NewYork Thập Tam Nhai

Chương 19: Giao dịch (2)




Edit: Krizak

Beta: Suzaku

Brent đi theo quản gia đến trước phòng ngủ của Edward.

“Đến rồi, cậu Brent, chính là nơi này.”

Quản gia cúi người, vẻ mặt ôn hòa nói.

Brent gật gật, tỏ vẻ mình đã biết.

“Chi –“ một tiếng, cánh cửa bên cạnh mở ra.

Brent quay đầu thì thấy nam hài lần trước tên Hàn Nguyệt đẩy cửa đi ra.

Thời điểm thiếu niên thấy Brent, vội vàng hạ thấp đôi ngươi, đỏ mặt, ôm ôm tay áo, quay người đi xuống lầu hai.

Brent không rõ mà nhìn gương mặt thanh tú của thiếu niên, cậu không phải là nên ở trong phòng Edward sao?

Bất quá thiếu niên vẫn còn hồng nhuận trẻ con, dáng điệu uyển chuyển, hẳn là không sai.

“Thiếu gia, cậu Brent đã đến.”

Quản gia vươn tay, gõ gõ cửa phòng.

“Cho hắn tiến vào.”

Bên trong truyần đến thanh âm quen thuộc, là tiếng của Edward.

Brent đẩy cửa, trong phòng một đám nữ hầu đang bưng khay trống chuẩn bị đi ra. Thoang thoảng trong không khí chỉ toàn mùi dược, trừ điều đó ra thì trong phòng một mảnh yên tĩnh, thật giống như người vừa nói chuyện không hề tồn tại.

Brent nhẹ tay nhẹ chân bước vào, trong phòng im lặng cực kỳ.

Phóng mắt nhìn, Brent thấy ghế mây không có người.

“Lại đây.”

Bên tai đột nhiên vang lên âm thanh Edward.

Brent mạnh mẽ nghiêng đầu, thấy Edward đang nhắm mắt, nằm trên giường, trên người mặc áo tơ lụa đen dài, tóc đen hắc sắc rối tung bên má, đôi mắt hơi hơi đọng, hai tay giao trước ngực.

Giờ phút này đèn trên tường bỗng tắt, đèn giữa phòng cũng cùng chung số phận, trong phòng đen tối một mảnh không rõ.

Edward lẳng lặng dựa vào tường, đầu tựa vào gối hoa, giống như quỷ hút máu đang nghỉ ngơi trong cổ bảo.

Brent ngơ ngác đứng tại chỗ, hai mắt xuất thần nhìn gương mặt nhợt nhạt và đôi môi đỏ sẫm đang mím cùng một chỗ của Edward.

“Ngươi lại đây.”

Edward thấp giọng, lãnh khốc ra lệnh, âm thanh xuyên thấy như ngưng trệ lập tức truyền đến bên tai Brent.

Brent cất bước, đi tới bên giường Edward, cũng không biết vì lý do gì mà thân thể không dám tới gần.

Đôi mắt nồng đậm, cậu nhìn chăm chăm Edward hơi nâng nâng mi mắt, cánh mi dày như một vòng bóng ma, thế nhưng lại không chút rung động.

Đại khái là do thân thể hư nhược, gương mặt Edward có chút tái nhợt, hô hấp cơ hồ như không nghe thấy.

Brent ngừng thở, âm thầm nghĩ bây giờ có thể dễ dàng mà giết chết hắn.

Brent không tự chủ nắm tay thành quyền, mỗi lần thời điểm cậu động sát khí, Brent luôn là đình trệ hít thở, hai tay nắm chặt.

“Ngươi muốn giết ta.”

Không phải câu nghi vấn, mà là câu khẳng định.

Edward mạnh mẽ mở đôi mắt lạnh như băng, nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của Brent, sau đó hai tay chống lên giường, xê dịch thân thể một chút.

Brent mím môi, không nói lời nào, ánh mắt nhìn theo gương mặt Edward hòng tìm chút sơ hở – nhưng là, nam nhân này, đừng hi vọng tìm được gì từ mặt hắn.

Edward cười lạnh một tiếng, đem tóc hai bên vén về phía sau.

“Nếu hiện tại ngươi giết ta, ta cam đoan, chuyện này cùng ngươi sẽ không có bất cứ mối quan hệ nào. Nhưng còn có thể sống đến ngày mai hay không thì ta không biết.”

Sau đó hắn hướng về phía Brent, huy huy tay:

“Lại đây, ngồi ở chỗ này.”

Brent nuốt nuốt nước bọt, buông lỏng tay, đi qua ngồi xuống.

Edward lấy tay chỉ chỉ cổ áo mình,

“Giúp ta cởi bỏ.”

Brent nhíu nhíu đầu mày:

“Ngươi không phải có người hầu hạ sao? Vì cái gì không để hắn giúp ngươi?”

Edward thấp giọng cười cười, thân thể thoạt nhìn thực gầy yếu, nhưng là khí thế không tiếng động hung ác đem Brent ngăn chặn.

“Ngươi ghen  tị?”

Brent hừ lạnh một tiếng:

“Ta không có!”

Edward thở dài một hơi, nhắm mắt lại.

“Ta chỉ là không muốn để người khác đụng vào ta, Brent.”

Hai má Brent liền đỏ, căm tức quay đầu, phát hiện Edward nhắm hai mắt lại.

Hô hấp như đình trệ không nghe rõ, Brent nghĩ hắn ngủ, mày hơi hơi cau, thoạt nhìn không thoải mái, hai má tái nhợt.

Brent ma xui quỷ khiến thế nào lại cúi hạ thắt thắt lưng, nhẹ nhàng giải khai một cúc áo của Edward.

Nút thắt y phục của Edward đều được làm bằng ngọc thạch Trung Quốc, mài giũa vô cùng bóng loáng, thời điểm đầu ngón tay Brent chạm đến liền truyền đến một cảm giác lạnh như băng. Với lại còn là một màu xanh biếc đậm.

Màu xanh hòa cùng đôi môi đõ sẩm của Edward hình thành một hình ảnh cực kỳ đối lập. Bọn họ ở cùng một phòng không ánh đèn, Brent ngây ngốc nhìn chằm chằm đôi môi Edward.

Giải đến cúc áo cuối cùng, Edward mạnh mẽ vươn tay, cầm bàn tay Brent.

“Ngươi làm gì?!”

Brent thấp giọng chất vấn, phát hiện khí lực Edward không nhỏ, chính mình thoát không khọi lòng bàn tay hắn.

Edward nhếch nhếch khóe miệng:

“Cúc áo rất đẹp? Đúng hay không?”

“Ngươi quản ta!”

Brent lạnh lùng không để ý tới.

Edward hừ hừ:

“Có phải màu cúc áo cực kỳ giống màu mắt của ngươi?”

Brent sửng sốt, còn không kịp hiểu chuyện gì, cánh tay Edward đã dùng lực kéo Brent ngã sấp xuống trên giường, Edward xoay người đè lên.

“Edward… Ngươi, ngươi… Làm gì?…”

Trái tim Brent mãnh liệt nhảy lên, hai má đỏ bừng, không nói ra lời, bởi vì Edward ở phía trên, cặp mắt băng lãnh ấy chuyển như không chuyển nhìn chằm chằm vào cậu, cúc áo trước ngực hắn đều bị cởi bỏ, phô ra cần cổ thon dài vô cùng dễ nhìn, còn lộ một mảng da thịt trước ngực của người Phương Đông nhẵn nhụi. Đó là đặc điểm của người Châu Á, không giống như người Mĩ da dẻ không tốt, mà là mềm dẻo xinh đẹp, hơn nữa còn mang theo sắc vàng quyến rũ.

Tim Brent bắt đầu đập gia tốc.

Edward không nói một lời cúi đầu, bắt đầu hôn môi Brent, hai tay xốc lên áo sơmi cậu, đầu ngón tay lạnh lẻo men đi lên, chậm rãi vuốt ve eo, lưng và ngực Brent.

Đầu óc Brent trống rỗng, cái gì cũng không nghĩ được, hai tay run lên, hai chân cứng ngắc, cả người xụi lơ, cảm giác người nọ cứ như vậy không tiếng động mà xâm chiếm chính mình.

Edward trước sau hôn thật bá đạo, cùng bộ dạng công tử cao quý của hắn hoàn toàn không giống nhau.

Brent theo bản năng nắm chặt tay, bàn tay Edward thì vẫn ôn nhu ve vuốt những sợi tóc đỏ au của cậu.

“Còn đau không?”

Edward nhẹ nhàng hôn lên dấu vết hắn tự tay để lại trên cổ cậu.

Brent cảm giác cần cổ chính mình đều tê rần. Giương miệng cũng không thốt lên được lời nào.

“Không cần…!”

Edward ngẩng đầu, bắt đầu cởi bỏ cúc áo trên người Brent. Cậu đột nhiên bừng tỉnh, sợ hãi kêu một tiếng, lấy tay che ngực mình. (thiếu nam thẹn thùng:3)

“Không cần cái gì?”

Edward bình tĩnh nhìn Brent, một bàn tay thoải mái mà nắm lấy tay cậu đang che chắn trước ngực, trầm giọng nói:

“Bé cưng, nghe lời.”

Brent lăng lăng nhìn Edward nói chuyện bằng vẻ mặt lãnh khốc, cuối cùng vẫn là buông tay.

Edward không nói một lời, mang áo sơmi của cậu kéo phăng, cúc áo trắng tán loạn trên giường.

“Được rồi, cởi.”

Brent hai mắt đỏ bừng ngồi trên giường,

“Không, ta không làm…”

Chuyện thân mật khăng khít này, tuyệt đối không nên làm cùng nam nhân!

Edward lạnh lùng nhìn cậu:

“Ta chỉ là muốn ngươi cởi quần áo. Ta cũng đã nói, ta tạm thời sẽ không làm bất cứ chuyện gì với ngươi.”

Brent chớp chớp mắt, nhìn Edward.

Edward có chút không kiên nhẫn nói:

“Cởi đi.”

Brent cuối cùng vẫn là bị Edward áp bách, ngoan ngoãn thoát quần áo, cả người trần như nhộng.

Edward đem cậu kéo vào lòng mình.

Lưng cậu dán vào ngực Edward, cách một tầng tơ lụa, gắt gao tựa vào.

“Về sau phải nghe lời.”

Edward tại bên tai Brent nói.

“Ta sẽ không bạc đãi ngươi.”

Giao dịch tiền sắc?

Brent cảm thấy chính mình không khác gì gái điếm, chẳng qua các nàng là cùng khách nhân làm tình, mà chính mình chỉ bị người khác ôm mà thôi.

Nhưng mà, đây là lựa chọn của chính mình, không phải sao?

Giữa bóng tối mờ ám, khóe mắt cậu cay cay, nhưng cậu tuyệt không cho chính mình khóc.

Edward nhẹ nhàng mà vuốt ve lưng cậu. Ngẩng đầu, tại khóe miệng Brent in một nụ hôn, thấp giọng noi:

“Ngủ ngon.”

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Brent đã tỉnh ngủ.

Không nghĩ tới bản thân như thế còn có thể ngủ?

Brent nhịn không được bắt đầu tự giễu.

Brent muốn rời đi, nhưng thân mình đều bị nam nhân gắt gao ôm lấy, vây ở trong lòng, Brent ý đồ muốn nhẹ nhàng đặt tay Edward sang một bên.

“Tỉnh rồi?”

Edward mở mắt, sau đó xoay người mở đèn đầu giường, nhìn vào Brent.

Brent nghiêng thân mình, kéo chăn che thân mình lại, gật đầu nói:

“Christian còn ở nhà chờ, ta phải trở về sớm một chút.”

“Ừ, có thiếu tiền không? Nếu thiếu tiền thì nói với ta.”

Edward nhắm mắt lại, hai tay giao trước ngực, thấp giọng nói.

“Ta không cần tiền của ngươi!”

Brent ảo não phản bác.

Chình mình cũng không phải dạng người yếu ớt, đáng thương hề hề giống tiểu cô nương, không cần hướng một người đàn ông xòe tay đòi tiền.

Edward gật gật, sau đó quay người mà ho khan vài tiếng, người hầu bên ngoài nghe thấy âm thanh, vội vàng đẩy cửa đi vào, dâng lên ít trà nóng.

“Thiếu gia, thỉnh uống trà.”

Brent thấy có người vào thì xấu hổ muốn chết, lập tức đem chăn trùm kín khuất cả đầu, chỉn lộ ra luồn tóc đỏ au ở ngoài.

Edward tiếp nhận, phất tay, ý bảo người hầu lui ra, sau đó hắn thấp giọng cười:

“Ta là chủ nhân nơi này, ngươi sợ cái gì? Bất quá bọn họ chỉ là hạ nhân mà thôi.”

Brent mạnh mẽ giật chăn xuống, tức giận nói:

“Ta sợ hãi khi nào!”

Edward buông chén trà, cầm lấy khăn tay lau lau miệng, sau đó thản nhiên nói:

“Brent, chuyện ngươi làm đều là vào sống ra chết, có khả năng một ngày nào đó sẻ mất mạng. Lần này ngươi làm coi như là giúp bạn bè, còn về sau, vẫn là không nên. Bên hải quan ta đã giúp các ngươi nên không cần lo sẽ xảy ra chuyện.”

Brent sửng sốt, không biết vì sao Edward đột nhiên lại nói đến chuyện này, nhưng là vẫn trả lời:

“Ngươi là thiếu gia có tiền, đương nhiên không lo ăn uống, nếu như ta không làm, ta lấy gì mà sống?”

Edward quay đầu nhìn Brent:

“Ta có thể nuôi ngươi.”

Brent nhất thời tức giận, trên mặt lạnh lùng:

“Ý ngươi là ngươi có thể bao dưỡng ta? Giống như phụ nữ kết hôn rồi ở nhà hầu hạ đàn ông?”

Edward liếc mắt nhìn Brent một cái,

“Ta có thể nuôi ngươi cả đời.”

Brent nhất thời nói không nên lời, cuối cùng xốc chăn, dứng dậy, cúi người nhặt quần áo chính mình lên.

Edward cũng không nói nữa, cứ như vậy nhìn chằm chằm đôi chân thon dài cùng tấm lưng trần trụi của Brent.

Brent mặc áo, phát hiện cúc áo đều bị Edward làm bay biến mất.

“Lấy áo của ta đi.”

Edward chỉ chỉ kiện áo bên giường.

Brent liếc nhìn Edward một cái, xoay người đi lấy áo, tiện tay cởi bỏ áo trên người, sau đó đứng trước gương sửa sang lại một chút, kéo cửa, bước ra ngoài.

Edward nhìn chằm chằm cửa phòng ngủ, lắc lắc đầu, thấp giọng nói một câu:

“Thật sự là trẻ con.”

Nói xong liền nhắm mắt lại tiếp tục nghỉ ngơi.

Bọn người hầu tắt đèn, toàn bộ lui ra, sau đó đóng cửa. Cơ hồ không có nửa điểm tiếng động.

Thiếu gia nhà mình từ nhỏ đã không tốt, cần phải nghỉ ngơi nhiều.