Ma Thiên Ký

Chương 1175-2: Cướp đường mà chạy (2/2)



Dịch giả: MaMa

Ngay tại thời điểm nghìn cân treo sợi tóc, một vệt kim quang xuất hiện trên đầu Liễu Minh. Ngay sau đó, một mảng lớn tinh quang từ đó tuôn ra, nhanh chóng kết thành một dải ánh sáng chói mắt sau lưng Liễu Minh.

“Phanh” một tiếng vang thật lớn!

Ánh sáng hai màu trắng hồng dữ dội lao vào, dải ánh sáng chói mắt do tinh quang tạo thành nhanh chóng ảm đạm đi. Nhưng đúng vào lúc này, vô số tinh quang từ bốn phương tám hướng điên cuồng tụ họp lại, ào ạt tràn vào bên trong màn sáng, ngưng kết lại thành một bức tường ánh sáng cực lớn, chặn đứng một kích của cự chưởng huyết sắc.

Chính là Kim Liệt Dương khi phát hiện ra tình huống của Liễu Minh không tốt, đã phi thân đến trợ giúp!

Trong nội tâm Liễu Minh vui mừng, chưa kịp nói lời cảm ơn, lại phát hiện thấy bức tường ánh sáng màu vàng kêu lên một tiếng “Xì... Lạp” vỡ thành từng mảnh nhỏ.

“Đi mau, ta chỉ có thể giúp ngươi kéo dài thêm một lát thôi!”

Kim Liệt Dương sau khi vội vàng truyền âm cho Liễu Minh, toàn thân lóe lên ánh sáng, trong miệng đọc ra một tràng pháp quyết khó hiểu. Chỉ thấy tinh quang màu trắng trên người hắn không ngừng sáng lên, toàn bộ tinh quang từ trong cơ thế tuôn ra, hư ảnh pháp tướng sau lưng cũng dần dần ngưng thực, hóa thành Kim Sắc Cự Long phóng lên trời.

Một tiếng long ngâm vang lên, âm thanh chấn động chín tầng trời.

Sau khi Liễu Minh nhìn thoáng qua Kim Liệt Dương, không dám chậm trễ, thúc giục pháp quyết, một lần nữa hóa thành vệt ánh sáng tím tiếp tục lao đi. Với cảnh giới Thiên Tượng của Kim Liệt Dương, mà đối mặt với Huyết Tổ cũng thúc thủ vô sách thì chính mình có lưu lại cũng không trợ giúp gì được nhiều.

“Chỉ là một tên Thiên Tượng, dám cản đường đi của bổn tọa, xem ra ngươi chán sống rồi!”

Một âm thanh đinh tai nhức óc của Huyết Vô Thường truyền đến.

Tiếp đến là một tiếng vang kinh thiên động địa nổ sau lưng, một hồi rung chuyển kịch liệt, từng vệt huyết sắc xen lẫn với kim quang dần dần tản đi, thân ảnh Kim Liệt Dương từ không trung bắn ngược ra. Toàn thân hắn lúc này nhuộm đầy máu tươi, hư ảnh pháp tướng sau lưng bất ngờ cũng biến mất không thấy đâu. Bởi vì hắn vừa mới cưỡng ép chống cự một kích của Huyết Tổ, khiến bản thân đã bị trọng thương.

Sau khi Kim Liệt Dương liếc mắt nhìn đến chỗ Liễu Minh đang khó khăn lắm mới chay đi xa được ngàn trượng, không nói hai lời thúc giục thần quang hộ thể, hóa thành một đạo kim quang phá không chạy trốn. Trong mắt Huyết Tổ Huyết Vô Thường chợt lóe lên vẻ kinh hãi, dường như không thể ngờ một gã tu sĩ Thiên Tượng lại có thể đỡ được một chưởng của mình. Nhưng lão không có ý đuổi theo, sau khi hừ lạnh một tiếng tiếp tục điều khiển huyết hải nhanh chóng đuổi theo Liễu Minh.

Cùng lúc đó, trước chỗ vết nứt không gian phong bế Minh Trùng Mẫu. Đại năng Thông Huyền Nhân tộc vốn đang phải cố gắng chèo chống phong ấn thông đạo không gian, bỗng nhiên ba gã Thông Huyền tà đạo đột nhiên tới đây quấy nhiễu lại không thể không phái ba gã tu sĩ Thông Huyền ra kiềm chế, lập tức xuất hiện tình huống luống cuống tay chân.

Dưới sự giãy giụa điên cuồng của Minh Trùng Mẫu, màn sáng cấm chế do mấy vị Thông Huyền đại năng sử dụng pháp bảo trấn tông phong bế thông đạo không gian đã bị xé mở một góc. Một cự trảo trắng noãn như ngọc lần nữa mạnh mẽ thò ra từ trong thông đạo.

Chỉ thấy cự trảo đó vung lên, một cái vòi rồng nhìn rất bình thường hiện ra, nhưng từ đó một cỗ linh áp cường đại không tả nổi lan truyền ra bốn phía xung quang, quét thẳng xuống phía dưới.

Đại năng Thông Huyền Nhân tộc đang cố gắng dùng pháp bảo kiên trì chống đỡ thấy vậy, vội vàng tạm thời ngưng lại, nhanh chóng tránh né. Ba gã Thông Huyền tà đạo lợi dụng cơ hội không bị đại năng nhân tộc kiềm chế, ào ào phát động công kích trực tiếp vào góc màn sáng bị tổn hại, ý đồ là đánh vỡ toàn bộ cấm chế, thả ra Minh Trùng Mẫu.

Trong nhất thời, cả phiến hư không tràn ngập các loại khôi lỗi, linh quang, cự phong, vết nứt không gian, khói độc lan tràn, nhìn cực kỳ hỗn loạn.

Bản thể Minh Trùng Mẫu trong thông đạo không ngừng vặn vẹo thân hình đồ sộ của mình, bất chấp tất cả phá cấm chế phong ấn không gian. Mặc dù như thế, do thân hình quá khổng lồ, muốn hoàn toàn ra khỏi thông đạo không gian đó, còn phải tiêu phí không ít thời gian nữa.



Cùng lúc đó, một nơi nào đó trong hư không.

Nơi đây dường như không có trời, không có đất, bốn phía xung quanh nhìn như hư vô mờ mịt, sương mù màu trắng chậm rãi lưu chuyển phát ra từng đợt bạch quang nhu hòa.

Một lão giả áo trắng tóc trắng đang đứng khoanh tay, nhìn về hư vô phía trước.

Bỗng nhiên, phía trước truyền đến một cỗ chấn động không gian, sau một hồi vặn vẹo, hiện ra một bóng người mơ hồ màu trắng.

“Thiên Hà, ngươi gọi ta đến đây là vì chuyện gì?” Bóng người quay đầu nhìn qua lão giả tóc bạc hỏi, âm thanh tỏ vẻ thờ ơ trống rỗng.

“Cung chủ, bây giờ Minh Trùng Mẫu có ý muốn phá giới xâm nhập giới này, chúng ta có hay không…” Lão giả tóc bạc cung kính chắp tay về phía bóng người nói ra.

“Minh Trùng Mẫu? Ngươi muốn nói tới Trùng Mẫu đến từ Trùng Giới đạt đến Vĩnh Sinh Cảnh.”

“Cung chủ minh giám.” Lão giả tóc bạc gật đầu nói.

“Những sự tình của hạ giới, ta không tiện nhúng tay vào, ngươi mặc dù đến từ chính giới diện này, nhưng bây giờ đã gia nhập Thiên Cung thì cũng không còn liên quan gì nữa, ngươi đã minh bạch chưa?” Sau một hồi trầm mặc, bóng người mơ hồ thản nhiên nói.

“… Rõ, Cung Chủ.” Lão giả tóc bạc thở khẽ một hơi, thần sắc có chút cô đơn.

“Thiên đạo luân hồi, ngũ hành khí vận, sâu xa bên trong tự có sắp xếp, để tự sinh tự diệt đi thôi.” Bóng người mơ hồ đang nói chuyện thì bạch quang xung quanh người lóe lên chói mắt, lời cuối cùng vừa nói ra thì thân ảnh đã biến mất không thấy đâu, giống như chưa bao giờ xuất hiện ở đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.