, đã bị Thẩm Uyển vượt lên trước nói “Chúng ta trở về gian phòng mình ăn, buổi tối sẽ cùng gia gia dùng bữa”

“Ừm. vậy cũng tốt”

Tấn Dương cùng Thẩm Uyển đi ra đại sảnh

Ra khỏi sảnh, Thẩm Uyển cũng không cùng Tấn Dương đi mà củng Nghiễn nhi đi với nhau

Hắc nữ nhân này...Ta hôm nay cầm bao lì xì cao hứng liền từ bi tha thứ cho ngươi. Tấn Dương đem bao lì xì cất vào trong túi, cao hứng đi theo phía sau Thẩm Uyển

Trở về trong sân Thẩm Uyển-------

“Thiếu gia”

“Công tử”

“Tiểu Thanh, tiểu Mặc, các ngươi đi ăn cơm sao, chúng ta cùng nhau ăn đi” Tấn Dương nói

“Thiếu gia, chúng ta đều ăn rồi, ngươi trước cùng thiếu phu nhân ăn đi” Tiểu Thanh nói

“Vậy cũng tốt”

Tấn Dương vào gian phòng Thẩm Uyển, người làm đều đã đem món ăn bưng lên

Đang chuẩn bị ngồi xuống cao hứng ăn cơm. Đột nhiên mặt Tấn Dương nhăn nhó. Như thế nào tất cả đều là rau dưa. Cũng đều là rau dưa mình không thích ăn. Thịt của nàng đâu. Nàng muốn ăn thịt, thịt đâu a....

“A, thực xin lỗi cô gia, bởi vì tiểu thư ăn chay, Nghiễn nhi quên mất cô gia liền không phân phó phòng bếp” Nghiễn nhi nhìn Tấn Dương nhận lỗi

Cái gì, cọp cái này ăn chay, ai tin a....

“Nếu không Nghiễn nhi liền đi phân phó phòng bếp chuẩn bị cho cô gia”

“Ừm ừm” Tấn Dương vội vàng gật đầu, nàng đúng là điển hình của động vật ăn thịt, không thịt không vui a

“Nghiễn nhi...không cần phải để ý đến hắn” Thẩm Uyển gọi Nghiễn nhi lại “Chúng ta ăn đi” Nói xong ngồi xuống nhai chậm nuốt kĩ, rất thục nữ

Tấn Dương nổi cáu. Cọp cái chết tiệt, chính mình ăn chay thì thôi đi, còn không cho nàng ăn thịt. Hừ nhìn Thẩm Uyển nho nhã ăn, Tấn Dương trong lòng nguyền rủa “Tốt nhất ngươi nên ăn không ngon, rau dưa tắc răng, uống nước liền sặc”

Bất quá Tấn Dương nguyền rủa tựa hồ không quá linh nghiệm, Thẩm Uyển ăn nửa ngày cũng không có chuyện gì phát sinh. Điều này làm cho Tấn Dương lại càng không sảng khoái. Ở chỗ này ngồi xem một cách vô ích như vậy “Hừ...ngươi không để cho ta ăn thịt, ta tự ra ngoài tìm thịt”

Nói xong nổi giận đùng đùng ra khỏi phòng, người nào a, còn ăn chay, ngươi cho rằng ngươi là ni cô a, hừ...không để cho ta ăn thịt, ta tự mình tìm.