Hoàng Thượng Tạo Tặc Thuyền

Chương 67




Nửa tháng sau ——

Trong hoàng cung tràn ngập màu sắc sặc sỡ, những đóa hoa mỹ lệ ở trong ngự hoa viên đua nhau khoe sắc Chu Bối Nhi, Tạ Vũ Nhân, Đường Thiệu Tổ, Tần Duy Lễ ngồi ở đình đài bên trong uống trà nói chuyện phiếm.

“Vũ Nhân, ngươi xác định thật không thành vấn đề sao?” Tần Duy Lễ thật ra có hơi lo lắng.

“Yên tâm đi, Hoàng Thượng thông minh như vậy, lại trải qua cuộc huấn luyện ngắn hạn đặc biệt của ta, tuyệt đối sẽ bắt được sư tỷ.” Ra khỏi nhà Tạ Vũ Nhân lúc này tràn đầy niềm phấn khích, cười toan tính đến thỏa mãn.

“Tốt có lòng tin a, Tạ nha đầu.” Đường Thiệu Tổ nhìn nàng cười, cũng hy vọng cách của nàng thật sự là có tác dụng, nếu không bạn hắn — Hoàng Thượng chỉ có nước mau phát điên!

“Đó là đương nhiên, các ngươi quên ta diễn trò là nhất sao?” Nàng thoáng cái cười hề hề, thoáng cái trở nên điềm đạm đáng yêu, tiếp theo là… Nàng xem ra gương mặt mỹ lệ đột nhiên xuất hiện đau đớn, một tay ôm bụng, “Ôi, đau quá a, ta bụng đau quá a, ta có phải hay không muốn sinh rồi?”

“Lại diễn cái này! Diễn xiếc ngươi gần đây còn diễn được không đủ sao?” Tần Duy Lễ trái tim sớm bị nàng luyện cho cứng lại, đây là kết quả do trải qua nhiều lần lượt hồn phi phách tán mà có.

Chẳng qua là sắc mặt của nàng trắng bệch, một tay vẫn ôm bụng, cơ hồ muốn khóc lên, “Thật sự đau quá a…”

Chu Bối Nhi nhận thấy được có cái gì không đúng, vội vàng nhìn về phía Tần Duy Lễ, “Không đúng, nàng ấy xem ra là thật muốn sinh!”

“Đúng vậy a, xem ra cũng không đúng lắm!” Đường Thiệu Tổ cũng bận rộn phụ họa.

Tần Duy Lễ trái tim lúc này thật sự là phanh phanh đập mạnh, hắn sắc mặt tái nhợt thê tử đem vẻ mặt thống khổ ôm lấy ngồi xuống, vừa rống to, “Mau truyền ngự y! Mau!”

Không lâu, đã nghe đến oa oa kêu khóc thanh truyền đến.

~*~

Nam Kinh, bên bờ sông Tần, từng chiếc từng chiếc thuyền hoa mỹ lệ ở trên sông chậm rãi lướt, cảnh tượng hai bên bờ sông lại càng thêm mỹ lệ, bức tường màu trắng của lầu các, cửa sổ tinh sảo rượu hoa điêu, làm cho ánh mắt con người không thể dời khỏi…Trời xanh lam lộ ra cành liễu xanh, màu sắc rực rỡ, mỹ làm cho người khác than thở.

Bất quá, từng chiếc từng chiếc thuyền hoa ở trên sông mỗi một lần đi qua lâm viên Giang Nam đều thấy một xấu nữ có đôi mắt ti hí mũi thấp nhưng lại đứng nghiêm ở bên bờ sông, ngói đỏ đình đài xem ra thật là mất hứng!

Mặc dù du khách trên thuyền đều lộ mặt vẻ ghét, nhưng cô nương xấu xí này tựa hồ không phát giác gì, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn làm mặt nước sáng tỏ.

Lúc này, một chiếc thuyền hoa xanh vàng rực rỡ chậm rãi lướt tới gần, chẳng qua là nó rèm vải đều buông xuống cho nên làm cho người ta khó có thể nhìn rõ bên trong.

Mũi tàu có một gã chèo thuyền cùng hai gã sai vặt mặc thanh y khuôn mặt đều mang vẻ lo lắng, giữa lúc này màn che đột nhiên bị vén lên một tiểu nha hoàn nhanh chóng đi ra. Người ta chỉ thấy không biết nàng cùng gã sai vặt nói cái gì đó, gã sai vặt đầu tiên là vẻ mặt vui mừng, tiếp theo vội vàng muốn người chèo thuyền đem thuyền cập bờ.

Mà động tác cập bờ, rốt cục lại làm cho cô nương xấu xí kia ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghi hoặc nhìn con thuyền…làm sao nhìn rất quen mắt?

“Cô nương, thật xin lỗi.” gã sai vặt ôm quyền nhìn nàng nói. “Công tử nhà ta ngày gần đây sinh bệnh, mặc dù mời đại phu nhưng đã nhiều ngày không ăn cơm, lúc này đột nhiên có khẩu vị, muốn ăn điểm tâm cháo loãng, chẳng biết xin cô nương giúp một việc có được không? Chúng ta nguyện ý giao ngân lượng.”

Nàng gật đầu, “Xin đợi chút, ta vừa lúc nấu chút ít, lập tức đi lấy ra.”

Nàng bước nhanh đi trở về, thân ảnh mảnh khảnh cũng là rất mê người, chỉ tiếc khuôn mặt xem ra…

Chỉ chốc lát nàng bưng chén cháo trở lại bên bờ, đang muốn giao cho gã sai vặt, này mới phát hiện mũi tàu màn che đã kéo ra, mà một bóng lưng quen thuộc đang đưa lưng về phía nàng, nàng nhìn chằm chằm hắn đột nhiên ngây dại.