Lời Tuyên Ngôn Của Trung Khuyển Hoạn Quan

Chương 16



Mấy ngày hôm trước tuyết đọng còn chưa hòa tan ,sắc trời âm trầm tựa hồ như muốn có một hồi tuyết lớn .

Thái Phi đi ra Từ An Cung khuôn mặt liền mờ mịt .Nàng ngẩng đầu nhìn góc mái hiên nhếch lên xa xa ,bỗng nhiên sắc mặt tái nhợt bưng kín ngực .Lục y cung nữ vốn trầm mặc đi phía sau ,thấy thế vội vàng tiến lên đỡ nàng ,lo lắng hỏi.

" Thái phi ,ngài lại đau ngực sao ? Có phải Thái Hậu vừa rồi nói gì hay...."

Thái Phi lập tức cản lời nói của nàng ,nhắm mắt mệt mỏi nói

" Đừng nói nữa ,đi về trước đi ,ta sợ nô tài vô tâm không chiếu cố tốt nhị hoàng tử."

Lục y cung nữ không dám nói gì thêm ,nhưng trên mặt vẫn là thập phần lo lắng .Ngay cả giúp đỡ Thái Phi trở về thần sắc cũng hoảng hốt .Từ khi biết được bệnh tình của mình không tốt không còn nhiều thời gian nữa ,nàng liền bị vây quanh bởi tâm tình lo lắng .Mấy ngày trước biết được Thái Hậu trước mặt bá quan xửa trí con của Phùng thủ phụ ,hơn nữa còn không để ý mặt mũi Hoàng Thượng ,nàng liền cảm thấy lo lắng ,bởi vì nàng cảm thấy có một loại áp lực đang bắt đầu nổi lên .

Tiền triều cùng hậu cung vốn là chẳng liên quan gì ,nhưng nàng năm nay ba mươi năm tuổi ,mười năm tuổi đã vào cung ,ở đây đã được hai mươi năm .Thanh xuân quý giá của nữ nhân cơ hồ bị những bức tường vây quanh hao phí hầu như không còn ,có thể nói cả đời này thới gian của nàng đều là trong cung điện làm bạn ,cho nên đối với thế cục biến hóa nàng có chút mẫn cảm .Thái Hậu nương nương đột nhiên làm khó dễ ,rất nhiều người đếu không nghĩ đến , quan viên trên triều buồn rầu vì đường công danh của mình ,còn Thái Phi nàng buồn rầu vì chính con mình .

Tiên đế từng có năm hoàng tử ,con của nàng Tiêu Hoài Dư là nhị hoàng tử , hoàng thượng hiện tại là ngũ hoàng tử ,đại hoàng tử ,tam ,tứ hoàng tử đều đã chết sớm .Hậu cung tranh đấu không ngớt ,đứa nhỏ rốt cuộc chết trên tay ai cũng không biết được .So sánh với những đứa nhỏ đã chết con của nàng Tiêu Hoài Dư có chút may mắn ,tuy rằng trong thời gian mang thai ăn phải chút dược ,làm cho đứa nhỏ trở nên si ngốc ,nhưng cũng bởi vậy bảo vệ cho hắn một mạng .

Phát hiện đứa nhỏ si ngốc cùng với chính mình sau này không thể có con ,nàng hối hận cùng với tự trách ,không muốn tranh giành gì nữa ,liền mang theo con tiến vào điện Thanh Hòe .Nếu như có thể nàng thật muốn chiếu cố đứa nhỏ ,nhưng đáng tiếc nàng đã không còn thời gian .Hơn nữa tình thế hiện nay ,Thái Hậu nương nương tựa hồ không như trước kia một lòng bảo vệ hoàng thượng ,nếu Thái Hậu nương nương thật sự muốn làm chuyện gì ,có thể hay không sẽ liên lụy đứa nhỏ?

Đứa nhỏ tuy rằng si ngốc ,nhưng còn có danh hiệu hoàng tử ,hắn có thể hay không bị trở thành con rối ,hoặc bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu ? Thái Hậu , hai vị thủ phụ có thể hay không có loại tâm tư này .

Hôm này hướng Thái Hậu nương nương thỉnh cầu rời đi ,cùng tồn tại một chút tâm tư muốn thử ,ai ngờ kết quả làm cho nàng kinh hồn táng đảm .Nếu Thái Hậu nương nương đối với bọn họ không có ý đồ ,vì cái gì phải giữ bọn họ ở lại kinh thành .

Thái Phi không dám tưởng tượng nếu đó là sự thật , chính mình chết đi đứa nhỏ của nàng nên làm cái gì bây giờ . Đứa nhỏ ngây thơ không biết thế giới đen tối ,trong mắt chỉ có ánh ánh ,không có người chiếu cố hắn ,hắn làm sao có thể sống xót được .

Càng nghĩ càng cảm thấy không có hy vọng ,liền muốn rơi lệ chỉ có thể lấy khăn tay che lại khóe mắt phiếm hồng .

Vừa ngẩng lên đã thấy điện Thanh Hòe ở trước mặt ,Thái Phi lau đi khóe mắt ngấn lệ ,bày ra tươi cười đi vào .

Sân nhìn thật tiêu điều ,tuyết bao trùm đại bộ phận hoa quả ,không có người dọn dẹp .Giữa sân có một thanh niên gầy yếu đứng dưới tàng cây , ánh mắt hắn theo lá câu bay xuống di động ,bộ dáng giống như toàn bộ thế giới chỉ có 1 mảnh lả cây kia.

Hắn năm này mười tám tuổi ,đã là một đại nam nhân ,nếu thần trí bình thường nói không chừng đã là phụ thân .Nhưng vẻ mặt của hắn làm cho người ta vừa nhìn liền cảm thấy hắn vẫn là đứa nhỏ ,ngây thơ mang theo tính cách trẻ con .Ánh mắt đen bóng thanh thuần ,không phải ở một người trưởng thành sẽ có.

Nhìn các nàng tiến vào , đứa nhỏ ngầm liếc mắt nhìn .Miệng hắn mấp máy lại một chút âm thanh đều không phát ra ,bởi vì cổ họng hắn cũng có vấn đề .

Hắn aaa một lúc liền an tĩnh lại ,quay đầu chăm chú dưới tàng cây nhìn là rụng .Thái phi đi lên trước nhẹ nhàng vuốt ve tóc Tiêu Hoài Dư ,trong mắt tràn đầy trìu mến .Tiêu Hoài Dư không có nửa điểm phản ứng ,đắm chìm trong thế giới chính mình .

Đứng lặng dưới tàng cây thật lâu ,ánh mắt Thái Phi từ mờ mịt biến thành kiên định .Nàng buông tay đang nắm tay Tiêu Hoài Dư nhìn về lục y đứng bên cạnh có chút gian nan nói .

" A Kiều ,ngươi theo ta vài năm những năm này vẫn là ngươi chiếu cố mẫu tử chúng ta ,ta thực cảm kích ngươi ."

" Vừa rồi ở Từ An Cung thỉnh cầu Thái Hậu nương nương thả mẫu tử chúng ta rời đi ,nàng thế nhưng không đồng ý ,nhưng là ta còn một ý tưởng .Nghe nói Thái Hậu nương nương gần đây rất coi trọng một thái giám ,nếu có thể tìm tới hắn ,làm cho hắn cùng Thái Hậu nương nương nói vài lời ,có lẽ chúng ta còn có thể có cơ hội."

A Kiều làm sao có thể không biết ý tứ Thái Phi ,nàng là cung nữ nghe lời người khác làm việc ,không có gì trọng yếu ,trừ bỏ thân thể cũng không có gì trả giá .Trong cung không thiếu loại sự tình này ,A Kiều cũng đã từng gặp qua ,nhưng là nàng không nghĩ tới chính bản thân mình một ngày cũng thế .

" A Kiều ,hiện tại bên người ta chỉ có ngươi ,ta cũng chỉ tin tưởng ngươi .Ta biết như vậy ta thực xin lỗi ngươi ,nhưng là ta không có cách nào , ta thực sự rất sợ ở lại chỗ này rồi sẽ đến một ngày bị cuốn vào âm mưu của những người đó ."

Thái Phi cầu khẩn chờ mong nhìn nàng .

A Kiều đem ánh mắt nhìn Tiêu Hoài Dư vẫn đang đắm chìm trong thế giới của chính mình ,nàng trong mắt có một chút gì đó thoáng qua ,cuối cùng vẫn là chua sót cười ,nhẹ giọng hồi đáp .

" Nô tỳ ......hiểu được."

Cùng lúc đó Từ An Cung

" Tần Thúc ngươi nói một chút , từ nãy đến giờ ngươi luôn không được tự nhiên vì cái gì?"

" Nô tài không có...."

" Ngươi vừa rồi ngay cả mắt đều không nhìn Dương Tố Thư ,ngươi đối với nàng có cái gì bất mãn?"

Nghe Liễu Thanh Đường nhướng mày hỏi ,Tần Thúc trong lòng căng thẳng ,lập tức một loại sợ hãi tràn ngập lòng hắn .Hắn đúng là không thể khống chế hoàn toàn cảm xúc của mình ,cho nên bị Thái Hậu nương nương phát hiện .Bởi vì phát hiện hắn đối với người kia có địch ý ,cho nên Thái Hậu nương nương đối với hắn bất mãn sao?

Bị người mình thương chất vấn vì người khác ,mà người kia so với hắn vĩ đại hơn ,so với hắn cho nàng nhiều niềm vui hơn ,Tần Thuc chỉ cảm thấy trong lòng mình tràn ngập cảm xúc ghen tị , làm thế nào cũng không có biện pháp ngăn lại .

Tần Thúc phi thường sợ hãi Thái Hậu nương nương biết được hắn đối với Dương thái y ghen tị tràn ngập khí quản .

Hắn còn nhớ rõ một năm trước Dương thái y cũng giống hôm này bị Thái Hậu nương nương triệu đến .Ngày đó các nàng an vị ở hoa viên Từ An Cung thảo luận không cho cung nữ và người khác tới gần.

Thật lâu không thấy Thái Hậu nương nương ,hắn cũng không biết bị cái gì , trốn ở sau gốc cây tùng ,xa xa nhìn các nàng.

Khi đó ở trong mắt Tần Thúc ,Thái Hậu nương nương vĩnh viễn cao quý uy nghiêm ,hắn chưa bao giờ nhìn thấy Thái Hậu nương nương dỡ bỏ vẻ mặt nghiêm túc .Nhưng lần đó đối với Dương thái y ,hắn mơ hồ thấy tay nàng cầm một đóa hoa ,sát lại gần Dương thái y cài ở bên tai hắn .

Dương thái y vẻ mặt bất đắc dĩ sờ sờ đóa hoa ,nhưng không hái xuống ,Thái Hậu nương nương tựa hồ thực vui vẻ ,tươi cười càng sáng lạn ,làm cho hắn tránh ở xa cũng có thể thấy rõ ràng .

Hắn lần đầu tiên thấy vẻ mặt Thái Hậu nương nương giảo hoạt vùng thả lỏng tươi cười , đó là thời điểm nàng gặp Dương thái y .

hắn thực ghen tị ,nhưng hắn càng ghen tị Dương thái lại càng có nhiều tự ti hắn .Ngày đó nhìn Thái Hậu đối với Dương thái y tươi cười hắn cơ hồ là chạy trối chết.

Làm sao về đến phong Tần Thúc không nhớ rõ ,chỉ nhớ rõ ngẩng đầu nhìn đến gương đồng mơ hồ bị chính hình ảnh trong gương dọa sợ ,bởi vì dung nhan người trong đó vặn vẹo ,quả thực so với ma quỷ còn đáng sợ hơn.

" nô tài đáng chết."

Tần Thúc gương mặt nghiêm nghị liền bùm một tiếng quỳ xuống ,cúi mặt thật sâu .Bởi vì không muốn gương mặt ghen tị mà vặn vẹo của mình bị người khác thấy .

Hắn chưa từng có hy vọng xa vời Thái Hậu nương nương thích hắn ,hắn nhiều nhất chính là một nô tài đắc lực thôi ,mà vị Dương thái y kia là người mà Thái Hậu nương nương yêu thích ,hai người căn bản là không cần so sánh .Tần Thúc đem vị trí của bản thân hạ xuống thật thấp ,không cho chính bản thân mình hy vọng ,cũng không muốn thất vọng .

Liễu Thanh Đường không hiểu rõ tình hình trước mặt ,không hiểu vì sao Tần Thúc lại quỳ xuống nhận tội ,nàng bất quá chỉ có chút tò mò Tần Thúc vì sao không thích Dương Tố Thư ,cho nên hỏi một câu mà hôi ,hắn như thế nào liền quỳ xuống rồi?.

" Tần Thúc ,ngươi đang làm cái gì?"

Liễu Thanh Đường khống chế không được liếc nhìn đầu gối hắn , hắn vừa rồi dùng sức quỳ xuống như vậy khẳng định là xanh tím .

" Nô tài đối với Dương thái y bất kính ,thỉnh cầu Thái Hậu nương nương giáng tội."

Mỗi lần thời điểm Tần Thúc bắt đầu tự ý quyết định ,Liễu Thanh Đường liền cảm thấy đau đầu .Hắn cả ngày đều suy nghĩ cái gì ,vừa rồi nói câu " Đối với Dương thái y bất kính" hắn đối với mọi người đều là khuôn mặt lạnh tanh ,vừa rồi nhìn Dương Tố Thư cũng không có cái gì biến hóa ,như thế nào đối với Dương Tố Thư bất kính ? còn thỉnh tội?.

" Người như thế nào đối với Dương Tố Thư bất kính ,vừa rồi ngươi vụng trộm trừng nàng sao?"

" Nô tài............ không có"

Hắn không có ý nghĩ muốn nhìn người nọ ,hẳn là không có trừng ,Tần Thúc có chút không xác định nói .

" Vậy ngươi làm cái gì đối với nàng bất kính?"

"..."

Chẳng lẽ muốn hắn nói cho Thái Hậu nương nương bởi vì hắn ghen tị Dương thái ý ,hơn nữa ghen tị đã rất lâu ? Tần Thúc nói không lên lời .

" không nghĩ được ,vậy ngươi trước đứng lên đi ."

Liễu Thanh Đường bỗng nhiên vẫy tay cười tủm tỉm nói

Tần Thúc lặng lẽ thở nhẹ nhõm một hơi đứng lên ,đứng dậy đến một nửa chợt nghe Thái Hậu nương nương nói .

" không nghĩ trả lời vấn đề này ta cũng biết ,vậy ta đổi câu hỏi khác."

" Ngươi vì cái gì đối với Dương Tố Thư bất mãn?"

Hai vấn đề hắn đều không có biện pháp trả lời ,Tần Thúc nghĩ nghĩ cắn răng vừa muốn quỳ xuống .

Liễu Thanh Đường đã sớm dự đoán được ,không đợi hắn quỳ xuống liền nói.

" Ngươi lại quỳ xuống một chút thử xem ,không muốn hầu hạ ta nữa phải không?"

Tần Thúc quỳ cũng không được ,không quỳ cũng không được cả người cương cứng ở nơi đó lại có chút chật vật đáng thương .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.