Hoàng Thượng Tạo Tặc Thuyền

Chương 66



Nàng dùng sức gật đầu, “Ngươi không có nghe sai đâu, cho nên mặc dù trên đời này chỉ có hai giải dược nhưng sư nương cũng không chịu ăn, còn muốn ta cùng Yên Nhi phát lời thề độc, tuyệt đối không được để sư nương ăn được giải dược…” Nàng thở dài một tiếng, cúi đầu nhìn cái dây chuyền kia, “Sư phụ đem giải dược chia nhỏ ở khô lâu giấu bên trong hoa tai này, ra lệnh cho ta mang theo.” Nàng ngẩng đầu nhìn lại hắn, “Sư phụ muốn chúng ta nhớ kỹ kết quả yêu nam nhân là như vậy, muốn chúng ta lấy đó làm gương.”

“Thật sao?” Hắn thật sự quá kích động, “Ngươi có giải dược, đừng ở nơi này nói nhảm nhiều như vậy nữa? Không, là ta còn ngu ngơ, ngươi mau đưa giải dược cho Yên Nhi ăn đi, nàng không cẩn thận mà nuốt nhầm…”

“Ta biết a, ngươi lấy thân phận Chu gia tìm tới người tiêu cục xâm nhập giới giang hồ, còn lấy hoàng kim treo giải thưởng tìm giải dược Mất Tâm Tán, đã sớm khiến cho ta chú ý rồi.” Nàng vẻ mặt nghi hoặc nhìn hắn, “Nửa tháng trước, ta đã lẻn vào hoàng cung để cho Yên Nhi ăn giải dược rồi ,chẳng qua là còn có chuyện riêng phải xử lý cho nên ta liền rời đi trước thôi.” Nàng nhe răng cười một tiếng, nhìn thấy khuôn mặt căng thẳng kia rốt cục cũng nở nụ cười, “Yên Nhi sau một, hai ngày liền khôi phục ý thức thôi!”

“Thật?!” Hắn vẻ mặt vui mừng, nhưng ngay sau đó xoay người chạy đi hướng giao thái điện mà tới, lại thấy hai cung nữ nước mắt rơi như mưa chạy tới, vừa thấy được hắn lập tức quỳ gối xuống.

“Hoàng Thượng, Tô cô nương không thấy đâu, chúng nô tì đã tìm khắp nơi nhưng vẫn không không thấy bóng dáng của Tô cô nương.”

Hắn vẻ mặt đen lại bước nhanh chạy vào gian phòng của nàng, lại thấy bên trong đã được thu gọn chỉnh tề, đồ đạc của nàng cũng không thấy đâu nữa!

Hắn tức giận rống to, “Đi tìm! Gọi tất cả mọi người đi tìm cho ta!”

“Dạ!” Các cung nữ vội vàng đứng dậy đi gọi người.

Tiếp theo, hắn đột nhiên nghĩ đến…sắc mặt hắn phút chốc biến đổi. Không thể nào? Ngày hôm qua, tổ nãi nãi mới cùng hắn nói đến chuyện lập hậu, sẽ không vừa vặn như vậy chứ?

Chỉ chốc lát sau, hai thái giám vội vàng chạy tới, “Bẩm Hoàng Thượng, hôm qua có một tiểu thái giám cầm lệnh bài của Hoàng Thượng xuất cung nhưng cho đến lúc này cũng không thấy hồi cung. Tên kia thị vệ mới vừa nhớ tới đối phương hình như Tiểu Tương Tử !”

Đáng chết! Hắn thâm trầm hít vào một hơi, “Lùi xuống!”

Hai người vội vàng lui xuống đi.

Hắn gõ gõ cái trán. Nàng nhất định là thanh tỉnh, khi hắn cùng tổ nãi nãi thảo luận chuyện lập hậu, nàng đã thanh tỉnh, nhưng nàng…!

Hắn đôi mắt đen mang theo lửa giận, hai tay giận dữ nắm thành quyền, nàng không tin hắn sao?

Lúc này, Cổ Chi đang ở Càn Thanh cung do không chờ lâu nổi liền đi tới, “Yên Nhi đâu?”

“Nàng đi rồi!” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

Nàng sửng sốt, “Đi đâu?”

Hắn mặt không chút thay đổi tiêu sái trở về Càn Thanh cung, gọi một gã thị vệ nói gì đó chỉ chốc lát chỉ thấy sáu tên áo đen phi thân tiến vào.

Cổ Chi kinh ngạc nhìn chằm chằm bọn họ. Này, đây không phải là sáu người áo đen luôn âm hồn bất tán đi theo nàng cùng Yên Nhi sao?

“Ta muốn tin tức của ‘nàng’.” Chu Hạo Hi một thanh âm lạnh buốt nói.

“Dạ!”

Sáu người ở trong chớp mắt lập tức biến mất.

“Chuyện này… thì ra là bọn họ là người của ngươi, Yên Nhi ngu ngốc còn sợ ngươi lo lắng, không dám với ngươi nói về mấy người áo đen luôn bám theo nàng như hình với bóng…”

Nàng phút chốc câm miệng lại bởi vì cái người Hoàng Thượng đáng giận kia thế nhưng cũng không quay đầu lại cứ thế mà rời đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.