Mạt Thế Ngự Linh Sư

Chương 3: Dị biến





La Hầu nằm trên mặt đất ngước nhìn về phía sau, bên người hắn cách đó không xa chính là xác của ba con Zombie bị hắn đánh chết.

"Ha ha... nguyên lai cảm giác tử vong tới gần chính là loại cảm giác này sao... ha ha ha, chết cũng tốt, chết cũng tốt! Dù sao La Hầu ta cũng không có gánh nặng gì trên người, lại vô pháp cảm ứng được thiên địa nguyên lực thật đúng là củi mục mà. sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này, chết trễ không bằng chết sớm dù sao cũng là chết, chết như vậy ngược lại càng thanh tĩnh hơn, chỉ là, chỉ là..."

"Không, ta không muốn chết, ta tuyệt không muốn chết! Ta còn muốn gặp lại nàng một lần nữa, ta không thể chết ở nơi này được!"

Trong đầu hắn lúc này hiện lên một thân ảnh thân thuộc, La Hầu trong nội tâm tràn ngập cảm giác cam lòng, hắn cuối cùng vẫn không phải là người không có ước nguyện gì! Tại giờ này khắc này, trong đầu La Hầu tràn đầy một bóng hình cao gầy xinh đẹp, hắn chưa từng có khát vọng sinh tồn mãnh liệt như vậy.

Chỉ là lúc này, từ miệng vết thương bị nhiễm virus Zombie đã lan tràn khắp toàn thân La Hầu, ngay cả trên mặt làn da cũng đã bắt đầu biến thành màu nâu xanh, vết thương ở vị trí khuỷu tay cùng đầu gối, lúc này cũng đã bắt đầu chảy ra máu đen có mùi tanh tưởi.

Ý thức hắn dần dần mơ hồ, đồng tử La Hầu đang từ từ phóng đại lên, mất đi tiêu cự, hô hấp cùng nhịp tim cũng bất tri bất giác bắt đầu đình chỉ hoạt động. Toàn bộ thế giới trước mắt hắn dĩ nhiên đã biến thành một mảnh đen kịt, ý thức của hắn dần dần tiêu tán, bóng hình cao gầy xinh đẹp kia bắt đầu chậm rãi trở nên mơ hồ không rõ ràng nữa, cuối cùng cũng hoàn toàn biến thành một mảnh hắc ám vô biên.

"Ta... không muốn chết! ta còn muốn... còn muốn gặp nàng một lần nữa..."

Ngay tại lúc sinh mệnh La Hầu sắp sửa hoàn toàn biến mất. Đột nhiên một vòng quang huy bảy sắc lóe lên ở bên trên đầu ngón tay tay trái hắn bỗng xuất hiện một hồn thể đen nhánh, bắt đầu lan ra rồi ngưng tụ lại tạo thành hình một chỉ hoàn cổ xưa. Sau đó trong chớp mắt nó bắt đầu khuếch trương thành một cái khe hở bảy sắc có đường kính gần 2m, đem thân thể của La Hầu triệt để bao bọc lại ở bên trong.

Dải Thất Thải Quang Hoa chói mắt kia, tựa hồ so với ánh sáng của thái dương còn muốn chói mắt hơn, đem thân hình La Hầu triệt để che dấu bên trong đó.

Kia khe hở bảy sắc tồn tại ước chừng gần ba giờ, mới dần dần ảm đạm xuống, cuối cùng quay về hư vô. Vầng sáng tản đi, thân ảnh La Hầu cũng từ đó mà xuất hiện. Lúc này trên mặt hắn cư nhiên lại là một mảnh hồng nhuận, làn da trên người tất cả đều khôi phục lại bình thường. Ngay cả vết thương ở khuỷu tay cùng đầu gối cũng đã hoàn toàn trở về như lúc ban đầu, một tí vết thương cũng không có lưu lại mảy may.

La Hầu cảm giác được mình đang bất lực phiêu đãng trong một không gian hắc ám vô biên không nhìn thấy điểm cuối, cũng không biết hắn đã trải qua bao lâu trong mảng vô tận Hắc Ám này. Không gian xung quanh hắn lúc này có thể khiến cho bất luận kẻ nào đều trở nên bàng hoàng, sợ hãi.

"Đây là thế giới sau khi chết sao? Không! ta muốn đi ra ngoài, ta nhất định phải ra ngoài! A —— "

Hô to một tiếng, thân thể La Hầu nằm trên mặt đất thân thể bỗng nhiên bật dậy, hai mắt bị sắc trời chói mắt kích thích khiến hắn vô pháp mở ra, nước mắt chảy ròng ròng. Hắn lấy tay che hai mắt lại, chờ đợi một hồi hai mắt hắn mới thích ứng được với hoàn cảnh xung quanh.

"Ta không phải là đã chết sao, mà còn khả năng là biến thành Zombie nữa? Đây là —— "

La Hầu không thể tin kiểm tra rồi một lần thân thể của chính mình, toàn thân trên dưới hoàn hảo không tổn hao một tí gì, đâu có tí dấu hiệu nào của việc sắp sửa biến thành Zombie đâu? Nhưng khi hắn ngước mắt nhìn lại ba bộ thi thể Zombie ở xung quanh hắn, tất cả hình ảnh của cuộc chiến lúc trước liền xoay chuyển trong đầu hắn nói với hắn rằng tất cả không phải là mộng.

La Hầu từ trên mặt đất bò dậy, phủi một lượt bụi đất đang bám trên quần áo hắn, rồi tùy ý đánh giá một chút hoàn cảnh quanh người, dùng sức lắc lắc đầu mình, nghi ngờ trong lòng hắn lúc này lại càng ngày càng trở nên nồng đậm. Hắn hiểu được trí nhớ mình sẽ không sai, chính mình lúc trước đã bị lây nhiễm virus Zombie, không thể có may mắn ở đây, như thế nào lúc này lại không có một dấu hiệu bị lây nhiễm gì cả?

Đùa cợt sao, bị virus nhiễm còn có thể hoàn hảo không bị gì thật đúng là một trò đùa? La Hầu lúc này vẫn là vô pháp tin được sự thật đang phát sinh ở trên người mình. Hắn mang nghi hoặc ở theo lòng, đá đá chân, quơ quơ cánh tay, sau đó sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi.

Lực lượng bản thân, dường như là có tăng trưởng so với lúc trước a?

La Hầu nắm chặt song quyền, dùng sức huy vũ vài cái, sau đó liền lên tiếng cười ha hả:

"Ha ha, ha ha, thật đúng là đại nạn không chết tất có hậu phúc, cổ nhân thật không lừa ta nha!"

Cảm thụ được các nơi trên thân thể truyền đến lực lượng có tính bạo tạc, La Hầu chỉ cảm thấy chính mình chưa từng bao giờ hưng phấn như lúc này. Tuy số liệu cụ thể không biết, nhưng chỉ bằng trực giác của mình, La Hầu liền có thể phát giác được, lực lượng bản thân so với trước kia, tối thiểu tăng lên gấp đôi có khi còn nhiều hơn. Cái khái niệm này? Nếu như hiện tại lại chiến đấu với ba con phổ thông Zombie khi trước, La Hầu tin tưởng, chính mình hoàn toàn có thể trực tiếp mạnh mẽ giải quyết chúng trong chớp mắt, hơn nữa còn cam đoan chính mình sẽ không bị một điểm thương tổn nào!

Thế nhưng mà, kinh hỉ với hắn xa xa cũng không chỉ có như thế!

Ngoại trừ lực lượng toàn thân có sự tăng vọt, La Hầu cảm giác ngũ quan của mình dường như cũng trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, thị lực thính giác đều tăng lên ở một trình độ rất lớn. Tối thiểu nhất là trước kia hắn đọc sách rất nhiều nên—— từ khi còn rất nhỏ hắn đã bị cận thị, nay khuyết tật này lại biến mất vô ảnh vô tung.

Trừ cái đó ra, La Hầu còn có thể cảm giác được không gian chung quanh, có một luồng năng lượng không biết đang di chuyển mang đến cho hắn một loại cảm giác mát lạnh sảng khoái, theo hô hấp của hắn, một tia từ trong lỗ chân lông tiến nhập vào trong thân thể hắn, cùng huyết nhục bản thân hoàn mỹ dung hợp lại thành một chỗ.

Đây chẳng lẽ chính là thiên địa nguyên lực trong truyền thuyết sao? Đầu hắn triệt để bùng nổ, La Hầu triệt để ngây dại ngay tại chỗ!

Hai hàng nước mắt bất tri bất giác theo gương mặt hắn chảy xuống, La Hầu vui đến phát khóc!

Ta rốt cục có thể cảm ứng được thiên địa nguyên lực sao? Đúng vậy, ta có thể cảm ứng được thiên địa nguyên lực rồi! Từ nay về sau, ta cũng không còn là củi mục trong mắt đám người kia rồi, Ta cũng có thể trở thành người tiến hóa rồi!

"A ——" song quyền hắn nắm chặt lại, ra sức vung lên hướng về phía bầu trời, mở rộng miệng ra, phát ra một tiếng rống vang vọng khắp nơi.

Một tiếng rống này, phảng phất đem tất cả khó khăn đau khổ hận thù dồn nén trong một năm qua đều toàn bộ phát tiết ra. Trong một năm tại tân thế giới, La Hầu khó khăn cầu sinh trong đó, mỗi ngày ăn bữa nay lo bữa sau, nhận hết ánh mắt lạnh cùng trào phúng của thế nhân, nếu như không phải sâu trong đáy lòng hắn còn có một tia chấp niệm chèo chống, La Hầu nghĩ, một năm nay mình cũng đã không biết muốn chết biết bao nhiêu lần.

Tại tân thế giới, một người thường vô pháp trở thành người tiến hóa, nếu như muốn hảo hảo sinh tồn được trong đó, độ khó liền có thể nghĩ được, nhất là La Hầu hắn lại là người ngoại không có chỗ nương tựa. Trong khu quần cư của người sống sót, chỉ có một bộ phận rất ít người bình thường là vô pháp tiến hóa, rốt cuộc. Tại thời gian mạt thế hàng lâm gần một năm, cho dù là người có tư chất phổ thông nhất, đại bộ phận vẫn có thể cảm ứng được sự tồn tại của thiên địa nguyên lực, sau đó tại thời gian một năm, người yếu kém nhất tối thiểu cũng có thể tiến hóa trở thành người tiến hóa nhất giai.

Cho dù là một phần nhỏ người vô pháp tiến hóa kia, cũng chỉ là chút lão ấu hoặc người có thể trạng suy nhược mà thôi. Như La Hầu hắn thể trạng cường tráng như vậy, đang lúc trai tráng, đến tiến hóa nhất giai còn không được. Vì vậy, La Hầu mới bị nhóm người sống sót trong khu quần cư trêu tức xưng là "Củi mục” nam .

"Bất quá, từ hôm nay trở đi, ta liền không còn là củi mục nam như lúc trước nữa, ngày sau, ta nhất định phải bao trùm phía trên chúng sinh! Để cho tất cả những người đã từng xem thường ta, đều ở trước người ta run rẩy quỳ rạp xuống!"

Trong lòng La Hầu hắn lúc này âm thầm tự nhủ.

Thỏa thích phát tiết một phen các loại tâm tình trong nội tâm, mắt thấy sắc trời đã muộn, La Hầu liền nhặt Cương Đao rơi trên mặt đất lên, chuẩn bị lên đường quay về khu quần cư. Cả ngày nay không ăn uống gì, hắn lúc này dĩ nhiên là đã đói bụng tới hoa mắt rồi, trong bụng rung lên từng tiếng "Xì xào".

Thời điểm này, đường đi tới bên trong thành phố truyền đến một hồi tiếng bước chân lộn xộn, làm rối loạn không gian yên tĩnh nơi đây.

La Hầu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hướng đi tới chỗ sâu trong thành phố lúc này đã xuất hiện vài con Zombie du đãng, đang hướng về phía bên này mà đi tới. Tại lúc La Hầu nhìn sang, con Zombie đi đầu tiên đã phát hiện ra hắn, nó mở miệng gào thét lên một tiếng, rồi nó liền tăng cước bộ trong chớp mắt, hướng về phía La Hầu mà chạy nhanh tới.

Ngay thời điểm con Zombie này chạy đi tới chỗ La Hầu, liền lập tức kinh động đến đám Zombie đằng sau, ánh mắt bọn chúng liền đỏ lên tìm tòi xung quanh, một lát sau cả đám đều đã phát hiện ra nơi La Hầu đang đứng, ngay lập tức bọn chúng liền liên tiếp hướng về phía bên này mà lao đi.

La Hầu vừa thấy cảnh này liền rùng mình một phát, mặc dù hắn bây giờ lực lượng đã cường đại lên gấp đôi so với lúc trước. Thế nhưng đồng thời đối mặt với bảy tám con Zombie thế kia, thì cũng chỉ có nước bị phanh thây trước bọn chúng mà thôi. Hắn lập tức không chút nghĩ ngợi, liền quay đầu bỏ chạy thục mạng, dùng cả tay chân bò lên trên sườn dốc lúc trước, chuẩn bị tức tốc trốn về khu quần cư.

Nhưng mà, hôm nay chuyện lạ xảy ra trên người hắn dường như chưa có kết thúc.

Ngay tại thời điểm La Hầu leo lên sườn dốc, con Zombie đầu tiên đã tiếp cận cách hắn chừng 10m. Còn La Hầu trong khi chạy trốn thì trong đại não liền tuôn ra một đám tin tức kì, nó bắt nguồn từ đầu ngón tay trái tuôn ra, dọc theo cánh tay truyền tới cổ hắn, rồi trong chớp mắt liền vọt vào trong đại não của hắn, hắn cả kinh một cái rồi lảo đảo té ngã trên mặt đất ——

"Phát hiện chủng loại Zombie cơ bản, có hay không thu phục sinh vật này?"

...


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.