Lời Thì Thầm Của Những Đóa Hồng (A Whisper Of Roses)

Chương 10



Trước cái tên Morgan bật lên một cách tha thiết từ môi của người đàn bà khác, Sabrina ngay lập tức choàng tỉnh. Cái kẻ nhàu nhĩ trên giường của chồng nàng còn không hề níu lấy chút xấu hổ giả dối nào hết. Cô ta còn chẳng thèm băn khoăn kéo tấm khăn trảigiường lên để che khoảng ngực trần của cô ta nữa kìa. Sức mạnh ở đâu thình lình tràn ra khỏi mạch máu của Sabrina. Nàng trở nên cứng ngắc, trượt ra khỏi vòng tay của Morgan như một tấm ván vô tri.

Quai hàm của anh làm việc gần như cùng lúc với tâm trí anh, nhưng Morgan là người đàn ông của hành động, không phải của lời nói. Anh bước dài đến bên chiếc giường,quấn tấm khăn trải giường quanh kẻ không mời mà đến, rồi đẩy cô ta về phía cửa với không một chút ‘nếu cô vui lòng.’

Người đàn bà tóc vàng đẹp như tượng lề mề bước đi cho tới khi cô ta vấp phải Sabrina.”Cô ta là đứa chết tiệt nào đây?”

Cảm thấy mình lùn tịt, ướt át và bẩn thỉu, Sabrina cố gắng không trở nên bối rối dưới tháiđộ thù địch của người đàn bà đó.

Morgan bỏ cô ta ngoài hành lang. “Vợ tôi,” anh ta trả lời, rồi đóng cánh cửa một cách nhẹnhàng nhưng chắc nịch trước khuôn mặt chết điếng của cô ta.

Không hề quay lại, anh ta dựa người vào cánh cửa, cả sức nặng tựa trên hai gam bàn tay to bè, một đầu gối khụy về phía trước. Im lặng vỡ tách giữa hai người, còn to hơn cảtiếng ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi.

Sabrina tán thưởng nhẹ bẫng. ”Xử lí thật duyên dáng. Brian thể nào cũng sẽ rất khâm phục kĩ năng của anh cho mà xem. Anh quẳng cô ta ra ngoài như thể cô ta không hơn gì một kẻ chuyên sưởi ấm mấy cái giường nguội lạnh ấy.”

“Cô ta không phải.”

“Anh không định giải thích cho cô ta sao?”

“Tôi giải thích rồi.” Anh ta quay người lại để đối mặt với nàng, hai cánh tay bắt chéo trongtư thế muốn cảnh cáo hoặc thách thức nàng. “Hay tôi nên gọi cô ta lại? Tôi có hơi mệtmột chút nhưng một khi ngày mới chưa đến thì tôi chưa thể đối phó được với cả hai cô.”Sabrina lờ sức nóng đang tăng cao trên đôi má của nàng đi. Morgan dường như nhất quyết không chịu bỏ lỡ một cơ hội để nhắc nàng nhớ nàng đã cưới người đàn ông như thế nào. “Tôi không thể phản đối ngoại trừ để ý thấy nét tương đồng trong một gia đình.Cô ta là ai? Nhân tình của anh? Em họ của anh?” Nàng ngừng lại để nhấn mạnh một cách xấc xược. “Hay em gái của anh?”

“Alwyn là em họ của Ranald.”

“Nhưng tôi tưởng Ranald là anh họ của anh.” Khi trán của chính Morgan nhăn lại trong một mớ hỗn độn, Sabrina ấn hai đầu ngón tay lên thái dương nàng. “Ôi thôi, đừng bậntâm. Tôi quá kiệt sức để gỡ rối mấy cái nhánh ngoằn nghèo trong cây gia phả của nhà MacDonnell rồi. Tôi nghĩ anh thật may mắn khi biết mẹ của anh là ai.”

Khi nàng mở mắt, nàng chợt thấy sợ hãi khi nhận ra Morgan đang hiên ngang đi về phía nàng. Anh ta ép nàng lùi về phía lò sưởi, rồi bắn ra từng từ như từng phát đạn. “Tôi chưađược ngủ suốt ba sáu tiếng đồng hồ qua, cô bé, và điều đó bắt đầu khiến sự suy xét của tôi kiệt quệ rồi. Bởi vậy trừ khi cô vui lòng muốn cây gia phả nhà tôi mở rộng ngay tại đây và ngay lúc này, thì tôi không mong muốn được tranh luận với cô đâu.”

Nhiệt độ từ cơn giận của Morgan tràn qua nàng còn nóng hơn cả ngọn lửa đang cuộn tròn trong lò. Khi Sabrina ngẩng đầu lên để nhìn trả lại anh ta, tất cả những nỗi sợ hãi nàng đã quên đi trong khi được ôm ấp trong vòng tay của anh ta đã quay lại để nhấn chìm nàng. Thị tộc MacDonnell nổi danh về ba điểm - tính cách man rợ của bọn họ, ham muốn nhục dục đến ngấu nghiến của bọn họ, và lòng căm thù của bọn họ đối với thị tộc Cameron. Nàng sợ rằng nàng đã được biết tất cả ba điều đó trong đôi bàn tay tànnhẫn của gã khổng lồ bẳn tính này.

Cánh tay anh ta nâng lên, đổ bóng dài trên gương mặt nàng. Nàng bất thần co người vào những khối đá ấm áp khiến lưng nàng đau buốt. Trong cả cuộc đời nàng, không có một ai dám đánh nàng. Ngay cả khi nàng đáng bị nhận điều đó. Nhưng do đã được báo trước rằng những người nhà MacDonnell khinh miệt bất cứ hành động yếu đuối nào, nàng ép đôi mắt nàng đóng sập lại và cầu nguyện nàng có thể giữ cho nàng khỏi bật khóc khi bàn tay to lớn đó hạ xuống.

Một khúc than bùn cháy lèo xèo trong ngọn lửa. Những ngón tay ấm áp kiếm tìm trên má nàng, dịu dàng hạ chiếc mũ trùm của nàng xuống và giải phóng những gợn sóng thình lình đổ xuống của mái tóc nàng. Sabrina choàng mắt rồi chợt nhận ra Morgan đang nhìn xuống nàng chăm chú, màn đêm bao phủ trong đôi mắt anh ta tựa hồ như nàng đã giáng cho anh ta một đòn chết người vượt khỏi những hành động tàn nhẫn nhất vậy.

“Tôi đã dạy em rất tốt, phải vậy không cô bé?”

Sabrina không thể nói lời nhận xét có chút xúc phạm gượng gạo trong giọng nói của anh ta là dành cho nàng hay cho anh ta nữa. Nàng khẽ nghiêng đầu, hổ thẹn vì anh ta đã đọc được nỗi sợ hãi của nàng quá dễ dàng. Anh ta quay đi, những bước chân nặng nề in dấu mệt mỏi.

Nàng ghì lấy cơn run rẩy chớm quay trở lại. Với sự vắng mặt của Morgan, ngọn lửa trở thành một tấm khiên yếu ớt để có thể che chở nàng trước cảnh khổ sở và cái lạnh tê người nàng đã phải chiến đấu cả ngày.

Như thể lãng quên sự hiện diện của nàng, Morgan tháo chiếc ghim cài khỏi áo choàng của anh ta và bắt đầu cẩn thận gỡ những tấm vải và đường xếp của nó. Sabrina như bị dính chặt vào hành động vô thức của anh ta. Anh ta giũ tấm áo choàng khỏi bờ vai. Ánh lửa liếm vào những phiến mỏng của đường gân và cơ bắp trên ngực anh ta. Tấm vảichoàng len dần trải ra quá chiếc bụng chắc nịch và nàng ép bản thân nín thở giống như đứa trẻ vào buổi sáng của Lễ Giáng Sinh, háo hức xem xem vật báu mới mẻ nào sẽ được khám phá vậy.

Nhưng do không hề được báo trước lúc tấm khăn trượt xuống thành một đống dưới chân anh ta, Sabrina đã nhận được nhiều hơn thứ nàng hằng mong ước. Nhiều hơn rất nhiều.

Khi Morgan trần trụi bước về phía chiếc giường, nàng khó nhọc nhìn chằm chằm vào bức tường nơi ánh mắt nàng băng qua với sự nỗ lực cao độ. Chiếc giường kêu cọt kẹt dưới sức nặng của anh ta. Tiếng rên lên mãn nguyện của anh ta khiến chân tóc ở gáy nàngngứa râm ran.

“Không lên giường sao, cô bé?”

“Không,” nàng vội trả lời, chộp lấy bất cứ lý do nào để không phải đặt bản thân nàng lênbệ thờ của con thú hoang lộng lẫy đó. “Tôi sẽ không ngủ ở đấy. Không ở trên cùng những tấm ga trải giường như nhân... cái người đó... cái người đàn bà đó.”

Anh ta lẩm bẩm. “Tùy cô.”

Nàng chỉ dám hé mắt nhìn qua vai nàng. Dường như chẳng mấy bận tâm đến nơi nàng ngủ, Morgan cuộn tròn quay lưng khỏi nàng, rồi kéo tấm mền tả tơi lên để che phủ cơ thể khỏa thân của anh ta.

Nàng cứ đứng vậy trong một lúc lâu, nửa hy vọng anh ta sẽ bình luận gì đó trước nhữngcái hít thở đến thương tổn của nàng. Hai đầu gối nàng bắt đầu đau nhức, bởi vậy nàng đã cởi chiếc áo choàng lông thú của nàng ra và tạo thành một chiếc tổ gọn gàng trên nền đá, cuộn chiếc mũ dưới đầu nàng để làm gối. Nàng nằm ngửa, quan sát những chiếc bóng không hề thân thuộc quằn quại trên trần nhà và ngạc nhiên cho rằng đó có thể làtiếng con chuột nào đó đang sột sọat bên ngoài cửa, khi giọng nói trầm lặng của Morgan vang lên xuyên qua không gian tĩnh lặng.

“Cô không cần phải ngần ngại trước tôi. Tôi sẽ không đặt tay lên người cô đâu, Sabrina Cameron.”

“Sabrina MacDonnell,” nàng thì thầm trong bóng tối, nhưng những tiếng ngáy êm đềm của Morgan là lời đáp lại duy nhất của nàng.

Sabrina tỉnh dậy vào sáng hôm sau bởi ánh mặt trời nhàn nhạt và âm thanh từ xa vọng lạicủa những con ong. Hàng trăm con ong. Hàng nghìn con ong. Tất cả những âm thanh ồn ào náo loạn ấy như muốn nếm thử da thịt mềm mại của nàng. Những ngón tay nàng giật vội lấy góc của tấm mền. Một tiếng rền rĩ như bị nghẹt lại xộc thẳng vào đôi tai của nàng.

Không phải đàn ong. Mà là kèn túi.

Chẳng có gì thay đổi hết, nàng thầm nghĩ. Nàng đang náu mình trên chiếc giường dễ chịu của nàng, đợi mẹ nàng mang đến tách sôcôla buổi sáng cho nàng. Morgan đã mãi chôn vùi dưới chân nàng, cuộc sống của anh ta bị treo lơ lửng bởi sợi chỉ tinh tế từ lòngnhân từ của cha nàng. Nàng mở choàng đôi mắt. Phân nửa chiếc màn treo tao nhã của nàng đã biến mất. Những khe tối lỗ chỗ của những phiến đá trên trần nhà hiện ra lờ mờ phía trên cao đỉnh đầu nàng, nhắc nàng nhớ rằng nàng giờ đây mới chính là kẻ bị chôn bởi lòng nhân từ của Morgan.

Nàng ngồi thẳng dậy. Tấm áo choàng của nàng nằm nhàu nhĩ trên sàn nhà đầy bụi. Morgan hẳn phải bế nàng lên giường trước khi anh ta thức dậy vào sáng nay.

Pugsley phi vào phòng ngủ và nhảy tót lên giường, những chiếc chân như miếng bánh nhúng bùn của nó để lại những dấu chân bé xíu.

“Mày trông có vẻ rất hài lòng,” nàng kêu lên khi nó thả món đồ biếu tặng của nó vào lòng nàng. Nàng đưa vật hình trụ đầy bụi bẩn đó lên trước ánh sáng. Đó là một khúc xương.Một khúc xương trông rất đáng ngờ và đáng lo ngại của một con người. ”Chắc chắn là thuộc về người vợ cuối cùng của Morgan,” nàng lầm bầm.

Bỏ lại Pugsley dính như gôm vào với vật báu của nó, nàng trèo xuống khỏi chiếc giường cao, co rúm lại khi những ngón bị kẹp đến tái xanh của nàng đập phải sàn nhà. Nàng từ trước đến giờ chưa khi nào mang giầy đi ngủ. Cửa sổ gần nhất là một cái lỗ toang hoác trên bức tường đá được che chắn bởi một tấm kính đã biến dạng. Khi nàng kéo những tấm rèm tách ra, tấm lụa mục nát rơi lả tả trên đôi bàn tay nàng.

Xa xa bên dưới, cánh rừng tách ra để lộ một đồi cỏ nơi thị tộc MacDonnell tụ họp nhau lại để nói lời từ biệt cuối cùng với thủ lĩnh của họ. Khi cơ thể của Angus được hạ xuống chiếc hố cạn được kè đá xung quanh, là lúc ánh mắt Sabrina định vị chính xác được vị trí của con trai ông ta giữa cả đám người. Bờ vai Morgan vẫn cứng rắn ngay cả trong đaubuồn. Tiếng te te lẫn lộn vui buồn cuối cùng của chiếc kèn run lên trong từng đợt gió. Sabrina rùng mình trước âm thanh sầu muộn ấy. Eve có lẽ là một người thô bạo và hung dữ, nhưng bà ta có thể khiến cho chiếc kèn túi khóc than với kĩ năng mà bất cứ bậc thầy âm nhạc nào từ Luân Đôn cho tới Edinburgh cũng phải đố kị.

Những người trong thị tộc MacDonnell chậm chạp giải tán, để lại Morgan một mình. Anh ta không đi theo con đường của bọn họ để trở lại lâu đài, mà lại cưỡi Pookah rồi tan dần vào khoảng không mờ sẫm của khu rừng.

Một nhát dao đâm thẳng vào trái tim của Sabrina. Nàng giờ là vợ của Morgan. Nàng nên đứng bên cạnh anh ta. Nhưng anh ta lại không cần đến nàng, nàng tự nhắc cho nàng nhớ. Anh ta đã khiến mọi thứ trở nên rõ ràng một cách đau đớn rằng chỉ có duy nhất một lý do để người đàn ông như Morgan cần một người phụ nữ. Nàng đẩy cánh một cánhcửa sổ bật mở ở phía đối diện phòng ngủ. Ngọn gió táp liên hồi vào nàng, làm bỏng rátđôi mắt nàng và giật phăng mái tóc khỏi khuôn mặt nàng để lộ một quang cảnh thô sơ tráng lệ. Những ngọn núi phủ tuyết tô điểm thêm dải mây ở phía chân trời trông như một chiếc vương miện đính đầy hạt trai. Những vách đá lởm chởm ôm lấy bờ dốc của những ngọn núi rơi thẳng xuống bãi thạch nam bên dưới. Một con đường chật hẹp ngoằn nghèo chạy dọc quanh sườn núi. Sabrina run lên dữ dội, nàng thầm cảm tạ rằng nàng đã ngủ để vượt qua cơn ác mộng về dãy núi cao vợi của Morgan nằm sừng sững theo suốt dảiđá eo hẹp và đầy bùn đó.

Hai bàn tay nàng siết chặt vào phiến đá trong niềm ước ao không lời, đáp lại nhịp đập hoang vu chưa từng xuất hiện trong trái tim nàng. Morgan hẳn phải thấy những ngọn đồi nhỏ dịu dàng cùng dãy núi núi đá vây quanh những đồng cỏ của thị tộc Cameron vô vịkhông chịu đựng nổi. Nàng tưởng tượng anh ta dần trưởng thành ở nơi đây, giữa cánh rừng không thể nhìn xuyên thấu cũng như những vách đá không thể vượt qua. Thử hỏi sao mà trái tim anh ta lại không chút dễ dàng để xâm phạm cho được?

Khẽ thở dài, nàng quay trở lại với chiếc giường. Sự ấm cúng mời gọi của nó đã bị pháhỏng bởi hình ảnh khủng khiếp Morgan vướng vào trong vòng tay của Alwyn tóc vàng như ánh mặt trời.

Bị kích động bởi lòng căm phẫn, nàng lột bỏ tấm mền ẩm mốc khỏi chiếc vỏ dầy rồi quẳngnó ra ngoài cửa sổ. Nó cuộn lên rồi chìm xuống hẳn chiếc hào nhớp nháp, ứ đọng đầy dương xỉ mà không để lại vết tích gì. Nàng ném khúc xương theo sau tấm khăn trải giường, túm lấy Pugsley trước khi nó có thể tung người ra khỏi cửa sổ theo sau khúcxương đó.

“Ồ, không, mày không được làm thế. Khuôn mặt của mày là thứ thân thiện nhất mà tao chắc chắn được thấy hôm nay đấy.”

Chiếc lưỡi của nó liếm láp mũi nàng. Nàng chợt nhận ra có ai đó đã lấy mất viên ngọcđính trên chiếc vòng cổ của nó. Những chiếc rương của nàng chắc chắn cũng gặp phải kẻ tương tự, được tháo ra một cách tỉ mỉ bởi những người đàn bà trong thị tộc của Morgan. Nàng chợt rùng mình khi tưởng tượng Alwyn ngực nở nín thở ép mình vào một trong những chiếc áo ngực thanh tú của nàng. Theo sát gót cơn rùng mình vừa đến lúc nãy, lần này còn xúi giục thêm cả cảm giác ghê sợ lẫn tội lỗi nữa.

Enid!

Lạy Chúa, làm sao nàng có thể bỏ lại chị họ của nàng vào tay những tên man rợ đầy man muốn ấy! Người chị đáng thương của nàng chắc chắn giờ đây đang ngồi co ro dưới một chiếc giường giăng đầy mạng nhện, khẩn cầu được giải thoát. Hoặc cái chết.

Không cần bận tâm đến việc làm phẳng quần áo nhàu nhò của nàng, Sabrina thả Pugsley xuống giường rồi lao ào ra ngoài phòng ngủ.

Sabrina ngả người vào một góc tối, đá chân vào đống đá vụn. Nàng nhảy lò cò, bóp bàn chân đang nhoi nhói của nàng, rồi tiếp tục chạy, từ chối hoang phí những giây phút quý giá khi đức hạnh của chị họ nàng đang treo lơ lửng. Những cánh cửa sổ có mép lởm chởm nằm không đều nhau khiến nàng bối rối cho đến khi nàng nhận ra tất cả đều khôngphải cửa sổ, mà chúng là những lỗ thủng được tạo bởi hỏa lực của kẻ thù.

Sau khi vượt qua phòng ngủ của Morgan hơn hai lần, nàng khẽ thở hắt ra khuây khỏa khi tìm thấy một chiếc cầu thang quấn quanh vào phía trung tâm của tòa lâu đài. Nàng chạy xuống những bậc thang, lướt vèo qua một người đàn bà mập mạp mặc chiếc áo lụa muxơlin nhiều chấm của Thụy Sĩ.

“Chào buổi sáng, em thân yêu. Em tốt nhất nên làm gì đó với tóc của em đi. Cô Elizabethsẽ ngất xỉu nếu cô ấy biết em ra khỏi giường mà không bện tóc lại đấy.”

Sabrina líu ríu bám vào tay vịn, rồi quay ngoắt lại. “Enid?”

Chị họ nàng đang chọn chỗ đứng ngay trên một tấm rui bị rơi từ mái nhà xuống. Một dảiđăng ten trắng lấp ló trên bím tóc quăn của chị ấy.

“Enid! Chị nghĩ là chị đã đến đâu hả?” Sabrina hét lên.

Sabrina chợt nhận ra giỏ rơm được che lại trên tay của Enid như chứa thức ăn mà mẹ nàng thường mang theo những cuộc dạo chơi của họ. “Sáng nay Ranald và chị sẽ ăn ở ngoài. Anh ấy hứa sẽ cho chị xem vài cảnh đẹp mà chị chưa từng thấy trước đây bao giờ.”

“Em dám nói anh ta sẽ làm thế,” Sabrina lầm bầm. “Chị có nghĩ ra ngoài kia một mình vớianh ta là điều khôn ngoan không? Chị mới chỉ biết anh ta không tới một ngày.”

“Ôi trời ơi! Ranald giống như con gấu sơ sinh bé bỏng ấy. Anh ấy còn không thể làm hạimột con bọ chét nữa kìa.”

“Nhưng em hy vọng cả hai chúng ta nên -”

Một âm thanh dỗ dành nổi lên trên cầu thang. ”Ôi, Enid? Qủa bí ngô bụ bẫm ngọt ngào của tôi đâu rồi? Chú gấu của em đói và đang đợi em này!”

Sabrina vội đặt tay lên cái bụng nhộn nhạo của nàng, thật cảm tạ là nàng vẫn chưa ăn gì.

“Em đến đây, Ranald đáng yêu,” Enid gọi. Với đôi mắt lấp lánh cùng hai gò má ửng đỏ như hai quả táo láng mượt, Sabrina nhận ra chị họ nàng trông thật xinh đẹp. ”Chị sẽ tìm em ngay khi chị quay lại,” chị nàng hứa với nàng. “Chị sẽ kể với em mọi điều về Ranald và em có thể kể với chị về Morgan nữa.”

Nghe chừng có vẻ không lâu đâu, Sabrina nghĩ một cách dứt khoát.

Nàng ngồi thụp xuống bậc thang và nhìn theo chị họ nàng nhún nhẩy trên hai gót chân bé nhỏ của chị ấy.

Nỗi cô đơn kẹp chặt lấy nàng. Ngay cả Enid cũng không cần nàng thêm nữa.

Bụng nàng bắt đầu sôi lên với cơn đói thật sự. Biết rằng chẳng hay chút nào khi nàng ngồi trên những bậc thang cáu bẩn để cảm thấy hối tiếc cho bản thân nàng cả ngày, Sabrina đứng dậy để đi tìm nhà bếp, lơ đãng búi tóc nàng sau gáy khi nàng bước chân đi.

Sau khi vượt qua đại sảnh vắng ngắt, nàng đặt lòng bàn tay lên cánh cửa đầu tiên nàng tìm thấy. Lúc nó đu đưa hướng về phía trong, một tràng cười khó chịu của những người đàn ông bủa vây lấy nàng.

“Cậu ta sẽ sớm chán con điếm Cameron đó thôi, tôi cược đấy. Một người đàn ông như Morgan không mất nhiều thời gian để tàn phá con nhỏ đâu.”

Cơn rùng mình u ám trườn khắp làn da của Sabrina.

Một giọng nói gắt gỏng cất lên, “Phải, và khi cậu ta phát ốm bởi tiếng khóc nức nở của cô ta, cậu ta sẽ quẳng miếng tóp mỡ của cậu ta cho chúng ta thôi. Về phần tôi sẽ luôn sẵn sàng và chờ đợi.”

“Anh được sinh ra để sẵn sàng còn gì, Fergus. Anh nghĩ con nhỏ đó sẽ còn lại gì khi cậu ta đã ngán con bé chứ?”

“Cedric nói sự thật. Chú mày biết những người đàn bà nói gì về cậu ta rồi đấy. Hùng hụcvà -”

Sabrina nhẹ nhàng kéo cánh cửa đóng lại trước khi nàng có thể khám phá ra những người tình của chồng nàng nghĩ gì về năng lực của anh ta. Nàng lại thấy nao núng khi một tràng cười kinh tởm khác dội thẳng vào óc nàng. Bất chấp sự dũng cảm nhất ở nàngkhi cố gắng thử suy xét một cách lạc quan, thì ngày hôm nay của nàng dường như đã được định trước sẽ đi từ tệ hại đến tệ hại hơn mà thôi.

Ưỡn thẳng sống lưng mình, nàng chầm chậm bước xa khỏi cánh cửa, không hề vui lòng có ý định đối mặt với cơn sợ hãi nhỏ nhoi trong nàng rằng Morgan thực sự ghét nàng đến mức sẽ sử dụng nàng, rồi vứt nàng cho cái đám chó sói điên dại đó.

Hành lang cong đen láng mà nàng vượt qua láng dẫn nàng vào trong một cái động mịt mờ ánh sáng hẳn phải được sử dụng làm nhà bếp. Những tia nắng yếu ớt rọi qua những khe nứt hình mũi tên được đặt phía trên cao bức tường. Sabrina lưỡng lự trong bóng tối,đôi bàn tay nàng siết lại chặt hơn cả bụng nàng khi nàng phát hiện ra những người phụ nữ ngồi quanh những chiếc bàn và ghế trong những bộ dạng lôi thôi luộm thuộm khác nhau.

Không hề có những họat động hối hả ở đây như vẫn diễn ra trong các phòng bếp của trang viên Cameron, không hề có những mùi thơm nức mũi của thịt lợn rán hoặc cháo yến mạch đang sôi sùng sục. Chỉ có một cặp lò sưởi ngoác rộng miệng như hai chiếc mồm sún răng, đống tro của chúng đen thẫm và lạnh lẽo.

Ở đây không có chút dấu hiệu nào của Eve, nhưng Sabrina không khó để nhận ra người phụ nữ Morgan đã quăng ra khỏi phòng ngủ của anh ta đêm hôm trước. Alwyn ngồi dạng chân trên một chiếc ghế sứt sẹo như thể nó là một con ngựa đực đang chồm lên vậy. Một mớ tóc vàng lộn xộn xõa qua hông cô ta.

“Tôi đã trông thấy cái con đó rồi.” Alwyn cắn một miếng vào trái táo xanh đã héo rũ. “Mộtthứ kiêu căng. Xấu xí nữa. Xanh rớt như sữa với đôi lông mày đen dày trông như hai conốc sên.” Sabrina lơ lãng đưa tay vạch lên chiếc lông mày cong cong của nàng. “Tôi chả thấy gì ngoại trừ thương xót cho Morgan của tôi. Bị bỏ lại đơn côi cả đêm với cái bao tải xương xẩu thống thiết ấy.”

Một người phụ nữ già cười khúc khích, để lộ một cái mồm đầy răng sâu. “Có lẽ cậu taphải úp chiếc gối lên mặt cô ta trước khi làm cái việc ấy. Tôi cho rằng cái con Cameronđấy cũng giống như những người khác khi ngọn nến bị thổi tắt thôi.”

Những người đàn bà khác cười sằng sặc, nhưng Alwyn vẫn cắn một cách tàn bạo lên quả táo, đôi mắt xám của cô ta cứng lại như hai viên đá lửa tỏa khói. “Tôi muốn được úp chiếc gối lên mặt cô ta. Bớt đi một đứa nhà Cameron là việc làm khiến cả thế giới tự hào.”

Nước quả ép màu vàng nhễu xuống cằm cô ta và bụng Sabrina đã phản bội nàng. Tiếng trống ầm ầm của nó đã kéo theo ánh nhìn của Alwyn như thỏi nam châm. Đôi môi sưng sỉa của người đàn bà mỏng dính lại trong một nụ cười hiểm ác, nhưng thay vì chỉ ra chỗ đứng của Sabrina cho những người bạn của cô ta, cô ta chỉ đơn giản gập một trong hai chiếc chân dài, cân đối của cô ta lại, để lộ một con dao găm trông cực kì nguy hiểm giấu dưới váy cô ta. Sabrina chết đứng bởi chất giọng khàn khàn chứa đầy nọc độc ấy.

“Con điếm Cameron đó có thể là một quý bà, nhưng Morgan của tôi cần một người đàn bà có thể trao những gì tốt nhất mà cô ta có được kìa. Một quý bà thì không thể điều khiển nổi một người đàn ông như anh ấy.” Cô ta nhìn thẳng vào cơ thể tê liệt của Sabrina. “Anh ấy rồi sẽ xé cô ta ra từng mảnh nhỏ.”

Sabrina lùi dần vào bóng tối trơn láng. Nàng giờ bắt đầu hiểu tại sao mẹ nàng luôn luôn cảnh báo nàng phải đề phòng việc nghe trộm. Ở lâu đài MacDonnell, kiểu hành động như vậy chỉ ít hơn các tàn tích quanh đây mà thôi.

Chao đảo, nàng mù quáng lao xuống hành lang gần nhất, rồi nhận ra con đường dọc theo những phiến đá gồ ghề khi hiện thực rõ ràng vỡ òa trong đôi mắt nàng làm nàng bỏng rất. Nỗi đau trống rỗng quặn thắt trong lòng nàng còn tệ hơn cả cơn đói. Những bước chân vô hồn của nàng cứ lang thang dọc theo những hầm mộ hoang vắng tưởng chừng như đã trải qua hàng thế kỉ cho đến khi nàng vượt qua một khung cửa tò vò và rẽ xuống hành lang là nơi kết thúc của bức tường đá nặng nề.

Một ngõ cụt. Hành lang này chẳng dẫn nới đâu. Cảm xúc mà nàng dành cho Morgan cũng luôn luôn như vậy.

Nhưng tia sáng le lói ở nơi cuối cùng xa xa kia của hành lang cứ kéo nàng tiến về phía trước. Cơn gió rền rĩ qua hàng cửa sổ tan hoang, khuấy đảo những tấm thảm cũ nát nhưthể chúng đã bị xé thành từng mảnh nhỏ bởi những đôi tay khổng lồ.

Sabrina thấy nàng đang đối mặt với chính hình ảnh phản chiếu của nàng trong tấm gương dọc theo suốt chiều dài của bức tường với chiếc khung đồng đã mờ xỉn. Một vết vỡ rạn đã cắt đứt đầu khỏi cổ nàng. Như bị thôi miên bởi cái kẻ núp sau lưng nàng, nàngchầm chậm rũ mái tóc của nàng, để chúng rơi xuống thành một đám mây u tối bao quanh gương mặt nàng. Thủy tinh bị biến dạng đã làm què quặt nét mặt nàng cũng như tuần vừa qua đã bóp méo cả của đời của nàng vậy. Nàng như bị đẩy vào một vương quốc ác mộng nào đó nơi mọi thứ nàng được dạy để tin tưởng chỉ còn là những ảo tưởng nghiệt ngã.

Những ngón tay nàng vuốt dọc theo nét cong quen thuộc của đôi lông mày, đường nghiêng của chiếc mũi, và dáng hình đầy đặn run rẩy trên bờ môi dưới của nàng. Nàng chưa bao giờ để bản thân nàng tự phụ. Nàng chưa bao giờ như thế. Vẻ đẹp của nàng, giống như sự giàu sang và tình yêu của gia đình nàng, giản đơn như thực tế của cuộc sống, không cần đắn đo như mái tóc đen mượt như màn đêm của nàng hay hàm răngtrắng đều như ngọc trai của nàng vậy. Trọn đời nàng, tất cả mọi người đều nói rằng nàng thật xinh đẹp.

Nhưng nếu tất cả bọn họ đều nói dối? Nếu bọn họ chỉ nói những gì nàng muốn nghe? Rồi họ sẽ cười sau lưng nàng hoặc, còn tệ hơn, thương hại nàng? Chỉ có một người duy nhất vẫn chưa bao giờ từng đề cập đến sắc đẹp của nàng.

Morgan.

Ảo tưởng của nàng thẫm lại. Mái tóc đen cùng đôi mắt xanh nàng được truyền lại từ hình ảnh quen thuộc và thân thương của cha nàng, nhưng giọng nói cũng như nét mặt của ông đã nhạt nhòa vào khoảnh khắc nàng từ chối trao cho ông nụ hôn tạm biệt.

Lời thì thầm khàn khàn bật khỏi môi nàng. “Ôi, papa. Sao cha có thể làm chuyện này với con?”

Nhưng ngay cả khi nàng kết tội ông, nàng vẫn đặt lòng bàn tay mình lên tấm gương, tìm kiếm cảm giác ấm áp đến đau rát từ bộ râu của ông nhưng chỉ tìm thấy duy nhất sự phảnbội vô tình của thủy tinh lạnh lẽo.

Đôi khi Morgan có cảm giác Pookah là hương vị duy nhất của sự tự do mà anh từng được nếm. Con ngựa đã chọn con đường mọc đầy dương xỉ, và ngoan ngoãn dưới điều khiển của anh. Chỉ có cưỡi lên Pookah mới có thể cho Morgan chạy trốn khỏi những yêu cầu không ngớt, những tiếng khóc lóc và những âm thanh khó chịu từ thị tộc của anh.

Anh mới chỉ mười sáu tuổi khi anh giật chú ngựa từ tay một thằng con trai nát rượu củamột vị thủ lĩnh giàu có khi thằng đó đánh chú ngựa đến bất tỉnh. Sau khi được thưởng thức tài cưỡi ngựa của anh, thằng bé kiêu căng đó chỉ hơi quá háo hức để nhường lại chú ngựa cho Morgan. Nó đã vớt vát giữ lại lòng kiêu hãnh của nó bằng cách tuyên bố rằng con ngựa đã bị trộm bởi một trong “những thằng ăn cắp MacDonnell.” Vị thủ lĩnh bịsỉ nhục đó đã treo cổ gã MacDonnell tiếp theo ăn trộm trong vùng đất của lão - chỉ làmột thằng bé mười hai tuổi.

Pookah vẫn còn mang những vết sẹo của người chủ cũ xấu xa, cả vẻ bên ngoài lẫn trong tính khí hung dữ của nó. Morgan đôi khi cảm thấy cả anh lẫn chú ngựa đều là anh em bên dưới những hình hài này.

Bỏ lại con ngựa tiêu diệt đám cỏ thưa thớt, Morgan trèo xuống và bước vào ngôi nhà bằng đá của một chủ trại nhỏ nép mình bên ngoài bìa rừng. Mái nhà lợp tranh khiến anh nhớ lại khoảng thời gian thị tộc MacDonnell vẫn còn sở hữu những đàn cừu và các chủtrại nhỏ nhận trách nhiệm nuôi dưỡng chúng. Morgan vẫn thường đến đây để suy ngẫm khi anh không thể chịu đựng lâu hơn được nữa cả tòa lâu đài nặng nề vẫn đang ngàyngày thêm đổ nát.

Anh dựa lưng vào chiếc ghế rồi vắt chân lên bậu cửa sổ. Thân thể của cha anh giờ đãđược yên nghỉ vĩnh viễn dưới lớp chăn phủ bằng đá, từ trong thâm tâm Morgan biết rằng Angus chưa bao giờ yêu anh vì con người mà anh trở thành, mà chỉ yêu anh vì những việc anh có thể làm mà thôi. Người đàn ông già cả đó đã rất lấy làm hân hoan trong những cuộc chiến đầy kích động đến mức Morgan chỉ có thể chứng minh giá trị của conngười anh với những nắm đấm của mình. Chính những trò chơi vụ lợi đó của Angus đã khiến hành động của Dougal Cameron trong tất thảy những năm qua khiến anh không thể chịu đựng nổi. Làm sao Morgan có thể chấp nhận lòng yêu thương mà anh khôngphải trả cho nó bằng chính mồ hôi và máu của mình? Từ giờ kẻ giết Angus sẽ được giảithoát vĩnh viễn, bỏ lại Sabrina Cameron phải giá cho hành động gian ác của hắn.

Anh đấm mạnh xuống chiếc ghế. Dù sao cũng chết tiệt cái thị tộc Cameron đi! Ngay cả khi anh nên để tang cho cha của anh, tất cả những gì anh có thể thấy là khuôn mặt của Sabrina vào khoảnh khắc nàng tin rằng anh sẽ đánh nàng. Cô bé ngốc nghếch đó không hề biết rằng anh có thể giết nàng chỉ với một cú đánh sao?

Morgan chưa bao giờ đánh một người phụ nữ, ngay cả khi bị xúi giục khủng khiếp tới mức nào. Anh đã học được từ rất lâu để không sử dụng sức mạnh của anh mà không suy xét - đó là lúc anh mười bảy tuổi, trong khi đang đứng, ngực căng phồng và máu chảy ròng ròng từ chiếc mũi gãy của anh, trên thi hài nhàu nát của một thành viên trong thị tộc từng là bạn anh. Cha anh đã khiêu khích một cuộc cãi vã không nguy hại bằng cách chế nhạo đối thủ của Morgan khiến cậu ta hùng hổ điên lên. Bị báo động trước cơn khát máubùng lên trong mắt bạn, Morgan đã cố gắng kết thúc cuộc đấu trước khi một trong hai người bị thương tật. Nhưng cú đòn đơn giản tung ra nhằm mục đích đó thay vì thế đã kết thục cuộc đời của bạn anh.

Angus đã xông lên vỗ vào lưng anh để chúc mừng. Và lần đầu tiên, Morgan đã hất văng tay của cha anh ra và đứng vượt cao hơn ông, hai nắm siết chặt trong cơn thịnh nộ. Sự sợ hãi lóe lên trong đôi mắt Angus đã khiến Morgan lảo đảo vượt qua đám đông để tìm một nơi yên tĩnh, nơi anh có thể làm dịu những cơn sóng đang cuộn lên trong bụng cũng như trong đầu óc anh.

Tiếng bước chân tập tễnh vang lên trên sàn bẩn thỉu bên cạnh anh. Morgan không hề quay lại. Chỉ một người duy nhất dám xâm phạm vào nơi ẩn náu của anh mà thôi.

“Bà có đau buồn khi thấy ông ấy ra đi không, Eve?” anh hỏi dịu dàng.

“Cả hai chúng ta đều biết ông ấy sẽ chết trước khi đợt tuyết đầu tiên rơi xuống. Nhưng, có, thật khó chịu khi biết rằng một lưỡi dao của nhà Cameron đã khiến ông ấy nằm xuống, tôi hy vọng cậu sẽ khiến đứa con gái vô dụng đó trả một cái giá xứng đáng.”

“Vì sao? Tay cô ấy không hề chạm đến con dao găm đó.”

“Có thể là như vậy. Tôi biết kiểu người của cô ta. Cô ta là thuốc độc, giống như bất kì những người đàn bà quyền quý xinh đẹp khác. Huyễn hoặc tâm trí của đàn ông với lời nói dịu dàng cùng những mùi hương ngọt ngào quyến rũ.”

Morgan quay lại để đối mặt với quai hàm cứng như đá của Eve. “Tôi đã giết một người phụ nữ chỉ bằng việc chào đời. Tôi không hề có ý định giết thêm một người phụ nữ khác. Hay để tôi tàn sát bầy cừu Dougal đã giao cho tôi nhé? Và cả đàn gà nữa? Chẳng lẽ tấtcả đều chẳng có chút giá trị nào ngoài phục vụ cho công cuộc báo thù sao?”

Thép lạnh va loảng xoảng vào nhau giữa hai cặp mắt trước khi Eve hạ ánh nhìn xuống. Hai người họ luôn luôn chia sẻ sự kính trọng nhau, nếu không nói là yêu mến. Như có một mối ràng buộc ngầm giữa hai người họ, sâu nặng hơn cả tình máu mủ, mạnh mẽ hơn cả những sợi dây siết chặt của tình đoàn kết giữa những người trong cùng thị tộc. Họ đãcó một thời gian dài liên kết trong một thỏa thuận không lời để làm bất cứ chuyện gì khiếncho ngọn lửa héo hắt của thị tộc MacDonnell bùng cháy.

Eve hất bím tóc qua vai rồi kéo ghế ngồi. ”Được thôi, chàng trai. Nếu cậu không giết con bé đó, vậy thì hãy làm điều gì khác cho sự yên ổn trong tâm trí tôi đi.”

Morgan lặp lại lời hứa anh ta trao cho Elizabeth Cameron, nhận thức được đầy đủ sự mỉa mai như nhau. “Bất cứ điều gì vui lòng quý bà,”

“Hãy khiến cô ta mang thai con của cậu.”

Morgan bật dậy rồi bước về phía lò sưởi nguội ngắt. Anh chống hai tay lên những phiến đá được đẽo sơ sài. Anh đã phải duy trì sự kiềm chế sắt đá để cưỡng lại làm cái việc đókhi anh phát hiện Sabrina nằm cuộn tròn trên áo choàng của nàng vào sáng hôm nay. Nếu không có dấu vết lờ mờ của tình trạng kiệt sức dưới đôi mắt nàng và cánh tay nàng trượt quanh cổ anh đầy tin tưởng khi anh bế nàng lên giường, họ sẽ cùng đợi để chôn cất cha anh trong khi anh chôn sâu hạt giống của anh trong người vợ anh.

Một giọng lưu ý ngon ngọt lẩn trong tiếng của Eve. “Tôi biết cậu quan tâm đến chuyện gì, chàng trai. Cậu là người đàn ông duy nhất quanh đây mà không có một bầy con hoang mắt màu xanh lẩn quẩn quanh gót chân cậu. Nhưng nếu Dougal đổi ý thì sao? Nếu lão ta buộc tội cậu đã đánh cắp con gái lão và mang theo bọn lính Anh để chặt đầu chúng ta thì sao?”

“Cứ để ông ta đến. Ông ta sẽ không lấy lại được những gì là của tôi đâu.”

Eve khập khiễng đứng dậy và vỗ vào lưng anh, thật kì lạ lại nhắc anh nhớ đến cha mình.”Thật là can đảm đó, cậu bé. Ta thề là cậu sẽ đóng dấu lên người con bé ấy trước khi quá muộn.”

Eve cao hơn so với một người phụ nữ. Cao hơn so với những người trong thị tộc MacDonnell. Hơi thở nóng rẫy của bà ta châm vào đằng sau gáy anh. Anh quay lại nhìn. “Tôi sẽ tự giải quyết việc của mình. Với không một sự can thiệp nào từ bà hay bất kì người nào trong thị tộc.”

Eve bước sang một bên để anh bước qua, cả một đời chiến đấu cùng Angus đã dạy cho bà ta biết khi nào nên rút lui.

“Ồ, và, Eve này?” anh thêm vào. “Tôi có thể sẽ thành công hơn nếu bà tốt bụng giữ Alwyn tránh xa khỏi giường của vợ tôi đấy.”

Bà ta nhăn mũi trong chốc lát rồi trả lời. ”Tôi chỉ muốn nhắc cậu nhớ những gì cậu sẽ bỏ lỡ nếu cậu ngủ với kẻ thù thôi, chàng trai. Tôi nên bảo với Alwyn là từ giờ cậu sẽ đến với cô ta nhé?”

“Không.” Anh bước dài về phía cửa, không định đưa ra thêm bất kì lời giải thích nào nữa.

“Morgan? Cậu sẽ không khiến cha cậu thất vọng chứ?”

Anh ném một nụ cười không-hề-đùa qua vai anh. “Tôi chưa bao giờ như thế, phải vậy không?”

Sabrina chúi mũi nàng sâu hơn vào cuốn “The Pilgrim’s Progress*” trong nỗ nực vô ích để lờ đi cái bụng sôi của nàng. Tiếng gầm gừ điên cuồng lớn hơn tiếp theo của nó đã khiến Pugsley rên rỉ chạy thẳng vào góc phòng.

(* The Pilgrim’s Progress: tạm dịch Hành trình vào vĩnh cửu của John Bunyan (1628-1688). Đây là câu chuyện ngụ ngôn về cuộc hành trình gian khổ của linh hồn con người vừa lìa đời để đến Thiên đường. Nhân vật chính, Christian, bỏ lại gia đình mình và du hành qua nhiều vùng đất như Slough of Despond (Vũng nản lòng - nơi mà bạn sẽ cảm thấy cực kì bất hạnh và dường như không còn hy vọng vào bất cứ điều gì) và Vanity Fair (Cõi phù hoa hư ảo - nơi mà con người không cần suy nghĩ, sống vô lo, và chỉ còn tiền tài, thờitrang và những trò giải trí được xem là hệ trọng) và đối mặt với rất nhiều nguy hiểm trên đường đi của mình.)

Nàng ném quyển sách xuống, mệt mỏi bởi Hy vọng và Trung thành cứ kéo dài một cách đau đớn khi những gánh nặng của chính nàng dường như lại qúa bất công. Nàng cảmthấy nàng giống Christian hơn cả trong Valley of Humiliation (Thung lũng bẽ bàng), ép mình chiến đấu với gã khổng lồ quỷ quyệt Apollyon, cả thân thể được bọc bởi những chiếc vảy lấp lánh của niềm kiêu hãnh. Nàng nhổm dậy bước đi, chiến đấu lại từng đợtsóng của dòng suy nghĩ nông nổi.

Nàng bị cô lập kể từ cuộc xâm nhập khủng khiếp đầu tiên vào lãnh địa của kẻ thù. Nàngđã tìm tìm đường quay trở lại phòng ngủ để khám phá ra những chiếc rương được chồng một cách ngăn nắp trên sàn nhà với không một dấu hiệu bị cướp phá nào.

Nàng đã trải qua được phần thời gian còn lại của ngày bằng cách ngoan cố dâng mình cho những việc luôn luôn mang lại niềm vui cho nàng: đọc sách, may vá, viết một lá thư cho mẹ nàng với đầy những hân hoan giả dối và những chuyện lặt vặt khôi hài về gia đình mới của nàng. Nàng đã phủ cát và niêm phong nó trước khi nhận ra nó chẳng hề đề cập đến hai người đàn ông vẫn thường lui tới trong tâm trí nàng.

Miếng bọt biển thơm hương hoa hồng cùng một chiếc váy tươi tắn đã ngăn chặn được nỗi sầu muộn, ngoại trừ lúc này khi bóng hoàng hôn đang tràn dần qua bậu cửa sổ. Tinh thần nàng liền rơi xuống cùng với màn đêm.

Nàng đã thắp sáu cây nến sáp đắt tiền mà mẹ nàng đã gói cho nàng, rải rác ánh sángcủa nó ngang qua căn phòng u tối. Nàng cảm thấy xấu hổ vì sự hoang phí, nhưng dường như việc tiết kiệm không cần kíp bằng việc giữ cho bóng đêm không xâm phạm tại gian nhà này. Mùi hương của rừng cây thoảng qua không khí, mùi hương tươi mới, với vị hăng nồng nhắc nàng nhớ tới Morgan.

Cơn giận xộc lên đáp trả hương thơm sảng khoái đó thấm đượm cay đắng hơn là ngọt ngào. Với tất cả những sự quan tâm của Morgan, nàng có thể lâm vào tình trạng chết đói kể từ bây giờ. Nàng lướt qua căn phòng, giật mình bởi sự nóng nảy của cơn giận đã khiến nàng cảm thấy thế nào. Nó tràn ngập trong các mạch máu của nàng, lôi mạnh cơ thể run rẩy của nàng sang một bên với lời chế nhạo xem thường.

Tiếng dép lê lẹt quẹt của nàng giậm liên hồi dưới những bài học của mẹ nàng. Một quý bà đích thực không bao giờ được phép để lộ cơn giận dữ của mình. Một quý bà đích thực phải vị tha. Một quý bà đích thực nên lịch sự chết đói trong phòng ngủ của cô ta mà không được làm phiền đến bất kì một người nào khác trong nhà, tối thiểu là với chồng của cô ta.

Morgan có thể tạc nó lên bia mộ của nàng sau khi anh ta quẳng cơ thể xương xẩu củanàng vào trong cái ụ đá - nơi dành cho nó. Sabrina Cameron MacDonnell - Một quý bà đích thực. Nhưng bởi Morgan không thể viết, nàng cho rằng nàng cũng sẽ bị tước đingay cả việc thể hiện lòng kính trọng giản dị nhất đó mất thôi.

Pugsley nghiêng cái đầu khi nàng bước qua nó. Nàng sẽ nguyền rủa nếu nàng trông thấy một tia sáng đói khát nào nhòe nhoẹt trong đôi mắt nhỏ xíu tròn trịa của nó.

“Đừng cáu nha, Pugsley. Mày sẽ có những khúc xương của tao để gặm sớm thôi.”

Nàng với tay lấy chiếc gương cầm tay từ chiếc rương nàng đã tháo ra lấy đồ cho chiếc bàn trang điểm của nàng, nửa mong chờ sẽ thấy một chiếc đầu với hai cá má trũng nhú ra khỏi nàng. Song hình ảnh phản chiếu của nàng trông rất khác so với cái đã bày ra trước mắt nàng sáng nay. Một dải lụa dát đá quý khiến trán nàng thêm duyên dáng. Dấuvết tươi màu của cơn giận làm biến đối đôi má nàng. Đôi mày ngài của nàng nhíu lại thành một đường ghê rợn.

Nàng ném phịch chiếc gương xuống. Nàng là một người nhà Cameron, vì Chúa! Nàng sẽ bị nguyền rủa đến chết nếu nàng để cho những cái tên man rợ đi chân đất đó giữ nàng làm tù binh trong chính giường ngủ của nàng! Đã cách đây rất lâu để họ được học rằnglâu đài MacDonnell này có một bà chủ.

Lao ầm ầm về phía cánh cửa, nàng giật nó bật mở... rồi thò một chút đầu ra và ngónghiêng cả hai phía trước khi nhón chân bước vào hành lang.

Khi Sabrina đang len lén đi về phía cầu thang thì một tiếng khóc thét lên, nửa bị nghẹt lại,làm đông cứng hai chân của nàng. Nhíu mày trước âm điệu quen thuộc, nàng rón rén bước về phía cánh cửa bị đóng gần nhất. Một tiếng rên rỉ yếu ớt xé tan không gian tĩnh mịch. Mồ hôi lạnh túa ra trên khắp làn da của Sabrina khi nàng nhận ra đó giống hệt tiếng khóc đầy sợ hãi của Enid khi chị ấy bị dồn vào góc bởi con nhện ở trang viên Cameron.

Ai đó đang làm đau chị họ nàng.

Sabrina xô cánh cửa. Nhưng nó đã được cài then từ bên trong.

Những nắm tay của nàng điên cuồng đập lên tấm gỗ, nhưng vào lúc đó có điều gì đó phía trong căn phòng bắt đầu nổ ra thành nhịp điệu, nuốt chửng lấy tiếng đập cửa của nàng. Tiếng rên đau đớn theo sau âm thanh gừ gừ như mèo khủng khiếp đến nỗi khiếntóc gáy nàng xoắn lại trong ghê sợ. Lạy Chúa, họ không chỉ làm đau chị họ nàng! Họ đang giết chết chị ấy! Tất cả là lỗi của nàng khi buông lỏng Enid trong cái tổ của những con rắn độc. Bọn họ chẳng quan tâm chị ấy chỉ là một người nhà Belmont vô tội. Bọn họ duy nhất chỉ thấy chị ấy như một kẻ nhà Cameron khác, xứng đáng cho sự tra tấn của bọn họ.

Nàng càng liều lĩnh đập vào cánh cửa. Nước mắt hoảng loạn chảy xuống khỏi đôi mắt nàng, làm mờ đi tất thảy. Khi những tiếng la hét làm nàng khản cổ, nàng đưa những khớp ngón lên giữa môi nàng, nàng nếm thấy vị máu, và nhìn trừng trừng vào tấm gỗ sồi khôngchịu lay chuyển.

Morgan. Morgan là người duy nhất có thể giúp nàng.

Nâng tà váy lên, nàng chạy như bay xuống cầu thang, la hét gọi tên chồng nàng. Hai lá phổi của nàng đau nhức như thể chúng sẽ bùng cháy nếu nàng lao qua cánh cổng tò vò dẫn đến đại sảnh vào trong đám khói than bùn nhớp nháp và những người đàn ông bẩn bỉu.

Bọn họ bốc mùi mồ hôi cáu ghét và whisky làm từ mạch nha. Cái bụng trống rỗng của nàng xoắn mạnh. Nàng lách ra khỏi bọn họ, tiếp tục gọi tên Morgan.

Rồi nàng sẩy chân. Một trong những người đàn ông tóm lấy một tay nàng để giúp nàng đứng vững rồi ghé sát gương mặt của ông ta về phía nàng, trao cho nàng một cái nhếch mép sún răng. ”Ôi chao cô bé, nếu Morgan không có ở đây, thì tôi có được không?”

Cơn giận nàng ôm trong lòng từ lúc sớm đã trào ra khỏi nàng. Nàng hất tung tay nàng rakhỏi tay ông ta với một sức mạnh đáng ngạc nhiên. Lờ đi những nụ cười ỡm ờ và nhữngtiếng huýt sáo, nàng tìm đường vượt qua cả đám bọn họ. Bọn họ trên thực tế đều nhỏ dãitrước cảnh tượng tặng thưởng không ngờ nhà Cameron để lộ cơn cuồng loạn giữa cả đám bọn họ. Một làn sóng trấn an dấy lên trong nàng khi cuối cùng nàng cũng thoát khỏiđám đông xúm xít, nhưng nó phai đi nhanh chóng khi nàng nhận ra không hề có bóng dáng của Morgan.

Những lời giễu cợt và la hét khó chịu ngớt dần vào trong im lặng khinh thường.

Sabrina có thể cảm nhận hàng tá những đôi mắt xanh lá và xám soi mói sau lưng nàng, tất cả đều nhọn hoắt như muốn ăn tươi nuốt sống nàng. Alwyn đã chọn giây phút ấy để tách cô ta khỏi vòng tròn những người phụ nữ đang cười rả rích. Cô ta ưỡn ẹo chặn trước lối đi của Sabrina.

Cô ta nhìn xuống Sabrina qua cái mũi khoằm của cô ta. Một nụ cười chiến thắng nở trên môi cô ta. “Cô đang buồn phiền chăng, cô gái? Tôi chưa bao giờ gặp rắc rối trong việc giữ Morgan trên giường của tôi.”

Sabrina không hề nhìn thấy cánh cửa có đôi bản lề bằng sắt nặng nề ở phía cuối đại sảnh bật mở. Tất cả những gì nàng gì thấy là sắc đỏ của máu.

Nụ cười của Alwyn tiêu tan khi Sabrina siết chặt hai nắm tay của nàng trên vạt áo trên của Alwyn rồi đẩy cô ta về phía sau cho tới khi cô ta va mạnh vào bức tường.

Những người phụ nữ MacDonnell há hốc mồm trước cảnh Sabrina Cameron, một người phụ nữ bẩm sinh và được giáo dục như một quý bà đích thực, lôi đầu Alwyn xuống và gầm gừ, “Tôi đã nghe quá đủ những lời láo xược của cô rồi, đồ điếm thô lỗ! Ông chồng chết tiệt của tôi đâu rồi?”

Một giọng nói đàn ông, hào sảng lẫn trong tiếng cười cố nén lại, cắt ngang sự tĩnh lặng choáng váng. “Quay lại đi, cô bé. Anh ta đang ở ngay bên cạnh em đấy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.