Mất Trí Nhớ Lão Bà

Chương 3



“Hạ Tầm.”

Nghe thấy có người kêu mình, Hạ Tầm dừng cước bộ, tả hữu nhìn xung quanh tìm kiếm người gọi bé. Bé còn không tìm được, Khương Trọng Vũ đã giúp hắn tìm được.

“Hạ Tầm, cậu xem.”

Bé lôi kéo cậu nhìn về nam nhân đứng ở phía cổng, hẳn phải gọi ba ba.

Thấy hắn đột nhiên xuất hiện ở đây, Hạ Tầm có chút kinh ngốc, lại nghe thấy giọng nói hưng phấn của Liên Hi bên cạnh:“Đó là không phải ba cậu sao? Thật sự giống nhau nha.”

“Không phải.” Không thể quên chuyện ba ba có bạn gái, Hạ Tầm giận tái mặt, phủ nhận rồi xoay người bước đi.

“Chờ một chút, Hạ Tầm.” Lí Du rất nhanh liền đuổi theo bé, bắt lấy tay bé.

“Thúc thúc, chú làm gì vậy? Thầy giáo của Chúng ta đang ở đây, chú tốt nhất không cần làm chuyện xằng bậy nha.” Khương Trọng Vũ giãy người ra.

Hạ Tầm nói với bé ba cậu có bạn gái xinh đẹp, chuyện như vậy hắn không xa lạ, hoàn toàn có thể thông cảm tâm tình Hạ Tầm không muốn để ý đến ba ba.

“Thúc thúc muốn cùng Hạ Tầm nói vài chuyện thôi.” Lí Du hòa hoãn giải thích.

“Nhưng Hạ Tầm không muốn cùng nói chuyện với chú.” Đường Minh Lệ mở miệng nói, bởi vì thấy Hạ Tầm cúi đầu, biểu lộ thái độ không muốn để ý.

“Hạ Tầm?” Lí Du thử gọi hắn, hắn vẫn không nhúc nhích không buồn hé răng, tương ứng không để ý hắn.

“Hạ Tầm nói chú có bạn gái, cho nên mới không cần mẹ cậu ấy, thật à, thúc thúc?” Liên Hi tò mò hỏi.

Lí Du đột nhiên nhìn về phía bé, kinh ngạc không nói nên lời.

Tiếp đó nhanh chóng giải thích với Hạ Tầm,“Đó không phải sự thật, ba cho tới bây giờ không có không cần con và mẹ. Con vì sao nghĩ như vậy, Hạ Tầm?”

“Ba ba yêu nữ nhân khác, sẽ không lại yêu mẹ. Ba cháu chính là như vậy.” Khương Trọng Vũ nói ra ví dụ.

Hạ Tầm ngẩng đầu lên, lấy vẻ mặt không biểu tình nhìn Lí Du, như là đang nhìn hắn kế tiếp còn có thể nói cái gì.

“Ba không có yêu nữ nhân kia.” Lí Du nóivới Hạ Tầm. Đây là sự thật.

“Ba gạt người.” Hạ Tầm rốt cục đánh vỡ trầm mặcrồi mở miệng.“Các ngươi ở cùng nhau, còn ôm hôn.”

Lí Du nhất thời khốn quẫn không biết nói gì.

Chết tiệt, vì sao hắn làm cho tiểu hài tử này gặp được loại chuyện này đâu?

Bành Huyên Nhi đáng giận, tất cả đều do nàng làm hại, may mắn là đêm đó hắn đã chia tay với cô ta, vĩnh viễn không gặp lại.

Nhưng ngay cả như vậy, cũng không thể giải quyết vấn đề trước mắt nha, không thể cùng Hạ Tầm nói, nam nhân và nữ nhân cho dù ôm hôn, thậm chí là lên giường làm tình, cũng không phải vì yêu? Đây là thế giới của người lớn, phải nói như thế nào với một nhóc chín tuổi? Thật sự là khó khăn.

“Giải thích chuyện này, cần một chút thời gian. Ba mời các con ăn Mc Donalds, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện được không?” Hắn do dự một chút, quyết định sử dụng chiến thuật dùng mồi nhử: tiểu hài tử yêu nhất Mc Donalds.

“Mc Donalds? Được nha!” Nghe thấy Mc Donalds, Liên Hi lập tức sáng mắt, hoan hô lớn tiếng. Nhưng chỉ có hắn hoan hô, ba người khác không thèm.

“Thúc thúc, Mc Donalds không mua chuộc được chúng ta.” Khương Trọng Vũ tiểu đại nhân lắc đầu.

Lí Du cứng họng, nhất thời cảm giác vô lực. Hiện tại tiểu hài tử khó lừa như vậy sao?

“Mc Donalds không mua chuộc được các cháu, vậy cái gì mới mua chuộc được?” Hắn trực tiếp hỏi.

“Thúc thúc vì sao muốn mua chuộc chúng ta?” Khương Trọng Vũ hỏi lại.

“Vì sao à?”

Lí Du lẫm bẩm cùng suy nghĩ một chút, nghĩ hắn hôm nay chạy tới nơi này rốt cuộc là vì cái gì? Muốn gặp Hạ Tầm, muốn làm rõ bé có phải con hắn hay không, hay là muốn làm rõ đoạn thời gian hắn không nhớ rõ rốt cuộc có thật sự tồn tại hay không?

Hắn muốn làm rõ nhiều chuyện lắm, hơn nữa nghĩ như nào cũng cảm thấy đáp án hắn muốn không thể lấy từ mấy tiểu quỷ này, vậy hắn rốt cuộc vì sao muốn mua chuộc bọn họ?

Hắn nhìn Hạ Tầm, nam hài cực tương tự hắn, cảm giác từ đáy lòng có dòng nước ấm không ngừng trào dâng, khiến hắn muốn ôm chầm cậu bé. Đây có phải là cảm giác cốt nhục thân tình không?

“Bởi vì ba muốn ôm ôm con, có thể không, Hạ Tầm?” Hắn tuy không có chứng cứ, nhưng bản năng đã tiếp nhận đứa bé.

Hạ Tầm nhìn hắn không chớp mắt, vẫn không nhúc nhích, cũng không trả lời hắn.

“Có thể chứ?” Hắn nhẹ nhàng hỏi lại một lần.

Hạ Tầm vẫn trầm mặc không nói như cũ.

“Thúc thúc vì sao muốn ôm Hạ Tầm? Bởi vì chú là ba Hạ Tầm à? Hạ Tầm nói ba cậu ấy mất trí nhớ, chú thật sự mất trí nhớ sao? Vì sao lại mất trí nhớ?” Liên Hi lại lần nữa tò mò hỏi.

“Chú không biết.” Lí Du thành thật trả lời bé.

“Vậy hiện tại chú đã khôi phục trí nhớ chưa? Vì thế chú mới đi tìm Hạ Tầm?” Liên Hi lại hỏi, còn độ ngột nói thêm một câu,“Vậy chú có cùng mẹ Hạ Tầm kết hôn không?”

Lí Du hoàn toàn ngây người, bởi vì hắn căn bản không nghĩ tới chuyện kết hôn.

Đối với hắn mà nói, hắn giống như mới lần đầu tiên thấy Hạ Thanh Mộng, cho dù bọn họ đã từng có chuyện gì, hắn cũng toàn không nhớ, cho nên hiện tại đề cập đến chuyện kết hôn, thật sự còn quá sớm.

“Ba không muốn kết hôn với mẹ đúng không?” Hạ Tầm đột nhiên mở miệng, nhìn ra trên mặt bé có khó xử và do dự.

“Chuyện này, Hạ Tầm……”

“Dù sao mẹ cũng không muốn cùng ba kết hôn, hơn nữa con cũng không muốn có ba ba, cho nên chú không cần đến tìm con nữa.” Hạ Tầm hờn dỗi bàn nói xong xoay người đi.

Lí Du ngây người một chút, rồi mới vội vàng đuổi theo, giữ chặt tay hắn.

“Chờ một chút, con nói mẹ không muốn cùng ba kết hôn, làm sao con biết? Mẹ nói với con? Hôm đó không phải mẹ mang con tới tìm ba sao?”

“Mẹ mới không nghĩ tìm ba.”

“Vì sao?” Lí Du nhướng mày, không tự chủ thốt lên. Bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có loại tư vị không thích hợp. Không muốn tìm hắn?

“Bởi vì mẹ nói ba đã không nhớ chúng ta, hơn nữa ba có gia đình riêng cùng con riêng rồi, chúng ta không thể đi phá hoại gia đình ba, làm cho đứa bé khác giống con không có ba ba.”

Giống như bị người ta đạp một cước. Vì thế nên nàng không tìm hắn đòi phụ trách, một mình yên lặng nuôi con lớn? Nhưng vấn đề là hắn còn chưa kết hôn, chưa có gia đình riêng cùng con riêng nha?

“Ba ba còn chưa kết hôn, không có đứa con khác.”

“Nhưng ba có bạn gái, kết hôn sẽ có trẻ con.”

“Ba đã chia tay với cô ta.”

“Ba gạt con.”

“Ba không có lừa con.”

“Vậy ba sẽ kết hôn với mẹ?”

Lí Du sửng sốt, chần chờ một chút.

Không nghĩ như vậy liền chọc tức đứa bé, đột nhiên dùng sức vùng khói tay hắn, bỏ lại một câu,“Con chán ghét ba.” Tiếp theo bỏ chạy vào đám đông học sinh tiểu học tan học cùng dòng xe của phụ huynh tới đón học sinh, không thấy tăm dạng.

Lí Du ngây ra như phỗng tại chỗ, nhìn phương hướng đứa bé biến mất nửa ngày, sờ lên ngực. Kỳ quái, chỉ một câu, bốn chữ đơn giản, vì sao hắn lại có cảm giác đả kích thật lớn?

“Con chán ghét ba.”

Sao lại như vậy?

Bỗng nhiên cảm thấy con chán ghét hắn, nhất định do mẫu thân dạy, Lí Du càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này rất cao, cho nên hắn nghĩ mãi, quyết định sẽ tìm Hạ Thanh Mộng nói chuyện, thuận tiện làm rõ sáu tháng mất trí nhớ đó.

Sắp xếp nghĩ làm một ngày, sáng sớm hắn liền tới Tân Trúc, dựa vào tư liệu của trinh thám tìm được chỗ ở của Hạ Thanh Mộng, trực tiếp bấm chuông cửa. Chính là hắn suy tính trăm ngàn vạn loại khả năng sẽ phát sinh, lại không đoán được nàng không ở nhà, chuông cửa bị hắn ấn đến mức sắp hư cũng không có người ra mở cửa.

Cái gì kêu là cẩn thận mấy cũng có sai sót?

Cái này kêu là cẩn thận mấy cũng có sai sót.

Hơn nữa tệ nhất là điện thoại của nàng còn tắt máy, gọi như thế nào cũng không được.

Thật là, hiện tại nên làm cái gì bây giờ? Chẳng lẽ cả ngày ở đây ôm cây đợi thỏ sao?

Đang nhíu mày suy nghĩ, do dự không biết nên làm như thế nào, một cô gái đi lên lầu, hắn thấy hy vọng dâng lên, nhưng nhìn rõ người tới, thất vọng thở dài một hơi, không phải nàng.

Nhưng người tới nhìn thấy hắn, lại bỗng nhiên mở lớn hai mắt, dừng cước bộ, lộ ra ngạc nhiên nhìn hắn, giống như biết hắn.

Nữ nhân ngốc hồi lâu, rồi mới trừng hắn, thong thả tiêu sái hỏi:“Ngươi tìm Thanh Mộng?”

Lí Du nghi hoặc gật gật đầu,“Nàng hình như không ở nhà.”

“Nàng ở trong, chỉ là ngủ như chết mà thôi.” Nữ nhân lấy trong túi xách ra chùm chìa khóa, mở cửa.“Mời vào.”

“Cô biết tôi?” Lí Du không thể không hỏi, cảm thấy hành vi của nàng có điểm không bình thường. Người bình thường sẽ như vậy? Không hỏi đối phương là ai, tới chỗ này có chuyện gì, mà mời một người xa lạ vào cửa sao?

“Không biết. Nhưng nhìn mặt bé Tiểu Tầm con Thanh Mộng, có thể đoán ra thân phận của anh. Anh là ba Tiểu Tầm đúng không?”

Lí Du có thể nói gì, chỉ có thể gật đầu. Nguyên lai nàng biết mặt không biết người nha.

Đi vào trong phòng, đánh giá trong phòng một lượt.

Đơn giản, sạch sẽ, có một chút hỗn độn, nhưng cũng rất tự nhiên, thực ấm áp, hơn nữa nhìn xung quanh đều có thể thấy chủ nhà khéo tay, tỷ như lớp che tivi, bồn hoa nhỏ cạnh tivi, lớp vải trang trí trên tủ giầy, sau cửa dán hình phim hoạt tự chế đáng yêu nhí nhảnh.

“Cô nói cô ấy ở nhà?” Nhìn thỏa mãn xong, hắn mở miệng hỏi, bởi vì trong phòng yên tĩnh, tuyệt đối không giống có người ở nhà.

“Cô ấy tối hôm qua thức đêm giao bản thảo, cả đêm không ngủ, hiện tại ở trong phòng ngủ bù. Đúng rồi, chúng ta chưa tự giới thiệu, tôi là Hồ Chính Lan, là biên tập của Thanh Mộng, cũng là bạn tốt, cho nên mới có chìa khóa nhà cô ấy.” Hồ Chính Lan lắc lắc chùm chìa khóa trong tay, giải thích với hắn.

“Nhĩ hảo, tôi là Lí Du.” Lí Du gật đầu.

“Anh và Thanh Mộng là tình cũ nối lại sao?” Hồ Chính Lan tò mò hỏi.

Lí Du không trả lời nàng, chỉ nói:“Hồ tiểu thư đến đây, hẳn là vì chuyện công việc?”

“Ừm.” Hồ Chính Lan gật gật đầu, hiểu được hắn không muốn nói chuyện riêng cho người khác.“Thanh Mộng sau mỗi lần thức đêm giao bản thảo xong, sẽ ngủ bất tỉnh nhân sự, làm cho người ta hoàn toàn không liên lạc được, ngay cả nàng bán mộng bán tỉnh kí sai bản thảo rồi gửi đến nhà xuất bản, chúng ta muốn tìm nàng kí khắp không cũng không được, chỉ có thể tự mình đi tới đây một chuyến. Hôm nay chính là tình huống như vậy.” Nàng bất đắc dĩ nói.

“Cô đi đánh thức cô ấy sao?” Hắn nhíu mày.

“Không cần, tôi đại khái biết nàng để bài viết ở nơi nào, mở máy tính tìm được, một lần nữa kí là được.” Nói xong , nàng tò mò nhìn hắn một cái hỏi:“Hay là, anh muốn tôi đi gọi?”

“Tôi chờ cô ấy tỉnh lại.” Lí Du không chút do dự trả lời. Không biết vì sao, hắn không muốn có người quấy rầy giấc ngủ của nàng, hy vọng nàng tốt nhất có thể ngủ thẳng rồi tự nhiên tỉnh.

Thức đêm giao bản thảo phải không? Xem ra cuộc sống của nàng thực vất vả.

“Vậy anh cứ chờ đi. Bất quá, tôi có thể tin tưởng để anh một người ở trong này sẽ không làm chuyện xằng bậy?” Hồ Chính Lan một bên mở máy tính, một bên như là cùng hắn nhàn thoại việc nhà.

“Tôi sẽ không làm thương tổn cô ấy.” Lí Du nghiêm chỉnh thanh minh.

“Ân, sẽ không làm thương tổn cuộc sống, chỉ vứt bỏ cuộc sống mà thôi.” Nàng gật đầu nói.

“Cô biết chuyện của tôi và cô ấy sao?” Lí Du trầm mặc một chút, không tự chủ hỏi.

“Không biết, Thanh Mộng chưa bao giờ đề cập qua chuyện ba Tiểu Tầm, nhưng cô ấy không đề cập tới, không có nghĩa là tôi không biết. Anh thoạt nhìn hoàn cảnh hẳn là tốt lắm, nhưng Thanh Mộng lại vất vả kiếm tiền, một mình nuôi con, không phải bị anh bỏ, thì là cái gì?” Hồ Chính Lan vừa mở máy tính vừa nói, giọng điệu tựa như đang kể chuyện bình thường, không có cảm xúc cá nhân có.

Lí Du không biết nói gì. Bởi vì hắn không muốn nói chuyện hắn mất trí nhớ, hơn nữa cho dù nói ra, đại khái cũng sẽ bị quy chụp là già mồm át lẽ phải, lấy cớ hoặc nói vô căn cứ.

“Trầm mặc nghĩa là nhận tội?”

“Nếu tôi nói, tôi cũng gần đây mới biết được mình có con trai, cô tin không?” Lí Du chậm rãi nói.

Hồ Chính Lan trầm mặc một chút, sau đó lắc đầu.

“Quên đi, đây chính là việc thanh quan không quản việc nhà. Tôi làm xong chuyện của tôi rồi đi, các ngươi để ý chuyện của mình đi.”

Nói xong, nàng tắt máy tính, đứng dậy, cầm túi xách, xoay người ra khỏi nhà, biểu tình tức giận đến mức làm cho Lí Du giật mình sửng sốt nửa ngày.

Cô ấy rời đi xong, trong phòng lập tức trầm tĩnh, giống như chỗ không người.

Lí Du im lặng ở trong phòng đi lại, nhìn xem cái này cái kia, xem xong phòng khách, nhìn phòng con, cuối cùng mới tiến tới phòng của nữ chủ nhân.

Nàng thật sự nằm ở trong phòng ngủ, hơi thở nhịp nhàng mà thâm trầm, hoàn toàn lâm vào trạng thái ngủ say, có người mở cửa vào nhà, ở phòng khách nói nửa ngày, ở trong phòng đi một vòng, thậm chí đi vào bên giường nàng, nàng cũng không phát giác.

Lí Du không tự chủ được nhíu mày, đối này tình huống này không hiểu sao cảm thấy tức giận, phi thường tức giận. Nhưng nghĩ đến chuyện nàng thức đêm làm việc, một đêm không ngủ, lại nhìn đôi mắt thâm của nàng, tức giận của hắn tự dưng lại tản mất.

Nàng ngủ giống trẻ con, vẻ mặt thiên chân vô tà, da thịt nàng trắng nõn không tì vết, rất giống tiểu hài tử. Nhưng nhìn xuống áo ngủ của nàng, theo mỗi lần nàng hô hấp, bộ ngực tròn như ẩn như hiện tuyệt không giống tiểu hài tử.

Nàng gầy teo, không nghĩ tới lại no đủ như vậy.

Hô hấp có điểm dồn dập lên, hắn nhanh đem ánh mắt từ bộ ngực phập phồng cùng hai chân thon dài trắng nõn dời đi, nhìn xung quanh giường ngủ, có trang phục, bàn trang điểm, còn có giá sách với rất nhiều sách. Hắn nghĩ, có lẽ do nghề nghiệp có liên quan, mới có nhiều sách như vậy đi.

Trên giá sách trong đó một tầng, có mấy quyển không giống sách, hắn rút ra một quyển xem, quả nhiên thấy rất nhiều ảnh chụp của Hạ Tầm, từ trẻ con đến bây giờ đều có, làm cho hắn dù mất trí nhớ nhưng có thể nhìn thấy quá trình con trưởng thành, cảm động đến mức mũi cay lên, hốc mắt đỏ lên.

Hắn yêu thích không buông tay xem mãi, xem đi xem lại mới đột nhiên phát hiện một chuyện, đây đều là những bức ảnh sau khi sinh Hạ Tầm, vậy trước khi sinh đâu? Tỷ như những bức ảnh Hạ Tầm từng đưa cho hắn xem, hắn tìm những bức tương tự như thế cũng không có.

Nhìn xung quanh cẩn thận từ đầu tới đuôi một lần, hắn thấy trên tầng cao nhất của giá sách có một D hòm nho nhỏ, không bắt mắt, nhưng không biết vì sao lại là hấp dẫn hắn.

Hắn vươn tay cầm xuống, sau đó mở ra.

Từng tấm từng tấm ảnh trong chiếc hộp tràn đầy rơi ra, tung tóe trên mặt đất

Trên giường Hạ Thanh Mộng vẫn ngủ say, chút âm thanh đó không quấy nhiễu nàng, nhưng Lí Du lại bị sợ tới mức đình chỉ hô hấp, không phải vì âm thanh mình tạo ra, mà là vì thời gian hắn mất trí nhớ, nàng và hắn có cùng trí nhớ.

Ảnh chụp có thiệt nhiều, ít nhất hơn trăm tấm, tất cả đều là nàng và hắn.

Bọn họ cười đùa, vui vẻ, hạnh phúc, mỗi một bức ảnh đều là là một mảnh trí nhớ thất lạc của hắn, mỗi một bức đều là.

Hắn không hoài nghi đó là bức ảnh giả, bởi vì số lượng nhiều lắm, không ai nhàm chán đến mức làm loại sự tình này.

Trọng yếu nhất là, bức ảnh chụp hắn tuổi trẻ lộ ra thần thái sung sướng, ngay cả hắn đều rất ít nhìn thấy mình như vậy, hắn không tin không ai có thể thần kỳ như vậy, chụp lại được thần thái của hắn sung sướng hạnh phúc, bắt chỉnh sửa giống như đúc như thế.

Cho nên, bức ảnh là thật, Hạ Tầm cũng thật là con hắn, mà người nằm ngủ say kia, lại là người hắn từng thiệt tình yêu.

Mà hắn, lại hoàn toàn không nhớ rõ nàng.

Tâm, bỗng nhiên hậm hực khó chịu, làm cho hắn khó thở trầm trọng.

Hắn hoàn toàn không thể tưởng nếu có một ngày, người mình yêu đột nhiên quên mình, thì sẽ đau đớn như thế nào?

Hắn là một đại nam nhân, chỉ tưởng tượng thôi đã không chịu nổi, càng không nói một nữ sinh mười tám tuổi lại đang có bầu.

Nàng rốt cuộc chống đỡ qua thời kì đó như thế nào? Vì sao không đến tìm hắn? Là vì tìm không thấy hắn, hay là có nguyên nhân khác làm cho nàng không có biện pháp tới gần hắn?

Hắn còn nhớ rõ lúc mình tỉnh lại, bên người có một đống người, ba mẹ, đại ca, đại tẩu đều có, ngay cả bà thông gia cũng không biết vì sao cũng ở đó. Sau đó ở phòng vip, làm các kiểm tra đều ở tầng trệt, rất ít gặp trong bệnh viện người bệnh khác.

Nàng vì nguyên nhân này mới không gặp được hắn sao?

Có thể.

Nhưng nguyên nhân chính phải chờ Hạ Thanh Mộng tỉnh lại mới biết, hắn không cần phải hao tổn tâm trí vì chuyện này.

Hít sâu một hơi, hắn nhặt lên những bức ảnh dưới đất, cầm cả hòm đưa ra phòng khách xem cẩn thận, hy vọng có thể gợi lên một ít trí nhớ, cho dù một chút cũng không quan hệ.

Hắn – hy vọng tha thiết.

Hạ Thanh Mộng mở mắt, đầu có choáng, hiểu được chính mình là bị đánh thức. Nàng không xác định cái gì đánh thức nàng tỉnh, nhưng xác định chắc chắn mình không phải tự tỉnh lại.

Vì cái gì?

Trong phòng yên tĩnh, cảm giác như bình thường. Tiểu Tầm còn chưa tan học, nàng một mình ở nhà làm việc hoặc ngủ. Nhưng vì sao nàng có một loại cảm giác khác thường, tựa như trong phòng còn có người khác?

Là người sống? Vẫn là linh hồn?

Ha ha ha, ngoài cửa sổ mặt trời chói mắt, mặc kệ là cái gì, cũng sẽ không ở ban ngày ban mặt thờxuất hiệnmới đúng. Cho nên, đánh thức nàng tỉnh rốt cuộc là cái gì?

Nàng xem thời gian, canh hai (cái này chả biết là mấy giờ). Chưa tới giờ Tiểu Tầm tan học, hơn nữa hôm nay là thứ Năm, bé còn học Taekwondo, tối mới về nhà.

Cho nên, là nàng ngủ đến mức đầu cháng váng, mới cảm thấy trong phòng có người khác sao? Vẫn là –

Nàng đứng dậy xuống giường, nghĩ rằng, có chìa khóa có thể vào nhà nàng, lại cùng nàng giao hảo cũng chỉ có một người.

“Chính Lan?” Nàng vừa cao giọng kêu, vừa đi ra khỏi phòng, xuất hiện ở trong đầu là hình ảnh Hồ Chính Lan ngồi bên máy tính, trước sẽ biểu lộ một biểu tình bất đắc dĩ với cô ấy, rồi lại sẽ làm mặt quỷ, sau đó là giáo huấn, mà câu đầu tiên nói nhất định là: Làm ơn, tiểu thư –

Miệng nàng khẽ nhếch lên, lại thấy người ngồi trên sô pha trong phòng khách, vì nghe thấy tiếng nàng mà xoay người nhìn nàng, nháy mắt sắc mặt cứng đờ.

Không chỉ là khóe miệng đang khẽ nhếch, bả vai, lưng, toàn thân, thậm chí chân đang giơ lên chuẩn bị bước tiếp theo, tất cả đều cứng lại rồi.

Lí Du.

Làm sao có thể là anh ấy?!

Không có khả năng, anh ấy sao có thể xuất hiện ở trong nhà nàng, ác mộng? Hạ Thanh Mộng không tự chủ được lui ra phía sau, lại thấy hắn từ trên sô pha đứng dậy.

“Em tỉnh?” Hắn nhìn nàng không chớp mắt, sau đó bước tới gần nàng.

“Đừng tới đây!” Nàng giống như bị hoảng sợ nên kêu to, mặt trắng bạch.

Lí Du dừng bước, như cũ nhìn nàng không chớp mắt, trong mắt có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, lại không biết nói từ đâu.

Những bức ảnh này sao lại ở đây?

Anh ấy…… đã xem qua?!

“Tôi nghĩ, chúng ta cần nói chuyện.” Chú ý tới nơi nàng đang nhìn, Lí Du trầm giọng nói.

Hạ Thanh Mộng theo bản năng lắc đầu.

“Tôi cần em nói cho tôi thời gian sáu tháng đó. Tôi bị mất trí nhớ.”

Ý của anh ấy là, anh ấy cho dù xem qua ảnh chụp, vẫn như cũ cái gì đều không nhớ? Nàng đột nhiên cảm thấy thực bi thương.

“Anh…… sao biết nơi này?” Nàng nghẹn ngào hỏi, vì hắn cái gì cũng không nhớ.

“Hạ Tầm.”

Thân thể của nàng không tự chủ được lung lay một chút, mặt không có chút máu biểu tình khó tin cùng khiếp sợ. Anh ấy sao biết Hạ Tầm, sao có thể?

“Bé là con tôi.” Lí Du nhìn nàng không chớp, nói ra điều hai người đều biết là sự thật.

Hạ Thanh Mộng mặt không có chút máu, hoàn toàn vô lực cũng vô pháp phản bác.

“Em sao không đến tìm tôi?” Hắn hỏi ra nghi hoặc trong lòng,“Tôi nghĩ tôi có quyền biết mình có một đứa con.”

Nàng cúi đầu, trầm mặc trong chốc lát mới thấp giọng nói:“Anh sao biết em không từng đi tìm anh?”

“Em nói cái gì?” Hắn không nghe rõ.

Nàng chua sót nhếch cánh môi tươi đẹp như cánh hoa, hít một hơi, quyết định làm rõ ràng một chuyện.

“Anh vào bằng cách nào?”

“Một vị tên là Hồ Chính Lan tiểu thư mở cửa cho tôi vào.”

Quả nhiên, nàng khẳng định. Hạ Thanh Mộng vô lực gục đầu xuống, đối với bản thân cũng cảm thấy bất lực.

“Chính Lan đếnmấy giờ?”

“Khoảng 10 giờ rưỡi.”

“10 giờ rưỡi?”

Ý là, hắn từ 10 giờ rưỡi sáng đến đây, sau đó vẫn ở chỗ này chờ nàng tỉnh?

Hạ Thanh Mộng đột nhiên có loại cảm giác không biết nên nói gì. Hắn kỳ thật có thể đánh thức nàng, chất vấn nàng về con, không phải sao? Khởi binh vấn tội như vậy mới đúng mà?

“Anh –”

“Tôi đói bụng.” Hắn đột nhiên mở miệng nói,“Em giữa trưa cũng chưa ăn, chúng ta ra bên ngoài ăn cơm, vừa ăn vừa nói đi. Em đi đổi quần áo đi.”

Thay quần áo? Hạ Thanh Mộng đột nhiên mở to hai mắt, nhớ tới mình vừa mới rời giường, trên người trừ bỏ cái quần nhỏ, cùng một cái áo ngủ, chiều dài không quá đùi, cổ áo rộng lộ ra bên bả vai, không còn cái gì khác.

“A!” Nàng kêu to một tiếng, đột nhiên xoay người chạy về phòng, phịch một tiếng đóng cửa phòng, xấu hổ muốn đập đầu vào tường.

Nàng rốt cuộc đang làm cái gì nha?

Quá mất mặt, quá mất mặt.

Thật sự là đáng ghét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.