Làm Dâu Nhà Ma

Chương 37: Trò lừa!



Ừ, tốt nhất là cậu mau tống khứ nó đi đi… nhưng mà cậu phải giữ cẩn thận đấy, kẻo có ai tình cờ phát hiện ra thì mệt!- Song Song nhắc nhở.

-Cậu đừng lo, không ai biết dưới sàn nhà gỗ lại có đường hầm… với lại cái vòng xoay kim loại dùng để mở cửa hầm lại nằm khuất ở mặt dưới kệ sách, chính thế nên suốt mười mấy năm tớ có biết đâu!!!

Vì không thể ngờ rằng AJ đang núp sau lưng mình nên Du Hạo đã vô ý tiết lộ những chi tiết quan trọng liên quan đến quyển sách và cả đường hầm bí mật! AJ bất động trong giây lát rồi cậu… nở nụ cười thích thú!!

Bỗng, giọng Yến Phi vang lên:

-AJ, sao cậu còn đứng đây, cậu đã nói chuyện với Song Song chưa!?

AJ nhìn lên thấy cô gái đứng ngay trước mặt.

Du Hạo và Song Song cũng quay qua. Cô gái họ Lục ngạc nhiên:

-Tiểu Phi, cậu chưa về sao?

-À…ừ, tớ định về và nhờ AJ đến nói cho hai cậu biết, nhưng thấy không yên tâm nên tớ vào xem thử thì thấy AJ đang đứng…

-AJ? Cậu đến từ lúc nào… cậu đã đứng đây nãy giờ ư?- Du Hạo kinh ngạc.

Song Song đưa mắt sang Du Hạo, nếu đúng như vậy thì AJ đã… nghe hết cuộc nói chuyện khi nãy!

Không thể để bị phát hiện ra việc đứng nghe lén nên AJ liển bảo:

-Tui vào đây, vừa định đến chỗ Du Hạo từ phía sau thì đúng lúc Tiểu Phi vào luôn…. mà bộ có chuyện gì khiến hai người lo lắng hả?

-Chẳng có gì, thế cậu định nói gì?- Song Song vẫn còn bực bội.

-Tui xin lỗi vì lúc nãy đã nóng giận, tui thấy trong người không khỏe muốn về nhà với Tiểu Phi, thế thôi, điểu tui muốn nói chỉ có vậy!

Yến Phi thêm lời:

-AJ bảo mệt nên thôi chúng tớ về trước, lần sau nếu có dịp chúng ta lại đi chơi với nhau!

-Ừ, cậu muốn vậy thì đành chịu, chúng tớ chắc cũng sẽ về luôn!

Yến Phi nhìn Du Hạo mỉm cười:

-Rất vui được gặp cậu, Du Hạo! Tạm biệt!

Du Hạo cười gượng vì… tiếc nuối, cậu không muốn để cô gái về như thế.

Yến Phi với AJ khuất dạng sau tấm cửa kính của nhà ăn. Song Song khẽ đảo mắt sang Du Hạo, anh chàng nhìn theo hai người, à không… có lẽ là nhìn theo Yến Phi, với gương mặt ẩn chứa nỗi buồn!

***************

Két! Cửa mở AJ vừa vào phòng đã cất tiếng:

-Acc, ta về rồi đây!

Không nghe trả lời, AJ quay qua, Access ngồi xoay lưng, mặt hướng ra cửa sổ. Tên tiểu yêu còn giận chuyện hôm qua bị ném vào tường!

AJ thở dài, từ từ tiến đến gần rồi đưa ra trước mặt Access một giỏ hoa nho nhỏ xinh xinh cùng lời nói:

-Được rồi, ta xin lỗi vì đã ném mi vào tường… ta mua hoa tặng mi nè!

Thấy Access vẫn bỏ mặc, AJ tiếp:

-Đừng giận dai như thế, mi cũng biết từ trước đến giờ ta không bao giờ xin lỗi ai cả… mi là người đầu tiên đó!

Lặng thinh một lúc, Access khẽ xoay người lại:

-Cậu hãy hứa từ nay không làm thế với tui nữa… cậu đã ném tui thẳng tay…

-Umh… ta hứa, vì ta giận quá nên làm thế với mi, sẽ không có lần sau đâu!

Access nhìn nhìn cậu bạn, bảo:

-Còn nữa, cậu đừng bao giờ nói cái câu… “Ta chỉ cần Tiểu Phi thôi, không cần ai hết…” vậy còn tui, tui là gì của cậu?

AJ hơi bất ngờ vì tên tiểu yêu này lại để bụng câu nói ấy.

-Rồi, ta sẽ không nói thế nữa… Acc à, mi đã ở bên cạnh ta hơn tám năm chẳng lẽ mi nghĩ ta không cần mi ư, dĩ nhiên trong lòng ta luôn luôn có mi…

-Thật chứ?

AJ gật đầu liên tục. Access, trong lòng nỗi giận trôi đi hết, bắt đầu thấy sướng sướng. Hắn cầm lấy giỏ hoa nhỏ, cười vui vẻ:

-Chà, hoa cậu mua đẹp thấy sợ… cám ơn nhé!!

AJ cười phì. Cậu thả người xuống ghế, gác chân lên bàn:

-Mi thích là được rồi! Đêm nay có nhiều chuyện vui quá…

Access đang ôm giỏ hoa lăn qua lăn lại khi nghe câu nói đó của AJ hắn ngẩng lên:

-Nhiều chuyện vui!? Là chuyện gì?

Thấy AJ cứ cười cười hình như là có cái gì rất tuyệt thì phải. Access đặt giỏ hoa xuống, bay đến đáp lên vai chàng trai:

-Nè, có gì kể tui nghe đi…

-Từ từ, đừng nóng, ta sẽ nói nhưng bây giờ mi hãy đến chỗ đám thuộc hạ bảo chúng đến đây ngay… ta có chuyện muốn giao cho chúng!

***************

Về đến nhà là Lục Song Song nằm lăn ra giường, mắt hướng lên trần nhà ngẫm nghĩ. Đến giờ con bé vẫn không tài nào hiểu được vì sao Yến Phi lại không hề nhận ra Du Hạo. Dù có bị lấy đi ký ức nhưng khi gặp mặt người con trai mình đã từng yêu sâu sắc thì lập tức phải nhận ra ngay chứ! Lẽ nào tình cảm trước đây của Yến Phi và Du Hạo chỉ là nhất thời? Không đúng, những lần thấy họ đi bên nhau Song Song thấy cả hai rất hạnh phúc, hạnh phúc về một tình yêu gắn bó… Chưa kể nếu không yêu Du Hạo thật sự thì Yến Phi sẽ không trở về khi biết Du Hạo là ma!! Vậy rốt cuộc là vì sao… Song Song bật dậy, nghĩ ngợi, có khi nào là Yến Phi đã không còn tình cảm gì với Du Hạo, giờ đây cô gái chỉ còn biết AJ…? AJ đã hoàn toàn nắm giữ trái tim của Yến Phi? Ối trời, cái tên ấy đáng ghét thật…Song Song vò đầu tức tối!

Ngồi lặng người trong vài giây, Song Song nhìn qua bên cạnh thấy cành hoa Du Hạo tặng… Cô gái họ Lục cắm cành hoa vào cái chậu hoa ở trên tủ trong phòng ngủ. Con bé cúi người nhìn mấy cánh hoa với màu hồng phấn…

-Tặng cậu…!!

-Này, sao trên đời lại có cái kiểu tặng hoa như thế nhỉ… bộ nhìn mặt tôi mà tặng hoa thì cậu thấy buồn nôn hả?

-Cậu này, sao lại nói thế… rồi, tớ nhìn cậu thế này được chưa… cậu không muốn nhận hoa à?

Song Song cười cười, không hiểu sao lúc này thấy lòng có chút hạnh phúc, kỳ lạ… Chợt, nó nhìn chiếc gương soi trên bàn, chiếc gương tròn to phản chiếu hình ảnh nó thật rõ! Song Song lại nhớ lời Du Hạo lần trước…

-Tớ hiểu rồi, tớ sẽ không nhìn nữa… mà này Lục Song Song…

…cậu cười trông xinh lắm nên hãy cười nhiều vào!!!

Song Song nghiêng đầu, áp hai tay lên gương mặt, nói khẽ:

-Mình cười… trông rất xinh sao?

Nghĩ gì đó, cô gái họ Lục tự nhiên nhìn vào gương rồi… mỉm cười!! Nó chỉ muốn kiểm chứng xem lời Du Hạo có thật không!...

Gương mặt đang cười tươi thì bất chợt sụ xuống, Song Song lắc đầu:

-Rồi, mình điên thật rồi, khi không nghe lời cậu ta chứ… mà sao cứ nghĩ đến cái tên Du Hạo ấy nhỉ, đi tắm thôi, tắm xong sẽ tỉnh táo lại ngay!

Song Song rời khỏi phòng. Cành hoa trên bàn vẫn nở rực rỡ như nụ cười của ai đó gửi đến trong đêm đông!

***************

Gió ngoài vườn thổi mạnh, xào xạt những cành cây khẳng khiu. Du Hạo ngồi lặng lẽ trên bậc thềm đá, vì lại nhớ về buổi đi chơi hôm nay… Yến Phi đã hoàn toàn không nhớ cậu là ai nữa rồi! Người con gái ấy đã có tình yêu mới…! Tự dưng lúc này đến lượt Du Hạo thấy ganh tị với… AJ! Lúc AJ nắm tay Yến Phi đưa đi, cậu không thể giữ Yến Phi lại được vì… cậu đối với cô là gì chứ? Phải, giờ đây Du Hạo không là gì trong lòng cô gái nữa…và cũng không có lý do cũng như tư cách gì để mà nắm tay giữ Yến Phi. Du Hạo đang hối hận? Cậu sợ điều Song Song nói trước đây sẽ trở thành sự thật…

“Du Hạo, tôi hy vọng cậu sẽ không hối hận khi đã lấy đi ký ức của Tiểu Phi!!”

Du Hạo cúi đầu, nhắm mắt vì lòng đau nhói…

Đột nhiên, có vật gì đó bay vèo đến rớt ngay dưới chân Du Hạo. Du Hạo liền ngước mặt lên nhìn, ngạc nhiên là chẳng có ai cả. Cậu đưa mắt xuống, là một tờ giấy bị cuộn nhỏ. Với tay lấy lên và mở ra xem, mắt Du Hạo mở to khi dòng chữ hiện ra rõ ràng: Lục Song Song đang ở trong tay ta, nếu muốn cứu cô ta thì đến bãi đất trống ngay!

-Bãi đất trống… là chỗ của bọn Dạ Ma mà… chúng bắt Song Song rồi ư…

Du Hạo vò tờ giấy trong tay… Bỗng, có cái bóng bay vút đi trên mái nhà, Du Hạo đã trông thấy, ngay lập tức liền đuổi theo.

Bóng anh chàng họ Du vừa rời đi thì AJ… xuất hiện! AJ cười nhạt:

-Hóa ra… Lục Song Song cũng quan trọng với cậu quá nhỉ, Du Hạo!?

AJ mở toang cánh cửa ngôi nhà gỗ, đưa mắt nhìn một lượt, căn nhà tối om, vắng lặng. Cậu nhìn sang bên phải, ngay vách ngôi nhà là cái kệ sách cao… “….vòng xoay kim loại dùng để mở cửa hầm lại nằm khuất ở mặt dưới kệ sách…”

câu nói tiết lộ của Du Hạo vang lên, không chần chừ, AJ bước đến, cúi người xuống và đưa tay mò mẫm mặt dưới kệ sách gỗ. Kịch!! Tay cậu đụng trúng vật gì cứng cứng, theo cảm nhận thì đó là vòng kim loại, đúng như Du Hạo nói… AJ từ từ xoay nhẹ một vòng. Lại thêm một tiếng Kịch!! và lần này là cửa hầm bên dưới sàn nhà gỗ mở ra. AJ đến gần nhìn, có bậc thang dài dẫn lối xuống tầng hầm đầy bóng tối.

-Du Thượng, ông ghê gớm thật…giấu quyển sách đáng sợ ấy ngay bên trong nhà của con trai, đáng tiếc tui sẽ là người có nó chứ không phải Du Hạo!

AJ cười nhạt, đặt chân lên bậc thang rồi nhẹ nhàng tiến sâu xuống bên dưới…

Lúc này, Du Hạo vẫn còn đuổi theo cái bóng đen bay phía trước, cái bóng lúc ẩn lúc hiện và tốc độ bay nhảy của hắn khá nhanh.

-Quái, lũ Dạ Ma bắt Song Song làm gì chứ? Chẳng lẽ… chúng muốn biến cậu ấy thành bữa ăn tối…??

Du Hạo đuổi theo cái bóng liêu xiêu kia vào bên trong rừng. Bịch!! Du Hạo đáp xuống đất, cẩn thận quan sát xung quanh xem có mai phục không! Dạ Ma hay đi theo đàn, thường là thế, chúng hoạt động rất đoàn kết vậy nên lúc này Du Hạo nghĩ có thể Dạ Ma đang núp quanh đây, chờ cơ hội là sẽ tấn công ngay… Nhưng cái bóng đen khi nãy đột nhiên biến mất tiêu, Du Hạo hình như mất dấu tên ma ấy rồi!! Du Hạo đưa mắt nhìn xuyên qua những tán cây xum xuê, mấy chiếc lá ngả màu tối khẽ rung rinh trong gió lạnh vào nửa đêm. Dường như không có ai ngoài Du Hạo cả, không bóng dáng, không âm thanh nào phát ra dù rất khẽ.

-Sao mình chẳng nghe thấy “mùi” gì hết, vậy là không có con Dạ Ma nào ư?

Trở lại tầng hầm dưới sàn nhà gỗ, giống như Du Hạo chiều nay, AJ cũng đang có mặt ở ngay phòng có quyển sách ma thuật. Cậu chăm chú nhìn quyển sách cũ đang xoay chậm rãi trong vòng tròn ma pháp, màng lưới phép bảo vệ tỏa ra từ ngôi sao năm cánh, biểu tượng dưới mặt sàn đầy bụi bặm.

-Cuối cùng ta cũng tìm thấy… ta tìm kiếm nó suốt mười năm trời, đã đến lúc ta có nó trong tay rồi…

AJ thận trọng tiến đến gần màng lưới phép, khẽ khàng giơ tay lên… Cậu đưa mắt nhìn xung quanh, xem có cạm bẫy gì không. Chẳng có gì, AJ từ từ thò tay xuyên qua màng phép, một cách dễ dàng rồi tiếp tục đưa tay tiến sâu vào vòng tròn phép màu xanh lam… một chút nữa thôi, chỉ cần một chút nữa, AJ hít sâu một hơi, mạnh dạn chạm tay vào quyển sách vẫn xoay đều, xoay đều, trông nó thật hiền lành như thể… dẫn dụ người khác hãy lấy nó!!!

Nhanh chóng, AJ lôi quyển sách ra ngoài, vòng phép xanh lam và màng lưới bảo vệ bởi ngũ hành bất chợt biến mất, niêm phong đã bị gỡ bỏ…

AJ cầm quyển sách, đôi mắt trong đêm ánh lên cái nhìn ranh mãnh:

-Ta có quyển sách rồi… Du Hạo…!

Đứng lặng nãy giờ mà không hề có động tĩnh hoặc con Dạ Ma nào ra tấn công, Du Hạo bắt đầu suy nghĩ:

-Chuyện gì vậy, cái bóng biến mất và cũng chẳng có con ma nào… à hay là ỡ chỗ bãi đất trống, trong giấy viết như thế…

Rồi Du Hạo khựng lại trong thoáng chốc, lắc đầu:

-Không… không đúng… sự việc này có gì đó không ổn… làm sao biết chắc chúng bắt Song Song? Cái việc bảo mình đến bãi đất trống cũng không bình thường… chúng viết thế để làm, chúng muốn mình đến đó hay…muốn mình rời khỏi nhà gỗ…? Không hay rồi…

Trước mặt Du Hạo cửa hầm bí mật mở rộng. Còn chưa suy nghĩ được gì là Du Hạo lập tức chạy xuống tầng hầm. Căn phòng cuối con đường hoàn toàn trống trải, quyển sách biến mất, những màng lưới phép cũng bốc hơi theo… Xung quanh vẫn bình thường, không hề xảy ra cuộc ẩu đả nào, chỉ có những dấu giày in lại trên lớp bụi dày dưới sàn nhà…. Du Hạo đã bị lừa…

***************

-Ha ha ha, cậu lấy được nó rồi à?

Access cầm quyển sách cười lớn. AJ nhìn sang đám thuộc hạ:

-Các ngươi làm tốt lắm, không còn việc gì nữa, các ngươi có thể về…

-A dạ, mà chủ nhân… cái quyển sách đó là gì vậy, nó quan trọng lắm sao?

Lông Xám muốn đứng tim, dù hắn chẳng có trái tim nào, khi bắt gặp cái nhìn đáng sợ của AJ chiếu về mình, cậu cất giọng lạnh băng:

-Từ bao giờ mà ngươi lại có quyền bảo ta phải nói tất cả những việc ta làm cho ngươi vậy? Các ngươi bắt đầu nhiều chuyện rồi hả…

Xù Xì đẩy nhẹ tên bạn ngốc, cười cười:

-Chủ nhân đừng giận, cái tên này đần độn lắm, hắn rất hay tò mò… chủ nhân là người rộng lượng đừng trách hắn làm gì!

Lần đầu tiên tên ma mập ấy nói một câu nghe lọt tai như thế.

AJ xoay lưng, gắt:

-Xéo đi! Đừng làm ta nổi điên!!

Câu ra lệnh vừa dứt thì đám ma đói nháo nhào lần lượt chui ra khỏi cửa sổ y như lũ vịt trời bị lùa ra ngoài đồng. Chân Đen cúi người:

-Chủ nhân nghỉ ngơi, chúng thuộc hạ xin cáo!

Chân Đen trước khi bay đi vẫn kịp quắt mắt nhìn qua quyển sách màu xanh đen kỳ bí mà Access mân mê trên tay…

Lia ánh nhìn về phía cửa sổ, bóng mấy con ma mất dạng sau đám mây đen dưới vầng trăng, AJ nghĩ thầm:

-Mình quên hỏi về lũ Dạ Ma lần trước, có gì đó không ổn đang xảy ra…

AJ lại nhớ đến cái bóng biến mất trong con đường nhỏ lần trước và cả cái xác chết có dấu răng của Dạ Ma trên cổ!

***************

Hôm sau, Lục Song Song đứng bật dậy khi nghe Du Hạo báo tin sét đánh:

- Cái… cái gì… cậu nói quyển sách ma thuật bị lấy rồi ư? Ai lấy?

-Tớ không rõ… đêm qua có người đột nhập vào lấy mất quyển sách!

-Trời hỡi… chẳng phải tôi đã dặn là cậu hãy cẩn thận kia mà, cậu đã biến đi đằng nào hay bất tỉnh ở đâu mà lại để nó bị lấy đi dễ dàng như thế?

-Tối qua tớ bị lừa… đuổi theo một con Dạ Ma…- Du Hạo gãi đầu.

-Gì chứ… sao cậu cứ khoái bắt Dạ Ma vậy, đuổi theo nó làm gì??

Du Hạo thành thật “khai báo”:

-Tại chúng ném cho tớ tờ giấy ghi là chúng đã bắt cậu, tớ sợ cậu xảy ra chuyện nên liền đuổi theo… tớ đã bất cẩn để mắc mưu…

Song Song tròn xoe mắt, thật bất ngờ vì chuyện này. Hóa ra vì nghĩ nó bị Dạ Ma bắt nên Du Hạo mới đuổi theo rồi hậu quả là để mất quyển sách!

-Cậu… vì lo cho tôi nên đuổi theo Dạ Ma à?

Thấy Du Hạo gật đầu, Song Song chợt im lặng, không giận dữ, không lớn giọng trách mắng nữa… chỉ là đang suy nghĩ!

-Xin lỗi, tôi không nên trách cậu như vậy!

Song Song phải mất mấy giây sau mới nói được. Du Hạo cười:

-Không, thật sự là lỗi của tớ, lẽ ra tớ nên cẩn thận hơn…

Nhìn nụ cười dịu dàng của anh chàng, Song Song… lại suy nghĩ. Nó thấy có lỗi với Du Hạo và lúc này chợt khó xử làm sao!

-Tớ chỉ muốn báo cho cậu biết chuyện này, bây giờ tớ phải đến Hội Nhật Hoàng cầu cứu các bác mới được!

-Này, cho tôi theo với… tôi cũng muốn đi…

***************

Ít phút sau, tại Hội Nhật Hoàng, trong phòng lớn, Kim Ban sững sờ:

-Con nói sao…con tìm thấy quyển sách ma thuật và đêm qua nó đã bị lấy đi?

Du Hạo gật đầu. Vương Đại nhìn thằng bé:

-Con có biết ai lấy nó không?

Lần này Du Hạo… lắc đầu.

-Tai họa… tai họa rồi!- Phùng Đỉnh tru tréo- Tìm thấy quyển sách nhưng lại bị lấy mất và điều nguy hiểm là… ai đang giữ nó!!

-Bình tĩnh đi lão Đỉnh.- Kim Ban hỏi- A Hạo, con… vì sao tìm được nó?

Khi tìm thấy quyển sách trong tình trạng ra sao?

Du Hạo kể lại mọi chuyện cho ba ông già nghe. Cậu vừa dứt lời thì Phùng Đỉnh vỗ tay cái chát, hắng giọng:

-Ồ, thì ra thế… Du Thượng đã xây tầng hầm ấy cốt muốn giấu quyển sách, rất có thể A Thượng đã luyện phép dưới đó cũng nên.

-Theo như cháu kể thì, quyển sách bị bao bọc bởi vòng tròn phép niêm phong và màng lưới bảo vệ bởi ngũ hành… đó là cách bố con dùng để niêm phong “mùi ma thuật” lại!! Ra vậy, ra vậy…

-Các bác ơi, cháu không hiểu vì sao chú Thượng chỉ niêm phong “mùi ma thuật” mà không niêm phong cả quyển sách, và tại sao chú ấy không đưa cho Hội Nhật Hoàng?- Song Song thắc mắc.

Ba ông lão kia nhìn nhau. Vương Đại thở ra:

-Việc A Thượng không trao lại cho Hội có lẽ vì không kịp thời gian… còn về việc vì sao A Thượng không niêm phong cả quyển sách là vì… anh ấy không đủ sức làm thế!!

Hai đứa trẻ ngạc nhiên. Kim Ban đứng dậy:

-Sự thật thì… để niêm phong quyển sách ấy phải có phép “phong ấn” mới giam được nó!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.